Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-o-tu-tien-gioi-bay-sap-ban-tuyet-bich.jpg

Ta Ở Tu Tiên Giới Bày Sạp Bán Tuyết Bích

Tháng 1 7, 2026
Chương 251: Nhiếp Hải Long Chương 250: quỷ hồn
dai-duong-ta-lien-thich-mang-ly-the-dan.jpg

Đại Đường: Ta Liền Thích Mắng Lý Thế Dân!

Tháng 1 20, 2025
Chương 278. Đại kết cục (2) Chương 277. Đại kết cục (1)
tan-the-giang-lam-ta-co-the-trieu-hoan-ky-jura.jpg

Tận Thế Giáng Lâm: Ta Có Thể Triệu Hoán Kỷ Jura

Tháng 1 24, 2025
Chương 458. Phần mới Chương 457. Đại kết cục
hokage-mot-long-muon-chet-ta-bi-tsunade-quan-len

Hokage, Một Lòng Muốn Chết Ta Bị Tsunade Quấn Lên!

Tháng 10 15, 2025
Chương 266: Đại kết cục · Đệ ngũ Hokage Chương 265: Đại kết cục · Chino mang em bé nhiệm vụ hai
ky-nang-cua-ta-co-dac-hieu.jpg

Kỹ Năng Của Ta Có Đặc Hiệu

Tháng 1 17, 2025
Chương 434. CẢM NGHĨ CỦA TÁC GIẢ Chương 433. Chung
diet-toc-chi-da-de-uchiha-mot-lan-nua-vi-dai-dung-len.jpg

Diệt Tộc Chi Dạ: Để Uchiha Một Lần Nữa Vĩ Đại Đứng Lên

Tháng 2 9, 2025
Chương 293. [ĐẠI KẾT CỤC] càng thêm rộng rãi thế giới Chương 292. Trong một ý niệm long trời lở đất Đấu Chuyển Tinh Di
tan-tu-gia-toc-tu-tien-ky

Tu Tiên: Ta Ở Đan Điền Trồng Cái Cây

Tháng 12 21, 2025
Chương 1170: Đi tới Vân Vụ Sơn (2) Chương 1170: Đi tới Vân Vụ Sơn
lua-doi-600-nam-tu-xuyen-qua-bat-dau

Lừa Dối 600 Năm Từ Xuyên Qua Bắt Đầu

Tháng 10 16, 2025
Chương 215: Trở về dù là hài tử( đại kết cục) Chương 214: Đại quyết đấu.
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 235: Kế hoạch điên rồ 2.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 235: Kế hoạch điên rồ 2.

Những chuyện nói ban đầu là những kế hoạch dự định thực hiện trên lãnh thổ Đại Việt, dù có làm thế nào Đại Minh cũng chẳng có cớ để nói. Chính vì thế khi bàn bạc, Trần Kính mặc Bạch bào như để khẳng định sự hiện diện của triều đình, ngầm thể hiện triều đình hoặc ít nhất là Hoàng Thái Tử biết và ủng hộ kế hoạch của Quốc Toản.

Còn chuyện người Tráng thì khác, đây là chuyện xảy ra trên lãnh thổ Đại Minh, triều đình Đại Việt không thể dính dáng. Trần Kính phải lột Bạch bào cũng vì thế, Quốc Toản có giúp cũng chỉ là danh nghĩa cá nhân. Nông Mạnh cởi được nút thắt trong lòng, bắt đầu nói tỉ mỉ lại mọi chuyện xảy ra ở vùng biên giới, nơi người Tráng phải chịu cảnh khu vực sống đang dần bị chèn ép bởi đủ các loại thế lực. Hắn cũng thể hiện rõ mong muốn giúp đỡ người Tráng của mình, nhưng bản thân hắn biết không thể thực hiện nếu không có sự giúp đỡ của Quốc Toản.

Quốc Toản nghe xong hơi trầm ngâm rồi nói rõ với Nông Mạnh:

– Nông Mạnh đại ca, chuyện huynh muốn làm đệ có thể ủng hộ. Việc này không chỉ giúp người Tráng, mà tương lai cũng giúp cả Đại Việt. Nhưng đệ có một yêu cầu, nếu huynh không đồng ý thì hoặc là mọi chuyện dừng lại ở đây, người Tráng sẽ phải tự tìm cách cứu lấy mình. Hoặc là nếu huynh vẫn muốn làm mà không chấp thuận yêu cầu này thì cứ chém đệ đi trước đã.

Giữa đông mà Nông Mạnh bỗng túa mồ hôi ra như tắm, hắn hốt hoảng:

– Quốc Toản, ta không muốn làm chuyện gì gây bất lợi cho đệ và Đại Việt. Nếu chuyện này gây nguy hại cho đệ thì ta sẽ dừng lại, không làm nữa. Nhất định không làm nữa.

Quốc Toản mỉm cười trấn an Nông Mạnh:

– Cứ bình tĩnh, huynh còn chưa nghe điều kiện của đệ mà? Yêu cầu của đệ chỉ có một, đấy là huynh phải thành thủ lĩnh của người Tày Nùng và cả Tráng. Giống như vua Nùng năm xưa từng làm. Nói đơn giản, huynh phải bước ra làm vua Nùng mới.

Lời của Quốc Toản như sấm nổ ngang tai khiến Nông Mạnh sững người như trời trồng, mất hồi lâu hắn mới ú ớ nói được:

– Không được, Quốc Toản, điện hạ. Ta chỉ là một trưởng bản nhỏ nhoi, sao có thể làm được việc này, trọng trách này quá lớn. Hơn nữa, việc này khác gì tạo phản?

Trần Kính hạ chén trà xuống tới giờ mới chịu mở lời:

– Bề ngoài chính là tao phản, hoặc ít nhất phải cho phía Đại Minh thấy điều đó. Nông Mạnh, ngươi không cần lo lắng, nếu muốn làm bọn ta sẽ âm thầm giúp đỡ ngươi. Ngoài ra, Quốc Toản nói rất đúng, khi đồng bào miền núi tập trung về một chỗ, lại nhận được hàng hóa từ vương phủ sẽ dần trở lên lớn mạnh. Khi lớn mạnh rồi thì lòng tham, tham vọng như nấm sau mưa sẽ dần dần mọc lên. Nếu ngươi không nắm được vị trí này, không kiểm soát được các bộ tộc đầy tham vọng kia thì mọi công sức sẽ đổ sông đổ bể. Khi đấy mới thật sự là tạo phản. Mọi tội lỗi sẽ bị đổ lên đầu Quốc Toản. Đại Việt, Đại Minh sẽ đồng thời nhắm vào những dân tộc Tày, Nùng, Tráng. Đây sẽ là cái kết bi thảm cho tất cả, vòng lặp này đã lặp đi lặp lại hàng trăm năm rồi. Lần này cũng không khác đâu.

Trần Quốc Toản bước lên vô vãi Nông Mạnh như để tiếp thêm tự tin, mắt hắn kiên định nói:

– Huynh yên tâm, danh tiếng của huynh trong cộng đồng Tày Nùng hiện giờ cũng khó ai bì kịp, chỉ cần huynh nhận lời thì còn có đệ ở đây, đệ sẽ giúp huynh. Đệ đảm bảo với huynh, chỉ cần đệ còn sống, đệ chắc chắn sẽ làm mọi cách để người Tày, Nùng và Đại Việt sống cùng dưới một mái nhà, mãi mãi không tách rời nữa. Chỉ có thế, con cháu chúng ta sau này mới không cần phải sống trong nghi kỵ, chĩa mũi dùi vào nhau, có thể yên tâm mà sống.

Nông Mạnh ngập ngừng thêm một chút rồi cũng hạ được quyết tâm:

– Được rồi, nếu đây là yêu cầu của đệ, ta sẽ cố gắng hết sức. Đệ nói đi ta cần làm gì?

Quốc Toản cười vui vẻ bình thản trả lời:

– Rất đơn giản, huynh cứ tiếp tục làm việc huynh đang làm, cứ tiếp tục tăng quy mô đội sơn binh, giải cứu thêm người Tráng, bố trí cho họ ở lại quanh bản Giuốc là được. Nếu các huynh không ngại khổ thì cứ vung sức mà làm. Chiêu Giang và Đinh Mãi sẽ thay mặt đệ giúp đỡ huynh, hậu cần trước mắt các phân hiệu của đệ ở Lạng Sơn sẽ lo, tương lai làng Hoài sẽ đảm nhận. Chúng ta là đối thủ không mong muốn của đám tàn quân Đại Chu, huynh cứ quấy phá hắn thêm một thời gian, đệ tin rằng hắn sẽ tìm chúng ta để nói chuyện. Khi đấy đệ sẽ ra mặt gặp chúng một phen, nếu có thể đệ sẽ cố biến chúng thành tấm thuẫn che chắn phía trước cho chúng ta.

Trần Kính nghi hoặc hỏi Quốc Toản:

– Quốc Toản, còn chuyện này. Nếu làm quá mạnh liệu có bị phía Đại Minh chú ý không? Nếu chúng để mắt tới tình hình Lĩnh Nam sớm sẽ rất bất lợi cho ta.

Quốc Toản tự tin đáp:

– Huynh có thể yên tâm. Đối tượng chúng ta đánh không phải là Đại Minh mà là tàn dư của Đại Chu, Đại Hạ. Chiêu Giang lại rất khôn khéo chỉ cướp người, không giữ đất, bề ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy người Tráng đang tìm cách bỏ chạy về phía nam thôi. Cái Đại Minh thấy cũng chỉ là một vùng Lĩnh Nam khói lửa ngập tràn, đây lại vừa khéo là mong muốn của chúng. Trên hết, Đại Minh hiện giờ trong lòng còn nhiều mối lo khác, chúng chưa rảnh tay để nhìn về phía nam. Đây cũng là lý do chúng bày ra thế cờ loạn lạc cho Lĩnh Nam.

Trần Kính khẽ gật gù đồng thuận, muốn hỏi thêm:

– Thế thì nói về hậu cần đi. Lương thực là thứ có thể xoay sở được từ các thương đội phía nam, nhưng còn quân khí, Hoài Văn vương phủ đâu thể cáng đáng được nhiều như thế, trong khi chỗ Nguyễn Nạp Hòa và triều đình cùng không thể giấu được mãi.

Quốc Toản vừa nhìn về phía Nông Mạnh và lão Chiêu Dật vừa nói:

– Chiến đấu trong rừng không cần quá nhiều trang bị, trang bị nặng chỉ làm chậm chạp, mất đi tính cơ động, di chuyển khó khăn hơn. Theo đó, trang bị cho sơn binh chỉ cần cung nỏ, đao, bì giáp và số ít giáp vảy. Sơn dân vốn là bậc thầy về dùng nỏ, chỉ cần có đủ cung nỏ thì không đội quân nào có thể chiến thắng họ khi ở trong rừng. Nỏ hầu như sơn dân đã có sẵn hoặc có thể tự mình chế tạo, cái cấp thiết là mũi tên, những thứ này chỉ cần có đủ thợ rèn, vấn đề sẽ không quá lớn với Hoài Văn vương phủ nữa.

Nông Mạnh, Chiêu Dật gật đầu xác nhận lời nói của Quốc Toản:

– Đúng thế, cuộc sống của sơn dân gắn liền với nỏ, trước kia thua kém giặc cướp là vì không đủ sắt để làm mũi tên. Mũi tên cứ hao hụt dần mới khiến bọn ta dần rơi vào thế yếu. Chỉ cần đủ mũi tên, sơn dân sẽ không còn sợ gì nữa.

Trần Kính nghe ra, liền quyết định:

– Được, cứ thế đi. Mũi tên cũng dễ vận chuyển, có thể rèn ở dưới xuôi chuyển lên, kết hợp với xây lò rèn trực tiếp trên miền ngược cũng được. Ta sẽ tìm cách hỗ trợ một phần, có thể là đầu mũi tên hoặc quặng sắt hoặc là thợ rèn lành nghề. Quốc Toản, theo giao ước của chúng ta, mặt quân sự đệ cứ bố trí đi, cần hỗ trợ gì thì cứ báo để ta giúp. Cụ thể thế nào mọi người cứ bàn bạc tiếp, ta ra ngoài một chút.

Trần Kính bước ra khỏi thư phòng của Quốc Toản, hắn không còn tâm trạng để đáp lại lời chào của 3 người bên trong. Gương mặt Trần Kính không giấu được những nét lo lắng trên khuôn mặt. Đầu óc hắn ngập tràn suy nghĩ về kế hoạch điên rồ của Quốc Toản, về những thứ diễn ra trong thư phòng và cả thái độ của Nông Mạnh. Đại Minh hiện giờ đã dần thành con ngáo ộp, thậm chí còn đang không ngừng lớn lên, hắn không hiểu đệ đệ hắn lấy đâu ra tự tin để lập ra kế hoạch này.

Đầu óc quá mải suy nghĩ mông lung, bàn chân cứ đưa hắn đi đâu mà bản thân chẳng biết. Tới khi tiếng vương phi bên cạnh cất lên mới kéo lại tâm trí hắn về thực tại:

– Tiểu Kính, Tiểu Kính. Người lại sao thế?

Trần Kính giật mình bừng tỉnh nhận ra mình đang đứng trong tiểu đình cạnh hồ sen ở hậu viện từ bao giờ. Thấy vương phi đang ngồi ở hướng đối diện, hắn khom người hành lễ rất lễ phép:

– Tham kiến Cao tổ mẫu, người có khỏe không ạ.

Vương phi thấy hắn đã tỉnh lại thì hơi chép miệng, đây đã là lần thứ 2 Trần Kính có bộ dạng này. Lần trước là nghe tin Quốc Toản bị hại, vương phi tỏ ra lo lắng hỏi thăm:

– Ta vẫn khỏe, dạo gần đây còn khỏe hơn mấy năm vừa rồi. Tiểu Kính, còn con thì sao? Có chỗ nào không khỏe không? Mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Trần Kính rất lễ phép thưa:

– Dạ bẩm con vẫn ổn. Vừa rồi chỉ là có chút vướng bận khiến con mải mê suy nghi mà thôi. Nhọc lòng cao tổ mẫu lo lắng, Trần Kính thật đáng trách.

Vương phi nghe thế thì yên tâm, khẽ phất tay nói:

– Con là đứa có lòng, tương lai Đại Việt đang đặt cả lên vai con. Thời thế nhiễu nhương, trong thế hệ này, cũng chỉ có con là giữ được cốt khí Đông A ta. Có làm gì cũng phải giữ lấy sức khỏe làm trọng.

Trần Kính theo hướng chỉ tay của vương phi ngồi xuống bên cạnh, hắn rót thêm cho vương phi chén trà rồi dè dặt tiếp chuyện:

– Cao tổ mẫu đánh giá con quá cao rồi, Hoàng tộc vẫn còn nhiều người tài giỏi muốn dốc sức. Chỉ là họ chưa được tạo điều kiện thôi. Cao tổ mẫu, dù sử sách đã ghi chép lại, nhưng con muốn nghe suy nghĩ của người, năm xưa đối diện với Đại Nguyên hùng mạnh mọi người có sợ không?

Hơn trăm năm trên đời, Vương phi dễ dàng hiểu lòng Trần Kính đang rối bời, người cũng đoán ra hẳn là do Quốc Toản lại mới nhét vào đầu hắn chuyện gì đó hệ trọng. Nên vương phi cũng thoải mái trò chuyện, lựa lời nói muốn giúp hắn giải mối lo trong lòng. Người thong dong nhìn ra xa như nhìn lại những ngày xưa cũ đấy:

– Sợ chứ, quân Nguyên như đàn châu chấu, đi đến đâu là cỏ mọc không nổi. Đối diện với đội quân như thế ai mà không sợ.

Nói đến đây vương phi lại bất giác phì cười nhớ lại:

– à, có lẽ có người không sợ. Quốc Toản khi đó còn nhỏ, nó chẳng biết sợ là gì. Ta chỉ thấy nó tức giận, nó nằng nặc đòi ta cho lập gia binh bằng được. Nhưng nó đã trải qua nhiều mất mát trong cuộc chiến đó, ta tin rằng trong lòng nó cũng rất sợ. Nhưng sợ không có nghĩa là trốn tránh, ai cũng có nỗi sợ trong lòng, quan trọng là họ đủ dũng cảm đế dám đương đầu. Đủ tỉnh táo để gác lại tư thù, bỏ qua hiềm khích, xóa bỏ nghi kỵ mà đồng lòng đối phó với cường địch. Bên cạnh lòng dân, đấy mới là thứ làm lên những chiến công hiển hách, biến những con người đấy thành huyền thoại cứu vớt dân tộc khỏi biển máu, khỏi ngọn lửa chiến tranh.

Trần Kính thoáng cau mày cho là phải rồi tiếp lời:

– Ý người muốn nói tới việc năm xưa Thánh Tông – Nhân Tông lưỡng cung tiên đế đã tin tưởng giao trọng trách cho Hưng Đạo Đại Vương?

Vương phi mỉm cười thoải mái gật đầu:

– Đúng thế, nếu Lưỡng cung năm xưa không độ lượng bỏ qua sự biến của An Sinh Đại vương. Hưng Đạo Đại vương không gác lại lời trăn trối của cha thì liệu Đại Việt có thể đứng vững trước vó ngựa Mông Nguyên không? Con phải biết, quân đội dưới trướng Đại Vương khi đó chiếm tới bốn phần quân đội Đại Việt, mãnh tướng nhân sĩ theo về vô số kể. Đóng giữ ở Vạn Kiếp có vị trí chiến lược thế nào thì con rõ hơn ta. Lưỡng cung khi đấy phải độ lượng thế nào mới để cho Đại Vương làm tới mức đó?

Hơi ngừng lại, vương phi lại tiếp tục:

– Không chỉ mỗi thế, hiềm khích giữa Chiêu Minh Đại Vương với Hưng Đạo Đại Vương, của Hưng Đạo Đại Vương với Nhân Huệ vương đều bị bỏ qua cả. Tài năng chỉ là một khía cạnh, quan trọng nhất vẫn là lòng người đủ độ lượng hay không. Những con người đấy làm được điều phi phàm ấy mới thành thánh nhân. Nếu không binh đông tướng mạnh nhưng mỗi người một ý, nghi kỵ lần nhau cũng chẳng để làm gì. Như chỉ so binh tướng, Đại Việt ta đâu thể nhiều hơn Đại Nguyên.

Trần Kính cứ yên lặng vừa nghe vương phi kể chuyện vừa gật gù hiểu ra. Với vương phi, hắn cảm nhận được rõ ràng niềm vui, sự yêu mến lẫn cưng chiều trong từng cử chỉ, ánh mắt mỗi khi nhắc tới Quốc Toản, dù là việc ngu ngốc nhất. Chẳng có chút phân biệt thân phận con nuôi nào trong mắt vương phi, Trần Kính tò mò dò hỏi:

– Cao tổ mẫu, Quốc Toản bây giờ so với Hoài Văn vương năm xưa thì thế nào ạ?

Vương phi nghe thế thì cong mắt, hóm hỉnh trả lời:

– Hai đứa nó vốn là một.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dao-cuc-thien-chi-hung-tri-chu-thien.jpg
Đạo Cực Thiên Chi Hùng Trì Chư Thiên
Tháng 1 20, 2025
bat-dau-mot-dau-thuyen-go-nho-ta-nhan-thau-toan-bo-hai-duong
Bắt Đầu Một Đầu Thuyền Gỗ Nhỏ, Ta Nhận Thầu Toàn Bộ Hải Dương
Tháng 10 7, 2025
quy-tac-chuyen-la-bat-dau-thay-ban-cung-phong-chieu-co-ban-gai.jpg
Quy Tắc Chuyện Lạ: Bắt Đầu Thay Bạn Cùng Phòng Chiếu Cố Bạn Gái
Tháng 1 22, 2025
phong-than-tu-tu-tu-doanh-bat-dau-nhat-tu-khoa-thanh-thanh
Phong Thần: Từ Tử Tù Doanh Bắt Đầu Nhặt Từ Khóa Thành Thánh
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved