Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-cuu-pham-huyen-lenh-bat-dau-doa-khoc-nu-de.jpg

Ta, Cửu Phẩm Huyện Lệnh, Bắt Đầu Dọa Khóc Nữ Đế!

Tháng 2 23, 2025
Chương 549. Phi thăng thành tiên Chương 548. Chính mình muốn chết!
van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam

Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm

Tháng mười một 19, 2025
Chương 1763: Vực sâu giác đấu trường Chương 1762: Thuần Dương Vô Cực quyết ngũ trọng cảnh, đột phá
tien-tu-khoan-da-nuong-tu-nha-ta-khong-the-khong-co-ta.jpg

Tiên Tử Khoan Đã! Nương Tử Nhà Ta Không Thể Không Có Ta!

Tháng 1 10, 2026
Chương 528: Nhân tộc Phong Dương Quân Chương 527: Ma Uyên
ta-theo-cam-dia-toi.jpg

Ta Theo Cấm Địa Tới

Tháng 1 24, 2025
Chương 453. Mở vạn thế thái bình Chương 452. Thôn Thiên đại đế thức tỉnh
trong-co-the-ta-co-uc-van-ton-than-minh.jpg

Trong Cơ Thể Ta Có Ức Vạn Tôn Thần Minh

Tháng 2 1, 2025
Chương 283. Chư thiên khởi nguyên, vạn giới phía trên, bỉ ngạn chỗ tồn tại Tổ Tinh Chương 282. Ta nhìn thấy tiên thiên đạo thần cùng tiên thiên cổ thần đi hành tinh xanh! Thái cổ kết nối hành tinh xanh!
trong-sinh-chi-huong-thon-duong-tru.jpg

Trọng Sinh Chi Hương Thôn Dưỡng Trư

Tháng 2 18, 2025
Chương 334. Đại hôn Chương 333. Gặp cha mẹ chồng
cu-trung-thi-vu.jpg

Cự Trùng Thi Vu

Tháng 1 15, 2026
Chương 564: mây đen sương trắng Chương 563: “Rời đi”
ceff74cd732140aac8be1b4e26920673

Bắt Đầu Bộ Khoái, Ta Có Thể Sửa Đổi Dòng

Tháng 4 9, 2025
Chương 591. Thiên Đế vẫn, mới siêu thoát giả sinh ra! ( đại kết cục ) Chương 590. Đại chiến mở ra!
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 229: Hổ thần vi hành 2
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 229: Hổ thần vi hành 2

Huyện Ngự Thiên vốn đã sạch sẽ, mấy ngày nay để chuẩn bị cho lễ cưới của Trần Quốc Toản lại càng sạch sẽ. Đường xá rất gọn gàng, đèn lồng, hoa được giăng khắp nơi, trên mỗi cánh cổng, thân cây đều có chữ hỷ được dán lên. Những nhà ngoài mặt đường đều cố trồng vài chậu hoa để phía trước để đem ra khoe với hàng xóm.

Người dân Ngự Thiên cũng thế, bình thường có thể xuề xòa nhưng giờ ai cũng cố tươm tất một chút khi đi ra phố. Không khí đường phố hiện giờ tươi vui hơn hẳn ngày thường, ai cũng mong chờ tới ngày được thấy chủ nhân của hậu viện vương phủ. Tới cả đám tù binh Chiêm thành dường như cũng sạch sẽ hơn mọi ngày, vài đoàn tù binh cứ tự giác vác cuốc thuổng đi lại trên phố mà chả cần ai giám sát. Thấy Quốc Toản tên nào tên nấy tươi cười cúi chào lễ phép mà chẳng có tý sợ hãi. Trương Đỗ nhìn đường phố rất thuận mắt, nhưng nói với Trần Quốc Toản dù từ ngữ kính trọng, có điều từng câu từng chữ cứ như muốn dồn hắn vào chỗ chết:

– Dung dưỡng ngoại tộc, lời trong tấu chương đàn hặc cũng không sai. Vương gia thấy lão thần nói có đúng không?

Trần Quốc Toản há mồm kinh ngạc giải thích:

– Trương đại nhân, đây đều là nô lệ ta mua về để làm việc cho ta. Chuyện này đã nói trên triều rồi, ngài muốn xem lại khế ước không?

Trương Đỗ khom ngươi truy hỏi:

– Khế ước lão thần đã từng thấy qua. Những người này là nô lệ? Lão thần thấy họ đi lại tự do, nói cười tự nhiên đâu có giống nô lệ bị khổ sai. Nô lệ gì mà sống còn dễ chịu hơn bình dân bá tánh nơi khác?

Trần Quốc Toản nghệt mặt giải thích:

– Họ là nô lệ, chỉ là được ăn ở tốt hơn, điều kiện làm việc tốt hơn mà thôi. Họ ngoan ngoãn, lại tự giác làm tốt việc của mình thì ta đâu cần đánh đập họ làm gì? Đúng chưa?

Giữa lúc Trương Đỗ đang xuôi xuôi, Trần Kính trong bộ thường phục đi phía sau ngắm cảnh, nghe tới vụ nô lệ này lại nói chen vào:

– Quốc Toản này, ta nhớ đệ còn giữ hơn bốn trăm nô lệ hộ Lê Đạo. Số này đệ trả chưa? Hay lâu lâu không nhắc tới đệ giữ làm của riêng luôn rồi?

Trần Quốc Toản bặm môi trợn mắt nhìn Trần Kính:

– Huynh muốn thì mai đệ cho người mang hết số đấy lên Đông cung cho huynh nuôi.

Trong lúc Quốc Toản mải mê phân bua với Trần Kính, chủ khách như đổi vai, chẳng biết từ lúc nào Trương Đỗ đã đi trước ngó nghiêng đủ chỗ, thấy chỗ nào hay liền rẽ vào. Lão vừa ngó vào cổng Bình dân viện liền bị bà Tám mặc bộ áo bông dày cộm xua đuổi:

– Ông ngó nghiêng làm gì đấy, đứng xa xa chút. Đừng làm phiền bọn trẻ học bài.

– Thưa bà, con từ xa tới, thấy đường xá sạch sẽ gọn gàng, người người thân thiện, giờ lại có tiếng trẻ con như đang học bài thì tò mò không thôi. Con có thể hỏi bà một chút chứ?

Trương Đỗ với bình dân thì rất yêu quý, gần gũi, chẳng có vẻ gì là đại quan triều đình cả. Lão liền đan tay đứng bắt chuyện với bà Tám, hỏi han đủ điều. Bà Tám cứ thấy ai bắt chuyện mà lễ phép, nói mấy câu khen cậu chủ, khen vương phi, khen Ngự Thiên là bà Tám mát lòng mát dạ, bà cười tít mắt có gì là bà kể hết. Trần Quốc Toản từ xa thấy thế, sợ bà kể cả những chuyện không nên thì vội bước nhanh tới che trước mặt bà Tám trước khi quá muộn nói chen vào:

– Bà Tám, bà lại đứng ngoài bình dân viện đuổi người qua đường nữa à? Cháu nói với bà rồi, tường xây cao, lớp học cách mấy chục bước không nghe thầy âm thanh gì đâu. Bọn trẻ sẽ không bị làm phiên gì cả, bà không cần lo. Trời rét lắm, bà về quán nghỉ ngơi đi.

Bà Tám thấy Quốc Toản liền nở nụ cười móm mém, giường như bà Tám luôn cầm sẵn ấm trà chờ thấy Quốc Toản là dâng lên vậy:

– Cậu chủ, người uống trà đi. Trà mới ủ đấy. Người uống đi cho ấm người. Trời rét thế người còn ra ngoài làm gì? Thằng tý hôm qua khoe viết được tên nó rồi đấy. Cậu chủ nói xem nó có thông minh không?

