Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
lao-ba-ta-la-nu-tong-chu.jpg

Lão Bà Ta Là Nữ Tông Chủ

Tháng 1 17, 2025
Chương 390. Số mệnh Chương 389. Một kích tối hậu
ta-tran-tay-hau-the-tu-bat-dau-tu-hon-ly-han-y.jpg

Ta Trấn Tây Hậu Thế Tử, Bắt Đầu Từ Hôn Lý Hàn Y

Tháng 12 1, 2025
Chương 434: Hành trình mới (bản hoàn tất cảm nghĩ) Chương 433: Lý Hàn Y: Không nỡ bỏ ngươi, gặp lại!
chu-thien-tu-hoa-son-bat-dau-quet-ngang-van-gioi.jpg

Chư Thiên: Từ Hoa Sơn Bắt Đầu Quét Ngang Vạn Giới

Tháng 1 18, 2025
Chương 152. Chung cuộc Chương 151. Long
one-piece-hac-am-smoker-quyet-khong-quy-ba-lan.jpg

One Piece : Hắc Ám Smoker , Quyết Không Quỳ Ba Lần

Tháng mười một 27, 2025
Chương 500 thế giới mới Chương 499: Thần ngày địch
hogwarts-ma-phap-vuong-toa.jpg

Hogwarts Ma Pháp Vương Tọa

Tháng 2 25, 2025
Chương 549. Phiên ngoại, vĩnh hằng yêu Chương 548. Chương vào người chết quốc độ
ta-che-tao-tro-choi-chu-thien-van-gioi-gianh-cuop-open-beta-thu-moi

Ta Chế Tạo Trò Chơi, Chư Thiên Vạn Giới Nhân Trở Thành Người Chơi

Tháng 1 13, 2026
Chương 1282: Hoang nguyên Chương 1281: Cao thủ
lao-to-moi-xuong-nui.jpg

Lão Tổ Mời Xuống Núi

Tháng 1 17, 2025
Chương 604. Đại kết cục Chương 603.
tran-thu-tien-tan-dia-lao-nuot-yeu-sau-muoi-nam

Trấn Thủ Tiên Tần: Địa Lao Nuốt Yêu Sáu Mươi Năm

Tháng 1 4, 2026
Chương 1641: Đan kinh bốn tòa, cuồn cuộn sóng ngầm Chương 1640: Nói cho Thanh Đế, hắn 『 ác niệm thương khung 』, bản tôn. . . Mượn dùng
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 238: Yến tiệc.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 238: Yến tiệc.

Một yếu tố góp phần rất quan trọng cho sự thành công của nhà Trần đấy là những buổi tiệc rượu giữa nhà vua và triều thần. Từ thuở đầu, những buổi tiệc rượu được tổ chức như một dịp để thắt chặt tình thân, giải tỏa căng thẳng, đôi khi cả tháo gỡ xung đột, qua đó góp phần xây dựng sự đồng thuận của triều đình.

Đến đầu thời Dụ Tông tới vài năm sau khi Minh Tông mất những bữa tiệc này vẫn gìn giữ, tổ chức đều đặn. Nhưng cuối thời Dụ Tông, vua ham cờ bạc, đám nịnh thần được dịp leo lên, đến thời Nhật Lễ tình hình càng rối ren những bữa tiệc kiểu này gần như bị bỏ ngỏ.

Nghệ Tông lên ngôi rất chú trọng truyền thống tổ tiên nên đã cho soạn lại Quốc triều thông chế và các lễ nghi. Theo đó những bữa tiệc rượu kiểu này cũng được tổ chức lại. Dù đơn sơ hơn nhiều so với giai đoạn trước vì Nghệ Tông đang nêu cao tinh thần tiết kiệm, nhưng những bữa tiệc thế này vẫn được nhiều đại thần ủng hộ. Đặc biệt là nhóm lão thần vốn luôn ủng hộ duy trì các giá trị truyền thống. Đến người khó tính như Trương Đỗ cũng rất ủng hộ, bản thân lão cũng tham gia rất nhiệt tình.

Bữa tiệc không quá gò bó về lễ nghi, có chút phóng khoáng đặc trưng của nhà Trần. Không có ca vũ, chỉ có chút nhã nhạc cung đình do các nhạc sư nấp sau rèm phục vụ. Vào thời thịnh trị, những bữa tiệc rượu thế này là nơi để các quan viên có dịp thi thố tài năng thơ ca, rất nhiều bài thơ nổi tiếng được ra đời từ những bữa tiệc thế này. Các nho quan thời nay rượu ngà ngà cũng bước ra thi thố nhưng lão Trương Đỗ chẳng có hứng thú, lão cứ ngồi một mình một bàn nhìn bữa tiệc phía trước:

– Trương đại nhân ngài không có hứng thú với thơ phú ư? Sao ta không thấy ngài thử ra thi thố.

Trần Nguyên Đán tay cầm theo chén rượu tới ngồi bên cạnh chủ động bắt chuyện với Trương Đỗ. Lão Trương Đỗ khẽ chắp tay chào nói:

– Tư Đồ đại nhân, hạ quan cũng không thấy ngài lên thi thố. Còn với hạ quan, hạ quan chẳng thấy có bài nào lên hồn. Toàn thứ thơ cả ủy mị chẳng có chút tinh thần hào hùng như Tụng Giá Hoàn Kinh Sư của Chiêu Minh Đại Vương hay Thuật Hoài của Thượng Đẳng Phúc Thần. Đã nghe những bài đó rồi, hạ quan chẳng yêu thích nổi những bài kia, nên cứ tránh đi thì hơn kẻo lại nói lời khó nghe.

Trần Nguyên Đán nâng chén rượu lên uống, có vẻ rất tâm trạng nói:

– Ta cũng thích thơ ca, nhưng thích thi thơ diễn tả tâm trạng của người làm thơ, tâm tư với đất nước chứ không phải mấy bài thơ kiểu kia. Hơn nữa, tâm trạng của ta cũng không được tốt lắm, làm thơ chẳng nổi.

Trương Đỗ hơi quay ra nhìn vào Nguyên Đán hỏi:

– Ngài vẫn luyến tiếc sự ra đi của Đặng Lộ đại nhân à?

Nguyên Đán gật đầu thừa nhận:

– Đúng thế, ngài ấy như thầy cũng như tri kỉ của ta, cùng ngài ấy nghiên cứu lịch pháp là những tháng ngày rất vui vẻ. Ngài ấy đi trước, lòng ta cũng như chết đi một nửa vậy, mãi không dứt ra được.

Lão Trương Đỗ gật gù cho rằng phải:

– Đặng Lộ đại nhân cống hiến cả đời cho nghiên cứu lịch pháp, thiên tượng. Tiếc rằng chưa có người học được chân truyền của ngài ấy, Linh Lung Nghi vì thế cũng bị bỏ không, triều đình cũng không đủ sức quan tâm, phát huy những thứ này. Thật đáng tiếc.

Nguyên Đán càng thở dài não lòng:

– Đúng thế, ta theo ngài ấy lâu cũng chỉ học được chút lông da. Học trò bây giờ thì chẳng hứng thú, triều đình thì không quan tâm, những kiến thức này tương lai không biết sẽ đi về đâu.

Hơi ngừng lại một nhịp, Nguyên Đán lại tiếp lời:

– Trương Đỗ, nói về ông đi, ta thấy ông có chút thay đổi rồi? Không còn u ám như trước.

Trương Đỗ chỉ mỉm cười đáp lại như không muốn nói rõ, cũng chẳng hỏi vì sao, Nguyên Đán lại tiếp lời:

– Trước kia ông dường như căm ghét toàn bộ vương hầu thời nay, thế mà hôm nay lại bất chấp đứng ra bảo vệ một vị vương gia trẻ tuổi. Quan Gia cũng nhìn ra đấy, có điều Quan Gia vẫn đặt trọn niềm tin vào con mắt nhìn người của ông nên không nói ra thôi. Rốt cuộc chuyến đi vừa rồi có gì làm ông thay đổi thế này?

Trương Đỗ mỉm cười nhìn khuôn mặt già nua của mình trong chén rượu dường như có thêm chút sức sống. Lão thực lòng trả lời:

– Vì hạ quan thấy một mầm cây tốt.

Đều là người học rộng, nói một hiểu mười, lão Nguyên Đán nâng chén lên chúc mừng trước khi đứng lên muốn rời đi bàn khác:

– Chúc mừng đại nhân tìm được mầm cây ưng ý, hi vọng mầm cây ấy có thể thành đại thụ của Đại Việt. Còn ta, cũng mong bản thân tìm được mầm cây cho mình.

Trương Đỗ nói với theo tấm lưng hơi khom xuống của lão Nguyên Đán:

– Đại nhân nếu có dịp, ngài gặp hắn thử xem, sẽ có rất nhiều điều thú vị chờ ngài.

– Đa tạ, ta sẽ gặp mầm cây ấy khi cơ hội tới.

Trần Nguyên Đán không quay lại mà chỉ đáp lại khi chân vẫn bước đi. Trần Kính đến bên cạnh từ bao giờ, nhìn theo bóng lưng hơi còng xuống đó có phần chua xót:

– Sao ta cứ có cảm giác Nguyên Đán còn cô độc, lạc lõng hơn cả ta và đại nhân nhỉ?

Trên bàn rượu, lễ nghi đều được lược bỏ bớt. Lão Trương Đỗ vẫn ngồi tại chỗ chắp tay vái chào rồi nói:

– Điện hạ thấy bản thân cô độc ư?

Trần Kính tiện phủi tay ý nói không cần giữ lễ rồi vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh:

– Trước kia thôi, giờ thì không.

Trần Kính tiện tay bẹo miếng xôi cho vào miệng để áp hơi rượu xuống, từ ngày quen Quốc Toản hắn thấy cứ tùy tiện một chút sẽ thoải mái hơn nhiều. Đợi nuốt xong miếng xôi, nhìn xung quanh không còn ai, hắn hỏi nhỏ lão Trương Đỗ:

– Đại nhân có thể cho ta biết vì sao ngài lại chọn giúp đỡ đệ ấy không?

Lão Trương Đỗ tỉnh queo đáp:

– Chẳng phải ở Ngự Thiên thần đã nói rồi ư?

Trần Kính đưa ánh mắt nhìn ra phía bữa tiệc trước mặt, khủy tay khẽ chống lên bàn làm như đang ngà ngà say hỏi rõ hơn:

– Ta không nói lúc ở Ngự Thiên, ta nói từ trước đó cơ. Từ khi đệ ấy mới công cán ở Lạng Sơn quay về

Trương Đỗ mỉm cười hơi cúi xuống đáp:

– Ngài nhìn ra rồi.

Trần Kính chỉ gật đầu không đáp, tai vẫn cứ hơi vểnh lên để nghe tiếp. Trương Đỗ cũng đã quyết tâm hỗ trợ Quốc Toản nên cũng chẳng thèm giấu nữa:

– Là vì vương phi, người lo bản thân không còn tại thế được bao lâu nên muốn ủy thác Quốc Toản cho thần, nhờ thần lưu ý.

Trong Hoàng tộc hiện tại, có lẽ Trần Kính là người rõ nhất tình cảm của người mẹ dành cho con mình, vì thân phận Sung viên mà mẹ con Trần Kính phải chịu không ít ghẻ lạnh. Khóe mắt Trần Kính tự giác cay cay khiến hắn phải vờ dụi mắt hỏi thêm:

– Ngài không lo Cao tổ mẫu tuổi cao mà có sai lầm à? Tài lực của Hoài Văn vương phủ ngài cũng thấy rồi, ngại chọn tin tưởng đệ ấy?

Trương Đỗ lia mắt vừa nhìn vài ngoại thích quyền cao chức trọng như Lê Quý Ly, Đỗ Tử Bình, Nguyễn Nhiên mà bản thân thấy ngứa mắt như để trông chừng vừa nói:

– Điện hạ, thần biết ngài vẫn đang lo lắng bí mật việc đang làm của chúng ta bị lộ ra ngoài nên mới tới đây để thử vi thần. Điện hạ có thể yên tâm, vi thần tin tưởng Quốc Toản là thật lòng, cũng sẽ dốc hết sức vì lời hứa với vương phi, với Điện hạ. Vương phi dù tuổi cao nhưng trí tuệ chỉ có hơn chứ không kém ai trong thiên hạ bây giờ, việc này người không cần nghi ngờ. Tình cảm của mẹ dành cho con cái không thể làm giả, Điện hạ có lẽ là người hiểu hơn ai hết. Tình cảm của vương phi với Quốc Toản chính là tình mẫu tử không thể sai, chỉ cần như thế thì thân phận của Quốc Toản trước kia có đáng gì nữa? Quốc Toản bây giờ chính là Hoài Văn vương, điều này không cần nghi ngờ. Hơn nữa, Triều đình bao năm qua dường như tin dùng vô điều kiện đám ngoại thích, nịnh thần còn được, thì một mầm cây tốt như Quốc Toản tại sao thần lại không thể đặt niềm tin?

Trần Kính có chút chua sót khi đường đường Nhất Phẩm cáo mệnh phu nhân lại phải chọn gửi gắm con mình cho người ngoài Hoàng tộc. Điều này thể hiện rõ sự xuống dốc của Hoàng Tộc đã nghiêm trọng tới mức nào. Nhưng hắn cũng phải thừa nhận, Trương Đỗ là người thích hợp nhất có thể che chắn cho Quốc Toản. Ở Đại Việt hiện giờ, so được với danh tiếng của Trương Đỗ có lẽ chỉ còn Văn Trinh Công mới khuất, thậm trí thanh danh của lão Trương Đỗ còn có phần vượt lên. Thời đại này, thanh danh là thứ ngàn vàng khó mua, là thứ bùa hộ mệnh tốt nhất. Trên từ Hoàng Đế tới gian thần quyền lực nhất cũng không ai dám tùy tiện động vào người như Trương Đỗ, nếu không muốn bản thân bị người dân phỉ nhổ trăm năm như Tần Cối.

Nghe Trương Đỗ nói, dù có lời chói tai nhưng hòn đá tảng cuối cùng trong lòng Trần Kính cũng được hạ xuống. Cái tên Quốc Toản được lão nói rất tự nhiên, xem ra trong lòng lão ấy cũng thực sự xem Quốc Toản như học trò chân truyền rồi, giống như cái cách mà Quốc Toản luôn mồm Trương Sư, Trương Sư. Trần Kính mỉm cười nhẹ nhõm đứng lên nói lời cảm ơn:

– Cảm ơn ông, Trương đại nhân. Vậy thì nhờ ông để ý tới đệ ấy.

Nói rồi, Trần Kính rảo bước tới phía vị đại quan từng hô phong hoán vũ một thời nhưng giờ lại đang ngồi thu lu một góc:

– Đỗ Hành Khiển, sao ngài không ra tham gia cùng các vị đại nhân khác?

Đỗ Tử Bình đang ủ rũ nghe tiếng nói thì hốt hoảng chắp tay vái, có chút không kiểm soát được mà run lên, mồm hắn ấp úng:

– Bái … bái kiến Thái Tử Điện Hạ, điện hạ vạn…

Trần Kính ngồi xuống bên cạnh cắt lời hắn:

– Bỏ đi, trên bàn tiệc bớt lễ nghi đi một chút, không cần rườm rà nữa.

Đỗ Tử Bình nghe thế thì hơi nhổm dậy ngồi quỳ trên đệm, hai tay đặt lên đùi khẽ run lên, đầu cũi xuống vô cùng căng thẳng. Từ hồi bị Quốc Toản nắm thóp, Đỗ Tử Bình trên triều trở nên rất kín tiếng, chỉ nói khi được hỏi tới. Hắn cũng lặng lẽ dần cắt đứt liên lạc với vây cánh của mình. Rất nhiều triều thần nghi vấn về sự thay đổi bất ngờ này của Đỗ Tử Bình, vài người tinh ý cho rằng hắn có liên quan tới đại án ở Lạng Sơn nhưng không ai dám hỏi tới, chỉ số ít người biết rõ sự thật. Trần Kính nâng chén rượu lên tự uống bình thản nói:

– Đỗ Hành Khiển, chuyện xấu ngươi làm ta đã biết, hình phạt cũng đã được đưa ra, ngươi không cần phải thu mình sống trong lo sợ như thế. Ta nói sẽ để ý mọi hành động của ngươi chứ không hạn chế quyền hành của ngươi, cũng không cấm ngươi làm ăn. Nghĩ ngược lại thì ta đang cho ngươi cơ hội thứ 2 để trở thành thân tín của ta, làm việc cho ta, được lần nữa ra sức vì Đại Việt lấy công chuộc tội. Còn nếu ngươi như thế này thì càng cho ta thấy ngươi vô dụng, nếu đã vô dụng thế thì ta còn giữ ngươi lại làm gì?

Đỗ Tử Bình đang cúi gằm mặt xuống đất, mô hôi bỗng túa ra như tắm vì ngữ khí lạnh lùng của Trần Kính. Mặt khác mắt mở to kinh ngạc. Hắn tự trách bản thân ngu dốt vì không sớm nhìn ra chuyện này. Hắn đang định lên tiếng thì Trần Kính lại tiếp tục nói:

– Có vẻ ngươi nghĩ thông rồi, sau đây làm thế nào là tùy ngươi, nhưng tốt nhất ngươi không nên để lộ ra ngoài là ngươi đang bị ta nắm thóp, âm thầm làm việc cho ta là được. Nhất là phía Đỗ gia, đừng để chúng biết chuyện này. Mà nhân tiện nói tới Đỗ gia, ngươi về nói với Đỗ Dũng, bảo hắn dừng làm mấy cái trò mèo lại đi, ngoan ngoãn mà làm ăn. Đống tấu chương đàn hặc đấy không làm gì được Quốc Toản đâu. Nhắc nhở hắn, ra tết Quốc Toản sẽ lên kinh, nếu còn không chịu dừng lại tới lúc đấy Đỗ gia các ngươi tự chịu hậu quả. Con em họ Đỗ Dự của ngươi thì nhắc hắn, kẻo lần sau không chỉ là 3 cái răng đâu.

Nhắc tới Quốc Toản, trong lòng Đỗ Tử Bình có chút uất hận nhưng sợ hãi còn nhiều hơn, người hắn run lên càng mạnh. Gióng lí nhí nói:

– Tạ ơn ân đức của Điện hạ. Tử Bình xin ghi nhớ suốt đời.

Trần Kính thấy Đỗ Tử Bình tiều tụy nên dò hỏi chuyện hắn bị Quốc Toản bắt chẹt:

– Ngươi còn phải nộp cho đệ ấy bao nhiêu tiền nữa?

Đỗ Tử Bình vẫn không dám ngẩng đầu lên, hắn gục đầu cay đắng, không dám dấu nửa lời đáp:

– Bẩm Điện hạ, thần vét cạn gia sản mới được hơn 30 vạn quan, còn thiếu gần 20 vạn quan nữa.

“Thằng ác ôn” Trần Kính lẩm bẩm trong đầu trước sự dã man của Quốc Toản, tự nhiên Trần Kính thấy Đỗ Tử Bình có chút đáng thương nên cho lại hắn một chút ân huệ trước khi rời đi:

– Năm sau ta định tuyển tân quân đóng ở Hà Hoa, nhị nhi tử Đỗ Khiết của ngươi chẳng phải đang làm Võ Úy đấy sao. Cho nó tới đấy rèn luyện, biết đâu tương lai lại làm lên một phen công trạng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-vuong-binh-thien-ha.jpg
Giả Vương Bình Thiên Hạ
Tháng 12 10, 2025
hon-quan-sau-khi-nghe-khuyen-tram-quan-deu-te-dai.jpg
Hôn Quân Sau Khi Nghe Khuyên, Trăm Quan Đều Tê Dại
Tháng 4 11, 2025
tai-bien-bat-dau-bang-long-hinh-xam-song-than-thoai-di-nang.jpg
Tai Biến: Bắt Đầu Băng Long Hình Xăm, Song Thần Thoại Dị Năng
Tháng 1 24, 2025
tram-tuoi-truc-co-tu-max-cap-ngo-tinh-bat-dau.jpg
Trăm Tuổi Trúc Cơ, Từ Max Cấp Ngộ Tính Bắt Đầu
Tháng 1 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved