Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Giận Kiếm Rồng Ngâm

Hogwarts Huyết Mạch Vu Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 1016. Phiên ngoại ba: Hai người mạo hiểm Chương 1015. Phiên ngoại hai: Hai người mạo hiểm
ta-that-khong-phai-mang-phu.jpg

Ta Thật Không Phải Mãng Phu

Tháng 2 16, 2025
Chương 1366. Là điểm cuối cùng cũng là điểm xuất phát Chương 1365. Nhất là không bỏ ly biệt lúc
phong-than-de-cho-nguoi-thu-quan-khong-co-de-cho-nguoi-chem-thanh-nhan-a

Phong Thần: Để Cho Ngươi Thủ Quan, Không Có Để Cho Ngươi Chém Thánh Nhân A

Tháng 1 8, 2026
Chương 920: Chém hết quần ma, Trường Thanh Đạo Tổ! (hoàn tất) Chương 919: Thông thiên xin chiến, Trường Thanh tính toán!
tien-nhiem-vo-song.jpg

Tiền Nhiệm Vô Song

Tháng 1 26, 2025
Chương 764. Sơ dương Chương 763. Tiền nhiệm vô song
Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng

Ta Có Độ Thuần Thục Phần Mềm Hack

Tháng 1 15, 2025
Chương 493. Siêu thoát hỗn độn Chương 492. Độ thuần thục phần mềm hack lai lịch
ta-tay-luong-vu-phu-hung-ba-tam-quoc.jpg

Ta, Tây Lương Vũ Phu, Hùng Bá Tam Quốc

Tháng 1 24, 2025
Chương 483. Thịnh thế đến Chương 482. Quân Minh thế như chẻ tre
dai-duong-ly-nhi-lai-bi-ta-danh.jpg

Đại Đường: Lý Nhị Lại Bị Ta Đánh

Tháng 1 20, 2025
Chương 364. Thân gia, có thể không mượn một bước nói chuyện? Chương 363. Lần này, trẫm cách cục đánh cho rất mở a
cuu-mang-ta-cung-cha-ta-xuyen-thanh-voldemort-phu-tu

Cứu Mạng, Ta Cùng Cha Ta Xuyên Thành Voldemort Phụ Tử

Tháng 10 20, 2025
Chương 373 Chương 372
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 231: Điền Giai.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 231: Điền Giai.

Mất một khắc bước trong lối đi dài, tối và ngoằn ngoèo, Trương Đỗ bất ngờ khi bước ra ngoài ánh sáng lại là thư phòng của Trần Quốc Toản nhưng là gian sau. Trần Kính thì chẳng có gì là bất ngờ, hắn tự kéo cho mình một cái ghế ngồi xuống trước một bức tường được phủ mành trúc trống trơn. Còn chỉ tay vào cái ghế bên cạnh:

– Trương đại nhân ngồi đi.

Trương Đỗ từ lúc ở xưởng rèn, chứng kiến một vị vương gia trước mặt Hoàng Thái Tử không ngần ngại mà đưa ra lời uy hiếp giết mệnh quan triều đình, lại không ngần ngại phô ra toàn bộ thì đã biết mọi chuyện ở đây cũng có phần của Trần Kính. Điều này khiến Trương Đỗ trong hoàn cảnh bị uy hiếp tới tính mạng lại thấy nhẹ lòng hơn cả. Lão từ tốn vái tạ trước khi ngồi xuống:

– Tạ ơn Điện hạ, tạ ơn vương gia.

Trần Quốc Toản kéo sợi dây dần vén tấm rèm trúc lên để lộ ra tấm bản đồ bằng da trâu trải kín bức tường trống. Trên tấm bản đồ cắm chi chít các ngọn cờ xanh cờ đen, vài sợ chỉ đỏ từ tứ phía kéo hướng cửa Đại An.

Trương Đỗ nhận ra, tấm bản đồ là một kế hoạch lớn với Đại An như một cái bẫy khổng lồ để bẫy những ngọn cờ xanh từ phương nam kéo lên kia. Lão còn bàng hoàng khi phát hiện có ngọn cờ đen cắm ngay sau lưng Danak. Trương Đỗ nhớ lại, trước giờ trên triều chỉ có duy nhất một tin tức về cuộc chiến nho nhỏ giữa đại tộc địa phương và thủy tặc ở Hóa Châu chẳng đáng chú ý nửa năm trước. Không ngờ mọi chuyện đều từ đây mà ra cả.

Hít vào hơi lấy bình tĩnh, lão Trương Đỗ nhìn thẳng Quốc Toản xác nhận:

– Vương gia, lão thần sẵn sàng lắng nghe.

Quốc Toản gật đầu, tay cầm cây trúc nhỏ bắt đầu chỉ vào từng lá cờ và giải thích lại toàn bộ kế hoạch cùng những dự định của bản thân để đối phó với Chiêm Thành. Trong thư phòng chỉ còn tiếng Trần Quốc Toản vang lên đều đều.

Mọi âm thanh đều bị ngăn lại bên trong thư phòng đóng kín, bên ngoài là vài cơn gió mùa thi thoảng rít lên trên mái nhà. Mặt trời cứ dần dần bay qua đầu mà người trong thư phòng như không biết đói khát, không có dấu hiệu muốn bước ra ngoài.

Tiểu Đào trong bộ áo bông ấm áp, nó biết cuối ngày Quốc Toản sẽ luôn có mặt ở thư phòng nên dù cánh cửa kia có đóng im lìm nó vẫn kiên định chờ bên ngoài mái đình. Bình thường Tiểu Đào rất tươi tỉnh, luôn vui vẻ dù có phải chờ đợi một mình, nhưng hôm nay mặt nó ỉu xìu, nét ấm ức vẫn còn rõ trên khuôn mặt.

Ánh mắt Tiểu Đào trông ngóng vào cánh cửa thư phòng đóng kín như đang chờ người có thể giúp nó xua đuổi mọi buồn tủi trong lòng bước ra. Vốn dĩ Tiểu Đào có thể thoải mái xông vào thư phòng nhưng nó là đứa bé hiểu chuyện. Tiểu Đào chỉ vào khi có một hai cánh cửa sổ khép hờ để lấy gió, còn khi mọi cánh cửa thư phòng đều đóng kín nghĩa là anh nó đang làm việc rất quan trọng, nó sẽ ngoan ngoãn chờ đợi bên ngoài.

Lưu Vân ở bên cạnh thấp thỏm không yên, nó cố tìm nhiều cách để dỗ dành Tiểu Đào:

– Tiểu thư đừng buồn nữa, để nô tài đi tìm kẻ phá đồ chơi của người, cho hắn một trận rồi bắt hắn sửa lại cho người.

Lưu Vân không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại làm mắt Tiểu Đào chực đỏ lên, giọng thánh thót của Tiểu Đào trở lên buồn bã:

– Vân đại ca, huynh có biết ai làm hỏng Điền Giai đâu, huynh đừng làm gì cả. Điền giai là món đồ anh Toản cùng làm với muội, chuyện này muội phải nói cho huynh ấy biết trước.

Lưu Vân không biết phải làm sao cho Tiểu Đào hết buồn, hắn lôi một hộp gỗ phát ra tiếng “rít rít” khe khẽ của dế mèn đưa tới trước mặt Tiểu Đào:

– Hay nô tài cho người con Đại tướng quân này, người đừng buồn nữa.

Tiểu Đào bình thường rất thích dế mèn, nay chú dế Đại Tướng quân toàn thân đen bóng, đôi cánh dài che kín thân, cặp đùi to như đầu đũa cứng cáp của Lưu Vân đưa tới trước mặt nó cũng chẳng ngó ngàng tới.

– Hay ta dẫn tiểu thư ra đồng thả diều nhé?

Tiểu Đào vẫn buồn bã không nói không rằng khiến Lưu Vân càng sốt ruột:

– Vậy người thích chơi cù, chơi trận giả không?

– Hay chúng ta tìm đám Tý chơi trốn tìm hoặc chơi đuổi bắt đi, bọn chúng cũng tan học rồi.

Hàng ngày sau giờ học, Tiểu Đào đều được Lưu Vân dẫn đi chơi với đám trẻ trong trang, nó rất thích mà Trần Quốc Toản cũng muốn thế. Kiếp trước, dù từ lúc đẻ ra đã được phong hầu, nhưng nhờ cuộc sống ngắn ngủi bên đám bạn bình dân, được dạy dỗ bởi một lão nô bộc trong phủ đã giúp Quốc Toản có một tuổi thơ rất vui vẻ, giúp hắn cảm nhận được nhiều thứ mà một Hầu gia cao quý bình thường không thể cảm nhận, giúp hắn thấu hiểu được người dưới, cảm nhận thêm nhiều giá trị của cuộc sống.

Kiếp này, Quốc Toản cũng muốn Tiểu Đào được hưởng trọn những cảm nhận này, nên chuyện nó chạy nhảy chơi đùa không phân biệt thân phận với trẻ con trong trang viên hắn không hề phản đối, mà còn ủng hộ. Mấy tháng ngắn ngủi lên kinh thành, Tiểu Đào như thành con chim bị nhốt trong lồng, mất đi vẻ lanh lợi vốn có, niềm vui duy nhất của Tiều Đào khi đó là khoảng thời gian ngắn ngủi chơi với Quốc Toản mỗi ngày. Không muốn Tiểu Đào tiếp tục phải lủi thủi một mình nên ngay cả việc học của nó, hắn cũng cho nó học cùng đám trẻ trong trang để có thêm bạn bè.

Lưu Vân có dụ thế nào cũng không thể làm Tiểu Đào nhích một li, nhưng chỉ cần cánh cửa thư phòng vừa hé ra, Trần Quốc Toản mới bước một chân ra ngoài Tiều Đào đã lao vọt lên trước. Nó như đứa bé bị cướp mất kẹo, Tiểu Đào tủi thân òa khóc chạy tới khiến Quốc Toản giật mình, mặc kệ Trần Kính phía sau mà chạy tới ôm lấy Tiểu Đào, bế nó lên dỗ dành.

– Tiểu Đào ngoan, đừng khóc nữa, ai làm em phải chịu ấm ức thế này, kể cho anh nghe, anh sẽ đi cho nó bài học.

Tiểu Đảo nghẹn ngào nấc lên không nói nổi, Quốc Toản nhìn về phía Lưu Vân hất hàm hỏi hắn:

– Lưu Vân, ngươi bảo vệ Tiểu Đào cái kiểu gì vậy? Rốt cuộc có chuyện gì?

Lưu Vân ở phía sau cúi đầu lễ phép thưa:

– Bẩm cậu chủ, hôm nay sau khi tan học con cùng Tiểu Đào tiểu thư quay về hoa viên để xem Điền Giai thì thấy hoa cỏ trên đấy dập nát cả, Điền Giai còn bị bới móc lõm mất một mảng. Vì thế từ chiều tới giờ Tiểu Đào tiểu thư cứ buồn bã mãi.

Trần Quốc Toản nghe tới Điền Giai bị phá thì mắt long sòng sọc, nghiến răng ken két tức giận, công sức của hắn và Tiểu Đào gần tháng qua làm mãi mới xong. Hắn vừa vỗ vỗ lưng cho Tiểu Đào vừa nói như muốn giết người:

– Đi, chúng ta tới đó xem, xem kẻ nào dám phá đồ chơi của ta và Tiểu Đào, ta phải tính sổ với hắn.

Tiêu Đào nghe anh muốn tìm người phá Điền Giai tính sổ thì nín khóc, nó tin tưởng anh nó chẳng chuyện gì là không giải quyết được cả. Trần Kính ở phía sau nhìn bộ dạng Trần Quốc Toản bỏ đi chẳng thèm đoái hoài gì tới hắn và Trương Đỗ bên cạnh thì hơi nhếch môi hừ nhẹ trách cứ:

– Cái thằng này, đã là vương gia rồi mà vẫn tính bao bọc Tiểu Đào như thế. Hắn chắc là quên béng ở đây còn một Hoàng Thái Tử và một đại thần đương triều đang làm khách của hắn rồi. Trương đại nhân, đất không chịu trời thì trời chịu đất vậy. Chúng ta cũng đi theo thôi, kẻo có án mạng thật đấy.

– Vâng thưa Điện Hạ,…

Trương Đỗ còn chưa kịp nói xong thì Trần Kính đã hăm hở bước lên trước, lão cũng buộc phải bước nhanh đuổi theo.

Từ ngày Tiểu Đào về Ngự Thiên trước, ngày ngày Quốc Toản đều dành thời gian với Tiểu Đào ở Điền Giai này. Hai anh em cùng Lưu Vân và vài gia nô khác người đắp đất, người kiếm cỏ về trồng biến Điền Giai thành một đống đất như ngọn núi nhỏ trong hoa viên vương phủ. Từ chân đống đất lên tới đỉnh cứ chia thành từng bậc, từng bậc như bậc thang, mặt bậc thì được Tiểu Đào đem cỏ, hoa về trồng lên như từng mảnh vườn nhỏ. Cái tên Điền Giai từ đấy mà ra.

Đỉnh Điền Giai có một máng nước làm bằng tre bị khoét rỗng nối với một cối xay nước ở phía xa xa. Nước được cối xay đưa từ dưới dòng suối nhỏ trong hoa viên lên cao đổ vào máng nước cứ thế từ từ chảy tới đỉnh Điền Giai. Nước sẽ từ đỉnh Điền Giai dần dần chia đều tới các bậc thang bên dưới. Độ dốc các bậc làm rất khéo để không có bậc nào bị ngập hay bị sói vì nước chảy.

Hoa cỏ trên Điền Giai bị tan nát một mảng, mấy cụm cỏ bị gặm nham nhở, mấy cụm hoa cúc trồng thành hàng mới trổ nụ chỉ cần thêm vài ngày nữa để nở rộ thì giờ nằm rạp trên đất. Vết chân chó mèo chi chít trên mặt đất, một góc Điền Giai bị đào bới tan nát. Cứ như vừa có trận đại chiến của chó và mèo mới xảy ra ở đây vậy.

Nhìn thảm cảnh của Điền Giai làm Tiểu Đào lại òa khóc, nó viết thư cho cụ bà cụ ông khoe hai anh em đã chuẩn bị quà cho hai cụ ở nhà. Những tưởng vài ngày nữa sẽ có một Điền Giai thơm mùi hoa cỏ, nước chảy róc rách làm chỗ cho hai cụ thư giãn thì giờ tan tành không còn ra hình dạng gì.

Quốc Toản bực bội gọi hết gia nhân trông coi hoa viên tới, gần chục người quỳ run rẩy dưới mặt đất nhìn bàn chân Quốc Toản đi đi lại lại trước mặt chứi bới. Cái roi trên tay mấy lần dơ lên vụt xuống kêu vèo vèo khiến ai nấy giật thót, nhưng chưa có ai bị quất trúng cả, không biết vì hắn không muốn đánh người trước mặt Tiểu Đào hay không muốn đánh ngươi bị oan.

Trần Kính ở phía sau dửng dưng nhìn Quốc Toản đang bốc hỏa, cứ mặc kệ hắn quát tháo văng nước bọt. Bản thân tìm tới bàn đá ngồi xuống rồi vời tay bảo gia đinh khác đem tới cho vài ấm trà lạnh. Lão Trương Đỗ là Đình Úy Tự Khanh, tới hiện trường vụ án thì lão như bị bệnh ngứa nghề, cứ đi đi lại lại xung quanh Điền Giai như điều tra hiện trường vụ án. Ánh mắt sáng rực của lão không bỏ qua tý ngóc ngách nào.

Ban đầu lão Trương Đỗ chỉ chắp tay xem vòng vòng, rồi dần cứ thi thoảng lão nổi hứng thú sờ cái này, ngắm cái kia. Khi thì úp mặt sát đất nghiêng đầu nhìn từng bậc Điền Giai, khi thì lấy cây trúc đo đi đo lại độ dốc từng bậc. Khi thì lão thích thú đóng gạt ống dẫn nước, đến mấy viên sỏi đặt chỗ nước chảy để giữ đất lão cũng tự tay sờ mó một lượt. Còn Quốc Toản quát tháo ầm ĩ như giết người tới nơi thì lão như chẳng bận tâm tới.

Trương Đỗ xem chán chê thì quay về chỗ Trần Kính nhởn nhơ uống trà, tìm cái ghế ngồi xuống. Trần Kính dụ Tiểu Đào về lòng mình từ lúc nào, còn liên tục bóc quả khô cho nó. Trần Kính tò mò hỏi Trương Đỗ:

– Trương đại nhân không khuyên can vị vương gia đang nổi điên kia mà chỉ hứng thú với đống đất thôi à?

Trương Đỗ hớp một hớp trà cho ngọt giọng nói:

– Đống đất kia nhiều tác dụng, còn Hoài Văn vương trẻ tuổi kia nổi điên đã gần canh giờ có thể kết thúc được rồi. Thần chưa thấy ai nổi điên mà tới một roi cũng không nỡ đánh xuống cả.

“hahaha” Trần Kính cười tới gập người, vỗ đùi đen đét. Mấy trò này của Quốc Toản đúng là không qua mắt nổi Trương Đỗ. Hắn ngửa cổ về phía Quốc Toản hét lên:

– Quốc Toản, dừng đi. Trương đại nhân nhìn ra rồi.

Quốc Toản nghe thế thì khựng lại, phủi tay dặn dò thêm vài câu rồi cho gia nhân lui ra. Quay về chỗ Trần Kính hắn dỗ dành Tiểu Đào:

– Tiểu Đào yên tâm, anh sẽ cho người sửa lại Điền Giai ngay, cả ngày mai ta và muội cùng nhau trồng lại cỏ hoa đợi hai cụ về nhé.

Tiểu Đào ăn ngon vào, uất ức được kể cho anh trai nghe nên nó như quên mất chuyện buồn trong lòng. Ngày mai lại được chơi cả ngày với Quốc Toản khiến nó càng vui. Đợi Tiểu Đào vui vẻ được Lưu Vân dẫn đi, Trương Đỗ có chút mỉa mai:

– Vương gia lắm mưu nhiều mẹo. Không ngờ ngài lại nhẫn tâm phá đồ chơi của con trẻ để dẫn đường cho mình.

Quốc Toản nghệt mặt kêu oan:

– Trương đại nhân hiểu nhầm rồi. Điền Giai là mô hình nhỏ do ta làm, vốn ta muốn đợi hoàn thành mới tiến cử lên Hoàng Thái Tử. Ai dè hôm nay phát sinh cớ sự, chó hoang mèo dại tới phá chẳng lẽ ngài bảo ta trút giận lên đầu đám gia nô. Quát tháo một chút là được rồi. Bao nhiêu công sức bị phá thật là uổng.

Trần Kính phất tay ngắt quãng câu chuyện để xen vào:

– Được rồi. Quốc Toản, đây là Điền Giai mà đệ nói do một lão dân người Cơ Tu sáng tạo ra đây à?

Quốc Toản gật đầu đáp:

– Phải, đã trồng được một vụ. Ban đầu lão Bhơriu Pu cho người của tộc mình xách nước lên từng bậc, nhưng Trương Nghĩa quan sát có thể dùng cách này để đưa nước lên ruộng. Nếu tận dụng được khe nước, khe suối trên núi thì có thể dẫn nước trực tiếp mà không cần.

Trần Kính nghiêm túc quay sang Trương Đỗ hỏi:

– Trương đại nhân thấy Điền Giai thế nào?

Trương Đỗ trước đại sự cũng trở lại bộ dạng nghiêm túc chắp tay thưa:

– Bẩm điện hạ, muốn áp dụng thì còn nhiều thứ cần nghiên cứu thêm. Nhưng Điền Giai rõ ràng là lợi ích vô biên, có nó chúng ta có thể cải thiện vấn đề lương thưc của rất nhiều châu miền núi. Thần nghĩ triều đình có thể thử áp dụng, sau đó dần dần phổ biến ra.

Trần Kính gật đầu xác nhận rồi dúi luôn củ khoai nóng này cho lão:

– Đúng thế. Quốc Toản không tiện lộ mặt quá nhiều, nên ta định tìm người khác đề xuất sáng kiến này lên triều đình rồi để hộ bộ cùng các ti khuyến nông ở địa phương thí điểm triển khai. Giờ có Trương đại nhân ở đây thì chuyện này phó thác lại cho ngài vậy.

Trần Quốc Toản được Trần Kính đá bóng hộ liền vái dài hô lên:

– Điện hạ anh minh.

Trương Đỗ không còn cách nào khác đành tiếp lệnh nhưng vẫn than thở:

– Lão thần cú cảm giác như mình bị lừa. Thần lĩnh chỉ. Điện hạ vạn tuế, vạn vạn tuế.

(Điền giai: Ruộng tầng tầng – Ruộng bậc thang).

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-tu-hong-mong-di-ra-cuong-gia-1
Từ Hồng Mông Đi Ra Cường Giả
Tháng 10 18, 2025
conan-nhung-ma-nha-may-ruou
Conan, Nhưng Mà Nhà Máy Rượu
Tháng mười một 8, 2025
akame-ga-kill-bat-dau-tinh-bao-khi-luu-tram.jpg
Akame Ga Kill: Bắt Đầu Tinh Bạo Khí Lưu Trảm
Tháng mười một 25, 2025
tong-vo-bach-phuong-pho-bat-dau-tu-hoang-dung-bat-dau.jpg
Tổng Võ: Bách Phương Phổ, Bắt Đầu Từ Hoàng Dung Bắt Đầu
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved