Chương 240: Một ngày của Đặng Văn Thiết.
Mấy chục năm ở vương phủ tạo cho Đặng Văn Thiết những thói quen không thể sửa, đồng hồ sinh học của hắn vẫn chuẩn chỉnh từ tích tắc dù cơ thể đã già nua rất nhiều.
Buổi tối, chỉ sau khi vương phi đã tắt đèn đi ngủ, tiếng ngáy đã vang lên khe khẽ hắn mới yên tâm quay về đi ngủ. Tới đúng canh 5, trời còn chưa sáng Đặng Văn Thiết lại lóp ngóp bò dậy khỏi chiếc giường ấm, Tiểu Đồng theo hầu hắn tự động mở cửa bê vào một chậu nước ấm đặt trước mặt.
Tiểu Đồng trong mắt Đặng Văn Thiết vẫn là đứa bé theo hầu mình ngày nào, nhưng ở vương phủ ai cũng gọi hắn là lão Tiểu Đồng cả.
Cầm lên chiếc khăn ấm, câu nói đầu tiên của Đặng Văn Thiết trong mấy chục năm qua luôn là:
– Tiểu Đồng, đêm qua vương phi ngủ có yên giấc không?
Lão Tiểu Đồng sau mấy chục năm hầu hạ cũng đã thành thói quen, mỗi sáng trước khi tới đây, lão đều qua hậu viện xem tình hình ngủ nghỉ của vương phi, lão khom người đáp:
– Bẩm cậu chủ, vương phi đêm qua ngủ rất ngon, giấc ngủ dài hơn mọi lần. Có lẽ vì tâm tình dạo gần đây của người được thoải mái.
Trong vương phủ cũng chỉ có lão Tiểu Đồng được gọi Đặng Văn Thiết là cậu chủ. Đặng Văn Thiết nghe thế thì yên tâm mới đưa khăn lên lau mặt nói:
– Thế thì tốt, thế thì tốt. Tiểu Đồng, dẫn ta tới hậu viện vấn an vương phi.
Ngày qua ngày, từ năm này qua năm khác, khi rửa mặt, súc miệng xong Đặng Văn Thiết lại tới hậu viện chờ đợi vương phi thức giấc. Trước kia, Tiểu Đồng luôn đi phía sau bê theo một niêu cháo gạo để phục vụ bữa sáng cho vương phi, nhưng từ hồi có Chiêu Dương, Tiểu Đồng không còn làm việc này nữa.
Ngoài gia nô phục vụ mình rửa mặt, người tiếp theo vương phi gặp mỗi sáng đều là Đặng Văn Thiết. Chỉ cần cánh cửa phòng mở ra, vương phi sẽ luôn thấy hắn đã đứng chờ sẵn bên ngoài. Đặng Văn Thiết bỏ lại Tiểu Đồng bên ngoài, bước qua bậu cửa tới trước mặt vương phi khom người hành lễ:
– Vương phi an khang, hôm qua người có được ngon giấc không ạ?
Vương phi khẽ chép miệng than phiền, câu nói này bà nghe mỗi sáng đã mấy chục năm nay:
– Cảm ơn ngươi a Thiết. Ta ngủ rất ngon. Còn ngươi thì sao? A Thiết, già lắm rồi, sau này không cần tới vấn an ta nữa kẻo dính sương. Chuyện này cứ để bọn trẻ làm là được.
Vương phi cũng nói câu này cũng thành quen, nhưng thực sự mỗi sáng được thấy Đặng Văn Thiết tới vấn an là một niềm vui nho nhỏ của người. Tuổi già chỉ lo sẽ có một lần đặt lưng xuống ngủ, sẽ ngủ luôn nghìn thu, không dậy được nữa. Chỉ cần thấy Đặng Văn Thiết người có thể yên tâm hắn vẫn còn khỏe, vẫn yên tâm sẽ có người đồng hành cùng mình thêm một ngày. Trước thì là đồng hành trong quãng thời gian dài dằng dặc ấp ủ hi vọng Quốc Toản có thể trở về, giờ thì vương phi hi vọng có người đồng hành cùng hưởng niềm vui sum vầy này.