Trần Quốc Toản theo thói quen nhậm ấm trà của bà Tám tu ừng ực khen ngon rồi mới nói:

– Trà bà Tám vẫn là ngon nhất. Tý nó thông minh lắm, chẳng mấy nữa khéo nó còn dạy đứa khác học được ấy chứ. Được rồi, bà về quán nghỉ đi, trời rét thế bà ra đây nhỡ ốm ra thì sau này cháu lấy trà ở đâu mà uống.

Bà Tám được Quốc Toản khen cười tít mắt, cứ muốn nán lại mãi rồi mới chịu rời đi. Lão Trương Đỗ cũng cười tít mắt, với lão tiếng trẻ con nghê nga học chữ là âm thanh hay nhất trên đời. Tiếng trẻ con đọc sách như thôi miên, lão vô thức bước vào trong bình dân viện, Trần Quốc Toản cũng bất đắc dĩ vào theo.

Lòng Trương Đỗ như được tưới mát nhưng cái miệng thì vẫn toàn lời như mũi giáo đâm chọc về phía Trần Quốc Toản:

– Mở bình dân viện, thu mua nhân tâm. Lời trong tấu chương cũng có ý đúng.

Trần Kính ngó ngó nghiêng nghiêng một hồi gật gù tấm tắc:

– Đất trống còn nhiều, tương lai chắc chắn sẽ xây thêm lớp học. Quy mô xem ra sẽ vượt Quốc Học viện, có thể tương đương với Quốc Tử giám hoặc hơn. Ngự Thiên vài năm tới sẽ thấy cảnh người người biết chữ.

Trần Quốc Toản ở phía sau đối diện với hai con người như muốn dồn mình vào chỗ chết, làm chuyện tốt cũng không yên thân, hắn nghiến răng kin kít mắt nổi từng tia máu gằn giọng:

– Nho gia các vị chẳng phải luôn rao giảng “Hữu giáo vô loài” là mong ước tột cùng đấy à? Sao giờ lại bỉ bôi người mở trường mở lớp như ta? Ta mở trường cho trẻ con biết tên chúng, tên ông bà cha mẹ được viết như thế nào? biết làm sổ sách thì sai à?

Trương Đỗ quay ra chẳng để ý tới thái độ của Quốc Toản, cứ bước đi tiếp ra phố vừa nói như để nhắc nhở:

– Không sai, đây đúng là chuyện tốt. Nhưng người khác mở thì được, vương gia ngài mở thì khác. Sẽ có rất nhiều con mắt nhìn vào từng hành động nhỏ của ngài, lời đồn là một vũ khí lợi hại. Nghe đồn tấu chuyện cũng là nhiệm vụ của ngôn quan. Tấu họ gửi lên Ngự Sử Đài không sai.

Trần Kính thấy Quốc Toản nổi điên thì xua xua tay biện bạch:

– Ấy ấy, ta chỉ nhận xét về quy mô, không có ý phê phán gì nhé. Đệ mở càng to, ta càng ủng hộ.

Trần Kính nói xong liền chạy tót ra ngoài, bỏ lại Quốc Toản phía sau cuối. Khi Quốc Toản đuổi ra tới ngoài cổng đã lại thấy lão Trương Đỗ tò mò xen vào hàng người nhăn nhó kẻ đứng người ngồi.

Quốc Toản mấy hôm rồi chưa qua Tế sinh đường, thấy hàng người dài chờ khám thì cũng lo lắng chạy tới trước, quên cả chuyện của Trương Đỗ. Vừa qua cổng đã thấy hai tên Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc cứ lúi húi bên sạp thuốc, tên thì mặt mũi đen nhẻm cời bếp cho lửa cháy to hơn. Bỏ qua loạt tiếng chào hỏi, Quốc Toản lo lắng tiến vào sảnh lớn vội hỏi:

– Tuệ Tĩnh? Sao nay nhiều người chờ khám thế này? Trong huyện có dịch bệnh à?

Tuệ Tĩnh đang mải khám bệnh, nghe giọng Quốc Toản cũng chẳng ngẩng lên, vẫn vừa nắn bóp bụng một trung niên chương phình lên vừa nói:

– Vương gia yên tâm, không phải dịch bệnh. Là ngộ độc. Đây đều là người hôm qua ăn cỗ cưới nhà lão Ất.

Tuệ Tĩnh sau thời gian tiếp xúc với Quốc Toản như bị cảm nhiễm cái thói có phần tùy tiện của hắn, nhiều khi đối đáp chẳng cần tiểu tiết cũng chẳng cần lễ bái. Hoặc đơn giản là Tuệ Tĩnh ngộ ra, người càng quy tắc đối diện với Quốc Toản sẽ càng chịu thiệt. Nên hắn không còn luôn mồm a di đà phật như trước nữa. Nghe Tuệ Tĩnh nói thế thì Quốc Toản thở phào yên tâm:

– Không phải dịch bệnh thì tốt. Mà hai tên kia vẫn đòi theo ngươi học nghệ à, chúng có học được gì không?

Tuệ Tĩnh hơi ngoái đầu ra nhìn 2 tên Liêng, Đắc rất chịu khó làm việc thì vẫn thờ ơ đáp:

– Ngoài cái nhiệt tình và chịu khó ra thì không chết người là may. Khám cho chó mèo thì được.

– Hai cái thằng cứng đầu này.

Trần Quốc Toản bực bội bỏ lại Tuệ Tĩnh tiến về phía sạp thuốc và dãy bếp đang đặt một đống nồi sắc thuốc bốc khói nghi ngút. Chả biết lão Trương Đỗ đã tới phía sau từ khi nào, lão cứ kệ Quốc Toản bỏ đi còn bản thân ở lại hỏi Tuệ Tĩnh:

– Ta còn tưởng ai, thì ra là Tráng Tử Vô Dật. Không ngờ Bá Tĩnh lại bỏ chùa mà ở chỗ này hành y cứu người?

Trần Kính ở đâu cũng nói xen vào:

– Bá Tĩnh, ngươi đỗ Thái Học sinh rồi chu du tứ hải bao năm, khước từ hết lần này tới lần khác lời mời vào Thái Y Viện làm quan. Sao giờ lại chịu ngồi một chỗ ở đây rồi? Ngươi có bị tiểu tử Quốc Toản kia uy hiếp không? Cứ nói ra, bọn ta sẽ giúp ngươi.

Tuệ Tĩnh ngước mắt thấy Trương Đỗ với Trần Kính liền quay lại vẻ trầm ổn nho nhã, không hỉ không nộ của đệ tử phật môn, khi định khấu đầu chào, nhưng chưa kịp nói ra thì bị Trần Kính ngăn lại nói nhỏ:

– Bọn ta đang vi hành. Đừng làm kinh động tới xung quanh.

Tuệ Tĩnh hiểu ý liền niệm phật trả lời:

– Nam mô a di đà phật. Hai vị hiểu cho, Tuệ Tĩnh tới đây là tự nguyện, cũng chưa từng từ bỏ con đường tu tập của bản thân. Hoài Văn vương cũng dựng một am nhỏ cho bần tăng có chỗ niệm kinh bái phật. Cuộc sống hiện giờ của bần tăng đã vô cùng mãn nguyện, không ước muốn gì hơn.

Tuệ Tĩnh quay sang nhìn Quốc Toản không có dáng vẻ của một vương gia cao cao tại thượng, cứ như bạn bè đang chỉ dạy quát mắng đồng bọn nghịch dại mỉm cười đáp:

– Nhờ mối nhân duyên này, Tuệ Tĩnh hiểu ra, phật ở trong tâm, chỉ cần tâm có phật thì ở đâu cũng là chùa. Chùa cao tượng lớn, lời hay ý đẹp chỉ là thứ lông da bên ngoài mà thôi. A di đà phật.

Trương Đỗ rất hài lòng gật đầu, lần đầu tiên lão gọi Tuệ tĩnh bằng pháp hiệu:

– Tuệ Tĩnh hòa thường, trong mắt ta ngài bây giờ mới thật sự giống phật. A di đà phật.

– A di đà phật.

Chẳng còn gì để nói thêm, Trần Kính cùng Trương Đỗ cùng chắp tay niệm phật thể hiện sự kính trọng trước khi rời đi để Tuệ Tĩnh quay lại việc khám chữa bệnh. Còn rất nhiều người đang chờ tới lượt, họ không muốn làm mất thêm thời gian cứu chữa người bệnh nữa.

Trần Quốc Toản thì vẫn nói văng nước bọt với hai tên Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc, mong bọn chúng hiểu được một chút:

– Ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Các ngươi còn nhiều thứ cần học lắm đừng tốn thời gian ở đây nữa. Ta biết các ngươi muốn học chữa bệnh về cứu dân làng, bỏ đi cách chữa bệnh của thầy tế. Nhưng học chữa bệnh không phải ngày một ngày hai, các ngươi phải đọc hiểu được các phương thuốc, cách nhận biết cây thuộc, cách chuẩn đoán bệnh, cách phối thuốc… Giờ bọn ta nói các ngươi còn từ hiểu từ không thì những thứ này các ngươi có học cả đời cũng không được. Mà có học được thì các ngươi cũng không làm sao truyền lại được, muốn truyền lại được thứ này cần có chữ viết, hình vẽ, ghi chú mô tả chi tiết để người sau học được. Người Cơ Tu hiện giờ không có những thứ này, muốn cuộc sống người Cơ Tu tốt lên thì phải đi từ cái nhỏ nhất trước như cách trồng cấy, cách dệt vải, cách rèn,…. Quan trọng nhất là phải có chữ viết.

Bh’riu Liêng và Pơ Loong Đắc chỉ hiểu được chút ít, đầu óc họ vẫn in rõ hình ảnh đồng đội quằn quại đau đớn chờ thầy tế làm lễ để xin Giàng cứu lấy họ. Nhưng rồi chẳng mấy ai qua được. Ở đây, họ thấy Tuệ Tĩnh như thần tiên có thể dễ dàng cứu chữa phần lớn dân làng từ những loại lá cây, rễ cây phơi khô. Những căn bệnh mà trước kia họ nghĩ do bị ma rừng nhập vào, cả người bệnh khi nóng khi lạnh, khi thì mồ hôi túa ra như tắm, khi co quắp ủ chăn run bần bật thì chỉ uống vài bát nước đun từ mấy loại lá cây là có thể khỏe lại mà chẳng cần hiến tế cho thần linh nào.

Bh’riu Liêng mặt đen nhẻm vì khói bếp gãi đầu ú ớ nói:

– Nhưng ta muốn dân làng trong bản cũng được chữa bệnh.

Trần Quốc Toản ngưa mặt thở dài, dù có giải thích thế nào hai tên này cũng chỉ nói ra duy nhất câu này. Đối mặt với hai tên cứng đầu này Quốc Toản cũng hết cách, hắn đành cam đoan:

– Được rồi, ta sẽ bảo Trương Nghĩa mở trường dạy chữ, dạy cách chữa bệnh cho người Cơ Tu. Khi về các ngươi tìm người tới học là được. Trước mắt phải biết chữ đã, thứ khác dần dần sẽ học được. Còn giờ thì đi chỗ khác đi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-nao-day-nguoi-coi-thien-menh-chi-tu-la-boss-nuoi
Người Nào Dạy Ngươi Coi Thiên Mệnh Chi Tử Là Boss Nuôi
Tháng mười một 11, 2025
nhu-y-tieu-lang-quan.jpg
Như Ý Tiểu Lang Quân
Tháng 1 20, 2025
trong-sinh-tam-linh-hao-hao-cong-viec-mot-lan
Trọng Sinh Tám Linh: Hảo Hảo Công Việc Một Lần
Tháng 10 15, 2025
ta-bien-thanh-ac-long.jpg
Ta Biến Thành Ác Long
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved