Chương 241: Một ngày của Đặng Văn Thiết 2.
Đặng Văn Thiết cứ như khúc gỗ ngồi đó, suy nghĩ lại đủ thứ chuyện xưa kia. Mấy chục năm vất vả không kể siết, thế mà giờ nghĩ lại toàn thấy chuyện vui, bản thân còn đầy tiếc nuối. Tới khi ánh mặt trời ngả bóng chiếu thẳng vào mắt mới làm hắn tỉnh lại. Đặng Văn Thiết thở dài, khẽ vỗ tay lên tay vịn ghế lấy lại tinh thần:
– Haizzz, xem ra lại phải cố thêm ít lâu nữa, không được thấy kết quả những việc này thì tiếc lắm. Tiểu Đồng, gọi phu khiêng kiệu đi, chúng ta đi đón Tiểu Đào.
Ở Ngự Thiên, uy vọng của Đặng Văn Thiết chỉ dưới vương phi. Dọc đường đi các trang hộ đều khẽ lách mình nhường đường cho kiệu, cúi chào rất lễ phép bên vệ đường. Những người mới tới, sau vài tháng sống ở Ngự Thiên cũng biết rõ, sự phồn vinh ở đây có được đều nhờ vương phủ một tay chống đỡ. Không hề giống như những phú hộ ở nơi họ từng sống. Nên với những người từ vương phủ bước ra, họ vô cùng có thiện cảm cùng kính trọng. Tiếng chào “Đặng Bá” vì thế cứ kéo dài từ cổng vương phủ cho tới đầu huyện.
Đặng Văn Thiết xuất thân cũng từ gia nô của vương phủ, nên xưa giờ hắn cũng rất thích la cà hàng quán của các trang hộ. Những người như bà Tám đều đã quen nhẵn mặt. Chỉ từ khi đã lớn tuổi, sức khỏe không đủ hắn mới ít tới hơn. Nhưng dạo gần đây, từ khi Bình Dân viện bắt đầu dạy học cho đám trẻ, mỗi ngày Đặng Văn Thiết lại ghé vào quán bà Tám trong lúc chờ Tiểu Đào học xong. Bà Tám mỗi ngày đều như vắt chanh, luôn dành ra một bàn được lau chùi sạch sẽ chờ hắn tới.
Mới thấy thấp thoáng kiệu của Đặng Văn Thiết, bà Tám đã híp mắt ra mép đường đón:
– Đặng Bá, mời người vào dùng trà. Hôm nay, không biết người và vương phi có được an khang?
Đặng Văn Thiết được Tiểu Đồng đỡ xuống kiệu, thấy bà Tám niềm nở ra đón thì vui vẻ đáp lại:
– Cảm ơn ngươi, Vương phi vẫn khỏe. Ngươi cũng gần bảy mươi rồi, không cần phải chu đáo ra tận cửa đón tiếp thế này, vất vả quá. Là người quen cả, bỏ bớt tiểu tiết đi.
Bà Tám như hóa thành trẻ nhỏ, hai tay đỡ lấy cánh tay khẳng khiu của Đặng Văn Thiết khúm núm đáp:
– Mọi người đều khỏe thì con mừng quá. Với vương phi và Đặng Bá, con vẫn chỉ như đứa trẻ mà thôi, chuyện này không vất vả chút nào, con còn mong được làm thế thêm vài chục năm nữa.
Con dâu của bà Tám lau cái ghế tới sáng bóng để Đặng Văn Thiết ngồi xuống, ấm trà ủ nóng liền được bà Tám rót ra lễ phép mời hắn uống. Đặng Văn Thiết khẽ nhấp môi gật gù khen trà ngon rồi mới nói với bà Tám:
– Ngồi cả đi. Mới thế mà đã mấy chục năm rồi, nhớ ngày nào ngươi mới chỉ là đứa bé ti ti, mà giờ đã có con cháu đầy nhà, có cơ ngơi lớn thế này rồi.
Bà Tám tít mắt như trẻ con, sờ sờ nắn nắn cánh tay của Đặng Văn Thiết nịnh bợ:
– Đều là nhờ vương phủ cả. Nếu làm trang hộ ở nơi khác e rằng con đã chết rục xương rồi, lấy đâu ra chuyện mẹ góa con côi như nhà con lại có cơ ngơi thế này được.
Đặng Văn Thiết chỉ chỉ tay khen ngợi:
– Ngươi người thì được một mẩu nhưng khôn khéo lắm. Mà ta nghe nói thằng Tý cũng thông minh, ngươi muốn nó theo Tuệ Tĩnh học chữa bệnh cứu người không? Ta giới thiệu cho.
– Không, không ạ.
Đặng Văn Thiết nhìn bà Tám lắc đầu quầy quậy tỏ vẻ ngạc nhiên đáp:
– Sao thế? Bao người ghè đầu muốn chui vào Tế Sinh đường theo hắn học nghệ mà không được? Đây cũng là nghề được trọng vọng, sao tới lượt ngươi lại từ chối?
Bà Tám bĩu môi đáp:
– Chữa bệnh cứu người đúng là nghề trọng vọng, nhưng nhà con được có vài mống cháu, theo Tuệ Tĩnh nhỡ nó học đòi cạo tóc đi làm sư cọ thì thiệt quá. Con không muốn. Con tính rồi, nhà con cứ đời đời đi theo vương gia thôi, thằng Tý học mà thành tài theo thương đội, trướng phòng làm việc cho vương phủ cũng được. Sâu rễ bền gốc vẫn thích hơn, cho nó ra ngoài khéo đời trước đời sau lại gặp họa.
Đặng Văn Thiết nghệt mặt cằn nhằn:
– Các ngươi đứa nào đứa đấy cứng đầu như nhau, chẳng đứa nào chịu tách hộ, ai đời nhà cửa bốn năm cái mà vẫn tính là một hộ. Làm phận gia nô thì có sung sướng gì?
Bà Tám lí nhí hóm hỉnh đáp:
– Đặng Bá chẳng phải cũng thế ư, ai đời làm tới tước Bá rồi mà người vẫn giữ khế ước bán thân. Bọn con cũng theo gương người cả.
Đặng Văn Thiết vỗ đùi cười ha hả, hồi lâu mới nhịn được cười nói nhỏ rồi thì thầm với bà Tám:
– Ta khác, ta chịu ơn vương phi từ nhỏ cơ. Thôi, tùy ngươi, vương phủ không xây chùa chiền gì đâu, nên ngươi cũng không cần lo quá. Còn nếu vẫn muốn theo vương phủ ấy, thì ta mách nước này. Sắp tới mạn Thái Nguyên sẽ được vương phủ đầu tư rất lớn, nhất là nghề trồng và buôn trà. Bây giờ khu đó chỉ là đồi với núi nhưng tương lai sẽ thành đại trấn chỉ sau Ngự Thiên. Nếu ngươi còn đủ sức, thì bảo con cháu lên đấy kiếm lấy vài ngọn đồi tốt tốt, rồi nhờ vương phủ giúp cách trồng trà. Vương phủ đang nghiên cứu cách xao trà mới, tương lai đầu ra không phải lo. Sức một mình không đủ thì rủ các trang hộ khác tới góp sức mà làm, không sợ thiếu phần. Cũng là một cách khai chi tán diệp đấy, các cụ dạy rồi mà “thỏ khôn phải đào 3 hang”. Nhớ bí mật, ưu tiên trang hộ lâu năm trước, để lộ ra ngoài người ngoài kéo tới lại mất phần.
– Tạ ơn Đặng Bá, tạ ơn vương phủ mách nước, con nhớ rồi.
Đôi mắt già nua của bà Tám liền sáng như sao, trước giờ vương phủ luôn thế, miếng nào ngon luôn phím cho trang hộ trước, nên chuyện này bà cũng hoàn toàn tin tưởng. Bà Tám xuýt xoa vò hai tay chỉ muốn quỳ xuống dập đầu tạ ơn. Nhưng nhớ tới câu giữ bí mật bà liền nhịn lại.
Đặng Văn Thiết cũng liền cười hề hề chuyển sang chuyện khác, chuyện này hắn cũng hiểu, vương phủ tự mình làm tất cả thì tốn rất nhiều thời gian, mà cũng ôm không xuể. Cách này vừa giúp làng Hoài có thêm nhân lực lại càng sớm được khai phá, vừa giúp các trang hộ mở rộng đường làm ăn, doanh thu một phần vì thế vương phủ cũng được hưởng. Các trang hộ lại càng hướng về vương phủ. Tiện đủ đường thì tội gì không làm. Thêm 2-3 năm, khi làng Hoài cơ bản nổi lên, cơ hội hiện ra rõ ràng hơn thì e rằng có cản người tìm tới làm ăn cũng không được.
Đang nói chuyện rôm rả, lão Tiểu Đồng dẫn Tiểu Đào từ Bình Dân viện ra, Đặng Văn Thiết mới chịu rời quán bà Tám trong cái vái chào của các trang hộ xung quanh.
Đặng Văn Thiết rất cưng Tiểu Đào, nếu được thì hắn luôn muốn bế Tiểu Đào trong lòng mình. Nhưng giờ cầm tay dắt được Tiểu Đào đi chơi đã là may mắn rồi.
Cận kề tết cổ truyền, các cột khói của những lò gạch cháy nghi ngút từ đầu năm ở Ngự Thiên cuối cùng cũng dừng lại. Những công trường cũng lần đầu chứng kiến cảnh thưa bóng người làm việc. Nhưng đường phố, bến thuyền thì lại càng đông người hơn. Một năm làm công không hết việc, tiền công được trả đều đặn khiến trang hộ và lưu dân ở quanh Ngự Thiên có một năm rủng rỉnh. Tết là cơ hội để họ được xả hơi, được tự thưởng cho bản thân một cái tết ấm no. Các cửa hiệu ở Ngự Thiên vì thế càng lườm lượp người qua kẻ lại, tiếng trả giá, mua bán hàng hóa rôm rả thường chỉ thấy ở những thành trấn lớn.
Tiểu Đào rất hiểu chuyện, nó muốn được đi chơi trên phố đông đúc kia nhưng không dám đòi hỏi. Trước ánh mắt to tròn, đang thèm muốn nhìn đường phố kia Đặng Văn Thiết nhịn sao được. Tiểu Đào được thả cửa cho Lưu Vân dẫn đi chơi bời tung tăng trên phố, Đặng Văn Thiết chỉ đành lò dò theo sau, cười phá lên trước mỗi trò nghịch ngợm của Tiểu Đào.
Lang thang trên phố tới giờ thân mới về đến phủ, mùa đông mà Tiểu Đào vẫn nhễ nhại mồ hôi được Đặng Văn Thiết đủn đi cho người hầu trong phủ dẫn đi tắm rửa. Bản thân hắn thì chậm rãi bước về phía hồ sen ở hậu viện.
Ngày nào cũng thế, cuối ngày Đặng Văn Thiết đều tới tiểu đình ven hồ sen này để hầu chuyện, thăm hỏi vương phi. Khi tới, vương phi đang ngả người trên ghế tựa, tiếng ngáy vang lên khe khẽ thì hắn sẽ chỉ yên lặng ngồi bên cạnh, đợi vương phi tỉnh giấc mới thôi. Khác cái, hôm nay có cả Chiêu Dương cùng đợi với hắn, hắn cũng tranh thủ nói chuyện với Chiêu Dương được ít nhiều về công việc trong phủ.
– A Thiết, ngươi tới rồi? Hôm nay có chuyện gì vui không? Mà sao Quốc Toản không thấy về phủ nhỉ? Nó bận việc bên ngoài à?
Chiêu Dương thấy vương phi tỉnh lại liền tới đỡ vương phi ngồi dậy, kéo lại cái chăn đắp trên đùi mới bị xộc xệch. Đặng Văn Thiết thấy việc của mình bị cướp mất cũng không lấy làm buồn, hắn lễ phép đáp:
– Bẩm vương phi, mọi chuyện vẫn ổn. Còn Quốc Toản hôm nay phải tối mới về. Gia quyến của tù binh Chiêm Thành từ Hóa châu được dẫn tới, đây là việc đã sắp xếp từ lâu nên hắn có rất nhiều việc cần giải quyết.
Vương phi vỗ vỗ bàn tay của Chiêu Dương than thở:
– Haizzz, con ta sao lại toàn chọn sống ở thời chiến tranh loạn lạc. Là vợ chồng mới cưới còn chẳng được ăn cùng nhau bữa cơm tử tế. Khổ cho con rồi Chiêu Dương.
Chiêu Dương khẽ lắc đầu mỉm cười đáp:
– Không đâu ạ. Phu quân hết mình chăm lo việc nước, là nam tử đầu đội trời chân đạp đất, là vợ của huynh ấy chính là kiêu hãnh của con. Con không khổ chút nào hết.
Đặng Văn Thiết nghe thế cũng nói chen vào:
– Phải đấy vương phi, chẳng phải người cũng luôn tự hào về Quốc Toản đấy sao? Con nếu không phải bản thân quá già thì chuyến này cũng nhất định bôn ba chiến trường cùng hắn một phen như chú Bộc, chú Quỳnh từng làm.
Vương phi khẽ dơ tay muốn bợp cho Đặng Văn Thiết một cái, Đặng Văn Thiết còn khẽ dúi đầu vào cho vương phi bợp. Vương phi hờ mắng:
– Đàn ông các ngươi chỉ thích đánh đánh giết giết. Còn đàn bà bọn ta chỉ muốn gia đình ấm êm, con cháu quây quần. Thôi được rồi, chúng ta đi ăn thôi. Kệ Quốc Toản.
Đặng Văn Thiết vốn có phủ đệ riêng, nhưng có cũng như không. Phủ của mình hắn để cho Tiểu Thúy cùng con cháu sử dụng, còn bản thân gần như cả cuộc đời đã gắn liền với Hoài Văn vương phủ. Từ ăn uống, ngủ nghỉ hắn đều ở đây.
Bữa cơm tối cũng không ngoại lệ, nếu không có chuyện gì cấp bách, Đặng Văn Thiết sẽ luôn dùng cơm cùng vương phi, hầu chuyện tới khi vương phi đi ngủ.
Chỉ khi tiếng ngáy khe khẽ của vương phi vang lên đều đều thì một ngày của hắn mới thật sự khép lại. Nhưng từ khi Quốc Toản quay về, hắn lại thêm thói quen sẽ lượn qua thư phòng để xem Quốc Toản đã nghỉ chưa, nếu chưa hắn sẽ tìm tới tâm sự một lúc.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, hầu vương phi đi ngủ xong, lão Tiểu Đồng báo Quốc Toản vẫn chưa về. Đặng Văn Thiết lại bỏ ý định về phòng nghỉ của mình, quay ra nói với lão Tiểu Đồng.
– Thế thì đưa ta tới Tụ Nhân lâu, ta lên muốn đấy một lúc.