Chương 228: Hổ thần vi hành.
Nhìn theo bóng lưng của Lương Đại đang rời đi với Nguyễn Chính, Trần Kính dường như vẫn còn chút lo lắng không yên hỏi lại Quốc Toản:
– Sao đệ lại chọn hắn? Cứ cho là hắn có thực tài như đệ nói, nhưng hắn là người đã nhúng chàm? Đệ có chắc hắn sẽ không ngựa quen đường cũ không? Ta thấy Trương Hoài rất được, sao đệ không để hắn làm tri châu Hóa Châu?
Trần Quốc Toản lắc đầu gạt ngay ý tưởng của Trần Kính đáp:
– Trương Hoài là gia thần nhà đệ, hắn đảm đương được nhưng không thể để hắn ngồi vào vị trí này được, trừ khi huynh muốn đệ bị đàn hặc chết. Hơn nữa đệ còn kế hoạch khác cho hắn. Còn Lương Đại, tài năng đúng là có, là người dính chàm lại tý thì mang họa diệt môn, có gia đình mình ở đấy hắn sẽ không dám làm bừa lần nữa đâu. Để chuộc lại cuộc sống cho người nhà của mình, hắn sẽ dốc hết sức để làm việc. Hóa châu xa xôi cách trở, ân uy huynh đều đã cho hắn đủ, hắn là người thích hợp nhất cho huynh sử dụng.
Trần Kính gật đầu đồng thuận quay về ghế của mình hỏi tiếp:
– Mảng dân sự thì thế, còn quân sự sao ta không thấy đệ ý kiến gì? Phạm Phúc, Nguyễn Bạ đệ đánh giá thế nào?
Trần Quốc Toản với tay nhận ấm trà mới từ người hầu đặt lên bàn cạnh Trần Kính rồi mới quay về bàn mình nói:
– Đệ không thể chuyện gì cũng can thiệp vào được. Hơn nữa thủy quân Hóa châu là người của triều đình cần phải tách bạch với Hoài Văn quân ra, nếu không e là người trong triều sẽ sớm biết việc chúng ta đang làm ở Hóa châu. Còn Phạm Phúc và Nguyễn Bạ đều là người rất tốt, nắm 2 lộ biên quân tàn tạ mà có thể bám trụ ở Hóa châu đủ nói lên tài năng của họ rồi. Đệ không có ý kiến gì.
– Ừ, đọc thư báo chỗ đệ nhiều ta mới hình dung được Hóa châu phức tạp thế nào. Bao năm bỏ bê họ rồi, nên lần ta thăng cho thủy quân Hóa Châu lên làm cấm quân, mọi chế độ, tổ chức, biên chế đều theo chuẩn cấm quân cả. Tân binh sắp tới cũng được tuyển thêm để bù vào số binh sĩ lớn tuổi, già yếu.
Trần Quốc Toản thoáng bất ngờ hỏi lại:
– Huynh loại cựu binh trong thủy quân Hóa châu để tuyển tân binh à?
– Ừ, sao thế?
Trần Kính vô tư không nghĩ ngợi gì, vì chuyện này là chuyện thường ai cũng hay làm để cải tổ quân đội cả. Sử sách nào chẳng ghi lại trước mỗi cuộc cải tổ đều là “tuyển người khỏe mạnh, bỏ người già yếu” quân đội sẽ như hùm như beo, sau đó là những chiến thắng như chẻ tre.
Với những người ít tiếp xúc với trận mạc, bàn binh trên giấy, học binh pháp qua sử sách rồi áp dụng rập khuôn sẽ luôn làm thế. Chỉ những tướng trận mạc mới biết làm thế trong ngắn hạn sẽ chỉ làm quân đội lập tức giảm mạnh sức chiến đấu. Trong đội quân nào cũng cần những lão binh ở lại chỉ điểm cho tân binh nhiều năm. Trần Quốc Toản khi trước cũng đâu dám loại những người như lão Quỳnh khỏi đội thân binh, mỗi nhóm thám báo đều có một người lão luyện như Lê Đại dẫn đầu.
