Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
pokemon-tu-mawile-bat-dau-he-steel-thien-vuong

Pokemon: Từ Mawile Bắt Đầu Hệ Steel Thiên Vương

Tháng 1 9, 2026
Chương 816: Max xuất sinh Chương 815: Nhìn như điệu hổ ly sơn, kì thực câu cá chấp pháp
tan-the-hang-lam-ta-tro-thanh-dai-phan-phai.jpg

Tận Thế Hàng Lâm, Ta Trở Thành Đại Phản Phái

Tháng 1 24, 2025
Chương 531. Tận thế chân tướng Chương 530. Sada
tong-vo-tac-dung-phu-nghich-chuyen-nu-hiep-nhom-bi-nguoc-khoc.jpg

Tổng Võ: Tác Dụng Phụ Nghịch Chuyển, Nữ Hiệp Nhóm Bị Ngược Khóc

Tháng 1 3, 2026
Chương 491: Đại Tần lễ vật, Triều Nữ Yêu Chương 490: Song tu tâm pháp? Lại nhiều nhất sát chiêu
shinigami-bat-dau-nghenh-cuoi-unohana-retsu.jpg

Shinigami: Bắt Đầu Nghênh Cưới Unohana Retsu

Tháng 2 11, 2025
Chương 247. Araki: Đều buông đao xuống, ta đây còn tiếp lấy hôn đâu! Chương 246. Chén Thánh Chiến Tranh chung kết!
hoan-my-co-giap-kiem-than.jpg

Hoàn Mỹ Cơ Giáp Kiếm Thần

Tháng 1 23, 2025
Chương 682. Thời đại hoàn toàn mới Chương 681. Đế quốc không Chiến Thần
tong-vo-tuyet-nguyet-thanh-thu-cac-thieu-hiep-xin-nghe-de.jpg

Tổng Võ: Tuyết Nguyệt Thành Thủ Các, Thiếu Hiệp Xin Nghe Đề!

Tháng 1 3, 2026
Chương 140: Sư tỷ, thua nhưng là có trừng phạt! Chương 139: Thập đại danh kiếm, tâm mệt Tư Không Trường Phong
de-nguoi-lam-quan-su-tinh-yeu-nguoi-cung-nha-gai-quan-su-tan-nhau.jpg

Để Ngươi Làm Quân Sư Tình Yêu, Ngươi Cùng Nhà Gái Quân Sư Tán Nhau

Tháng 1 21, 2025
Chương 270. Ảnh gia đình Chương 269. Cảm động
nguoi-tai-tay-du-la-bo-he-thong-cai-quy-gi.jpg

Người Tại Tây Du, Lã Bố Hệ Thống Cái Quỷ Gì?

Tháng 1 8, 2026
Chương 285: Mộc Linh Nhi: thu mua lòng người, ta là chuyên nghiệp! (1) Chương 284: Thường Hi, Hi Hòa, kẻ xướng người hoạ!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 230: Đầm rồng hang hổ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 230: Đầm rồng hang hổ

Đợi Pơ Loong Đắc và Bh’riu Liêng hí hửng khoác vai rời đi, Trần Kính mới kỳ quái hỏi Quốc Toản:

– Đệ vừa nói cái gì thế? Tiếng vừa rồi là tiếng gì vậy? Sao đệ học được?

Trần Quốc Toản đang bực đủ thứ chuyện, nhìn Trần Kính khi nãy thì tý tý lại mỉa mai chọc ngoáy, giờ thì tuôn cả đống câu hỏi lên đầu. Hắn bực bội trả lời cho có:

– Đệ đang giao tiếp với thần linh. Sao đệ học được ấy à? Thần linh nhét vào đầu đệ đấy.

Nói xong, Quốc Toản lại quắc mắt sang nhìn Trương Đỗ giọng có chút mỉa mai hỏi lão:

– Chỗ này thì sao Trương đại nhân. Chữa bệnh cứu người có bị khép vào tội tày đình nào không?

Trương Đỗ nheo mắt nhìn hai tên đang ôm vai bá cổ rời đi đầy nghi hoặc. Lão học rộng biết nhiều, tiếp xúc với đủ loại người giúp lão đánh giá được đối phương:

– Hai người này có vẻ tới từ phía nam, nhìn bộ dạng hình như họ là người Cơ Tu ở mạn Hóa Châu. Cư xử, nói năng rất thoải mái tự nhiên, không giống với tù binh Chiêm Thành. Người Cơ Tu theo như lão thần biết thì luôn sống ở trong rừng sâu, chỉ rời núi khi thực sự cần thiết, chưa từng có ghi chép người Cơ Tu đi xa thế này. Thái độ ngài đối với họ cũng như bạn bè, đồng minh hơn là với gia nô. Trong đống tấu chương có tội “Liên kết ngoại tộc, mưu đồ xấu xa”. Cũng không hẳn là sai.

Trần Quốc Toản đầu như bốc khói, chỉ dựa vào vài chi tiết nho nhỏ mà lão Trương Đỗ vẽ ra đủ thứ nhưng lại có phần chính xác. Khóe miệng Quốc Toản không kìm được giật giật lên mấy cái, bàn tay co quắp kêu răng rắc. Mắt nhìn Trương Đỗ đang bỏ đi như muốn vồ lấy để xâu xé, hắn nghiến răng kin kít hỏi Trần Kính:

– Lời khi nãy đệ thu lại được không? Đệ thực sự muốn bóp chết lão già này.

Trần Kính thấy Quốc Toản như sắp mất kiềm chế liền bỏ đi ra ngoài cổng nói vọng vào:

– Không được, đệ đừng có làm bừa. Ngài ấy là đại thần, năm xưa Tiên Đế có khó chịu ra sao cũng không dám chém lão ấy đâu.

Trần Quốc Toản đang thật sự nóng máu, nhưng hàng dài tân binh chạy đều tăm tắp chạy qua cổng như gáo nước lạnh làm nguội lại tâm tình của hắn.

Quốc Toản lao vọt ra cổng thì điều không mong muốn thấy nhất cũng xảy ra. Lão Trương Đỗ đang ngó ngó nghiêng nghiêng tham quan cũng bỏ đấy bước ra đường lớn, hai tay đan vào nhau nheo mắt nhìn đám tân binh đang chạy về trong vương phủ.

Trần Kính bây giờ cũng không còn bỡn cợt nữa, hắn tiến ra đánh lạc hướng Trương Đỗ:

– Trương đại nhân, ngài nhìn gì thế? Chỉ là gia nô vương phủ tập luyện thôi mà. Phía trên kia là phủ nha mới xây, ở dưới có bến tàu rất tấp nập cùng nhiều xưởng thủ công làm luôn chân luôn tay. Chúng ta mau ra đấy xem thử thôi.

Trương Đỗ bị thu hút bởi số đông chỉ mặc quần áo hạ nhân làm bằng vải bố đang chạy bộ. Nhìn qua thì họ chỉ giống như gia nô bình thường nhưng khí chất lại rất khác, hành động cũng rất kỷ luật, không một ai phá hàng phá lối. Thậm chí lão thấy ít có đội quân nào ở kinh thành duy trì kỷ luật được như thế. Nói đây chỉ là gia nô bình thường thì đánh chết lão cũng không tin. Lão Trương Đỗ dơ tay ra ngắt lời Trần Kính:

– Thái tử điện hạ, những chỗ đó thần sẽ xem sau, có chỗ này thần cần xem trước.

Nói rồi lão liền cố bước đôi chân ngắn nhưng thoăn thoắt của mình cố gắng đuổi theo đám tân binh để làm rõ nghi vấn của mình. Lúc này Trần Quốc Toản lại trở lên điềm tĩnh, hai tay chắp phía sau đủng đỉnh hỏi Trần Kính đang thẫn thờ:

– Sao thế? Huynh sợ rồi à? Sợ Trương đại nhân biết bí mật nho nhỏ của chúng ta rồi?

Trần Kính vốn nghĩ dẫn Trương Đỗ ra phố cùng lắm cũng chỉ thấy được mấy việc tốt Quốc Toản làm, dù có một chút mạo phạm vào Hoàng quyền khi Quốc Toản quá được lòng người dân ở đây. Nhưng toàn là việc lợi dân lợi nước, Quốc Toản còn trẻ nên có thể hiểu được, cũng chẳng đáng là gì. Nhưng để lão Trương Đỗ lần tới thao trường, tới xưởng rèn binh khí thì khác, đây là tội tày đình. Hắn ngơ ngác hỏi lại Quốc Toản:

– Quốc Toản, có cách nào giấu được chuyện này không?

Quốc Toản nhếch môi nói rất hả dạ:

– Khi nãy huynh tự tin, bỡn cợt lắm cơ mà. Lão ấy là Hổ thần, tới nước này giấu sao được nữa mà giấu.

Trần Kính thẫn thờ:

– Nếu Trương Đỗ biết kế hoạch này, chúng ta thật sự phải xuống tay với lão ấy à?

– Huynh đừng ngơ ngác ở đây nữa, đi thôi.

Quốc Toản bỏ ngỏ không trả lời câu hỏi của Trần Kính, chỉ giục hắn di chuyển đi mà thôi. Quốc Toản không vội vì biết Trương Đỗ theo đám tân binh kia rồi sẽ tới đâu, Trương Đỗ có mọc cánh cũng chẳng thể vào thao trường của vương phủ. Muốn vào, lão ấy chỉ có thể đứng chờ Quốc Toản tới.

Dự đoán của Quốc Toản không sai, khi hắn tới cổng thao trường thì thấy Trương Đỗ đan tay trong ống tay áo, mắt nhắm nghiền như muốn bịt mọi lỗ hổng để ngăn cơn cuồng nộ trong người tràn ra ngoài. Lão Trương Đỗ cứ đứng đó, ngay trước mặt vài binh sĩ Hoài Văn quân như tượng đá. Chỉ có lão là không được ra vào, còn tù binh quân Chiêm vẫn đi ra đi vào cổng phụ như đi chợ. Mới nghe tới bước chân của Quốc Toản tới gần, Trương Đỗ mở mắt ra, cặp lông mi vểnh lên, chòm râu như muốn dựng ngược, giọng nói vô cảm cố kìm nén cảm xúc:

– Vương gia, lão thần muốn vào trong này xem những thứ bên trong.

Quốc Toản hoàn toàn bỏ đi vẻ mặt non nớt, mọi cử chỉ đều trở lên rất nghiêm túc như một người vô cùng lão luyện, giọng nói ẩn giấu sát khí kèm câu nói đầy hàm ý thách thức:

– Trương đại nhân. Đây là cấm địa của vương phủ với người ngoài, bên trong chứa rất nhiều bí mật không thể để lộ ra. Nếu ngài muốn ta sẽ đáp ứng, nhưng ngài thật sự muốn một thân một mình bước vào đây chứ?

Trương Đỗ dùng ánh mắt sáng như sao của mình muốn nhìn rõ con người phía trước, nhưng không giống mọi khi, lần này Quốc Toản chẳng để lộ ra chút sơ hở nào dưới cái nhìn của lão cả. Giống như một con người hoàn toàn khác, không còn là vị vương gia hòa ái, đã liều mạng cứu dân phu mà lão từng biết. Trương Đỗ hiểu đây là lời cảnh báo, nhưng trước giờ lão chưa hề biết sợ cường quyền. Ánh mắt lão kiên định nhìn xoáy vào cánh cổng to lớn gật đầu đáp:

– Dù bên trong có là đầm rồng hang hổ, lao thần cũng nhất định phải vào xem cho rõ.

Trần Quốc Toản im lặng hồi lâu, khiến Trần Kính cũng phải căng thẳng xem quyết định của đệ đệ mình. Vài phiến lá bay xào xạc như để làm nổi bật hơn không khí căng thẳng, yên ắng hiện tại cho tới khi Quốc Toản lên tiếng:

– Vậy được, nếu ngài đã sẵn sàng thì mời đại nhân.

Có Quốc Toản dẫn đường, cánh cổng bọc đồng nặng nề dần mở ra, bước qua hàng binh sĩ giáp trụ kín mít chỉ khẽ gật đầu chào hỏi với bọn họ, Trương Đỗ chính thức câm nín không nói lên lời. Dù đã được phân ra tả hữu những khu vực có chức năng khác nhau nhưng thao trường vẫn quá rộng.

Trần Quốc Toản đưa vào tay Trương Đỗ một con ngựa cái lành tính căn dặn:

– Tốt nhất cho tới cuối, ngài đừng nên nói gì cả, cứ tập trung nhìn cho rõ mọi thứ mà ngài muốn thôi. Mọi thắc mắc của ngài, cuối cùng ta sẽ cho ngài được nói ra toàn bộ sau. Ngài làm được chứ?

Trương Đỗ chỉ gật đầu xác nhận rồi cứ lặng người ngồi trên lưng ngựa được Quốc Toản dẫn đi khắp nơi, từ cảnh gần nghìn binh sĩ chia thành các đội nhỏ đang miệt mài tâp luyện các kiểu bài tập. Từ tập trận hình, trận pháp, đối kháng, rèn thể lực, bắn cung không đâu là không có. Những binh sĩ rất chú tâm tập luyện, gặp Trần Quốc Toản cũng chỉ có tướng hiệu đứng ra chắp tay chào hỏi.

Trương Đỗ rất chú ý tới những binh sĩ dù có mệt nhọc tới đâu cũng không ai dám ngồi xuống hay nằm ra đất, cùng lắm là bò hoặc nằm úp mặt xuống đất. Dù mặt mày có nhem nhuốc đất cát tới đâu thì lưng mọi binh sĩ đều sạch không để dính chút bùn đất nào. Ánh mắt tò mò của lão không qua được mắt của Quốc Toản, hắn từ tốn giải thích:

– Đấy là luật của Hoài Văn quân, mệt thế nào cũng không được để lưng chạm đất.

Đi sâu vào trong, doanh trại càng làm Trương Đỗ bất ngờ, từ bên ngoài nhìn vào, chỗ ở của binh sĩ sạch sẽ ngăn nắp khó tin. Từng xem qua doanh trại của cấm quân trong kinh thành, lão vốn tưởng chỗ ở của binh sĩ luôn như cái chuồng lợn. Trong đầu Trương Đỗ có suy nghĩ “liệu có phải chỗ ăn ở sạch sẽ khiến tinh thần những binh sĩ phía trước kia phấn chấn như thế”.

Trương Đỗ để kệ Quốc Toản đang nói chuyện với một người Chiêm tên Tạ Đốn nhưng bập bẹ nói tiếng Việt khá sõi, bản thân cứ ngó ngó muốn xem mọi thứ. Theo như lão biết thì toàn bộ người Chiêm ở đây đều là tù bình, nhưng Trương Đỗ để ý ánh mắt của người Chiêm kia hoàn toàn đơn thuần, chỉ có niềm cảm phục bên trong không thấy một tia thù hận cũng không có sự sợ hãi. Làm tới Đình Úy Tự Khanh, tiếp xúc với đủ loại tù nhân, Trương Đỗ chưa từng thấy ánh mắt tù nhân nào như thế này, làm lão lại càng tò mò về cuộc sống tù phạm nơi đây.

Trương Đỗ không biết tiếng Chiêm, gặp được người Chiêm hiểu tiếng Việt lão rất muốn hỏi chuyện để nghe từ chính miệng những tù nhân này về cuộc sống, việc làm hàng ngày. Lão muốn hiểu thêm một chút về con người vị vương gia trẻ tuổi phía trước kia. Có gắng từ miệng người dưới để moi ra mục đích của người trên là cách Trương Đỗ rất thành thạo. Nhưng lão đã hứa sẽ yên lặng nên đành nhịn vào trong.

Được người Chiêm tên Tạ Đốn kia dắt ngựa tới khu ăn ở của tù binh Chiêm Thành thì đã giải đáp phần nào khúc mắc của lão. Những dãy nhà mang tiếng là nhà lao này nhưng nhiều con dân Đại Việt cũng phải ao ước được ở đây. Tới khu này, Tạ Độn rất nhiệt tình dắt ngựa của Trương Đỗ đi khắp nơi, thăm quan mọi ngóc ngách còn kèm theo cả lời giới thiệu rành mạch từng chỗ.

Nụ cười rất tươi có phần ngô nghê của Tạ Đốn có lẽ là ấn tượng sâu nhất cho Trương Đỗ. Lão không hiểu những chuyện nuôi binh luyện quân rõ như ban ngày này đã đủ khép trọng tội có ý đồ mưu phản rồi nhưng vì sao lại làm lão không thấy quá tức giận nữa? Lão nghi hoặc liệu có phải vì buộc phải im lặng không nói, chỉ âm thầm quan sát giúp lão bớt đi nóng nảy, cái ác cảm với vương hầu thời nay vì thế cũng bị dìm xuống bớt. Vốn ban đầu Trương Đỗ chỉ nghĩ Quốc Toản bắt lão im lặng vì không muốn lao vào những cuộc cãi vã giữa chừng với lão ấy hoặc để bảo vệ lão ấy khỏi những binh sĩ, tù binh hết lòng cảm phục Quốc Toản kia.

Trương Đỗ nhìn Trần Kính vẫn ung dung không hề lo lắng, còn vui vẻ trò chuyện với Quốc Toản thì bắt đầu có suy nghĩ “mọi chuyện có vẻ có nội tình phía sau, phức tạp hơn lão nghĩ nhưng không nguy hại tới Đại Việt”.

Nhờ thế mà khi tới xưởng rèn, nhìn gần chăm thợ rèn già trẻ đủ cả quai búa chan chát. Ngoài sân xếp đầy mũi tên, mũi giáo các loại, áo giáp xếp thành đống,…. vốn tưởng bản thân sẽ nổi điên nhưng Trương Đỗ không ngờ bản thân vẫn giữ được bình tĩnh trong tình huống này cho tới cuối.

Trần Kính sờ mó đống binh khí sắc bén chờ tra cán thắc mắc hỏi Quốc Toản như quên mất sự hiện diện của Trương Đỗ:

– Quốc Toản, đệ nghĩ sao về hỏa khí?

Trần Quốc Toản vừa vung vẩy thử vài mũi phi điểu để ước lượng vừa nhẩn nha nói:

– Hỏa khí là lợi khí. Trong tương lai bắt buộc phải ưu tiên phát triển hỏa khí.

Trần Kính cũng đồng thuận với ý kiến này, hắn chắp tay phía sau nhìn Quốc Toản dò hỏi:

– Thế sao đệ không tìm cách làm hỏa khí?

– Nhiều lý do lắm. Đầu tiên là vì hỏa khí cần nghiên cứu và phát triển thêm trước khi áp dụng rộng rãi. Thứ 2 là hỏa khí muốn hiệu quả cần số lượng đủ lớn, hậu cần theo sau rất tốn kém cũng rất phức tạp. Vương phủ không đủ khả năng để đáp ứng những yêu cầu này. Thứ 3 là địa hình tác chiến sắp tới chủ yếu là rừng núi, để bảo quản, mang vác theo đống hỏa khí cồng kềnh sẽ làm mất đi tính cơ động của Hoài Văn quân. Đệ chú trọng đánh hiểm, nên nhất thời vẫn ưu tiên những vũ khí lạnh này trước. Sau này căn cơ vững chắc, có thêm chỗ đứng chân, xây dựng được năng lực hậu cần thì đệ sẽ ưu tiên dùng hỏa khí. Thứ tư…

Trần Quốc Toản hơi quay lại nhìn Trương Đỗ đang chăm chú quan sát vài thợ may khâu những miếng đệm vào bộ giáp mới rèn nhở nhơ nói:

– Thứ 4 là triều đình sẽ đem đệ ra chém nếu đệ còn dám đúc hỏa khí. Trước mắt, khi lên kinh thành đệ sẽ cần nhờ huynh thu xếp cho đệ qua xưởng quân khí của triều đình để xem xét một chút.

– Ừm, ta hiểu.

Trương Đỗ bình tĩnh tới lạ, thậm chí, lão còn đủ kiên nhẫn chờ Quốc Toản thoải mái trò chuyện với một lão thợ rèn chán chê mới quay lại tìm mình.

Quốc Toản không còn giữ vẻ âm trầm đầy uy hiếp đáng sợ nữa, lại quay về con người thường nhật của y mở lời:

– Trương đại nhân, cảm ơn ngài đã giữ lời hứa sẽ yên lặng cho tới cuối cùng. Bây giờ ngài có thể hỏi rồi, ta sẽ giải đáp mọi thắc mắc của ngài.

Trương Đỗ khắc hẳn với vẻ hung dữ, quát tháo văng nước bọt khi truy hỏi quan viên trên triều, lão chỉ đưa ra câu hỏi vào trọng tâm nhất:

– Vương gia, mọi chuyện ở đây là thế nào? Ngài có thể nói cho lão thần biết chứ?

Trần Quốc Toản rất nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Trương Đỗ kho do dự mà trả lời:

– Được ta sẽ cho ngài xem. Nhưng ngài phải thề, sau khi xem xong ngài phải giữ bí mật toàn bộ mọi chuyện ở đây. Hoặc là sau khi cho ngài biết mọi chuyện để thỏa nỗi tò mò, ta sẽ tự tay kết liễu ngài. Không thể giữ ngài ở ngoài vòng nguy hiểm là lỗi của ta, đây là chuyện ta không hề mong muốn, nhưng liên quan tới an nguy của Đại Việt, dù có là ai ta cũng sẽ sẵn sàng xuống tay. Ngài hiểu chứ?

Trương Đỗ từ lúc bước vào thao trường đã xác định khó sống rồi, lão không chần chừ mà gật đầu kiên định:

– Được, lão thần xin thề sẽ giữ kín mọi chuyện ở đây. Nếu thấy không thể giữ được mọi chuyện trong lòng trước khi rời khỏi đây, ta sẽ nói cho ngài biết để ngài xử lý.

Trần Quốc Toản rất tin tưởng nhân cách của Trương Đỗ, nhận được lời thề như mong muốn, hắn chấp thuận, gật đầu ra hiệu để trấn an lo lắng trên mặt Trần Kính rồi chìa tay về một gian nhà phía sau khu rèn nói:

– Thế thì mời đại nhân .

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ai-con-khong-phai-cai-hoa-hoa-cong-tu.jpg
Ai Còn Không Phải Cái Hoa Hoa Công Tử
Tháng 1 5, 2026
deu-trung-sinh-ai-con-muon-lam-liem-cho-a.jpg
Đều Trùng Sinh Ai Còn Muốn Làm Liếm Chó A
Tháng 1 3, 2026
hong-hoang-chi-bat-dau-tay-xe-phong-than-bang
Hồng Hoang Chi Bắt Đầu Tay Xé Phong Thần Bảng
Tháng mười một 9, 2025
viem-de-quyet
Viêm Đế Quyết
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved