Chương 234: Kế hoạch điên rồ.
Trên đường theo Quốc Toản tới thư phòng, lão Chiêu Dật lòng đầy lo lắng cho Chiêu Dương sẽ làm điều không hợp quy củ. Có lẽ vì tới Ngự Thiên tận mắt thấy được quy mô quá bề thế của một vương gia khiến lão càng thêm tự ti về thân phận của bản thân. Dù lời kể của lão Bộc năm xưa vẫn còn đó nhưng cũng không đủ để khiến lão Chiêu Dật yên lòng. Vì suy cho cùng, đấu đá nội bộ tranh giành quyền lợi trong các thế gia đại tộc cũng khốc liệt, tàn nhẫn chẳng kém Hoàng gia. Chiêu Dương thì xuất thân chỉ là bình dân, chẳng có thế lực để dựa vào, tới đây chỉ là thân cô thế cô.
Có điều Quốc Toản không giống các vị vương hầu khác, hắn là độc đinh nên sẽ chẳng có ai đứng ra tranh giành quyền thừa kế với hắn cả. Trên hết, ngoài thân phận vương gia thì từ nhỏ tới lớn, người nuôi dạy hắn phần nhiều là lão Bộc, người bạn thân nhất là Đặng Văn Thiết, tới đồng bọn trung thành nhất đều xuất thân từ nô bộc trong vương phủ. Lại được tận mắt chứng kiến những rối ren phức tạp, mưu toan tính toán trong từng lời nói việc làm của giới quyền quý. Những điều này tạo cho Quốc Toản tính cách rất khác. Bản thân hắn rõ ràng thích những người chất phác hơn. Quốc Toản buộc phải tranh thủ lên tiếng để trấn an lão Chiêu Dật.
Tới cổng vào thư phòng, Nông Mạnh bồn chồn không yên đã đứng đợi ở đây từ sớm, nên khi gia nô báo cho hắn, hắn chẳng cần đi đâu nữa cả. Thấy Quốc Toản tới, Nông Mạnh mừng ra mặt, hắn hồ hởi bước tới định ôm lấy chào hỏi nhưng như chợt nhớ ra thân phận của Quốc Toản, hắn hơi khựng lại rồi ra vẻ lễ nghĩa chào hỏi:
– Bái kiến, vương…..
Chưa để hắn nói hết, Quốc Toản đã bước tới ôm lấy Nông Mạnh như lần hắn chuẩn bị rời bản Giuốc, miệng hồ hởi nói:
– Nông Mạnh, cảm ơn huynh lặn lội đường xa tới đây. Hahaha quà của huynh khi nãy đệ thưởng thức rồi. Thịt nai rất thơm, trà cũng rất ngon, mẹ đệ khen không ngớt đấy. Hôm qua, huynh tới không kịp chào hỏi nhiều, thế nào? Huynh thấy rượu ở đây có ngon bằng trên bản Giuốc không?
Nông Mạnh thoáng chút ngỡ ngàng, Quốc Toản trước mặt dù trong phủ đệ nguy ngã vẫn là Quốc Toản chân chất ở bản Giuốc, hắn cười có phần ngây ngốc hứng khởi nói:
– May mà đệ thích, ta chỉ lo mấy món đồ quê mùa không hợp khẩu vị của đệ. Rượu ở đây tuy ngon nhưng không bằng ở bản Giuốc. Có lẽ vì không được nghe đệ hát điệu lượn Slương nên ta cứ thấy thiếu thiếu. haha
Quốc Toản cũng vui vẻ, chẹp chẹp miệng ra vẻ thèm thuồng:
– Đúng thế, nếu ai không trải qua thì không thể hiểu được. Không có gì tuyệt hơn vừa uống rượu vừa được nghe hát lượn slươn dưới ánh trăng bạc. Huynh nói đệ lại thèm rồi đấy, có dịp đệ nhất định phải dẫn vợ lên đấy nghe lại một lượt. Còn giờ, chúng ta vào thư phòng của đệ đã, đừng để Thái Tử Điện hạ chờ lâu.
Đi sau lưng của Quốc Toản, cả Nông Mạnh và lão Chiêu Dật đều dần trở nên căng thẳng, cả hai cố giữ cho bản thân có thể bước đi nhưng tim đã đập lên loạn xạ.
Trong sân trước cửa thư phòng, Trần Kính mặc Bạch Bào dành riêng cho Hoàng Thái Tử, đây có lẽ là lần đầu tiên hắn mặc trang phục cho lễ nghi này ở phủ của Quốc Toản. Trần Kính đang chắp hai tai sau lưng ngửa mặt lên trời như đang suy tư. Bộ dạng vừa có uy nghiêm của hoàng tộc, thêm một chút vẻ thông thái của nho gia nhưng cũng không tạo cảm giác quá xa cách.
Quốc Toản biết Trần Kính chỉ đang làm dáng, nhưng chỉ có hai người thì hắn đùa cợt sao thì đùa cợt, chỉ cần trước mặt người khác hắn sẽ lễ số rất chu đào. Quốc Toản liền quỳ xuống khấu đầu hành lễ:
– Thần bái kiến Hoàng Thái tử điện hạ, điện hạ vạn tuế, vạn vạn tuế.
Nông Mạnh cùng lão Chiêu Dật cũng vội vã quỳ xuống khấu đầu nói theo Quốc Toản:
– Tiểu nhân bái kiến Hoàng Thái tử điện hạ, điện hạ vạn tuế, vạn vạn tuế.
Trần Kính dừng một nhịp, từ trên nhìn xuống 3 người đang thành tâm quỳ bái trước mặt hài lòng nói:
– Miễn lễ. Đứng cả lên đi.
– Tạ ơn điện hạ.
Đợi ba người đứng cả dậy, nhưng Nông Mạnh, lão Chiêu Dật vẫn khom người hơi cúi đầu, chỉ có Quốc Toản là tự tin đứng thẳng lưng. Trần Kính tự nhiên như nhà của mình, vừa quay người bước vào thư phòng, hắn vừa nói:
– Được rồi, Quốc Toản đã kể với ta về hai người, ngươi hẳn là Nông Mạnh, còn ngươi là Chiêu Dật. Đệ ấy tin tưởng hai người, còn ta tin tưởng đệ ấy cũng có nghĩa ta sẽ đặt niềm tin vào hai người. Không còn sớm nữa, chúng ta vào thư phòng bàn chuyện chính thôi. Quốc Toản, nêu ý tưởng của đệ đã từng nói sơ bộ với ta đi.
– Vâng thưa điện hạ.
Vào trong thư phòng, Quốc Toản lấy trong kệ sách trên cùng ra một cuộn da dê khổ lớn tới trải ra tấm phản gỗ lớn ở giữa phòng. Tấm bản đồ lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng, nhất là Trần Kính.
Trên tấm bản đồ, lần lượt từ Thăng Long ngược lên phía bắc, trấn Thái Nguyên, làng Hoài được đánh dấu bằng ô vuông lớn ám chỉ là một thành trấn, một cứ điểm lớn. Thăng Long, Thái Nguyên, làng Hoài được kết nối bằng vạch chỉ đỏ men theo sườn núi và một vạch chỉ xanh chạy dọc theo sông Như Nguyệt. Từ làng Hoài lại có nhiều vạch chỉ đỏ khác tỏa ra các châu vùng núi phía Bắc, có bản Giuốc, có trấn Lạng Sơn, có cả ải Chi Lăng…..
Trần Kính kinh ngạc hỏi Quốc Toản:
– Đệ định biến Thái Nguyên và làng Hoài thành căn cứ hậu cần cho các thành trấn biên ải phía bắc? Đệ định xây dựng hệ thống phòng ngự chặn đánh kẻ thù tận từ biên giới?
– Điện hạ anh minh. Đây chính là cơ bản kế hoạch của thần vạch ra.
Trần Kính mày nhíu chặt, khẽ siết tay ngăn cả đống câu hỏi hiện lên trong đầu lại. Nhìn ánh mắt kiên định của Quốc Toản trước mặt như đang ám chỉ Trần Kính hãy tin tưởng vào hắn, Trần Kính đành nhịn lại để tìm cơ hội hỏi sau. Quốc Toản vời tay cho mọi người nhìn theo ngọn trúc nhỏ trên tay bắt đầu diễn thuyết:
– Trước kia, chúng ta mỗi khi có chiến tranh với triều đình phương bắc đều là dụ địch vào sâu trong đất của ta mới đánh. Kẻ địch càng vào sâu hậu cần của chúng sẽ càng gặp nhiều khó khăn, chúng ta nương theo thế mà đánh. Phía trước ngăn cản, phía sau quấy phá hậu cần, biện pháp đơn giản mà hiệu quả. Nhưng có một vấn đề, mỗi lần như thế lại khiến các châu huyện phía bắc đều bị quân giặc đốt phá tan hoang, các làng bản đều thành đối tượng bị trả thù. Đồng bào của chúng ta cũng vì thế mà phải chịu cảnh nhà nhà li tán, đồng ruộng cháy xém, phải mất nhiều năm mới khôi phục lại được. Là cách đánh địch thiệt 10 ta cũng mất 6,7. Nông Mạnh, có lẽ huynh là người hiểu rõ nhất những tổn thất mà người Tày hay nhưng đồng bào miền núi phải gánh chịu mỗi khi giặc phương bắc tràn xuống?
Người Tày, Nùng luôn bị kẹt giữa cuộc chiến, dù bên nào thắng thì thiệt hại của họ cũng luôn rất khủng khiếp. Làng bản bị đốt phá, dân làng bị tàn sát, bị bắt làm lao dịch, bị mua chuộc, bị trả thù,…. Khổ không biết bao nhiêu mà kể.
Đợi Nông Mạnh gật đầu, Quốc Toản lại tiếp tục:
– Kế hoạch này là một cách để đảo ngược lợi thế và bất lợi kia. Đệ muốn đẩy chiến tranh ra biên giới, để đồng bào miền núi không phải chịu cảnh tang thương sau mỗi cuộc chiến nữa. Để thành quả lao động của họ không bị mỗi vài chục năm lại bị hủy hoại một lượt. Muốn làm được thế, Thái Nguyên, làng Hoài bắt buộc phải thành cơ sở cung ứng được quân lương, vật tư cho các châu huyện phía bắc đủ sức kháng cự lại đại quân phương bắc. Các châu huyện phía bắc phải có lực lượng đủ mạnh, thành lũy đủ vững để đối chọi với đại quân của giặc. Khu vực sinh sống, làm ăn của bà con theo đấy sẽ được đẩy vào trong để bảo vệ. Mọi người chú ý vào đây, bây giờ, đệ sẽ nói vai trò của từng khu vực trọng yếu trong kế hoạch này, tới đâu có gì thắng mắc thì cứ hỏi, đệ sẽ giải thích kỹ hơn.
Quốc Toản hứng khởi bắt đầu diễn giải chi tiết nhiệm vụ của từng khu vực trong kế hoạch, những việc cần làm trong ngắn hạn và dài hạn, những con đường để vận chuyển vật tư, lực lượng của từng khu vực, vị trí những thành lũy, quan ải cần nắm giữ, mối liên kết giữa các khu vực. Lão Chiêu Dật dù thô kệch nhưng nhờ được lão Bộc chỉ dạy mà có thể nghe ít hiểu nhiều, Trần Kính cũng dễ dàng mường tượng ra được những khó khăn sẽ gặp phải.
Nông Mạnh nhìn những con đường như rễ cây, những thị trấn được kết nối với các làng bản. Đường xá thuận tiện hơn, có chợ phiên mở liên tục, chỉ cần được trao đổi hàng hóa, Nông Mạnh có thể tưởng tượng ra được đồng bào miền núi sẽ được hưởng lợi, cải thiện được cuộc sống rất nhiều. Nhưng trán Nông Mạnh vẫn không giãn ra nổi vì Quốc Toản một chữ người Tráng cũng không nhắc tới. Càng gần về cuối Nông Mạnh càng sốt ruột, ngón cái hắn bấu vào tưởng rách da để chờ chuyện của mình được nhắc tới nhưng vẫn không được.
Nông Mạnh không hiểu Quốc Toản có dụ ý gì, hắn ái ngại ngước lên nhìn người huynh đệ của hắn đã dần nói tới hồi kết để thăm dò chút động thái.
Nhưng đáp lại ánh mắt mong đợi của hắn, Quốc Toản thì vẫn thản nhiên nói tới cuối rồi chốt lại:
– Thái tử điện hạ, vừa rồi là toàn bộ kế hoạch của thần, người thấy kế hoạch này thế nào.
Trần Kính hít một hơi lạnh đầy lồng ngực để làm nguội tâm tình trước khi đưa ra nhận xét:
– Điên rồ, kế hoạch quá điên rồ. Quốc Toản kế hoạch này cần tới bao nhiêu năm, bao nhiêu nhân lực, bao nhiêu của cải để thực hiện? Tới giờ ta vẫn chưa thể tưởng tượng ra con số khổng lồ này.
Dơ tay ngăn Quốc Toản định giải thích lại, Trần Kính biết rõ, giống như kế hoạch đối phó với Chiêm Thành, vạch ra kế hoạch cự bắc này là Quốc Toản đang muốn tìm sự hỗ trợ từ hắn. Chi tiết hắn sẽ hỏi lại sau, Trần Kính trở nên bình tĩnh nói tiếp:
– Nhưng ta chấp thuận, năm xưa các Tiên Đế sau loạn lạc ngoài lo ổn định cuộc sống còn dành ra 30 năm để chuẩn bị mọi thứ cho trận chiến với quân Nguyên. Thì giờ không cần biết cần 20, 30 hay 40 năm, chúng ta cứ chuẩn bị sớm không bao giờ là thừa. Quốc Toản, ta biết đệ đã có kế hoạch thì cũng nghĩ tới cách triển khai, đệ cứ dần làm những thứ trong khả năng đi. Ta sẽ ở phía sau hỗ trợ.
Quốc Toản hiện rõ vẻ mặt vui vẻ, chắp tay gập người vái Trần Kính:
– Điện hạ anh minh. Vạn tuế, vạn vạn tuế. Thần sẽ bắt tay làm dần từ thứ đơn giản trước.
Nông Mạnh thấy cuộc họp đã tới hồi kết nhưng chuyện hắn lo ngại nhất vẫn không được nói tới, hắn đánh bạo bước lên nói:
– Bẩm Thái tử điện hạ, vương gia. Tiểu nhân còn chuyện muốn…..
Quốc Toản vội dơ tay ra ngăn Nông Mạnh lại chặn lời:
– Nông Mạnh đại ca, đệ biết lo lắng của huynh. Huynh chờ một chút.
Quốc Toản đánh mắt với Trần Kính, hắn cũng hiểu ý gật đầu với Quốc Toản, nói vào:
– Được rồi, chuyện công tới đây thôi. Chuyện khác chúng ta sẽ bàn sau. Các người chờ ta một chút.
Nói xong Trần Kính liền quay ngược vào gian trong của thư phòng, bỏ lại đám Quốc Toản đang khúm lúm cung tiễn ở phía sau.
Nông Mạnh thẳng tính, những rối ren trong chính trường không hiểu gì cả, nhưng thấy vẻ mặt Quốc Toản đang trấn an hắn thì hắn cũng yên tĩnh ở lại.
Trần Kính vào gian trong một lúc thì bước ra, bộ Bạch bào khi nãy đã được thay bằng bộ tứ thân màu đen thường ngày. Vẻ mặt uy nghiêm cũng bị cất đi, trong ánh mắt ngỡ ngàng của Nông Mạnh, Trần Kính thoải mái cười vui vẻ tiến về phía bàn nước. Hắn tùy tiện ngồi xuống, cầm ấm trà lên uống cười nói:
– Nào ngồi cả đi. Hai người là huynh đệ của Quốc Toản, thì cũng là huynh đệ của ta. Không cần quá khách sáo. Công vụ đã xong, giờ tới chuyện cá nhân của chúng ta. Cứ thoải mái dùng trà rồi chúng ta cùng bàn.
Quốc Toản cũng chẳng khách sáo nữa, bộ dạng kính cẩn khi nãy hắn liền quăng đi, nói khô cả cổ hắn cầm ấm trà lên tu ừng ực cho đỡ cơn khát mới nói tiếp với Nông Mạnh còn đang hoang mang:
– Phải đấy, Nông Mạnh đại ca. Mọi người đều ngồi xuống dùng trà đi rồi nói. Chuyện khi nãy là công vụ, là chuyện nội bộ của Đại Việt, người trước mặt huynh khi đó là Hoàng Thái Tử điện hạ và Hoài Văn Vương. Còn giờ là chuyện cá nhân của chúng ta, không liên quan gì tới Đại Việt cả. Huynh hiểu chứ?
Lời của Quốc Toản như chuông ngân khiến Nông Mạnh tỉnh ra hiểu rõ mọi chuyện, lo lắng khi nãy của hắn chỉ bằng thừa. Nụ cười có chút ngây ngốc liền quay lại trên gương mặt chất phác của Nông Mạnh.