Đặng Văn Thiết vẫn như mọi lần, chỉ trả lời vế trước của vương phi mà không nói vế sau:
– Dạ thưa, con ngủ rất ngon.
Vương phi phất tay cho Đặng Văn Thiết ngồi xuống rồi than phiền:
– A Thiết, ngươi chẳng bù cho Quốc Toản. Nó thì toàn mặt trời lên mấy cây sào mới tới hỏi thăm người mẹ già này. Hay ngươi nhận lời làm con ta đi, cho thằng Toản thành con nuôi. Chuyện này ta đã nói nhiều lần, sao ngươi vẫn mãi giữ ý thế?
Đặng Văn Thiết mỉm cười, bình thường thì lúc này hắn sẽ cho người bê niêu cháo nóng vào để vương phi lót dạ, nhưng giờ hắn chỉ ngồi tiếp chuyện trong lúc chờ đợi:
– Vương phi, Quốc Toản là người có hiếu, tới muộn chỉ là hắn cố ý làm thế đấy. Hắn biết con muốn làm chuyện này nên nhường cho con làm ấy thôi. Chứ hắn dậy còn sớm hơn con. Đến Chiêu Dương tới muộn hơn chắc cũng vì Quốc Toản dặn dò mà thôi. Đấy người xem, Chiêu Dương lại thập thò ngoài cửa rồi kìa.
Vương phi cười híp mắt, những tháng ngày vừa qua là quãng thời gian hạnh phúc nhất vời bà. Người già nói chung chẳng có niềm vui nào hơn được con cháu quây quần xung quanh.
Chiêu Dương dẫn theo Tiểu Đào còn chưa hết ngái ngủ bước qua bậu cửa liền lễ phép nhún người chào hỏi:
– Mẹ, Đặng Bá, an khang. Tối qua mẹ, Đặng Bá có ngủ ngon không ạ?
Tiểu Đào cũng khom người chào hỏi theo:
– Hai cụ an khang. Người ngủ ngon không ạ?
Vương Phi híp mắt cưng chiều nhìn Chiêu Dương hỏi:
– Bọn ta vẫn khỏe, con thì sao? Lời a Thiết nói có đúng không?
Tiểu Đào chỉ chờ thế là lại sà vào lòng ôm vương phi một cái thật chặt trước khi chạy sang với Đặng Văn Thiết. Chiêu Dương vẫy tay cho gia nô bê đồ ăn sáng vào, vừa lại đỡ tay vương phi đứng dậy cười nói:
– Dạ có ạ, chàng ấy bảo con, Mẹ coi Đặng Bá như con mình, đây cũng là điều Đặng Bá thích làm, con nên đến muộn một tý để Đặng Bá được làm điều mình thích.
Vương phi cười ha hả theo Chiêu Dương dìu ra bàn ăn, Đặng Văn Thiết cũng được Tiểu Đào giả bộ dìu bước theo sau, vừa bước vừa vạch trần lời nói của Chiêu Dương:
– Tên đấy chẳng bao giờ nói về ta dễ nghe thế đâu. Chắc lại bảo ta nhỏ nhen, hay giận dỗi vô cớ nên bảo mợ chủ nhường ta ấy gì?
Chiêu Dương cười híp mắt hóm hỉnh trả lời:
– Phu quân nói người là tri kỷ của chàng ấy, nói Đặng Bá còn hiểu phu quân hơn cả chính mình. Lời phu quân quả không sai.
Vương Phi liếc mắt giọng vờ quở trách:
– Hai đứa ngươi từ nhỏ tới giờ, già khú rồi vẫn không thôi bới móc nhau. Chiêu Dương, con cứ mặc kệ chúng nó. Thôi, chúng ta cùng ăn cơm.
Từ ngày Quốc Toản trở về, bữa cơm buổi sáng sớm rất nhẹ nhàng, thường chỉ có chút cháo gạo ninh với chút thịt ăn kèm với rau dưa. Ai cũng muốn giữ bụng đợi tý nữa khi Quốc Toản kết thúc buổi tập luyện sẽ tới cùng ăn cơm thêm lần nữa. Mỗi bữa cơm, tâm điểm luôn là Tiểu Đào. Tiểu Đào hoạt bát, đáng yêu, dù là cử chỉ vụng về nhỏ nhất cũng đủ khiến mọi người được tràng cười vui vẻ. Đặng Văn Thiết luôn rất thích ngồi cạnh Tiểu Đào để tự hắn có thể gắp thức ăn, lau cái mà phúng phính như bánh bao kia.
Thông thường sau khi ăn cơm xong với vương phi, Đặng Văn Thiết sẽ tới tiền sảnh nghe lão Lưu báo cáo lại chuyện trong ngoài của vương phủ. Nhưng giờ đã có Chiêu Dương tiếp quản, Đặng Văn Thiết trở nên nhàn nhã. Chỉ còn ít chuyện hệ trọng là Chiêu Dương cùng Lưu quản gia mới phải tìm tới hắn. Vì thế, hắn luôn tìm tới thư phòng của Quốc Toản làm chỗ thư giãn, Đặng Văn Thiết ngả người ra ghế tựa dành riêng cho mình, thưởng thức trà bánh, buồn buồn lại mở thư từ ra xem để đợi Quốc Toản tập luyện quay về.
Chỉ cần ngồi chung một chỗ, hai người thi thoảng lại cạ mồm móc mỉa nhau, nhưng với Đặng Văn Thiết đây là quãng thời gian thoải mái nhất trong ngày. Ở đây, hắn có cơ hội cùng Quốc Toản bàn bạc, vẽ ra những kế hoạch, những ý tưởng cho tương lai. Cùng tưởng tượng ra những trận đại chiến, những chiến trường rộng lớn để thảo luận sôi nổi.
Nói cho cùng, rong ruổi khắp nơi cùng Quốc Toản là điều mà Đặng Văn Thiết muốn được lần nữa trải nghiệm nhưng không thể.
Quốc Toản đôi khi hỏi những câu hết sức ngớ ngẩn như chẳng còn gì để hỏi:
– Đặng Văn Thiết này, Trương Nghĩa, Trương Hoài thật sự là hậu duệ của Tiểu Sửu à? Sao ta cứ thấy không giống? Ta nhớ Tiểu Sửu đâu có thông minh gì đâu, sao hậu duệ lại xuất sắc thế?
Đặng Văn Thiết cũng đang cắm cúi đọc thư từ Hóa Châu mới chuyển về, nghe thế thì hắn chẳng ngẩng lên vô tư đáp:
– Trước ở với ngươi toàn luyện võ, đánh đấm, chơi bời, làm gì cũng có ngươi vạch nước đi cho thì sao mà thông minh được. Xa ngươi cái khắc tự phải khôn lên. Khi vào Hóa Châu hắn xin nhiều sách vở lắm, tên đấy rất ám ảnh cho rằng năm đó vì bản thân kém cỏi mới bị ngươi bỏ lại.
Quốc Toản gãi gãi đầu nghĩ ngợi:
– Hồi đó ta chỉ nghĩ muốn giữ lại chút hương hỏa những nhà độc đinh thôi. Cũng không nghĩ tới lại làm hắn mặc cảm, dằn vặt như thế.
Đặng Văn Thiết không muốn nói lại những tháng ngày u ám đấy liền chuyển hướng câu chuyện:
– Quốc Toản ngươi xem thư của Đặng Tất chưa? Ngươi nghĩ sao về đề xuất của hắn?
Dính tới công việc, Quốc Toản liền quên đi cảm giác áy náy vừa rồi mà tập trung vào câu chuyện. Hắn khẽ đưa mắt nhìn vào ngọn cờ nhỏ cắm trên đỉnh Bạch Mã nói:
– Ta xem rồi, Hải Vọng đúng là vị trí rất đắc địa, có nó có thể quan sát được toàn bộ động tĩnh của thuyền bè qua lại. Nhưng tạm thời cứ giữ nguyên thế đã, không cần nóng vội thành cao, binh đông làm gì. Ý kiến của ngươi thế nào?
Đặng Văn Thiết rất thích kiểu thảo luận thế này nên hứng khởi tham gia:
– Theo ta thì cũng nên giữ nguyên hiện trạng. Phát triển Hải Vọng bây giờ chỉ khiến đám thủy tặc thêm bất an, mà khi bất an thì chúng sẽ tìm cách để lấy lại lợi thế ở chỗ khác. Cái chúng ta cần bây giờ là yên ổn, làm thế chỉ khiến chúng ta thêm vướng víu chân tay thôi. Hơn hết, có vẻ Đặng Tất muốn giữ ý tưởng kéo binh từ Hải Vọng đánh xuống, mà đối phương có vẻ cũng lo ngại chuyện này. Ta thấy chuyện này khá là hoang đường. Hậu cần quá khó khăn, đường núi khó đi không thể dùng nhiều quân, dọc đường lại nhiều điểm dễ bị phục kích. Dù trong tay chúng ta có sơn binh đi nữa thì kế hoạch này quá mạo hiểm mà cũng không cần thiết.
Quốc Toản vỗ tay phấn khích:
– Chính xác. Trận vừa rồi cũng đủ làm đám thủy tặc kinh sợ rồi, nếu ta không làm gì hơn chúng cũng sẽ nằm yên chờ thời thôi. Đặng Tất có thể nói là thiên tài nhưng vẫn còn nặng tính sách vở. Đây là dịp tốt cho hắn rèn luyện.
Đặng Văn Thiết và Quốc Toản cứ thế cùng nhau trao đổi rất nhiều việc, những việc này giúp đầu óc Đặng Văn Thiết được hoạt động, giữ lại sự minh mẫn cho tuổi già, giúp hắn vui vẻ cả ngày.
Quốc Toản hiểu rõ, Chiêu Dương về tiếp quản lại sổ sách của vương phủ giúp Đặng Văn Thiết được nghỉ ngơi, nhàn nhã nhưng tâm trạng lại hụt hẫng, suy sụp đi rất nhiều. Vì vậy, hắn gần như dành toàn bộ thời gian làm việc ở thư phòng để kiếm chuyện với Đặng Văn Thiết. Quốc Toản cũng cay đắng nhận ra, tất cả những gì hắn có thể làm để báo đáp lại tình cảm của người đã dành cả cuộc đời để thay hắn chăm sóc mẹ, chăm lo cho vương phủ không gì ngoài tán gẫu.
– Bẩm cậu chủ, thưa cụ, người từ Hóa Châu đã đưa về tới nơi, đang đợi đò để sang sông.
Tiếng Đặng Trung ở ngoài cửa vọng vào phá vỡ câu chuyện dang dở trong thư phòng, Quốc Toản hướng ra ngoài cửa hô lên:
– Ừ, ta biết rồi, ta ra ngay đây.
Quốc Toản quay ra hỏi Đặng Văn Thiết:
– A Thiết, đi cùng ta không?
Dù Quốc Toản cố giấu kín cảm xúc trong lòng, nhưng không qua nổi mắt Đặng Văn Thiết. Hắn lắc đầu, cất thư trên tay đi rồi thờ ơ đáp:
– Không. Ta đi dạo rồi đón Tiểu Đào về chơi với vương phi đây. Còn ngươi,đem cái tâm trạng dẩm dương của ngươi vứt vào thùng rác đi. Đừng để ta làm chậm bước tiến của ngươi, đấy là báo đáp tốt nhất rồi.
– Được, ta biết rồi.
Quốc Toản vội vàng quay người bước đi như sợ bản thân ở lại lâu sẽ để lộ ra thứ cảm xúc không mong muốn. Nhìn theo bóng lưng của Quốc Toản đang bước đi ra xa, Đặng Văn Thiết bần thần một lúc rồi tự mình lẩm bẩm:
– Có thế mà năm xưa cũng lên giọng chê bai ta … … Nhưng mà … tiếc thật đấy.