Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tram-than-ta-dai-ngon-dai-ai-tien-ton.jpg

Trảm Thần: Ta Đại Ngôn Đại Ái Tiên Tôn

Tháng mười một 26, 2025
Chương 689: Phù Sinh Ma Tôn (đại kết cục) Chương 688: Chung Mạt Chi Chiến (3)
tu-tien-ta-lay-thuy-phap-chung-truong-sinh.jpg

Tu Tiên: Ta Lấy Thủy Pháp Chứng Trường Sinh

Tháng mười một 29, 2025
Chương 496: Phi thăng 【 đại kết cục 】 Chương 495: Trấn áp Ma Hoàng
nu-nhan-cua-ta-nguoi-khong-choc-noi.jpg

Nữ Nhân Của Ta Ngươi Không Chọc Nổi

Tháng 1 21, 2025
Chương 1398. Đến tiếp sau Chương 1397. Chỉ có phương pháp được lòng người
Đại Số Liệu Tu Tiên

Ta Có Một Tòa Tàng Võ Lâu

Tháng 1 16, 2025
Chương 737. Đồ long (2) Chương 736. Đồ long (1)
hinh-canh-minh-tinh.jpg

Hình Cảnh Minh Tinh

Tháng 1 23, 2025
Chương 771. Phiên ngoại Chương 770. Chương cuối
konoha-ta-che-tao-phia-sau-man-to-chuc.jpg

Konoha : Ta Chế Tạo Phía Sau Màn Tổ Chức

Tháng 1 17, 2025
Chương 484. Dương danh hải ngoại Ninja đại lục - FULL Chương 483. Oanh oanh liệt liệt liên hợp hành động
trung-sinh-chi-vo-dich-tien-ton

Trùng Sinh Chi Vô Địch Tiên Tôn

Tháng 10 8, 2025
Chương 679: Càng rộng lớn hơn thiên địa (đại kết cục) Chương 678: Chém tận giết tuyệt
co-chan-nhan-1

Cổ Chân Nhân

Tháng 1 14, 2026
Chương 1550: 4000 năm Thọ Cổ! Chương 1549: Nói chuyện bồi thường
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 243: Xâm nhập.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 243: Xâm nhập.

Nhà Minh vừa mới lập quốc được ba năm, triều đình vẫn đang dồn sức truy quét tàn dư các thế lực cũ, nên tình hình dân cư còn rất rối ren. Đặc biệt, ngày càng có nhiều người trở về quê quán sau thời gian loạn lạc, khiến trật tự địa phương càngthêm phần hỗn độn. Trong khi đó, bộ máy quan lại, vốn vẫn tuyển chọn chủ yếu qua hình thức tiến cử, chưa được triều đình xây dựng hoàn chỉnh, dẫn đến tình trạng thiếu hụt nhân sự nghiêm trọng. Vì thế, nhiều quan viên của tiền triều hay các thế lực cát cứ cũ tiếp tục được sử dụng, dù triều đình hiểu rõ họ khó kiểm soát được những người này.

Ở những vùng xa trung ương như Lưỡng Quảng, phần lớn quan lại tại địa phương là các chủ hào tộc, đại hộ. Họ là những người từng ủng hộ hoặc quy thuận nhà Minh. Việc bổ nhiệm họ được xem là phần thưởng, là ân huệ chính trị nhằm giữ ổn định tạm thời cho địa phương. Trước khi kịp tổ chức thi cử, hoàn chỉnh bộ máy quan liêu, triều đình vẫn phải tạm chấp nhận mô hình này, dù rõ ràng là đầy bất cập. Muốn thay đổi, chắc chắn cần thêm nhiều năm nữa, ít cũng phải tới hàng chục năm.