Nói toẹt ra thì sợ đụng chạm vào lòng tự ái của Trần Kính, Quốc Toản khéo léo đề nghị:
– Nếu vậy huynh đem họ cho đệ đi, đội thuyền của đệ đang muốn mở rộng rất cần thêm người có kinh nghiệm sông nước.
– Thì đệ cứ tuyển họ vào thôi. Đâu cần hỏi ta.
Trần Kính mới đầu vẫn vô tư nhưng là người thông mình, hắn dần ngờ ngợ nhìn xoáy vào Trần Quốc Toản muốn hỏi lại:
– Có phải đệ đang có ý kiến gì với việc ta làm đúng không?
Trần Quốc Toản lắc đầu chối ngay, không dại gì mà ôm vào người:
– Huynh đừng cái gì cũng đổ lên đầu đệ. Đệ chẳng có ý tứ gì cả.
Cái thái độ chối đây đẩy này của Trần Quốc Toản thì hắn còn lạ gì, Trần Kính lại càng muốn hỏi cho rõ ràng, hắn rít lên:
– Chắc chắn đệ lại có ý kiến với chuyện ta làm. Nói đi, nói rõ ra.
Trần Quốc Toản bối rối chưa nghĩ ra được cách đối phó để không động vào lòng tự ái của Trần Kính, còn đang loay hoay thì có tiếng gia nô bên ngoài cứ hắn một vố:
– Bẩm cậu chủ bên ngoài có Ngự Sử Đại phu Trương Đỗ tới tìm cậu chủ.
Trần Quốc Toản nghe tiếng Trương Đỗ thì hơi ngẩn tò te, lão tới quá bất ngờ mà bản thân chẳng kịp chuẩn bị. Mồm bất giác như lo sợ mà buột miệng nói ra:
– Hổ thần vi hành. Chết rồi, chưa kịp chuẩn bị. Làm sao che mắt được lão Hổ thần này bây giờ.
Nghe tới Trương Đỗ, Trần Kính cũng liền quên hết chuyện, nhân cơ hội Quốc Toản thẫn thờ muốn âm thầm rời đi thì bị Trần Quốc Toản hốt hoảng ngăn lại:
– Huynh định đi đâu?
Trần Kính bịa bừa ra lý do cho mình:
– Ta ra ngoài đi dạo, cho đệ làm việc với Trương Đỗ. Người ta tới tìm đệ mà.
Trần Quốc Toản gằn giọng:
– Đệ làm bao nhiêu việc, tới mức hình bộ tróc nã đến tận đây rồi, huynh còn định bỏ mặc không giúp?
Trần Kính gãi đầu muốn thoái thác nhưng chưa kịp nói đã bị cánh tay cứng ngắc của Trần Quốc Toản kéo đi. Hắn cư xử tự nhiên chẳng e dè đối phương là Hoàng Thái tử, vừa đi vừa thúc giục người hầu:
– Đi, chúng ta cùng đi. Trong này âm u quá, không thích hợp để nói chuyện với Trương Đỗ. Người đâu, bày trà bánh, trầu cau ngoài đình cho ta.
Trương Đỗ vẫn thế, vẫn mang cái dáng vẻ ông già khắc khổ, những bộ quần áo cũ đã sờn rách nhưng sạch sẽ, chỉ khác với khuôn mặt âm trầm ở lần gặp đầu thì dường như giờ lão ấn giấu chút vui vẻ phía dưới. Trong kinh thành thì Trần Quốc Toản chỉ là tiểu quan so với Trương Đỗ, nhưng ra ngoài thì là vương gia, tước vị cao hơn nhiều. Nhà Trần xưa nay đều thế, vào triều làm việc thì đeo phẩm hàm theo quan tước, rời triều cũng bỏ lại quan tước mà quay lại tước phong của mình. Hắn vốn có thể không cần cúi chào nhưng từ lòng kính trọng của mình dành cho lão, Trần Quốc Toản thực lòng chắp tay chào hỏi:
– Trương đại nhân, Trương sư. Không biết hôm nay cơn gió nào đưa đại nhân tới đây.
Trương Đỗ nghe tiếng quay người lại thấy Trần Kính, lão liền chắp tay gập người hành lễn:
– Bái kiến Hoài Thái Tử Điện hạ, điện hạ vạn tuế vạn vạn tuế.
Lễ quần thần Trần Kính buộc phải giữ, đợi Trương Đỗ hành lễ xong hắn liền nâng tay lên nói:
– Trương đại nhân bình thân. Ở đây ngài có thể bỏ bớt lễ tiết rườm rà. Nào, chúng ta cùng ngồi xuống rồi nói.
Trần Quốc Toản mời mọi người ngồi xuống mấy ghế đá, đợi người hầu phục vụ xong trà nước, không ngờ Trương Đỗ lại chủ động mở lời trước:
– Hoàng Thái tử điện hạ, từ ngày Điện Hạ rời đi, tranh cãi trên triều nổ ra không ngừng cũng không thấy điểm kết, lão thần còn tò mò không rõ người đi đâu, không ngờ hôm nay lại gặp Điện Hạ ở đây.
Trần Kính hơi giật mình vì lời nhắc khéo của Trương Đỗ, nhưng cũng là người lăn lộn quan trường mấy chục năm, hắn nói dối không chớp mắt:
– Trương đại nhân, ta vốn muốn đi kiểm tra việc chuẩn bị cho vụ xuân, tới Ngự Thiên thì còn vài ngày nữa là tới lễ thành thân của Hoài Văn vương nên đành ở lại. Chuyện tranh cãi trên triều ta cũng biết, cũng đang nghĩ biện pháp giải quyết, khi về ta sẽ nêu ra để hỏi ý kiến triều thân. Còn đại nhân thì sao? Sao hôm nay ngài lại tới đây?
Trần Quốc Toản nhìn Trần Kính có chút khinh bỉ nhưng phải thầm dơ ngón cái lên khen ngợi tài ứng biến cùng độ dày da mặt của hắn. Ánh mắt như sao của Trương Đỗ quét qua làm Quốc Toản hơi rợn người, giọng lão đều đều vang lên:
– Lão thần tới đây là muốn tận mắt xem xem những điều trong đống tấu chương chất như núi ở Ngự Sử Đài nói có đúng không? Thân là Đình Úy Tự Khanh, lão thần tin đây cũng là nhiệm vụ của mình. Hoài Văn vương biết những gì lão thần đang nói chứ?
Đối diện với Trương Đỗ uy nghiêm, Trần Quốc Toản cố chưng ra bộ mặt non nớt, hơi nghệt ra như đã từng thể hiện trên triều, cố làm như không hiểu nói:
– Trương đại nhân, ngài nói gì ta thật sự không hiểu?
Trương Đỗ đã lớn tuổi nhưng chẳng có tý gì là nhường trẻ, lão thờ ơ đáp:
– Vương gia, ngài không cần giả bộ trẻ con với lão thần. Ngài tuy trẻ tuổi nhưng thâm sâu khó dò. Khuôn mặt này của ngài trên triều lừa cho Đỗ Hành Khiển tới tán gia bại sản chỉ còn thiếu thân bại danh liệt nữa mà thôi. Hôm nay lão thần đã đến đây thì nhất định phải được tận mắt kiểm chứng thực hư những lời đàn hặc kia. Ngài đừng bày trò vô ích.
Nếu lần đối mặt trước, Quốc Toản có con bài mấy nghìn nhân mạng để làm vốn đối đầu với Trương Đỗ thì giờ lại chẳng còn gì cả. Hắn dang tay, mặt nhăn nhó cố biện bạch:
– Trương đại nhân, oan quá. Ta đâu có làm bộ làm tịch gì. Ta thật sự không hiểu mình gây lên tội gì mà để ngài tới đây truy hỏi thế này. Ta chỉ cố quản lý tốt đất phong của mình thôi mà…..
Trần Kính ở bên cạnh mím môi cười thầm khùng khục, hắn hả dạ vô cùng khi thấy Trần Quốc Toản bị làm khó. Cái mặt câng câng của Quốc Toản rất giỏi làm trò, lâu rồi chưa có ai trị được người đệ đệ này của hắn. Trương Đỗ là tảng đá, là cái loại khi cần thì đầy nhiệt huyết như dung nham nung nóng, khi thì cứ trơ lì ra đó mặc kệ gió mưa vùi dập cũng chẳng xi nhê.
Trần Quốc Toản nói sùi bọt mép, chân cứ huých Trần Kính liên tục, mong hắn nói giúp vài câu nhưng Trần Kính bên cạnh cứ giả ngốc ngồi đấy. Quốc Toản bất lực thở ra đáp:
– Thôi được rồi, Trương đại nhân. Cuối cùng thì ngài muốn ta phải làm gì mới chịu tin?
Trương Đỗ trơ trơ nãy giờ nghe được câu này thì đủng đỉnh nâng trà lên uống đáp:
– Cũng không có gì quá ghê ghớm. Chỉ cần ngài dẫn ta đi xem một vòng Ngự Thiên là được?
– Chẳng phải khi tới đây ngài đã thấy hết rồi đấy à?
Trương Đỗ lắc đầu:
– Khi đó ta đi một mình, mới chỉ xem được chút da lông mà thôi. Có vương gia đi cùng ta tin sẽ thấy được nhiều thứ hơn.
Trần Quốc Toản khó chịu nhìn Trần Kính làm như chuyện không liên quan tới mình, cũng chẳng thế làm gì khác được bèn đồng thuận:
– Được rồi, thế ngài ra tiền sảnh chờ ta một chút, ta thay đồ xong sẽ dẫn ngài đi xem.
– Được, vậy lão thần ra tiền sảnh đợi vương gia. Thái Tử điện hạ, lão thần cáo lui.
– Mời đại nhân.
Trần Quốc Toản cũng đứng lên giả bộ rời đi, đợi Trương Đỗ khuất tầm nhìn cái hắn liền quay lại bước như bay, tay nắm ra nắm vào răng rắc như muốn bóp cổ đối phương, nghiến răng ken két rít lên từng từ với Trần Kính đang rửng rưng uống trà:
– Hoàng Thái Tử điện hạ, điện hạ không định nói giúp ta một câu à? Để cặp mắt như nhìn thấu hồng trần kia đi khắp Ngự Thiên ngài nghĩ kế hoạch nho nhỏ của chúng ta có thể giấu được không?
Bộ dạng tức giận của Trần Quốc Toản làm Trần Kính cười ra nước mắt, nhất thời chưa nói nổi khiến Quốc Toản bực càng thêm bực:
– Huynh hả hê lắm hả? Sao nãy giờ đệ cứ có cảm giác chúng ta không phải đồng minh thế? Đây đâu phải chuyện của riêng đệ?
Trần Kính xua xua tay hít ra hít vào vài hơi để lấy lại bình tĩnh rồi nhìn Trần Quốc Toản rất nghiêm túc, trong phút chốc ánh mắt hắn còn ánh chút sát khí, giọng không một chút bỡn cợt mà hỏi thẳng:
– Đệ có ý định giết Trương Đỗ để bịt đầu mối, đem xác đi thủ tiêu giữ kín chuyện này không?
Chứng kiến bộ mặt không chút đùa cợt này, Trần Quốc Toản giật thót mình nhảy ra sau:
– Huynh điên à? Trương Đỗ dù hơi gàn dở nhưng là trung thần, là thanh quan không cần bàn cãi, cũng là trung thần duy nhất còn nắm thực quyền trong tay. Không có lão trấn áp gian thần, huynh muốn mở đường cho gian thần lộng hành à? Đệ có thể thẳng tay trừ khử lũ hại nước hại dân, còn những người như Trương Đỗ đệ thà nhịn chứ không muốn làm hại lão.
Trần Kính nghe thế liền bỏ đi vẻ mặt nghiêm túc của mình, tâm tình trở lên vui vẻ, quay lại với vẻ thản nhiên bỡn cợt thường ngày mà cười lên nói:
– Thì đấy, nếu không giết lão thì không còn cách nào khác cả. Lão ấy sẽ không bao giờ dừng lại khi chưa làm rõ đầu đuôi chân tướng sự việc đâu. Nếu không thì đã không phải là Hổ thần Trương Đỗ. Để lão ấy mò tới đây là chúng ta hết cách rồi.