Chương 232: Quốc Toản vào đời.
Không biết vì thuyền lâu lắc lư hay vì trong lòng thấp thỏm mà Chiêu Dương cứ nhổm lên nhổm xuống không yên. Mặc bộ giao lĩnh đỏ thẫm, không biết vì trên người đeo đủ loại trang sức vòng tay, khuyên tai, trâm ngọc,….. hay vì tâm trí căng thẳng mà Chiêu Dương ngày càng cảm thấy bản thân như dìm xuống theo từng nhịp thở. Nhịp sau lại nặng hơn nhịp trước, đến gian phòng cũng dường như đang thu nhỏ lại.
– Chị Dương, chị Dương, tới rồi. Chúng ta tới rồi.
– Ừm.
Tiếng thì thầm hồ hởi của Chiêu Minh bên ngoài cửa sổ kéo Chiêu Dương ra khỏi tâm trạng có phần ngột ngạt. Hơn tháng nay, nàng đã chuẩn bị cho ngày này, nhưng tới giờ vẫn không giấu được cảm giác hồi hộp, tiếng trái tim đập thình thịch cứ ngày càng rõ ràng. Gương mặt xinh xắn chẳng cần trang điểm gì nhiều, chỉ có đôi môi được chấm thêm chút son để tránh tái đi vì trời lạnh. Chiêu Dương cố nặn ra nụ cười hơi gượng gạo trên môi.
“Sạt, kịch” thuyền cập bờ khiến chiếc thuyền hơi rung lên nhè nhẹ. Bên ngoài tiếng kèn trống huyên náo bắt đầu vang lên chiếm trọn không gian ven bờ, chỉ còn khoang thuyền của Chiêu Dương như bị tách biệt với không gian sống động ngoài kia.
“Cộp cộp cộp” Tiếng bước chân trên cầu tàu vang lên đều đặn, tiếng nhạc bên ngoài bỗng im bặt khi hàng dài nam đinh đều tăm tắp, thân hình vạm vỡ, y phục chỉnh tề, được tuyển chọn kỹ càng trong Hoài Văn quân bê theo từng mâm lớn đựng lễ phủ lụa đỏ xếp hàng lần lượt bước lên thuyền.
Tiếng trưởng lão bên ngoài đọc tên từng món lễ vật, trước khi chúng được trao tay cho những cô gái mặc những bộ váy lam nhạt đang chờ sẵn trên sàn thuyền. Mở đầu luôn là mâm trầu cau theo truyền thống, tiếp đến là mâm rượu, bánh, hoa quả, gấm vóc,…. từng tiếng đọc tên lễ vật cứ như từng tiếng trống trong lồng ngực của Chiêu Dương. Tới khi tiếng hô món lễ vật là phong thư đính hôn có dấu triện của vương phủ được đọc lên, Chiêu Dương đưa tay ra vỗ vỗ má để lấy lại tỉnh táo, cố giữ cho miệng mình luôn cười.
Trong nhất thời, Chiêu Dương trở lên bối rối, không biết phải đối mặt với tiếng bước chân vững vàng đang dần tiến tới kia thế nào. Cánh cửa gian phòng đóng kín bưng từ canh ba tới giờ được kéo ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào phòng kèm theo bóng dáng quen thuộc.
– Chiêu Dương, ta tới rồi.
Gương mặt Trần Quốc Toản xuất hiện kèm theo nụ cười tươi rói làm mọi hồi hộp trong lòng Chiêu Dương tan biến. Gương mặt nàng liền thoải mái xuất hiện nụ cười, đôi mày lá liễu hơi cong lên vì hạnh phúc, dù rất vui nhưng đôi mắt lá răm hơi ậng đỏ lên không rõ vì sao. Mỗi khi thấy đôi mắt này đỏ lên là Quốc Toản không kìm được mà bước nhanh tới, cánh cửa mới hé mở kia không biết vì sao mà đóng sập lại.
Bên ngoài, tiếng lão Chiêu Dật vang lên đều đều mỗi khi một mâm lễ vật được đưa tới để đáp lễ lại nhà trai. Vương phi Trần Ý Ninh, Đặng Văn Thiết và Tiểu Thúy ngồi trên ghế thọ cười tít mắt chứng kiến từng món lễ vật được trao qua trao lại. Đây là điều họ đã mong đợi cả đời người.
Tiểu Đào xúng xính trong bộ váy xanh nhạt rối rít thơm cho mỗi cụ một cái trước khi chạy đi tay cầm theo bó hoa sen được buộc lụa đỏ đi đầu hàng lễ.
Món lễ vật cuối cùng được trao qua, Trần Quốc Toản lần nữa rạng rỡ cầm tay Chiêu Dương bước ra ngoài, tiếng trống nhạc lại vang lên rộn ràng. Khi Chiêu Dương vừa xuất hiện, dân làng ở Ngự Thiên trên bờ chợt nhảy lên hò hét phấn khích khi lần đầu thấy cô dâu quá xinh đẹp khiến Chiêu Dương ngại ngùng cúi gằm mặt xuống đất lẽo đẽo đi theo Quốc Toản.
Đợi Quốc Toản dẫn theo Chiêu Dương tới vái chào, lão Chiêu Dật tới cầm tay Chiêu Dương đặt lên tay vương phi dặn dò con gái vài điều, Đặng Văn Thiết kín đáo giật ống tay áo Quốc Toản, đợi hắn hơi cúi xuống thì Đăng Văn Thiết liếc xéo cho cái nhắc nhở:
– Lau vết son trên mồm ngươi đi.
Chiêu Dương đang nghe cha căn dặn nghe thế liền cúi gằm xuống, mặt đỏ ửng lên như gấc, tưởng chừng như đầu bốc khói luôn rồi. Trần Quốc Toản cười ha hả tay cứ thế quệt đi vết son, trước mặt Đặng Văn Thiết thì chẳng cần ngại làm gì.
Đoàn rước dâu rồng rắn đi từ bến tàu về vương phủ trong tiếng chiêng trống rộn ràng, hai chú lân tích rất tích cực đi trước mở đường. Tiểu Đào và Chiêu Minh dẫn đầu đoàn rước dâu cười toe toét khi được cưỡi hai chú ngựa con màu mận óng mượt. Trần Quốc Toản cưỡi ngựa trước xe hoa chắp tay liên mồm cảm ơn hương thân phụ lão hai bên con đường trải đầy cờ và hoa.
Bỏ lại những tràng pháo giòn tan ngoài cổng, Quốc Toản dẫn Chiêu Dương vào từ đường nghi ngút hương trầm. Từ giờ ngoài Vương phi chỉ có Chiêu Dương là người phụ nữ duy nhất được bước chân vào từ đường. Thắp lên 3 nén hương, Quốc Toản cùng Chiêu Dương đồng điệu cùng vái tổ tiên 3 vái trước khi hướng về vương phi đang ngồi bên cạnh để dâng trà và trầu.
Nhận chén trà từ Chiêu Dương, Vương phi uống cạn rồi lại nhận trầu cánh phượng từ Quốc Toản bỏ vào miệng. Từ ngày Quốc Toản quay lại giờ người mới lại một lần nữa nhỏ lệ. Vương phi vuốt ve bàn tay của Chiêu Dương đặt lên tay của Quốc Toản nghẹn ngào:
– Cuối cùng mẹ cũng được nhìn thấy ngày hai con thành thân.
Vương phi quay sang Quốc Toản dặn dò:
– Quốc Toản, con dù có là vương hầu thì cũng phải nhớ mà yêu lấy vợ con. Nhà ta không có chỗ cho kẻ phụ bạc. Cha con từng nói: “Quân tử trọng nghĩa vợ chồng – không chỉ giữ lời hứa trăm năm, mà giữ trọn lòng trong từng sớm tối”. Ta tin đây là điều cha con muốn nói với con lúc này nếu không ấy còn sống.
Quốc Toản cúi lạy sát đất đáp lời:
– Con đã hiểu thưa mẹ. Lời người dạy con không bao giờ dám quên.
Vương phi gật đầu hài lòng quay sang Chiêu Dương ân cần nói:
– Chiêu Dương, từ giờ con sẽ thành chủ nhân mới của hậu viện Hoài Văn vương phủ. Nữ nhân của Hoài Văn vương phủ luôn là hậu phương vững chắc cho phu quân của mình. Quốc Toản là đứa nghĩa nặng tình sâu với người thân nhưng trong lòng nó cũng có chí hướng và hoài bão lớn, nó là người không thể đứng yên khi thấy Đại Việt lâm nguy giống như cha nó. Là vợ nó con sẽ gặp nhiều khó khăn, có nhiều vất vả, nhiều lúc sẽ phải cô đơn chịu đựng. Ta mong con đủ vững vàng để ở bên nó, như đất để giữ gốc cho cây. Con hãy là mái nhà bình yên cho nó quay về sau mọi gió tanh mưa máu bên ngoài.
Chiêu Dương cúi lạy sát đất đáp lời:
– Vâng thưa mẹ. Con nhất định sẽ giữ vương phủ thành mái ấm bình yên nhất cho huynh ấy dựa vào.
Vương phi hài lòng gật đầu, nắm lấy tay cả hai người căn dặn điều cuối:
– Vợ chồng là duyên thiên định, tình là gốc, nghĩa là nền, xây một đời không chỉ bằng yêu thương mà bằng nhẫn nại và sẻ chia. Chúc hai con đầu bạc răng long, sớm sinh quý tử.
Nước mắt vương phi khẽ nhỏ xuống bàn tay của Quốc Toản, hắn liền nhổm dậy ôm lấy một bên đùi vương phi, Chiêu Dương cũng liền gác lên đùi còn lại thỏ thẻ nói:
– Mẹ yên tâm, nhà ta nhất định sẽ con đàn cháu đống. Cảnh con cháu chạy đầy sân không còn xa nữa.
Vương phi mỉm cười nhắm mắt mãn nguyện, bàn tay khẽ vuốt vuốt đầu cả hai đứa con bên dưới đầy hưởng thụ.
Bên ngoài đại sảnh, khách khứa đã ngồi kín mít, bàn tiệc kéo dài chạy dọc theo cả con đường lớn trước vương phủ. Các đoàn ca vũ vì thế phải chia nhau ra nhiều chỗ mà biểu diễn, nhạc sư trên sân khấu được dựng cao hơn hẳn bắt đầu tấu nhạc thay lời thông báo bắt đầu buổi tiệc.
Vì Hoài Văn vương phủ ít trưởng bối, nên từ Lê Đạo, Lưu quản gia, Đặng Trung, Đặng Vũ đều bị Quốc Toản túm lấy bắt đi mời khách mời khứa hết. Hương thân trong trang đều được mời tới dự tiệc, người người đều lôi bộ quần áo đẹp nhất được cất kỹ trong hòm ra mặc. Lão Nguyên phấn khích, dựa vào cái giọng oang oang của mình điều binh khiển tướng đám Lạt La Tạ Đốn chạy đi chạy lại như đánh trận.
Những tiểu thương, thương buôn mở xưởng hoặc bao tiêu sản phẩm cho các xưởng thủ công ở Ngự Thiêu đều được mời tới. Nhưng thương nhân này ăn cơm như chan nước mắt vì hạnh phúc, được một vương gia mời dự tiệc trước bàn dân thiên hạ là vinh dự trong mơ họ cũng không dám mơ.
Nông Mạnh theo thuyền tới thì rụt rè như gái về nhà chồng, Quốc Toản phải kéo hắn đi theo cùng nếu không e rằng hắn đã chạy về Lạng Sơn. Không biết Đặng Văn Thiết nói với Nông Mạnh cái gì mà hắn cứ như thần rượu chuyển thế, ai tới mời rượu Quốc Toản đều phải bước qua mười chén rượu của hắn trước. Nhờ vậy mà Quốc Toản vẫn trụ vững được.
Tuệ Tĩnh gặp được Quốc Toản định gửi lời chúc phúc, mới chỉ kịp mở miệng nói câu cửa miệng “a di đà phật” đã bị Quốc Toản chặn họng ngay. Hắn nhí nhảnh trêu ghẹo:
– Hôm nay hòa thượng ông đừng có trơ mắt ra nhìn trộm chuyện tốt của ta nữa đấy.
Trước mặt bao người đang có đủ loại suy nghĩ trong đầu, ai cũng kỳ quái nhìn Tuệ Tĩnh, Tuệ Tĩnh tay run run chỉ Quốc Toản không sao chửi được, nỗi oan này hắn có nhảy xuống sông Hồng cũng rửa không sạch. Tuệ Tĩnh biết tranh cãi với Quốc Toản chỉ có thiệt nên chỉ thờ ơ chúc một câu ngắn gọn rồi bỏ đi tìm Trương Đỗ bầu bạn:
– Chúc vương gia sớm con đàn cháu đống.
Bàn khách quý đại quan hiển quý, Quốc Toản chẳng còn hơi mà tiếp, mà cũng chẳng muốn tiếp. Những người này đến chủ yếu vì nể mặt vương phi, giờ hắn cũng không nhất thiết phải kết giao nhiều làm gì, Quốc Toản giao luôn đám khách khứa này cho Trần Kính. Có Hoàng Thái Tử tới tận bàn mời rượu khiến khách khứa đều phải vái lạy trước khi cụng chén rất là khổ. Trần Kính cáo già chẳng uống chỉ nhấm nháp một tý cũng chẳng ai dám bới móc.
Hoàng Thái Tử đi mời rượu cũng chẳng đáng kinh ngạc, xưa nay nhà Trần vốn có chuyện vua tôi cùng nhau nhậu nhẹt như cơm bữa. Chỉ có Trương Đỗ ngồi chình ình ở hàng trên cùng vui vẻ trò chuyện cùng vương phi và lão Chiêu Dật khiến tất cả đều há mồm không tin. Ai cũng phải dụi mắt mấy lần để nhìn lại cho rõ. Để thấy lão Trương Đỗ tới nhà ai chơi còn khó chứ đừng nói đi dự tiệc còn đang uống rượu, cười nói với chủ nhà thế này. Nhưng nhìn thẳng thì không dám, ai cũng chỉ len lén ngước lên nhìn. Đám người muốn tới chào hỏi vương phi cũng tự nhiên bớt đi rất nhiều, vì thế vương phi có thể thoải mái trò chuyện mà không quá mệt mỏi.
Rượu vào, bữa tiệc dần trở lên hỗn loạn, vai vế cao thấp dần bị gạt sang hết một bên, khác biệt về gốc gác dân tộc cũng bị xóa nhòa. Bh’riu Liêng, Pơ Loong Đắc bên ngoài như con trâu điên đang thách đấu con trâu mộng Đặng Trung. Một đoạn được được dọn dẹp thành sàn đấu vật, người dân hưởng ứng vây tròn lấy xung quanh xem các binh sĩ Hoài Văn quân thi thố. Lê Văn Dần dọn một bàn tiệc ở bên cạnh, tự nhiên thành nhà cái nhận đặt cược. Lạt Na Tạ Đốn không hứng thú với đấu vật mấy, hắn xem suốt rồi, giờ hắn đang kéo La Tát Đản xềnh xệch trên đường đi nghe hí kịch biểu diễn lại những trận chiến năm xưa.
Trần Quốc Toản bỏ mặc Nông Mạnh đang biểu diễn uống rượu bằng mũi trước ánh mắt hâm mộ của đám Hoài Văn quân, bản thân luồn lách tránh mọi ánh mắt để bước nhanh về phía phòng ngủ của mình đang lập lòe ánh nến.
Vốn trên đường trở về, Trần Quốc Toản vẫn còn thấy lòng mình rạo rực, bước chân cũng như bước sau nhanh hơn bước trước. Nhưng khi cánh cửa phòng bật mở, hình ảnh Chiêu Dương xinh đẹp ngồi lặng lẽ nơi mép giường dưới ánh nến mờ ảo khiến tim hắn bất chợt khựng lại. Ánh sáng vàng của ngọn nến dịu dàng ôm lấy bóng dáng Chiêu Dương, khiến nàng trở nên mong manh tới kỳ lạ. Hắn bỗng thấy mình ngượng ngùng đến khó hiểu.
Nhìn mâm thức ăn còn nguyên vẹn chưa ai động đến, Quốc Toản lên tiếng dò hỏi, giọng không giấu được sự lúng túng:
– Chiêu Dương, nàng muốn dùng cơm trước không?
Chiêu Dương khẽ cúi đầu, mái tóc rơi nhẹ che nửa gò má hồng hồng, rồi e thẹn lắc đầu. Quốc Toản cảm thấy trong lòng mình rối bời. Hắn đã tưởng mình sẽ ào tới như mọi khi, hắn đã nghĩ khoảnh khắc này sẽ đầy quyết liệt và mãnh liệt, nhưng không hiểu sao… bây giờ, Quốc Toản lại đứng lại có chút do dự, chẳng biết mở lời thế nào. Như thể bản thân đang đối diện với một điều thiêng liêng, không thể vội vàng, không thể thô lỗ.
Hắn lẩm bẩm, gần như chỉ nói với chính mình:
– Rõ ràng ta đã chờ ngày này từ rất lâu…
Chiêu Dương nghe không rõ, ngẩng lên hỏi lại, đôi mắt long lanh đầy ngây thơ:
– Chàng vừa nói gì vậy?
Ánh mắt Chiêu Dương như dội thẳng vào tim hắn. Trần Quốc Toản nuốt nước bọt đánh ực, rồi chẳng biết làm gì hơn, vớ ngay bình rượu trên bàn, hắn ngửa cổ tu một hơi dài đến rát họng. Hắn ợ nhẹ, quăng bình rượu sang bên, quệt miệng, mắt ánh lên một vẻ quyết tâm có phần ngốc nghếch:
– Được rồi, ta sẽ hóa sói cho nàng xem! (3 chương tiếp theo đã bị cắt)