Khâm Châu là một đại trấn nằm ở phía Nam Đại Minh. Với vị trí cảng sâu trong nội địa, đây là cửa ngõ chiến lược để tiến vào Nam Ninh, đồng thời cũng là nơi thuận lợi để tập kết quân đội, lương thảo trước khi hành quân xuống phương Nam. Thời Nguyên, nơi này từng được biến thành căn cứ hậu cần khổng lồ để chuẩn bị cho các cuộc tiến công vào Đại Việt. Do đó, bất kể triều đại nào, Khâm Châu cũng luôn được xem là trọng địa, nhận được nhiều đầu tư, đặc biệt là trong thương nghiệp và hạ tầng cảng thị.

Dù vừa trải qua loạn lạc, nhưng tương tự như Đại Việt, một khi binh đao tạm lắng, các loại hình vui chơi giải trí vốn mang lại lợi nhuận khổng lồ, lại nhanh chóng mọc lên như nấm sau mưa để phục vụ tầng lớp quyền quý, phú hộ. Đây luôn là lĩnh vực được các đại thương ưu tiên rót vốn sớm nhất. Nhờ vậy, chỉ trong thời gian ngắn, Khâm Châu đã dần lấy lại vẻ phồn hoa vốn có. Khi màn đêm buông xuống, đường phố càng trở nên lộng lẫy, càng phô bày rõ sự xa hoa qua ánh đèn rực rỡ của các tửu điếm, kỹ viện.

Trong Xuân Các phường, kỹ viện lớn nhất của Khâm Châu, lão Hàn trong trang phục người Hán bằng lụa toàn thân toát lên vẻ giàu có của giới thương nhân nhưng chẳng có chút khí thế của đại tộc. Lão cúi đầu nhẩn nha bước theo chân một đại hán to béo nhưng rắn chắc, toàn thân cũng toàn mùi tiền nhưng bước đi trong hành lang xa hoa của Xuân Các phường rất tự tin. Dọc đường đi, đại hán kia liên tục chào hỏi các vị công tử, lão gia đang tay ôm má ấp các cô nương ăn mặc những bộ đồ thiếu vải vô cùng tự tin. Cứ như hắn quen biết toàn bộ thực khách ở đây.

Tới lầu ba, trước một căn phòng đóng kín, bên ngoài hoàn toàn vắng bóng người trừ vài tên vệ sĩ toàn thân võ phục đen, hông dắt đao. Đại hán tới trước cửa, đưa ra một tấm lệnh bài kèm một túi bạc nhỏ đưa cho vệ sĩ bên cửa khom người nói:

– Phiền huynh đệ vào báo với ông chủ Vương có Mã Đại và Hàn Khiêm cầu kiến.

Tên thị vệ một tay cầm lệnh bài đưa lên xem, một tay tung tung ước lượng trọng lượng túi bạc, hắn hài lòng nhét vào ngực nhưng giọng vẫn khô khan vô cảm đáp:

– Được, ông chủ Mã chờ chút, ta sẽ vào bẩm báo với chủ nhân.

Tên thị vệ chỉ bước vào một thoáng rồi quay ra báo:

– Chủ nhân mời hai người vào.

Theo chân thị vệ bước vào trong phòng, lão Hàn có chút căng thẳng lo lắng, còn Mã Đại trái với vẻ tự tin bên ngoài, vừa vào phòng, tấm lưng của hắn đã còng xuống. Tới trước mặt bàn tiệc có vị trung niên nét mặt sắc sảo, chòm râu cắt tỉa gọn gàng, khí thế rất oai nghiêm. Các kỹ nữ, vũ cơ biết ý lùi bước ra ngoài. Mã Đại và Hàn Khiêm đồng loạt chắp tay gập người vái chào:

– Tiểu nhân Mã Đại/Hàn Khiêm bái kiến đại nhân.

Vương Kiều Nhuệ là tri châu của Khâm Châu. Vì Khâm Châu là một châu trực thuộc tỉnh không trực thuộc phủ nên Vương Kiểu Nhuệ dù là một tri châu nhưng lại có thể báo cáo trực tiếp lên Bố Chánh Sứ của tỉnh Quảng Đông. Một chi tiết nhỏ nhưng lại tạo ra khác biệt rất lớn về quyền lực, chức tri châu của hắn về điểm này đã ngang với chức tri phủ rồi. Vương Kiều Nhuệ phất tay nói:

– Được rồi, ngẩng lên đi. Ông chủ Mã, người kia chính là ông chủ Hàn, đầu mối làm ăn của ngươi bên An Nam mà ngươi đã nhắc tới?

