Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khoi-dau-phong-vuong-tu-thanh-lap-tran-quy-ty-bat-dau

Khởi Đầu Phong Vương, Từ Thành Lập Trấn Quỷ Ty Bắt Đầu

Tháng 1 1, 2026
Chương 1353: Trọng thương Na Tra, trở về Đại Viêm! Chương 1352: Tự bạo, sáng tạo rời đi cơ hội!
hac-thach-mat-ma.jpg

Hắc Thạch Mật Mã

Tháng 1 23, 2025
Chương 3264. Cuối cùng một chương Chương 3263.
nguoi-choi-cua-ta-deu-la-dien-ky-phai.jpg

Người Chơi Của Ta Đều Là Diễn Kỹ Phái

Tháng 1 20, 2025
Chương 365. Mỗi người đều là lịch sử Quy Tự Giả! Chương 364. Các ngươi thiếu một chút thành công
the-bai-nguyen-to-chua-te.jpg

Thẻ Bài: Nguyên Tố Chúa Tể !

Tháng 2 16, 2025
Chương 227. Giang hồ gặp lại cùng sau này kịch bản đưa ra Chương 226. Kinh biến, trùng tai, toàn thể đào thải khảo hạch?!
xuyen-sach-phan-phai-tu-vi-mat-sach-bi-nu-chinh-day-nguoc.jpg

Xuyên Sách Phản Phái: Tu Vi Mất Sạch, Bị Nữ Chính Đẩy Ngược

Tháng 1 6, 2026
Chương 466: Ứng phó đến, cứu vớt sư tôn (2) Chương 466: Ứng phó đến, cứu vớt sư tôn (1)
tu-cam-y-ve-bat-dau-vo-dich.jpg

Từ Cẩm Y Vệ Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 2 26, 2025
Chương 361. Nhất thống tam giới! Chương 360. Độc chiếm Lục Vực
cong-cuoc-bi-999-em-gai-chinh-phuc.jpg

Công Cuộc Bị 999 Em Gái Chinh Phục

Tháng 12 14, 2025
Chương 1106: Đôi lời của tác giả. Chương 1105: Khởi đầu mới(đại kết cục)
than-bi-phan-cuoi.jpg

Thần Bí Phần Cuối

Tháng 1 25, 2025
Chương 294. Này phiến Địa Ngục trước cổng chính Chương 293. Tỉnh lại thế giới chân chính ý chí
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 239: Thế Tử Hoàng Tôn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 239: Thế Tử Hoàng Tôn.

Bữa tiệc này là dịp hiếm hoi đám Thế Tử, Hoàng Tôn cũng được gọi tới, nhưng vì còn nhỏ tuổi nên đều bị xếp ra ngồi bàn riêng. Theo lệ nhà Trần tới 15 tuổi mới được coi là trưởng thành, khi đấy mới được ra làm quan và được uống rượu. Ngoại lệ duy nhất cho tới giờ chỉ có Trương Hán Siêu. Bản thân Trương Hán Siêu khi mới 10 tuổi đã thành môn khách của Hưng Đạo Đại Vương, 11 tuổi đã lập được công trạng trong cuộc chiến chống quân Nguyên.

Trong đám Thế Tử Hoàng Tôn bây giờ chỉ có Trần Nguyên Uyên là vừa đủ điều kiện, hắn cũng mới được phong làm Phủ tướng quân nên trong bữa tiệc hắn được xếp ngồi cùng bàn với các quan viên. Dù theo nghiệp võ nhưng Nguyên Uyên được phú cho vẻ phong lưu của đám công tử ca bây giờ, thêm chút rắn rỏi của người luyện võ hắn lại càng hay lọt vào mắt xanh của các quận chúa.

Trần Nguyên Uyên một tay kẹp nách lần mò đi tới bàn của đám Thế Tử, Hoàng Tôn rồi đặt lên trước mặt Trần Ngạc một bình rượu rồi nháy mắt nói:

– Trần Ngạc Hoàng Tử, nước của ngài đây.

Một thiếu liên bên cạnh hít hít rồi la toáng lên:

– Rượu, rõ ràng là rượu. Nguyên Uyên, cha mà biết cẩn thận bị dùng gia pháp.

Trần Nguyên Uyên vội lao tới dùng tay bịt mồm thiếu niên lại, gằn giọng:

– Nguyên Hãng, em trật tự đi. Còn la lối nữa, coi chừng anh bảo cha cho em vào quân đội rèn luyện. Trần Ngạc, huynh ấy vài tháng nữa là đủ 15 rồi, coi như là tập luyện trước thôi có phải không?

Trần Nguyên Hãng ú ớ không thoát được cánh tay cứng ngắc của Nguyên Uyên, hai anh em hắn vốn là anh em ruột, là con của Cung Tín vương Trần Thiên Trạch, là cháu nội của Minh Tông, theo vai vế phải gọi Nghệ Tông bằng bác. Trần Vĩ lớn hơn Nguyên Hãng một tý, người có chút yếu ớt nghe Nguyên Uyên nói thế thì xen vào:

– Nguyên Uyên, đệ không cần dọa đệ ấy. Ra tết tất cả chúng ta đều phải tới Giảng Võ đường để học, không ai thoát được cả.

Trần Nguyên Uyên chẳng có gì là bất ngờ, vẫn vô tư nói:

– Chỉ là Giảng Võ đường thôi mà. Ta từng học rồi, có sao đâu.

Trần Ngạc có dáng vẻ anh tuấn, chút phong thái uy nghiêm gạt bình rượu ra nói:

– Nguyên Uyên, quy tắc là quy tắc, ta chưa đủ 15 thì chưa được uống. Đệ cũng thế, là phủ tướng quân rồi thì bớt trêu hoa ghẹo nguyệt lại đi. Ra tết đệ cũng phải tới Giảng Võ đường đấy, chuyến này sẽ rất khác, không dễ dàng như đệ từng học đâu.

Nguyên Uyên ngạc nhiên khi bản thân cũng phải theo học lại, hắn nổi hứng buông miệng Nguyên Hãng ra rồi kéo ghế lại ngồi xuống dò hỏi:

– Hoàng Tử, người nói rõ hơn cho tiểu thần nghe được không? Cả tiểu thần cũng phải học lại à?

Trần Ngạc trợn mắt lườm Nguyên Uyên vì cái kiểu xưng hô pha chút giọng cợt nhả này rồi gật đầu xác nhận nói:

– Nghiêm túc vào, chúng ta là anh em nên ta mới nhắc trước. Chuyến này học không dễ đâu. Đệ nhớ người đấm vỡ mồm Đỗ Dự trên triều không? Thầy của chúng ta sắp tới đó.

Nguyên Uyên trợn mắt kinh ngạc, chuyện này hắn được tận mắt chứng kiến, ấn tượng về tiểu tử không coi bá quan văn võ ra gì đó không thể quên được. Nhưng hắn ngạc nhiên nói:

– Là vị Hoài Văn vương đó? Nhưng hắn cũng chỉ trạc tuổi chúng ta thôi mà. Sao lại thành thầy dạy chúng ta được?

Trần Ngạc đang cầm đũa gắp miếng rau cho vào miệng rồi nhẩn nha nói:

– Không nhầm đâu. Đây là do Hoàng Thái Tử chỉ định. Chú Trần Kính xin riêng với Quan Gia đấy. Còn cụ thể thế nào thì đệ hỏi Vĩ ấy.

Trần Ngạc dứt lời mấy con mắt đều nhìn chằm chằm vào Trần Vĩ phía đối diện, làm hắn phải đưa tay lên che miệng ho hai tiếng cho đỡ ngượng rồi nói tránh:

– Giờ ta cũng chưa biết phải xưng hô với Hoài Văn vương thế nào nữa, theo thứ bậc thì vương là con của Cao Tổ Mẫu, tức là cháu nội của Thái Tổ thì chúng ta phải gọi là tổ phụ. Nhưng vương lại cứ huynh huynh đệ đệ với cha ta, theo lẽ đó thì chúng ta phải gọi là chú. Nhưng luận tuổi thì chỉ ngang với chúng ta mà thôi.

Nguyên Uyên sốt ruột ngắt lời nói:

– Ai cần huynh nói chuyện phải xưng hô thế nào. Bọn ta cần biết sao lại có chuyện này? với lại vị vương đó là người thế nào?

Nguyên Hãng và Trần Hiện nhỏ tuổi nhất nên chẳng quan tâm mấy, hai đứa cứ chuyên tâm ăn nhiều hơn. Trần Vĩ có chút ái ngại đưa chén trà lên uống rồi len lén nhìn lên nói:

– Theo cha ta kể lại thì vương từng nói khá gay gắt trước mặt người là “lũ con cháu ăn hại”. Thế nên cha ta mới nảy ra ý kiến này để ngài ấy dạy chúng ta.

Nguyên Uyên trực tiếp nổi điên đập bàn làm xung quanh giật mình quay lại nhìn, rồi hắn biết ý ngồi xuống rít qua kẽ răng:

– Hắn nói thế thật à? Hắn dựa vào cái gì mà dám chửi chúng ta?

Trần Ngạc không nổi điên như Nguyên Uyên bên cạnh, hắn bình tĩnh trả lời:

– Nguyên Uyên, cẩn thận lời nói, xưng hô cho cẩn thận. Vương nói không phải hoàn toàn sai đâu. Đừng quên trong họa Thăng Long bị giặc Chiêm đốt phá, Vương là người duy nhất cầm gia binh đánh khắp bốn huyện tới Thăng Long cứu viện, cả Đại Việt khi đó chỉ có Ngự Thiên là bắt được mấy trăm tù binh mà thôi. Còn chúng ta thì vội vã sang Đông Ngàn trốn chạy dù kinh thành vẫn còn hai vạn cấm binh. Chưa kể vừa rồi vương còn một mình một ngựa lên chiêu hàng cả mạn Lạng Sơn đấy. So với vương, ta thấy mình đúng là ăn hại. Mà có vẻ, vương cũng không chỉ chửi đám thế tử hoàng tôn chúng ta đâu. Chú Trần Kính ở đó còn không tức giận thì đệ dựa vào cái gì mà tức giận.

Xong Trần Ngạc lại quay qua Trần Vĩ dò hỏi thêm:

– Trần Vĩ, nghe nói em cùng chú Kính hay sang Hoài Văn Vương phủ chơi, em thấy vương là người thế nào? Tính cách ấy?

Mấy con mắt nhìn vào chằm chằm vào Trần Vĩ, lợi câu trả lời của hắn. Trần Vĩ gãi gãi tai suy tư tìm lời để nói:

– Nói thế nào nhỉ? em cũng chỉ gặp Vương vài lần, ấn tượng thì là rất dễ gần, thoải mái, không quá trọng lễ nghi. Cha em cũng bị lây tính này không ít. Nhưng vương rất kỷ luật, chăm chỉ, khổ luyện tới kinh người có thể nói cách luyện quân của ngài ấy là dã man cũng được. Nhìn mấy bài tập của vương mà em cũng thấy ê răng, Nguyễn Chính theo cha em lâu năm cũng học theo mà học không nổi. Còn nói về đánh nhau thì khỏi bàn, Nguyên Uyên, đệ đừng có dại dột mà khiêu chiến đấy, không thì khó coi lắm.

Cả đám nuốt nước bọt cái ực, chờ đợi Trần Vĩ nói tiếp, nhưng hắn lại xách em hắn Trần Hiện lên chắn phía trước nói:

– Ta nói hết những gì mình biết rồi. Tính ra Hiện nó sang vương phủ nhiều hơn ta, để nó kể đi.

Trần Hiện mới qua 8 tuổi, còn chưa hiểu nhiều chuyện, được hỏi tới thì mắt tròn mắt dẹt thật thà đáp:

– Em sang vương phủ chủ yếu là để chơi với Tiểu Đào, Tiểu Đào rất đáng yêu, vương rất cưng chiều Tiểu Đào. Chuyện còn lại thì em không biết.

Nghe Trần Hiện nói xong cả đám thở dài trực tiếp đặt hắn qua một bên. Nói được vài chữ mà toàn Tiểu Đào, Tiểu Đào còn lại chẳng có thông tin gì hữu dụng cả. Nguyên Uyên bực bội chỉ chỉ trán Trần Hiện trêu ghẹo:

– Mới tý tuổi đầu đã chỉ biết tới con gái nhà người ta rồi. Cẩn thận không lớn được đâu.

Trần Hiện tức lên gân cổ cự cãi:

– Không phải, đệ bị dẫn đi chơi với Tiểu Đào để cha đệ bàn chuyện mà thôi.

Càng tức thì càng bị trêu, Trần Ngạc như không chú ý tới cuộc cãi vã của Nguyên Uyên và mấy đứa trẻ, Nguyên Uyên luôn thế, hắn rất hay trêu đám trẻ nhỏ kia khi có cơ hội. Mắt Trần Ngạc cứ nhìn chằm chằm vào chỗ người lớn nơi Nghệ Tông đang cười nói vui vẻ khi có quan viên mang chén rượu tới chúc, ánh mắt thể hiện rõ sự không hài lòng với vị đại quan kia.

Trần Vĩ tinh ý nhận ra, hơi ngoái đầu ra sau nhìn theo hướng mắt của Trần Ngạc rồi nhích lại gần hỏi nhỏ:

– Anh vẫn khó chịu với Trung Tuyên Quốc Thượng hầu à? Vì chuyện của chú Nhân Vinh?

Trần Ngạc mày hơi cau lại, mắt vẫn không rời không khí vui vẻ của Nghệ Tông và Lê Quý Ly phía trước. Hắn khoanh hai tay trước ngực đáp:

– Chú Nhân Vinh vì dẹp loạn Nhật Lễ mà chết. Dù chuyện không thành nhưng cũng là vì nước vì triều đình mà bỏ mạng. Dù không có công nhưng cũng không đáng phải chịu lời gièm pha như bây giờ.

Trần Vĩ bỗng khẽ ho vài tiếng không nói nổi. Trần Ngạc vẫn không kìm được cảm xúc khó chịu trong lòng mà giãi bày thêm:

– Ta thật sự không hiểu nổi người lớn suy nghĩ gì nữa? Chú Nhân Vinh mới mất được vài tháng, cô Huy Ninh còn đang chịu tang chồng đã vội vã đem gả cho Lê Quý Ly, bất chấp lời ra tiếng vào. Không phải tự nhiên cha ta quyết định như thế, ta đoán tới 8 phần chuyện này do Lê Quý Ly tác động vào. Đệ cứ xem xem, trước kia dù quyền cao nhưng hắn cũng chỉ là ngoại thần, có chút thân quen đằng ngoại. Bây giờ thì hắn đã thành phò mã, có thể đường đường ngồi chung mâm với hoàng gia rồi. Đây là bước tiến rất lớn, không khéo….

Trần Ngạc càng nói, Trần Vĩ càng ho tợn rồi hắn bỗng im bặt, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn không dám nói gì nữa.

Trần Kính từ phía sau đi tới, đặt tay lên vai Trần Ngạc còn đang thao thao bất tuyệt, nói thầm:

– Thu ánh mắt của cháu lại, giữ kín suy đoán của mình ở trong lòng thôi.

Không để Trần Ngạc kịp phản ứng, Trần Kính đã chỉ tay vào bình rượu trên bàn quát lớn:

– Ai cho các ngươi uống rượu, bình rượu này ở đâu ra? Nguyên Uyên, có phải do ngươi đem tới không?

Nguyên Uyên đang trêu ghẹo Trần Hiện, Trần Hãng tới đỏ mặt tía tai giật mình quay lại thấy Trần Kính đang nghiêm mặt đứng đó truy hỏi thì cuống quýt nhận lỗi:

– Bái kiến Điện Hạ. Rượu kia đúng là do cháu mang tới, nhưng là cháu mang theo để uống, vì mải chơi đùa với tiểu đệ Hãng và anh Hiện nên cháu mới để tạm đó. Chứ không có chuyện cho các huynh, đệ ấy uống rượu.

Trần Kính lia mắt nhìn lần lượt Trần Hiện, Trần Hãng tới Trần Vĩ, Trần Ngạc dù biết Nguyên Uyên đang nói dối nhưng mấy đứa kia trước áp lực của hắn cũng không có ý định tố cáo mà còn khẽ gật đầu xác nhận thì thầm hài lòng. Trần Kính phất tay nói:

– Chống chế khéo lắm. Được rồi, ngươi đã là phủ tướng quân mà còn ở đây trêu trẻ con? Dẫn tụi nó đi làm quen các thân vương khác đi.

Tay phải Trần Kính vẫn đặt trên vai Trần Ngạc, cả đám hiểu ý liền cun cút rời đi. Trần Ngạc có chút hồi hộp đang định phân trần thì Trần Kính đã ngồi xuống bên cạnh căn dặn:

– Ngạc, trong thế hệ của mình, cháu là đứa thông minh, sắc sảo, can đảm nhưng cần phải khéo léo nữa. Những suy đoán vừa rồi của cháu dù đúng dù sai cũng chỉ nên giữ trong lòng. Đừng nói ra với người khác, nếu lộ ra ngoài sẽ chỉ thiệt cho tương lai của cháu. Nhớ lấy, việc cháu cần làm bây giờ là chịu khó học hành, rèn luyện, bảo ban các huynh đệ, tương lai các cháu sẽ phải tự mình gánh xã tắc trên vai.

Trần Ngạc khẽ khom người lễ phép:

– Cháu hiểu rồi. Cháu cảm ơn chú đã chỉ bảo.

Trần Kính nhìn Trần Ngạc rất thuận mắt hỏi:

– Thế còn với ta thì sao? Cháu thấy việc ta lên làm Hoàng Thái Tử có quá bất công không? Cứ nói thật cho ta biết.

Trần Ngạc kiên định lắc đầu nói:

– Vận nước đang xuống, chú là người thích hợp nhất. Cháu dù còn nhỏ nhưng cũng hiểu lời giáo huấn của tổ tiên. Anh em đồng tộc phải hòa thuận, không được chia rẽ.

Trần Kính mỉm cười có chút cảm động, vỗ vỗ vai Trần Ngạc:

– Cảm ơn cháu đã hiểu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chay-nui-khe-uoc-manh-thu-nhan-thau-ca-toa-nui-lon
Chạy Núi: Khế Ước Mãnh Thú, Nhận Thầu Cả Tòa Núi Lớn
Tháng 9 30, 2025
cuoi-tieu-kieu-the-sau-ta-quyet-chi-tu-cuong-kiem-tra-khoa-cu.jpg
Cưới Tiểu Kiều Thê Sau, Ta Quyết Chí Tự Cường Kiểm Tra Khoa Cử
Tháng 1 18, 2025
pokemon-thu-nguyen-tu-thien-vuong-bat-dau.jpg
Pokemon Thứ Nguyên: Từ Thiên Vương Bắt Đầu
Tháng 2 23, 2025
mo-ca-huyen-lenh-hoang-thuong-cau-ngai-dung-co-lai-thang-quan
Mò Cá Huyện Lệnh: Hoàng Thượng, Cầu Ngài Đừng Có Lại Thăng Quan
Tháng 10 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved