Chương 233: Quốc Toản vào đời 2
Không biết bao lâu rồi Quốc Toản mới có một ngày làm biếng thế này. Dù đầu óc theo nói quen đã tỉnh từ lâu nhưng đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền không muốn mở ra. Cơ thể không muốn rời khỏi tấm thân ấm áp của Chiêu Dương, giữ nguyên một tư thế có mỏi nhừ nửa người hắn cũng không muốn trở mình. Cánh tay có tê dại đi vẫn muốn vừa ôm vừa xoa lấy tấm lưng trần mịn màng của Chiêu Dương, vẫn muốn ôm ghì nàng vào lòng để cảm nhận rõ từng cái chạm nhỏ nhất của bộ ngực đang phập phù theo từng hơi thở. Mũi của hắn chưa một giây muốn dứt ra khỏi mùi thơm thoang thoảng này.
Chiêu Dương cũng theo thói quen đã tỉnh lại từ lâu, nhưng vẫn úp mặt vào tấm ngực rắn chắc của Quốc Toản không muốn rời. Nhưng còn phải đi vấn an Vương Phi, nhất là ngày đầu chính thức về làm dâu, Chiêu Dương thỏ thẻ hỏi Quốc Toản:
– Chàng tỉnh rồi đúng không?
Quốc Toản cố chấp lắc đầu, người hơi cựa cựa tìm tư thế thoải mái, cánh thanh khẽ siết thêm vào, dùng giọng ngái ngủ mơ màng nói:
– Chưa, còn sớm mà. Ta vẫn muốn ngủ thêm?
Chiêu Dương hơi cựa đầu ngoái ra sau nhưng bị cánh tay rắn chắc của Quốc Toản ghì chặt lên chỉ thấy một chút ô cửa sổ. Mọi thứ vẫn tối om, dường như đúng là trời chưa sáng, dù đêm qua sau khi hoạt động nàng ngủ rất ngon, nhưng Chiêu Dương không nghĩ đồng hồ sinh học của mình sai. Mọi ngày đều đúng canh năm là nàng đã rời giường rồi, Chiêu Dương nghi hoặc hỏi Quốc Toản:
– Sao hôm nay thiếp cứ cảm giác đêm dài hơn mọi khi?
Quốc Toản thừa hiểu đây là bố trí của mẹ mình, Vương phi có được con dâu hiện giờ chắc chắn đang mong chờ từng ngày để được bế cháu rồi. Hắn vẫn tỉnh bơ dung giọng ngái ngủ đối phó:
– Thì tại tối qua chúng ta “làm nhiều việc” trong khi mọi đêm nàng chỉ ngủ, nên nàng thấy đêm dài hơn là đúng rồi. Hơn nữa dù mặt trời có trốn thì gà cũng phải gáy chứ, đã có tiếng gà gáy nào đâu.
Lời nói của Quốc Toản làm Chiêu Dương nhớ lại việc đêm qua, mặt bỗng chốc lại hơi ửng đỏ lên xấu hổ, đầu lại càng rúc kỹ vào ngực Quốc Toản.
Quốc Toản thích thú, mặc kệ mồm đang nói chuyện gì, bàn tay hư đốn của hắn lại tự giác mò mẫm khắp nơi trong chiếc chăn bông, chẳng bao lâu hắn lại lồm cồm bò dậy làm việc mình đã dần thành thạo. Chiêu Dương chẳng thể cưỡng lại những hành động vuốt ve yêu chiều của hắn, tiếng rên khe khẽ lại dần phát ra trong cổ họng.
Chỉ tới giữa giờ thìn, Chiêu Dương mới có thể rón rén núp sau lưng Quốc Toản bước khỏi phòng tân hôn. Nàng bây giờ thật sự muốn có cái lỗ cho mình chui xuống. Người hầu trên đường tới hậu viện cúi đầu chào hỏi, tiếng chào “mợ chủ” hay “thiếu phu nhân” nàng nghe đã quá quen trong hơn tháng qua, nhưng hôm nay Chiêu Dương cứ có cảm giác những khuôn mặt đang cúi xuống chào mình hết sức lễ phép kia đều đang nhoẻn miệng cười chê nàng. Có lẽ, nàng là cô dâu đầu tiên của Đại Việt sau lễ cưới tới giờ thìn mới chịu rời phòng đi vấn an phụ mẫu. Chiêu Dương hơi cấu vào eo Quốc Toản lí nhí như muốn khóc:
– Chỉ tại chàng, đều tại chàng, thiếp đã định dậy từ sớm rồi.
Quốc Toản thấy Chiêu Dương ngại thì càng nhăn nhở, người muốn cầm tay kéo Chiêu Dương quay lại, mồm thì liến thoắng trêu:
– Ta thấy giờ còn sớm ấy, khéo giờ chúng ta đến còn bị mẹ quở trách vì tới quá sớm. Hay chúng ta quay về đi, ngủ thêm một giấc, đợi tý nữa rồi đi.
Chiêu Dương cuống quýt kéo áo, ghì cả người xuống đất muốn ngăn Quốc Toản lại, hối hả nói:
– Chàng điên à, thiếp đang muốn tìm lỗ mà chui xuống đây này. Còn trêu ta nữa.
– Haha ta nói thật đấy, ta không trêu nàng đâu. Nàng không thấy mấy cuộn vải đen cuộn lên treo kín bên ngoài, gà chẳng có lấy một tiếng gáy mà không hiểu à? Bọn chúng bị bẻ cổ ném vào nồi hết rồi. Mẹ bố trí cả đấy. Yên tâm, ta nói với muội rồi. Hoài Văn Vương phủ chỉ có một luật lệ, đấy là “ta thích là được”.
Chiều Dương không ngờ câu đầu tiên mà vương phi nói lại đúng là than phiền bọn họ “sao không ngủ thêm tý nữa mà lại tới vấn an quá sớm”. Bữa cơm đầu tiên rất vui vẻ, rất nhiều câu chuyện về tương lai tốt đẹp được nói. Vương phi thích thú nhìn cảnh mâm cơm nhộn nhịp đầy tiếng cười, nhất là từ khi có Tiểu Đào, mâm cơm không còn buồn tẻ như trước.
Tiểu Đào lần đầu tiên nó thấy Quốc Toản dậy muộn thế này, nó vô tư hỏi:
– Anh, sao hôm nay anh dậy muộn thế? Bình thường có mệt tới mấy em cũng đâu thấy a dậy muộn thế này.
Chiêu Dương che miệng ho sặc sụa, nàng ngại tới chin mặt, mặt lại cúi gằm mặt xuống bát cơm không dám ngẩng lên. Quốc Toản chẳng thì vẫn như cái nết ăn cũ, ăn như rồng cuốn hổ ngoặm, đây là chút ý bản năng còn đọng lại của cơ thể này nên hắn không muốn sửa. Mồm ú ớ đưa tay quệt lau thức ăn bên má Tiểu Đào nói:
– Tại hôm qua anh mệt, tiếp khách lại uống rượu nhiều, sáng nay anh làm biếng không muốn dậy. Em ăn xong chưa? Chúng ta ra Điền Giai chơi đi.
Chỉ cần được Quốc Toản rủ đi chơi là Tiểu Đào vui sướng nhảy cẫng lên quên hết chuyện khác, nó vội khom người ngoan ngoãn chào vương phi trước khi leo lên lưng Quốc Toản rời đi.
Vương phi kinh nghiệm phong phú, biết cách để Chiêu Dương ở đối diện hết cơn xấu hổ. Người vui vẻ hạ chén thìa xuống nhẩn nha nói:
– Con cứ nghỉ ngơi thêm vài hôm cho đỡ mệt, sau đó dần dần đi thăm thú điền trang. Qua thư từ không thể mô tả hết được tình hình ở Ngự Thiên đâu, đặc biệt nơi này lại đang lớn lên rất nhanh. Con cứ từ từ nắm bắt thực tế mới có thể hình dung ra được, sắp tới Lưu quản gia sẽ giúp đỡ con. Dần dần có chuyện gì con cứ trực tiếp bàn bạc với Lưu quản gia rồi quyết định, chuyện gì khó xử thì tìm ra.
Chiêu Dương vốn đã quen với vương phủ, nghe tới công việc là liền lấy lại tinh thần, vẻ ngượng ngùng cũng bay mất sạch quay trở lại làm một Chiêu Dương hoạt bát, nàng hứng khởi gật đầu đáp:
– Vâng, con đã rõ thưa mẹ. Con cũng không mệt, tý nữa con sẽ tìm Lưu quản gia dẫn đi thăm thú một lượt Ngự Thiên.
Bên ngoài, Quốc Toản cõng Tiểu Đào hồ hởi tiến ra tới hoa viên thì đã thấy lão Chiêu Dật đang tỉ mẩn đo đạc quan sát Điền Giai từng tý một. Chiêu Minh từ xa thấy Quốc Toản liền chạy lại hét lớn:
– Anh rể, anh rể. Anh tới rồi.
Lão Chiêu Dật đang chăm chú cũng quay lại, lão vẫn chưa quen với việc mình có con rể là vương gia nên vẫn khuôn phép khom người chào hỏi:
– Vương gia, người tới rồi.
Quốc Toản giờ cũng mặc kệ lão Chiêu Dật xưng hô khách sáo, người già khó thay đổi, miễn sao lão Chiêu Dật thấy thoải mái là được. Quốc Toản xoa xoa đầu Chiêu Minh khen ngợi:
– Ái chà, mới mấy tháng không gặp mà em lớn tướng rồi này. Chắc chỉ cần lớn thêm chút nữa là có thể mặc được giáp rồi. Khi đấy ta sẽ tặng cho em một bộ thật oách.
Chiêu Minh cười híp mắt nhảy cẫng lên mừng rỡ:
– Anh rể, thật chứ. Em sẽ lớn rất nhanh, anh nhất định phải làm một bộ thật oách đấy. Em biết cưỡi ngựa rồi, em sẽ mặc nó lên trận giết giặc, làm anh hùng đầu đội trời chân đạp đất.
– Tốt, tốt lắm. Luyện tập cho tốt, nếu đủ giỏi anh sẽ dẫn em theo.
Bỏ qua Chiêu Minh đang hú hét vui sướng như điên, Quốc Toản hạ Tiểu Đào trên lưng xuống đặt cạnh Chiêu Minh dưới chân rồi ngồi xổm trước mặt dặn dò:
– Tiểu Đào, em tim Lưu Vân bảo nó dẫn em và Chiêu Minh đi chơi nhé. Anh cần nói chuyện một chút.
Trẻ con có động bọn chơi cùng, liền quên hết mọi chuyện. Huyện Ngự Thiên là nơi rất mới lạ với Chiêu Minh, được tạo điều kiện cho đi chơi. hai đứa cứ thế chạy ùa ra ngoài. Quốc Toản chắp tay khom người hành lễ rất phải phép với lão Chiêu Dật:
– Bố vợ, con không tới tìm người để vấn an sớm hơn là lỗi của con, để người phải chờ lâu rồi.
Thấy Quốc Toản khuôn phép cúi chào lão Chiêu Dật càng luống cuống, dù sao thời gian tiếp xúc ngắn, trong tâm khảm của lão thì luôn nghĩ mình vốn là gia nô của vương phủ. Quốc Toản thấy thế liền chuyển hướng câu chuyện:
– Bố vợ, khi nãy người cũng xem Điền Giai rồi? Cảm nghĩ của người thế nào?
Vào chính sự, lão Chiêu Dật quay lại vẻ bình tĩnh đáp:
– Vâng thưa vương gia, khi nãy lão đã xem qua. Đây đúng là sáng kiến tốt, theo mô hình này thì làng Hoài có vài ngọn đồi có thể thử áp dụng. Nguyên liệu làm đường dẫn nước cũng rất sẵn.
Quốc Toản gật đầu đáp:
– Phải, đây là mô hình rất tốt giúp chúng ta có thể tự chủ được một phần lương thực. Với những ngọn đồi có thể dẫn nước thì chúng ta nên áp dụng để trông lương thực, còn với những nơi nguồn nước khó khăn hơn thì cha thử cho trồng trà xem sao. Trà cổ thụ ở vùng Thái Nguyên, Lạng Sơn uống rất ngon, con nghĩ không có lý gì chúng ta không đem về trồng tập trung được. Nếu thành công thì đây sẽ thành nguồn thu rất lớn cho làng Hoài. Con thấy Chiêu Dương đang nghiên cứu xao chè theo cách của người Minh hẳn cũng vì chuyện này. Nếu học được thì ngoài loại trà bánh chúng ta sẽ có thêm mặt hàng trà thượng hạng nữa, sẽ là nguồn thu lớn cho trang hộ.
– Vâng thưa vương gia, lão hiểu rồi, khi về lão sẽ cho làm ngay. Thân nhân của những dân phu kia cũng lên tới làng Hoài rồi, chúng ta đang sẵn có nhân công, nếu nhanh có thể vẫn kịp thí điểm trông vụ xuân một vài ngọn đồi.
Quốc Toản nghe lão Chiêu Dật nói thì gật gù hỏi kỹ hơn về làng Hoài:
– Thế thì tốt, chuyện này triển khai càng sớm càng tốt. Cha này, người về đông như thế nhất định phải chú ý vấn đề vệ sinh. Hơn nữa lương thực từ Thái Nguyên chuyển tới có đủ không? Chỗ những phụ nữ được cứu từ sơn trại ra bố trí ở trong mục trường thế nào rồi?
Lão Chiêu Dật vẫn bộ dáng khom người lễ phép nói:
– Vương gia yên tâm, nhà cửa được những dân phu làm rất tích cực, chỗ ăn ở cũng theo bài trí của người dặn dò không có vấn đề gì. Lương thực cũng rất dư dả, về phần những phụ nữ được giải cứu kia thì trước mắt tâm lý họ mới ổn định lại, đang dần bắt nhịp lại với cuộc sống. Sẽ cần thêm chút thời gian để họ hòa nhập.
Lão Chiêu Dật nói xong còn có chút ái ngại hỏi thêm:
– Vương gia, còn chỗ Chiêu Giang, nó hiện muốn đánh sang Lĩnh Nam, lão lo nó làm không khéo sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch của vương gia. Hơn nữa, nó đánh càng ngày càng to sẽ thành gánh nặng rất lớn cho vương phủ. Người xem nếu cần lão sẽ lên Lạng Sơn kéo nó về.
Quốc Toản ra hiệu mời lão Chiêu Dật về bàn đá ở hoa viên ngồi, hắn vừa đi trước vừa thong thả nói:
– Chuyện này cha không cần lo. Tới lúc này thì anh ấy vẫn đang làm rất kín kẽ, xử lý cũng rất tốt. Chiêu Giang từ nhỏ theo học tài nghệ của chú Bộc, chắc hẳn đây là cơ hội được vùng vẫy mà anh ấy mong chờ. Cha cứ để anh ấy thoải mái mà làm đi. Hơn nữa, tương lai chuyện này sẽ chỉ có lợi cho chúng ta, cho Đại Việt. Còn về phần kinh phí đúng là đang khá khó khăn, đặc biệt là nguồn sắt. Trước mắt nhờ lộ Lạng Sơn hỗ trợ con vẫn có thể lo được nhưng chỉ là tạm thời, là biện pháp chắp vá. Tương lai muốn cung cấp đủ hậu cần cho anh ấy thì vai trò của làng Hoài rất quan trọng. Chuyện này không thể chỉ hai chúng ta nói với nhau được, cha đợi con tý.
Quốc Toản nói rồi quay ra gọi gia nô đứng chờ sai khiến ngoài cổng hoa viên:
– Người đến. Đi mời Thái Tử Điện Hạ và người anh em Nông Mạnh tới thư phòng cho ta.
– Vâng thưa cậu chủ.
Đợi người hầu rời đi, Quốc Toản quay ra nói với lão Chiêu Dật:
– Cha, chúng ta cũng tới thư phòng thôi, con sẽ nói rõ kế hoạch của mình, làng Hoài sẽ đóng vai trò rất quan trọng trong kế hoạch này.
– Vâng thưa vương gia.