Chương 244: Xâm nhập 2.
Tới giờ hợi, lão Hàn rời khỏi căn phòng xa hoa, bước chân hắn nhẹ bẫng tìm đường ra khỏi tửu lâu. Mã Đại chỉ cần nhìn biểu hiện của Hàn Khiêm là biết chuyện đã thành, vừa gặp mặt lại dưới lầu, Mã Đại đã đan tay chúc mừng:
– Chúc mừng ông chủ Hàn, bước đầu có vẻ như đã thuận lợi thông qua?
Lão Hàn liền đai tay vái tạ cảm kích:
– Cảm ơn ông chủ Mã dẫn tiến. Nhờ có ông chủ Mã mọi chuyện mới thuận lợi như thế. Tương lai còn nhờ ông chủ Mã chiếu cố nhiều hơn.
– Không có gì, không có gì. Ông chủ Hàn khách sáo rồi. Đều là bạn làm ăn lâu năm cả, dẫn tiến một chút là điều đương nhiên. Nhưng mối làm ăn này ông chủ Hàn có thể cho tại hạ xin một chân được không?
Lão Hàn mắt sáng rực hồ hởi nhận lời:
– Đương nhiên, đương nhiên rồi. Tại hạ mong còn không được. Ông chủ Mã, trước mắt tại hạ cần 3 lâu thuyền cỡ lớn để sửa sang làm thuyền hoa. Ông chủ lớn (ám chỉ Vương Kiều Nhuệ) có nói chuyện này nên bàn bạc với ông chủ Mã. Chỉ cần mua được 3 lâu thuyền này, mọi chuyện khác tại hạ tự khắc hoàn thành. Ông chủ Mã sẽ có 2 phần lợi nhuận như đã bàn bạc. Ông chủ Mã thấy sao?
Mã Đại hồ hởi đấm tay:
– Được, cho ta một tháng, ta sẽ tìm mua đủ 3 lâu thuyền cho ngài.
Cuộc nói chuyện kết thúc rất vui vẻ, lão Hàn cứ thế tìm được đường vào làm ăn ở Khâm châu. Chuyện mua lâu thuyền không quá khó khăn với Mã Đại, lượng thuyền cũ của thủy quân thi thoảng vẫn được bán thanh lý cho các thương nhân có nhu cầu. Nhất là khi Khâm Châu, Liêm Châu từng là một trong những căn cứ hùng hậu nhất của thủy quân nhà Nguyên. Dựa vào quan hệ rộng lớn của mình, Mã Đại tự tin chỉ cần chịu chi là có thể tìm mua được 3 lâu thuyền còn tốt để sử dụng.
Lão Hàn cáo biệt rồi lên xe ngựa rời đi, đợi xe ngựa ra tới con phố đông đúc, hắn dựa lưng vào thành xe ngựa, nói nhỏ qua tấm màn mỏng:
– Chuyện của ta vậy là đã xong. Ta sẽ ra mặt làm ăn ở Khâm Giang, chuyện trong Khâm Châu dựa cả vào cậu. Không cần lo cho ta, ta ở bên ngoài, cậu bên trong. Bảo trọng.
– Ta hiểu rồi. Bảo trọng.
Bên ngoài cỗ xe ngựa, Trần Hiếu khoác trên mình chiếc áo vải bố thô ráp chỉ vừa đủ giữ ấm, lặng lẽ tách khỏi đám người hầu của lão Hàn. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hòa mình vào biển người tấp nập đang dạo bước giữa phố phường rực rỡ ánh đèn của Khâm Châu.
Khâm Châu là đại trấn trứ danh miền nam, cửa ngõ giao thương sầm uất dẫn vào nội địa Đại Minh. Nơi này vốn đã náo nhiệt quanh năm, nay lại càng thêm hoa lệ khi Tết cổ truyền cận kề. Vàng bạc từ khắp nơi đổ về khiến đất này trở thành nơi tụ hội của kẻ giàu sang, thương nhân, quan lại, lữ khách tứ phương đều tìm đến.
Phố xá rộng lớn được lát đá xanh, trên đầu đèn lồng đỏ giăng cao nối tiếp nhau như sao sa kéo dài bất tận, ánh sáng ấm rực khiến người ta quên cả đêm đã khuya. Cả thành được bao phủ bởi sắc đỏ rực, vô cùng sống động và choáng ngợp.
Hương quế, trầm hương, mùi bánh trái từ các quán ăn ven đường tỏa ra ngào ngạt trên phố, quyện cùng mùi rượu nếp thơm nồng từ các tửu lầu ba tầng đèn sáng choang, kèm theo mùi son phấn tràn ngập khoang mũi tạo lên một hỗn hợp đầy mê hoặc. Hai bên đường, tửu quán, kỹ viện, trà lâu, hiệu cầm đồ, hàng quán tấp nập nối nhau san sát, không chỗ chen chân. Tiểu nhị vai mang khay trà chạy đi chạy lại theo tiếng gọi bàn của khách. Các cô nương bất chấp giá rét bận áo lụa mỏng nhẹ như khói, miệng cười mắt đưa tình kèm những lời ong bướm như mật… Trên tầng cao vọng xuống tiếng cười nói, tiếng hát du dương lẫn trong khói hương và ánh nến chập chờn. Nếu nói nơi đây vài năm trước còn đang chiến loạn khắp nơi thì khó ai mà tin được.
Khâm Châu không chỉ đông, mà còn đa dạng sắc tộc. Từ người Hán, người Choang, Hồ, Nam Đảo, Thái, Miêu đâu đâu cũng có … ai cũng khoác lên mình bộ phục trang rực rỡ nhất. Tiếng nói đủ vùng miền trộn lẫn, người đông chen chúc mà không xô đẩy, như thể cả trấn đã quen với cái cách sống đông đúc này.
Trần Hiếu bước chậm giữa dòng người, mắt lướt qua từng gương mặt xa lạ, từng sắc màu lễ hội, tai lắng nghe những âm thanh như đến từ một thế giới hoàn toàn khác. Nhưng hắn chẳng để ý đến, hắn chỉ như một cái bóng trôi qua, không ai chú ý, không ai nhớ đến và đó chính là điều hắn cần nhất.
Từ nhỏ đã lưu lạc kiếm sống ở Thăng Long, cũng là chốn phồn hoa chẳng kém Khâm Châu giúp Trần Hiếu tự biết bản thân cần đi đâu. Dù chẳng quen đường đi lối lại, cũng không cần suy nghĩ nhiều, đôi chân của Trần Hiếu cứ tự giác đưa hắn tới nơi hắn cần tới.
Trần Hiếu hiểu hơn ai hết, dưới ánh sáng phồn hoa rực rỡ chốn đô thị luôn ấn dấu bóng tối bên dưới mà ít người biết đến. Bên trên càng rực rỡ thì bên dưới càng đen tối. Đặc biệt khi mà chiến tranh mới lùi xa vài năm thì những kẻ không thân không phận, du thủ du thực đâu đâu cũng có. Mà đám trẻ mồ côi không nơi nương tựa như hắn ngày trước lại càng nhiều.
Con hẻm tối tăm nơi ánh đèn không chiếu tới trước mặt hắn cũng thế. Trong hẻm không ai biết ẩn chứa bao nhiêu thứ nhơ nhớp, bao nhiêu tội ác, hãy ấn giấu bao nhiêu tên không việc gì không dám làm, hay những số phận cùng khổ chẳng ai quản tới…. Người bình thường chẳng ai muốn bước vào những con hẻm như thế. Nhưng Trần Hiếu bị dẫn dụ bởi chút âm thanh vọng ra. Hắn lơ đễnh bước vào con hẻm tối tăm, ẩm ướt như bước đang ngược về quá khứ của bản thân mình.
Càng vào sâu âm thanh càng vọng ra rõ ràng:
– Ranh con, tao bảo mày đi móc túi hoặc ngồi lê ăn xin chứ không bảo mày đi kiếm cái thứ mốc meo này về. Tiền ngày hôm nay đâu?
Một đại hán rách rưới, râu ria lởm chởm, mặt hiện lên đủ vẻ hung ác túm cổ một đứa trẻ chỉ 6-7 tuổi gầy đét như que củi rít lên qua kẽ răng. Hắn giật lấy cái bánh dính đầy bùn đất bị khuyết mất một góc trên tay đứa bé ném cả hai đi rồi quát tháo:
– Đồ vô dụng, đem cái thứ vứt đi này về thì làm được cái gì. Lão tử nuôi loại ăn hại như mày chỉ tổ tốn cơm.
“Rầm” đại hán quăng cả đứa bé lẫn cái bánh vào một góc tường khiến mấy thanh gỗ vụn đổ liểng xiểng. Đứa bé trơ lỳ như không biết đau, nó vội bò dậy tay quờ quặng dưới mặt đất nhớp nhác cố để tìm lại cái bánh như mới bị lạc mất món đồ vô giá. Miệng nó thành khẩn cầu xin:
– Lão Lang, xin ông cho ta đem cái bánh này về đã, Tiểu Bao sắp không chịu được rồi, nếu nó không được ăn thì sẽ chết mất. Xin lão, chỉ cần đợi Tiểu Bao ăn xong ta sẽ lập tức đi kiếm tiền về cho lão, dù có phải ăn cướp ta cũng sẽ mang tiền về.
Mồm nó vừa cầu khẩn, tay vẫn không ngừng sờ soạn trên mặt đất, tới khi thấy được món đồ ưng ý nó mỉm cười rất hạnh phúc. Nhưng đại hán kia thấy nó chỉ quan tâm tới cái bánh mốc thì càng tức giận, bàn chân to lớn của hắn chẳng ngần ngại dẫm lên ấn bẹp cả tay đứa bé và cánh bánh xuống đất rồi rít lên đầy hung ác:
– Nếu nó ngáng chân ngươi kiếm tiền thì để ta quay về giết quách nó đi. Ngươi khỏi cần lo nghĩ cho nó nữa.
Đứa bé bỗng gào lên đau đớn nhưng không phải vì cái tay bị bàn chân to lớn kia day đi day lại, nãy giờ nó bị đánh ra sao cũng chưa khóc, nhưng giờ nó gào khóc ôm lấy chân đại hán đang muốn quay người bỏ đi, luôn mồm cầu khẩn:
– Đừng, cầu xin ông tha cho Tiểu Bao, ta không dám nữa, ta sẽ lập tức đi kiếm tiền, xin ông, chỉ xin ông cho Tiểu Bao ăn một miếng.
Đại hán chẳng có ý định dừng lại, mặc đứa bé đang ôm chân gào khóc, hắn còn phiền phức vung chân hất bay thằng nhỏ vào một góc. “Rầm”
– Cút sang một bên. Ta nhất định phải tự tay bóp chết nó. Không có tiền thì đừng có mơ được ăn.
Nói xong hắn lại hằm hằm sát khí quay người bỏ đi. Đứa bé trong cơn cùng quẫn, làm mọi cách cũng không được, nó vơ đại lấy cái cọc gỗ rồi như mất hết lý trí, bất chấp lao về phía đại hán kia:
– Chó chết, dám động vào Tiểu Bao, ta liều với ông.
Thằng nhỏ có liều cả mạng, nhưng sức lực nhỏ chẳng có bao nhiêu, cọc gỗ dễ dàng bị đại hán gạt bay. Hắn càng nổi điên gầm lớn:
– Loại rác rưởi, muốn tìm chết. Thế thì tao cho mày chết.
Đại hán thẳng chân sút mạnh vào bụng thằng nhỏ khiến nó hộc ra cả bát nước, người nó nhẹ tênh bay thẳng về bóng tối phía trước.
“Bịch” cơ thể thằng bé đập thẳng vào người Trần Hiếu rồi rơi bịch xuống đất. Thằng bé đau đớn quằn quại nhưng nó không khóc, nó như không biết bản thân vừa va vào người khác, trong đầu nó như chỉ có suy nghĩ phải cản tên bặm trợn kia lại. Nó cố gắng lần mò dưới đất tìm thứ làm vũ khí. Mồm nó lẩm bẩm liên hồi:
– Phải giết lão, phải giết lão. Không được để lão rời khỏi đây…..
Tới khi nó mò tới giầy của Trần Hiếu mới chịu dừng lại. Trần Hiếu nhìn xuống nó đầy tán thưởng:
– Nhóc con, dũng cảm lắm.
Phát hiện ra có người thấp thoáng phía trước, tên đại hán lên giọng đe dọa:
– Ngươi là ai, đứng sang một bên. Đây không phải chuyện của ngươi, đừng xen vào kẻo lão tử cũng không tha cho ngươi đâu.
Trần Hiếu như không nghe thấy lời của đại hán phía đối diện, hắn lấy từ trong ngực áo ra một cái bánh nướng đưa cho đứa bé, giọng hiền hòa xen lẫn không chút thương hại nào nói:
– Phần thưởng cho sự dũng cảm của nhóc. Ăn đi, ta còn rất nhiều, tý nữa ta sẽ dẫn nhóc đi tìm Tiểu Bao.
Đứa bé ngơ ngác không tin vào mắt mình, mùi bánh thơm phức trước mũi là thứ lâu lắm rồi nó không được nếm thử. Nó cố chùi tay vào cái áo rách nát, bê bết bùn đất của mình trước khi đỡ lấy cái bánh. Nó còn chưa kịp nói gì đại hán kia thấy mình bị bơ lại càng tức giận, hắn rút ra con dao nhỏ lao thẳng tới quát:
– Tìm chết.
Trần Hiếu chẳng xem đại hán kia ra gì, hắn vẫn dửng dưng hỏi đứa bé:
– Một cái bánh, đổi một mạng. Sau này đi theo ta, sẽ không thiếu bánh cho ngươi và bạn bè của ngươi nữa. Ta sẽ thay ngươi xử lý hắn. Chịu không?
Đứa bé nhìn cái bánh rồi lại nhìn Trần Hiếu, thấy đối phương rất nghiêm túc, không có ý đùa cợt. Nó cũng tự thấy mạng nó đổi lấy cái bánh thơm phức này còn hời chán, chứ nói gì tới những thứ khác. Quan trọng hơn nó cần đi cứ Tiểu Bao nữa, cuộc đời nó cũng chẳng có hi vọng gì, nó gật đầu đáp ứng nói:
– Được, chỉ cần giúp ta cứu Tiểu Bao, mạng này ta bán cho ngươi.
– Tốt lắm.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của đứa bé, Trần Hiếu mỉm cười khen ngợi nó rồi lạnh lùng nghiêng người né cú đâm, tiện tay đấm một cú thật mạnh vào bụng khiến tên đại hán gập người như con tôm nôn thốc nôn tháo. Rồi Trần Hiếu xoay người bồi thêm cú móc hàm từ dưới lên khiến đại hán răng môi lẫn lộn, đầu óc choáng váng.
Trong con hẻm bỗng chốc chỉ còn lại tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng giãy giụa yếu ớt trước khi trở nên im bặt.