Mã Đại vừa mới ngẩng đầu lên lại cúi rụp xuống thưa:

– Dạ phải, đây chính người mà tiểu nhân đã nhắc tới với đại nhân.

Hàn Khiêm cũng liền cúi xuống thưa:

– Bẩm đại nhân, tiểu nhân chính là Hàn Khiêm.

– Được rồi, ngồi đi. Ta cùng nói chuyện.

– Tạ đại nhân.

Đợi Hàn Khiêm, Mã Đại ngồi xuống đối diện bàn tiệc, Vương Kiều Nhuệ lên tiếng:

– Ông chủ Mã là tay buôn lậu có tiếng ở Khâm Châu, còn ông chủ Hàn, ngươi cũng là tay buôn lậu bên An Nam?

Mã Đại thì gãi đầu ái ngại, không ngờ Vương Kiều Nhuệ lại trực tiếp vào chuyện như thế, Hàn Khiêm căng thẳng nhưng cố kìm chế cơn run đáp:

– Dạ bẩm đại nhân. Dù chỉ là một phần nhưng đúng thế ạ. Tiểu nhân chỉ muốn kiếm thêm chút lợi lộc nên lấy hàng từ chỗ ông chủ Mã. Làm ăn cũng đã được gần 20 năm.

Mã Đại là tay buôn lậu ở Khâm châu, Vương Kiều Nhuệ có thể nói tới dễ dàng như thế thì ai cũng hiểu mối làm ăn của Mã Đại hắn cũng có phần, thậm chí là phần lớn. Vì thế, đã nhận lời gặp mặt ở đây, hắn chẳng cần giấu giếm làm gì nên nói rất thẳng thắn:

– Thế thì phía An Nam cũng thiệt hại khá nhiều thuế má với hai ngươi đấy.

– Đại nhân chê cười, để đại nhân chê cười rồi. Con buôn như tiểu nhân nói cho cùng cũng chỉ vì một chữ lợi.

– Thẳng thắn thừa nhận là tốt. Được rồi, không vòng vo nữa. Lý do ngươi hẹn ta ra đây thì ông chủ Mã đã nói rồi. Ta đồng ý gặp các ngươi thì cũng đừng nên cho rằng ta đã chấp thuận đề nghị. Tùy thuộc vào lời nói của ngươi mà ta sẽ đồng ý hoặc bắt nhốt ngươi đem nộp lên trên. Giờ thì nói đi, sao ngươi lại muốn quay về Khâm Châu.

Mã Đại biết ý, muốn để lại không gian riêng cho họ bàn bạc nên khom người xin cáo lui. Còn Hàn Khiêm trước câu hỏi thẳng thắn, dù căng thẳng nhưng hắn cũng thẳng thắn trả lời:

– Bẩm đại nhân, do tình hình bên An Nam ngày càng khó khăn. Tiểu nhân lại nghe nói Hoàng Đế đang khuyến khích kêu gọi người cũ quay lại quê quán nên tiểu nhân mới nảy ra ý nghĩ muốn quay lại Khâm Châu tìm chỗ đứng chân cho gia tộc. Xin đại nhân minh xét.

– Nói vậy là ngươi muốn rút chuyện làm ăn ở An Nam về Khâm Châu?

– Bẩm đại nhân, chỉ là một phần ạ. Nói chính xác là tiểu nhân muốn dời cơ nghiệp ở Thăng Long cùng gia quyến về cả Khâm Châu, còn chuyện làm ăn ở Vạn Ninh và các huyện khác tiểu nhân vẫn giữ lại. Đại nhân hẳn cũng biết, An Nam đang ngày càng xuống dốc, đầu năm vừa rồi còn bị người Chiêm đốt phá vào tận Hoàng Cung. Sản nghiệp của tiểu nhân dịp đó cũng bị tổn hại vô số. An Nam giờ như tường sắp đổ, tiểu nhân vì thế mới phải vội vàng tìm đường thoát thân. Thế nên mới phải nhờ ông chủ Mã tiến cử tới đại nhân.

Vương Kiều Nhuệ thoáng suy nghĩ rồi mỉm cười hỏi tiếp:

– Hừm, nghe ông chủ Mã nói ngươi vốn là người Hán chạy nạn giặc Thát tới An Nam. Giờ An Nam đang xáo trộn ngươi lại liền tìm cách bỏ An Nam. Người như thế làm sao ta có thể tin được. Chưa kể sao ta biết liệu ngươi có phải gian tế của An Nam cử đến hay không?

Hàn Khiêm vội rời bàn quỳ thụp xuống đất, giọng run rẩy thanh minh:

– Đại nhân minh xét, tiểu nhân là thương buôn, trong đầu chỉ nghĩ tới việc kiếm tiền và lẩn tránh tai họa, nào dám tự dấn mình vào chốn quan trường.

– Ngươi phải biết, Khâm Châu lại trọng địa của Đại Minh. Ta luôn khuyến khích người xưa trở về quê cũ, cũng khuyến khích thương nhân các ngươi quay về làm ăn. Nhưng không thể không phòng đám gian tế thừa cơ lẻn vào, đám An Nam từng cả gan đem quân thiêu rụi Khâm Châu một lần, không có lý gì để chắc chắn chúng không làm thế lần nữa. Điều kiện của ngươi đưa ra trước đó thì hấp dẫn, nhưng lý do của ngươi không đủ thuyết phục. Chi bằng ta cứ xử ngươi luôn cho rồi.

Hàn Khiêm mồ hôi túa ra như tắm, đầu óc hắn cố vận động để tìm ra biện pháp đối phó. Hắn dập đầu bôm bốp vội vã thưa:

– Bẩm đại nhân, xin cho tiểu nhân cơ hội. Nếu tiểu nhân đã không thể chứng minh bản thân trong sạch, vậy chỉ xin đại nhân cho tiểu nhân ở lại bên ngoài thành Khâm Châu để làm ăn. Tiểu nhân chỉ mong một chỗ để cắm dùi, không cầu được vào ở trong thành Khâm Châu. Chỉ khi nào đại nhân thật sự yên tâm về tiểu nhân, khi đó, đại nhân thương xót cho tiểu nhân một chỗ ở trong thành cũng chưa muộn. Trên hết, bỏ qua điều kiện cũ, tiểu nhân hứa sẽ để đại nhân có 4 phần lợi nhuận của thương đội mình. Đại nhân chứng giám cho.

Vương Kiểu Nhuệ nổi hứng thú trong lòng, đối phương đã không yêu cầu được ở trong thành thì không cần lo đối phương làm ảnh hưởng tới trị an, tin tức thu thập cũng bị hạn chế, là phương án an toàn rất nhiều. Điều kiện được nâng lên 4 phần cũng là con số lớn, sau này nếu làm ăn tốt cũng đủ để hắn động lòng. Vương Kiều Nhuệ tò mò hỏi:

– Thế có nghĩa là ngươi muốn được ở bên dòng Khâm Giang? Phải biết hiện giờ thiên hạ đã nằm chắc trong tay, nhưng phường trộm cướp vẫn còn nhiều, ngươi không lo bị ảnh hưởng ư? Hơn nữa Khâm Châu giờ giới nghiêm làm rất nghiêm chỉnh, tới giờ hợi là mọi ra vào thành đều bị cấm. Ngươi ở Khâm Giang định kinh doanh thứ gì để đem về lợi nhuận?

Được hỏi là Hàn Khiêm biết có cơ hội xoay chuyển, hắn vẫn cúi gằm mặt dưới đất đáp:

– Bẩm đại nhân, tiểu nhân dự định sẽ ở lại trên dòng Khâm Giang, chỉ xin đại nhân đồng ý, tiểu nhân sẽ tìm cách tìm mua lâu thuyền để sửa sang làm thuyền hoa, vừa để ở, vừa để kinh doanh. Đây vốn là thứ tiểu nhân thạo nhất.

– Thuyền hoa à? Ở đây cũng không phải là hiếm, nhưng vì giờ giấc giới nghiêm nên hình thức này không kinh doanh tốt lắm. Chủ yếu phục vụ khách trung lưu thôi. Ta vẫn chưa hiểu ngươi lấy đâu ra tự tin.

– Bẩm đại nhân, là vì vốn. Những người kinh doanh thuyền hoa kia, hoặc là vì họ không đủ sức cạnh tranh trên bờ, hoặc vì không đủ vốn, không dám mạo hiểm đầu tư quá lớn. Chính vì thế thuyền hoa lại càng không đủ sức thu hút thượng khách. Không thu hút được thượng khách thì nguồn thu sẽ rất kém. Nguồn thu kém lại khiến người ta không dám đầu tư mạnh tay. Đây là một vòng luẩn quẩn. Các đại thương ở Khâm Châu không hiếm, nhưng họ đã quen với kinh doanh ở trong thành, nơi tập trung đông giới thượng lưu và vốn liếng của họ cũng đầu tư rất lớn ở trên bờ. Nên việc họ thấy bỏ tiền ra đầu tư vào thuyền hoa là canh bạc mạo hiểm, không cần thiết khi chuyện làm ăn trên bờ vẫn rất tốt. Còn tiểu nhân thì khác, tiểu nhân ngoài chút tài sản thì tới đây chẳng có gì, vào nội thành mở tửu quán tiểu nhân sẽ bị đè bẹp, chỉ có thuyền hoa là thứ tốt nhất tiểu nhân có đủ sức để cạnh tranh.

Hàn Khiêm hơi dùng lại thấy Vương Kiều Nhuệ không nói gì thì tiếp tục trình bày ý tưởng của mình:

– Thuyền hoa một khi đủ lớn, đủ sang trọng, đủ hấp dẫn, đủ ca vũ thì sẽ đủ sức kéo chân thượng khách trú lại qua đêm. Khi đấy giờ giới nghiêm không còn quá quan trọng………

Vương Kiều Nhuệ yên lặng nghe từng chữ, không có ý cản Hàn Khiêm đang thao thao bất tuyệt lại, càng nghe càng thấy hứng thú, trên miệng hắn bắt đầu xuất hiện nụ cười, mắt như đã nhìn thấy thêm một khoản thu lớn của bản thân trong tương lai. Tới đây thì trong lòng hắn đã rõ ràng sẽ cho Hàn Khiêm một cơ hội rồi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Tam Quốc Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương
Tam Quốc: Bắt Đầu Tiệt Hồ Quan Vũ, Cát Cứ Một Phương
Tháng 1 11, 2026
cau-dao-ngu-thu-ta-lay-xac-suat-phan-dinh-bat-dau.jpg
Cẩu Đạo Ngự Thú, Ta Lấy Xác Suất Phán Định Bắt Đầu
Tháng 1 18, 2025
moi-ngay-danh-dau-linh-quan-doi-phu-hoang-quy-cau-dung-tao-phan
Mỗi Ngày Đánh Dấu Lĩnh Quân Đội, Phụ Hoàng Quỳ Cầu Đừng Tạo Phản
Tháng 1 2, 2026
nguoi-tai-tong-vo-truc-tiep-van-dap-co-lon-xa-hoi-tinh-tu-vong-hien-truong
Người Tại Tổng Võ Trực Tiếp Vấn Đáp, Cỡ Lớn Xã Hội Tính Tử Vong Hiện Trường
Tháng mười một 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved