Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
long-chau-che-ba-toan-vu-tru.jpg

Long Châu: Chế Bá Toàn Vũ Trụ

Tháng 1 18, 2025
Chương 216. Cuối cùng hợp thể Chương 215. Biến thân tầng tầng chồng chất
pham-nhan-tu-tien-tu-than-bi-co-ngoc-bat-dau

Phàm Nhân Tu Tiên: Từ Thần Bí Cổ Ngọc Bắt Đầu

Tháng 1 7, 2026
Chương 853: châm ngòi Chương 852: U Minh Cuồng
sieu-cap-toan-nang-sieu-sao.jpg

Siêu Cấp Toàn Năng Siêu Sao

Tháng 1 23, 2025
Chương 1237. Tình huynh đệ! Chương 1236. Phong vương thành công, Hà Lan vệ miện!
thien-ha-de-nhat-kiem-dao.jpg

Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Đạo

Tháng 1 26, 2025
Chương 742. Cuối cùng trở về Chương 741. 180 triệu năm
dau-la-tu-thien-nhan-tuyet-bat-dau-bat-duoc-nu-than.jpg

Đấu La: Từ Thiên Nhận Tuyết Bắt Đầu Bắt Được Nữ Thần

Tháng 2 24, 2025
Chương 347. Hoàn tất Chương 346. Thần điện bên trong thu Hỏa Vũ
ta-tan-the-doan-tau

Ta Tận Thế Đoàn Tàu

Tháng mười một 21, 2025
Chương 391: Hoàn tất cảm nghĩ. Chương 390: “Thế giới mới.” (Đại kết cục).
bat-dau-nhat-luu-dinh-cao-nhat-luan-vo-chon-re-doat-lao-ba.jpg

Bắt Đầu Nhất Lưu Đỉnh Cao Nhất, Luận Võ Chọn Rể Đoạt Lão Bà

Tháng 1 6, 2026
Chương 223: Tiên giới chi vật Chương 222: Trực đảo hoàng long
cuu-thien.jpg

Cửu Thiên

Tháng 1 19, 2025
Chương 785. Gặp lại Chương 784. Chuyện trọng yếu nhất
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 242: Giải Phược Quân.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 242: Giải Phược Quân.

Tụ Nhân lâu chính là tòa lâu 3 tầng nguy nga nhất trong vương phủ, nơi lần đầu tiên Đặng Văn Thiết thấy được hình bóng của Quốc Toản trở về. Vốn trước kia hắn gọi tòa lâu là Vọng Nhân Lâu (Lầu trông người trở về) nhưng khi nghe cái tên này, Quốc Toản liền đổi nó thành Tụ Nhân Lâu (Nơi người thân tụ họp).

Quốc Toản tới giờ hợi mới trở về vương phủ, từ xa thấy đèn lồng leo lắt trên Tụ Nhân lâu là hắn biết ai đang ở đó rồi, bước chân của hắn tự động bước nhanh hơn rất nhiều.

Còn chưa kịp điều chỉnh hơi thở nặng nề của mình, Quốc Toản đã ra giọng cằn nhằn:

– Đêm hôm sương xuống, trời thì lạnh, ngươi không về giường ấm mà ngủ, leo lên đây làm cái gì?

Mồm thì cằn nhằn cáu kỉnh thế, nhưng hắn lại tự động kéo lại cái chăn của Đặng Văn Thiết, đóng bớt cửa sổ, kiểm tra ấm trà gừng còn đủ nóng không. Nếu không đủ nóng hắn sẽ úp vào đầu tên Tiểu Đồng đang khép nép một góc kia. Quốc Toản còn trừng mắt gay gắt nói với lão Tiểu Đồng:

– Ngươi không biết đường khuyên hắn vài lời à? Đứng như tượng mãi thế để làm gì?

Đặng Văn Thiết cứ kệ cho Quốc Toản ủ thêm chăn cho mình, chép miệng đáp:

– Ngươi cằn nhằn cái gì? Ta già rồi, ngủ không được nhiều. Trong vương phủ này ta muốn đi đâu thì ngoài ngươi và Vương phi ra có ai cản được không? Đừng có quát mắng Tiểu Đồng vô cớ nữa.

Đặng Văn Thiết dịu giọng:

– Mất bao nhiêu công sức bố trí nên trong lòng ta hứng thú kết quả chuyện ngươi làm hôm nay mới không ngủ được thôi. Thế nào rồi? Khi nãy ta thấy bên đó khi thì gào rú khóc lóc, khi thì im thin thít, rồi lại toàn tiếng lạy lộc. Kể đi.

Trần Quốc Toản lườm lườm nhìn Đặng Văn Thiết, vừa kéo ghế tới ngồi bên cạnh, tìm tư thế thoải mái mới nói:

– Ngươi giờ chỉ cần lo giữ sức khỏe thôi, mọi chuyện khác đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Còn chuyện hôm nay thì còn sao nữa, được gặp lại người thân ai chẳng mừng phát khóc, biết người nhà ở quê bị đày làm nô lệ ai chả tức giận. Chuyện nhân sinh thôi mà. Ngươi còn không hiểu?

Đặng Văn Thiết gật đầu khẽ đồng thuận:

– Đúng thế. Vậy còn kế hoạch của chúng ta thì sao? Tâm lý của tù binh Chiêm Thành có chuyển biến không?

Quốc Toản nâng ấm trà gừng lên uống, hơi ngả người ra ghế tìm tư thế thoải mái mới nói:

– Có. Trước kia dù sống tốt nhưng chúng chỉ nghĩ tới thời hạn 3 năm để được về nhà. Nhưng giờ nhà chẳng còn, người thân kẻ chết người bị bán, li tán khắp nơi. Bây giờ lại phải vướng víu chăm sóc vợ con, cha mẹ toàn người không có mấy sức lao động cả. Thêm cả thù hận trong lòng nữa. Nhiều tên bắt đầu muốn hỏi ta làm sao để người nhà của mình được ở lại đây.

– Ừm, thế thì tốt. Bao nhiêu vất vả cố gắng, tiền bạc mới thu mua được bằng đó thân nhân của chúng. Có thêm một quân bài để đối phó với quân Chiêm là tốt rồi.

– Ừ.

Nhìn Quốc Toản mặt đầy tâm trạng, Đặng Văn Thiết dò hỏi:

– Sao thế? Có chỗ nào không thoải mái à?

Quốc Toản thở hắt ra uể oái nói:

– Không hiểu sao giờ ta cứ thấy không được thoải mái lắm. Tính toán với người yếu thế, lợi dụng thân nhân của họ để làm quân bài. Ngay với Trần Hiếu, giờ nghĩ lại cũng thế. Sao ta cứ thấy bản thân giống đám quyền cao chức trọng, cậy quyền ức hiếp người khác thế nhỉ? Là loại bản thân ta ghét nhất.

Đặng Văn Thiết trố mắt nhìn một lúc, tay hơi vươn ra muốn sờ sờ đầu Quốc Toản. Rồi hắn phì cười đáp:

– Ngươi đâu có bị ấm đầu đâu. Làm toàn chuyện tốt thế, sao qua mồm ngươi lại thành ức hiếp kẻ yếu rồi? Không có ngươi thì 8 phần số tù binh này chết trong trại khổ sai rồi, còn thân nhân của chúng, đừng nói người già, trẻ nhỏ được ngươi cứu về, e rằng giờ phải phơi xác ngoài đồng hết. Với đẳng dân hạng bét ở Chiêm Thành, thảm thế nào còn cần ta nói nữa à?

– Biết là thế, nhưng xuất phát ban đầu là ta dùng việc này để khích cho tù binh đứng vào hàng ngũ của chúng ta để đối phó với Chiêm Thành. Vẫn là tính toán kẻ yếu.

Đặng Văn Thiết ngả lại người ra ghế, mắt nhìn ánh trăng lờ mờ đang phủ lấy huyện Ngự Thiên như tấm màn mỏng thì cảm thán:

– Có lẽ vì từ nhỏ sống với bọn ta, những kẻ thấp kém mới khiến ngươi dễ mềm lòng với kẻ yếu thế này. Tâm trạng áy náy này của ngươi cũng đều vì thời gian qua ngươi tiếp xúc với đám tù binh nhiều, nhìn chúng cứ vô tư sống ở đây nên sinh ra cảm mến thôi. Nói cho cùng, vì Ngự Thiên quá thanh bình khiến người ta quên đi các mối đe dọa ở bên ngoài. Ai cũng thế thôi, muốn có quyền lợi thì phải đấu tranh, hoặc là để giành lấy, hoặc là để bảo vệ những thứ đang có. Trang hộ của chúng ta, Hoài Văn quân vì bảo vệ cảnh thái bình này mà đang phải đổ máu từng ngày. Với tù binh Chiêm Thành, vì muốn giành lấy cuộc sống này cho chúng và người thân ít ỏi còn sót lại, thì chúng buộc phải đấu tranh. Ngược lại với tâm trạng áy náy của ngươi, thì đây là cơ hội trời cho với tù binh ở kia để có cuộc sống mới. Thu lòng nhân của ngươi lại đi.

Quốc Toản vỡ lẽ, trong chớp mắt hiểu ra, tâm trạng trong lòng vơi đi quá nửa. Quay lại bộ mặt nhăn nhở tỏ ra ngạc nhiên nói với Đặng Văn Thiết:

– Sống lâu lên lão làng. Không ngờ Đặng Văn Thiết ngươi có ngày dễ dàng nói ra đạo lý thế đấy.

Đặng Văn Thiết được dịp lên mặt, hắn ngửa mặt lên nhìn trời nhếch môi đáp:

– Đương nhiên, ta với ngươi là đồng môn, là bằng hữu từ nhỏ. Như so ra giờ, ngươi chỉ là tiểu tử. Còn phải học nhiều lắm. Nhưng người định bố trí thân nhân của họ thế nào? Không thể để phụ nữ, trẻ con, người già sống lẫn lộn trong thao trường được.

Quốc Toản vốn đã có chủ đích nên nói ngay:

– Ta bảo Lưu quản gia bố trí một mảnh đất trong trang viên cho họ ở rồi, cho họ một con phố riêng để làm quen dần với cuộc sống ở đây, cũng để tiện quản lý. Cứ coi nó là phố người Chiêm cũng được. Ra tết sẽ bắt đầu, tạm thời để họ ở tạm trong nhà giam.

Đặng Văn Thiết gật đầu đáp:

– Bố trí rất hợp lý, giết người để trả thù thì dễ nhưng nếu người Chiêm có thể thích nghi cuộc sống ở đây, chúng ta sẽ có thêm một nguồn lực lao động mới. Đều có lợi cả. À phải, nhân tiện nhắc tới Trần Hiếu, ta nghe nói hắn lên đường rồi? để hắn đi sớm thế có vội quá không? Ta còn nghĩ người để hắn ở Thăng Long tìm đội ngũ, huấn luyện các kiểu một hai năm mới để hắn đi chứ?

Quốc Toản lắc đầu đáp:

– Đấy là trước khi có sự kiện của người Tráng, giờ mọi thứ phải đẩy nhanh hơn mới kịp bước tiến của Chiêu Giang. Hơn nữa bộ máy quan liêu của Đại Minh chưa hoàn thiện, đây là thời cơ tốt để xâm nhập. Nhiệm vụ của hắn vì thế cũng thay đổi theo, yên tâm, chuyện này hắn là chuyên gia, hắn giỏi hơn tất cả chúng ta cộng lại đấy.

– Còn ngươi thì sao, ra tết vẫn phải lên Thăng Long à?

Nghĩ tới chuyện này Quốc Toản lại thoáng buồn:

– Chắc phải lên Thăng Long ở lâu lâu để bịt mồm thiên hạ. Làm nhiều chuyện thế không thể cứ trốn mãi ở Ngự Thiên được, như thế càng có cớ cho đám ngôn quan xía mồm vào. Trương sư cũng không thể chống đỡ mãi được. Có điều, ta không nỡ xa mọi người, mà dẫn mẹ và ngươi theo thì lại ái ngại, cuộc sống ở Thăng Long gò bó. Ta biết ai cũng muốn được ở lại Ngự Thiên.

Đặng Văn Thiết tặc lưỡi coi như không nói:

– Chuyện này có gì mà phải bàn, tranh thủ còn vài năm, ngươi ở đâu thì bọn ta sẽ ở đó. Đợi khi Trần Kính lên ngôi, rồi về Ngự Thiên cũng chưa muộn. Thôi, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa, chúng ta về nghỉ thôi. Ta cũng thấm mệt rồi.

Từ ngày cưới, chỉ có ngày đầu tiên là Quốc Toản cho mình lười biếng, từ ngày tiếp theo hắn đã quay lại với thói quen sinh hoạt, tập luyện hàng ngày.

Đầu canh 5, Quốc Toản đã nai nịt gọn gàng rời phòng ngủ. Người ít vận động nhìn vào chỉ thấy hắn nỗ lực kiên trì tập luyện mà không biết, hắn tập luyện đã thành thói quen. Không còn thấy vất vả, tập luyện với hắn giờ chỉ là hình thức giải tỏa căng thẳng mệt mỏi sau một ngày miệt mài với đống thư từ công việc. Ngày nào không được luyện tập hắn mới thấy cơ thể uể oải, mệt mỏi cứ như được tích tụ lại ngày qua ngày.

Tới cổng vương phủ, ngoài Hoài Văn quân đã vào đội ngũ đợi sẵn thì hôm nay còn vài trăm người tới quỳ gối trước cổng. Quốc Toản nhìn La Tát Đản quỳ trên cùng hỏi:

– Các ngươi suy nghĩ kỹ chưa?

La Tát Đản đại diện ngẩng đầu lên nói:

– Bẩm vương gia, lời người nói “chỉ cần lập được một phen công lao là có thể bỏ thân phận nô lệ, được ở lại Ngự Thiên” vẫn còn tính chứ?

– Đương nhiên, Đại Việt chuộng võ, xét công lao chưa bao giờ để ý tới xuất thân. Người xuất thân thấp kém được phong quan tước ở Đại Việt xưa nay không hiếm. Đây cũng là lời hứa của bản vương.

La Tát Đản dập đầu hô lớn:

– Vương gia, xin cho chúng con cơ hội được chiến đấu cùng người, chúng con sẽ cố gắng hết mình, nguyện nghe theo mọi bố trí của người. Xin vương gia chấp thuận.

– Xin vương gia chấp thuận.

Quốc Toản chưa vội trả lời mà đưa mắt nhìn mấy trăm người đang quỳ rụp dưới đất, thấy có cả Lạt La Tạ Đốn, hắn hứng thú hỏi:

– Lạt La Tạ Đốn, người khác xin tòng quân tìm cơ hội lập công ta còn hiểu. Còn ngươi thì sao? ngươi đâu còn người thân nào, cũng rất thích cuộc sống hiện tại, cứ yên ổn ở đây vài năm chẳng phải là xong à? Sao phải liều lĩnh?

Lạt La Tạ Đốn ngẩng đầu, mặt hơi ngây ngốc tìm lời để nói:

– Bẩm vương gia, người là người tốt, con muốn góp sức bảo vệ người. La Tát Đản là bạn con, hắn muốn lập công thì con muốn giúp hắn một tay. Con cũng muốn cùng các huynh đệ trả thù cho những gì chúng con đã phải chịu. Với lại……

Lạt La Tạ Đốn càng nói càng lí nhí ngại ngùng:

– Với lại con muốn kiếm quân công để cưới vợ. Chú Nguyên đã hứa thế, nếu con làm lên công trạng thì sẽ tìm vợ cho con.

La Tát Đản phụt ra một hơi muốn cười một tràng vì độ ngây ngốc của Tạ Đốn. Quốc Toản mỉm cười rất hài lòng với câu trả lời, hắn nghĩ ngợi một lúc gật đầu đáp:

– Xem ra các ngươi đều có mục đích rõ ràng chứ không phỉ chỉ mù quáng muốn trả thù. Vậy được. La Tát Đản giao ngươi làm doanh trưởng, Lạt La Tạ Đốn làm doanh phó. Hai ngươi lên danh sách những người muốn tham gia rồi đăng ký với Bùi Triều, quân số tối đa là 400 lấy tên Giải Phược Quân. Từ mai bắt đầu huấn luyện.

(Giải Phược Quân: Quân đội thoát khỏi trói buộc).

– Tạ ơn ân tái tạo của vương gia.

– Tạ ơn ân tái tạo của vương gia.

Tù binh Chiêm Thành nghe được chấp thuận liền rối rít tạ ơn, La Tát Đản lạy tạ xong cũng ngẩng lên nói:

– Bẩm vương gia, nhưng hiện tại số người muốn tham gia đã hơn 500 người rồi.

Quốc Toản ở phía trước khẽ nhếch môi cười tự tin đáp:

– Không sao, giờ theo ta thi sát hạch luôn. Vẫn quy tắc đấy, chạy 30 dặm, tên nào dừng lại, để gối chạm đất, lưng chạm đất cứ trực tiếp loại đi. Đánh trận cần thể lực, nếu không, không khác gì đi tìm chết cả. Bắt đầu thôi.

Quốc Toản nói xong liền chạy lên trước, Lạt La Tạ Đốn hứng khởi chạy theo sau, rồi tù binh Chiêm Thành cũng rồng rắn nối đuôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-ta-ky-lan-toc-truong-bat-dau-lua-chon-an-lui.jpg
Hồng Hoang: Ta Kỳ Lân Tộc Trưởng, Bắt Đầu Lựa Chọn Ẩn Lui
Tháng 1 17, 2025
sau-khi-song-lai-tro-tay-truoc-duoi-nang-tra-xanh-khue-mat
Sau Khi Sống Lại, Trở Tay Trước Đuổi Nàng Trà Xanh Khuê Mật
Tháng mười một 24, 2025
loai-quy-cau-sinh-tu-tu-vong-boi-thu-sau-trong-trot-ta-than
Chủng Quỷ Cầu Sinh, Từ Tử Vong Bội Thu Sau Trồng Trọt Tà Thần
Tháng 1 12, 2026
luc-nhan-tranh-vanh.jpg
Lục Nhân Tranh Vanh
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved