Chương 227: Mèo khóc chuột
– Thủy tặc đã yếu thế này, nếu ta dồn sức là có thể diệt được. Sao đệ không bảo Đặng Tất phối hợp cùng thủy quân Hóa Châu diệt chúng?
Trần Quốc Toản dửng dưng vừa tiếp tục xem thư báo các nơi gửi về vừa trả lời Trần Kính:
– Cái chúng ta cần bây giờ là ổn định để phát triển Hóa Châu trong vài năm. Huynh tính mà xem, thủy tặc là lưỡi dao của Ba Đích Đề, Kajo là mũi thương của chúng ta. Giờ nếu chúng ta bẻ lưỡi dao kia của hắn thì theo huynh Ba Đích Đề sẽ làm gì?
Trần Kính gật gù gãi cằm nghĩ ngợi rồi gật gù đáp:
– Ý đệ là nếu ta diệt thủy tặc thì Ba Đích Đề sẽ dốc sức diệt Kajo?
– Đúng thế, nếu làm to chuyện thậm chí sẽ thành xung đột giữa 2 nước ngay. Khi đấy kế hoạch của ta ở Hóa Châu cũng sẽ tiêu tùng.
– Ra thế, ra thế.
Trần Kính mỗi khi ngồi trong thư phòng của Trần Quốc Toản, hắn rất thích đọc thư báo các nơi gửi về, mô tả lại chi tiết mọi thứ từ mọi thứ đã xảy ra tới những thứ có khả năng xảy ra, những trận chiến nhỏ lẻ nhất cũng được báo lại. Đọc những thứ này, Trần Kính có thể mường tượng ra một chút tình hình thực tế của Hóa Châu. Đặc biệt là thư của Đặng Tất thi thoảng còn kèm theo cả bản đồ, viết lại càng rõ ràng, hơn rất nhiều với tấu chương trong triều. Trần Kính tò mò hỏi:
– Đặng Tất đúng là rất tài năng, nhưng dù sao hắn cũng mới 15 tuổi. Đệ giao cho hắn trọng trách lớn như thế liệu hắn có đảm đương nổi không? Sao đệ không cử người nhiều kinh nghiệm hơn một chút?
Trần Quốc Toản giọng cứ như ông cụ non vô thức đáp:
– Đặng Tất dù tài năng nhưng thiếu kinh nghiệm, tâm lý còn chưa vững, chiến trường Hóa Châu bây giờ còn khá đơn giản, đệ cho hắn gánh vác trọng trách sớm là để hắn có cơ hội rèn luyện. Ngọc phải mài mới sáng, đám tân binh cũng thế, chúng sẽ phải luân phiên tới Hóa Châu và nơi khác để thực chiến, nếu không dù có luyện tập nhiều tới mấy thì khi lên trận vẫn chỉ là tân binh. Mà tân binh thường chết rất nhanh.
Trần Kính nhìn Quốc Toản như ông cụ non không kìm được mà tò mò hỏi:
– Xời, Đặng Tất mới 15 thì đệ cũng chỉ 16 tuổi. Hơn hắn được mấy đâu. Nhưng sao đệ biết hết những thứ này? Viên ngọc thô đệ được mài ở đâu thế?
Trần Quốc Toản hơi ngẩn tò te, hắn chẳng thể kể bản thân từng sống cùng thời với mấy vị thánh nhân, từng quần nhau tới chết với đội quân Nguyên hùng mạnh được. Không tìm được lý do hợp lý thì cứ cho rằng mình có thiên phú vậy. Quốc Toản nhún vai hững hờ nói:
– Đệ chẳng biết. Đầu đệ cứ tự nghĩ ra những thứ này thôi. Đệ cứ nghĩ đây là chuyện thường chứ?
Trần Kính cũng chẳng có cách nào khác để hiểu được chuyện này, thân phận năm xưa của Quốc Toản mà hắn điều tra được cũng chẳng có gì đặc biệt. Trần Kính bỉ bôi:
– Đệ đúng là loại yêu nghiệt!
Trần Quốc Toản hạ thư báo xuống liếc nhìn Trần Kính đang nhàn nhã uống trà trong thư phòng của mình, thi thoảng lại hỏi cái này hỏi cái kia mãi không thôi thì có chút bực bội nói móc:
– Mà Hoàng Thái Tử Điện hạ, Điện Hạ ở Ngự Thiên này cả tuần rồi, ngài không định về kinh thành giải quyết mớ bòng bong ngài gây ra mà cứ ở đây nhàn rỗi thưởng trà, ăn bánh thế à?
Trần Kính đã quá quen với cái kiểu giận cá chém thớt, ăn nói mỉa mai này của Trần Quốc Toản nên cũng chẳng thèm để ý. Hắn nâng ấm trà lên tu một ngụm rồi đủng đỉnh nói:
– Vài hôm nữa đệ cưới rồi, ta về Thăng Long làm gì để rồi lại phải đường xa tới đây ăn cỗ. Chuyện kia là quyền lợi của đám nho sĩ, bọn chúng muốn có quyền lợi thì phải tự sức mà giật lấy. Là ta tránh đi cho chúng cơ hội tranh đấu cho quyền lợi của mình đấy chứ.
Trần Quốc Toản xì mũi coi khinh lời của Trần Kính:
– Xìii, vài năm nữa huynh muốn tổ chức khoa cử thì phải dẹp đám tản quan bất tài vô dụng. Huynh mượn tay nho quan ra để xử đám tản quan này thì có. Được lợi nhất là huynh lại còn chối. Hôm trước huynh bảo thống kê được bao nhiêu tản quan nữa ấy nhỉ?
– Là gần 5000 tản quan.
Trần Quốc Toản kinh ngạc hơi há miệng ra, không ngờ số tản quan chờ bố trí lại nhiều như thế:
– Nhiều tới vậy? Đám này huynh định xử lý thế nào?
Trần Kính nhâm nhi miếng bánh cho ngọt giọng, không coi vấn đề kia đủ lớn đáp:
– Thì tổ chức thi tuyển lại viên cho các thượng thư sảnh. Cho đám tản quan thi một lượt, tên nào không đạt trực tiếp loại đi là xong.
Trần Quốc Toản có thể mường tượng ra cảnh đám vương hầu, đại thần đang điên tiết thế nào. Cuộc thi này mà diễn ra thì đám tay chân thế hệ tiếp theo của bọn chúng sẽ bị xử đẹp hết. Đám tản quan này chủ yếu được xếp nhờ quan hệ chứ tài năng chẳng có mấy, bao năm qua ôm cái chức tản quan chờ bố trí, chẳng mấy tên chịu tiếp tục mài dùi kinh sử nên kiến thức chỉ có tụt chứ không có tăng. Chính vì thế phe nào thúc đẩy cái kế hoạch thống kê tản quan này sẽ thành tấm bia cho hàng vạn mũi tên nhắm vào.
Khi mọi tranh cãi tới bế tắc, Trần Kính chỉ cần bước ra đưa ra phương án tổ chức thi lại viên là xong. Sẽ chẳng ai dám đứng ra phản đối, nho quan mừng còn chả được, còn đám thế gia đại tộc mà nói ra nói vào chẳng khác gì thừa nhận trình độ đám tản quan. Trần Quốc Toản lắc đầu ra vẻ cảm thán:
– Ay da. Thương thay cho đám Lê Quát đang phải đem thân mình ra hứng mũi dùi của cả vương hầu lẫn thế gia đại tộc, để cho người hưởng lợi nhất được ung dung chốn này thưởng trà ăn bánh.
Trần Kính vẫn ngả người ra ghế tựa, coi lời của Trần Quốc Toản nói như không rồi mỉa mai đáp lại:
– Thôi mèo khóc chuột đi. Ta cũng chỉ học theo đệ thôi. Gây náo loạn khắp nơi, ép cho Đỗ Tử Bình gần tán gia bại sản, làm Đỗ gia mất chỗ đứng chân ở Lạng Sơn, Thái Nguyên rồi cứ vứt đấy trốn chui trốn lủi ở Ngự Thiên không ra. Thương thay cho Trương Đỗ đại nhân, ngày ngày phải xử lý mấy chục cái tấu chương đàn hặc còn hung thủ thì nhởn nhơ ôm tiền rồi ngồi đây hưởng phúc.
Để đám Đỗ gia múa chân múa tay mà hiện giờ bản thân chưa cắn trả được miếng nào khiến hắn ngứa ngáy. Trần Kính nói vào làm Trần Quốc Toản bực bội rít qua kẽ răng:
– Huynh còn nói à? Đệ ôm thù vào người còn không phải là mở đường cho huynh. Tiền thu về cũng toàn là lo việc cho Đại Việt. Người hưởng lợi cuối cùng vẫn cứ là huynh, là Đại Việt. Trương đại nhân nhìn ra mới đưa mình ra chặn đám tấu chương đàn hặc đấy lại, chứ huynh nghĩ ngài ấy làm thế vì đệ à? Mơ đi. Đệ thử lộ ra tý ý đồ xấu xem, ngài ấy nhai cả xương đệ ngay. Người đáng thương nhất là đệ đây này. Huynh đã không giúp thì thôi còn nói cái gì?
Cứ chọc được cho Quốc Toản tức lên là Trần Kính rất khoái, hắn cười khà khà nhìn tiểu đệ đang muốn nổi điên một hồi mới phủi tay làm hòa:
– Rồi rồi, ta biết rồi. Là ta không tiện ra mặt ấy chứ, mà có Trương Đỗ giúp đệ còn gì? Kể cũng lạ, Trương Đỗ xưa nay nổi tiếng khó gần, chưa bao giờ lên tiếng bảo vệ cho huân quý nào, thế mà vụ này lại nguyện đem mình ra che chắn cho đệ? Đệ có bí quyết gì thế?
– Chẳng có bí quyết gì cả. Đệ là người tử tế thì được trời độ thôi.
Trần Kính định bỉ bôi trêu tiếp thì Nguyễn Chính ở ngoài hiên chắp tay vái nói vọng vào:
– Tham kiến Điện Hạ, Vương gia. Điện Hạ, người được dẫn tới rồi, đang chờ bên ngoài.
Nghe thế Trần Kính liền chỉnh lại tư thế, bỏ đi điệu bộ cợt nhả của mình ngồi ngay ngắn lại. Trần Quốc Toản liền gấp lại đống thư từ đứng lên định rời đi nhường lại thư phòng cho Trần Kính thì Trần Kính hắng giọng:
– Đệ định đi đâu?
– Đệ rời đi cho huynh bàn việc.
Trần Kính hắng giọng nghiêm nghị nói:
– Đệ cứ ngồi lại, người là do đệ tiến cử cho ta. Lại còn định chạy đi đâu.
Trần Quốc Toản trốn không được đành ngồi lại bàn làm việc của mình, dù tiến cứ người cho Trần Kính thật nhưng hắn không muốn mình can dự sâu vào việc dùng người của Trần Kính.
– Dẫn hắn vào đây.
Giọng Trần Kính vọng ra một lúc thì Nguyễn Chính hông vẫn dắt kiếm dẫn theo một trung niên gầy gò, đầu tóc được chải vội, trên người mặc một bộ vải bố của hạ nhân bước vào. Trung niên quỳ xuống dập đầu sát đất không dám ngẩng lên hô lớn:
– Tội thần Lương Đại bái kiến Hoàng Thái tử Điện Hạ, Điện Hạ vạn tuế vạn vạn tuế.
Trần Kính không thể nhận ra một Lương Đại mập mạp trước kia nữa, sau vài tháng lao tù hắn giờ đã tiều tụy đi rất nhiều, người đen nhẻm, tóc bạc đi quá nửa, mặt còn xuất hiện thêm vài vết sẹo như để giấu đi thân phận trước kia.
– Được rồi Lương Đại. Ngươi đứng lên đi. Thời gian qua ngươi suy nghĩ thấu đáo chưa?
Lương Đại không dám đứng lên mà vẫn quỳ dưới nền thành tâm thú nhận:
– Bẩm Điện Hạ. Lương Đại đã biết tội nghiệt bản thân gây ra, tự biết bản thân nhẽ ra phải chết. Lương Đại thật xấu hổ không còn mặt mũi nào để nhìn người.
Trần Kính gật gù nói:
– Tội của ngươi đáng nhẽ đã phải chết, nhưng Hoài Văn vương cảm mến tài năng của ngươi mà muốn cho ngươi cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của bản thân. Nhiệm vụ cụ thể thì Hoài Văn vương đã nói cho ngươi nghe rồi. Cái tên Lương Đại đã chết cùng đại án Lạng Sơn rồi, từ giờ ngươi sẽ là Hồ Long người Hóa Châu. Trước mắt, ngươi vào Hóa Châu dần tiếp quản lại công việc, thời gian nữa sẽ có chiếu chỉ phong ngươi làm tri châu Hóa châu sau. Phần người nhà của ngươi, tính theo thời gian thì người thân của ngươi cũng đã thuận lợi vào Hóa Châu. Vào đấy ngươi có thể gặp họ, nhưng tuyệt không được để lộ ra ngoài, lao dịch họ vẫn phải làm nhưng có thể được cải thiện cuộc sống cho tốt hơn. Sau vài năm nếu làm tốt, ta sẽ ân xá cho người nhà của ngươi.
Lương Đại quỳ ở dưới liền òa khóc nức nở, nghĩ tới mẹ già vì mình mà phải chịu cảnh lưu đày nhưng may mắn hắn vẫn còn cơ hội làm lại. Lương Đại dập đầu bôm bốp nức nở:
– Tạ ơn Điện Hạ khai ân, tạ ơn vương gia. Ơn tái tạo này Hồ Long tới chết không quên. Hồ Long xin thề dù thịt nát xương tan cũng hoàn thành nhiệm vụ người giao phó.
Nhìn trán Lương Đại đã loang lổ máu, Trần Kính phất tay cho lui xuống nói:
– Được rồi, lui xuống đi. Nếu làm không tốt thì cái kết của Lương Đại vẫn còn đó. Không còn cơ hội nào khác nữa đâu. Ngày mai ngươi theo thương đội vào Hóa châu là được.
Lương Đại lại một tràng khấu tạ để lui ra thì Quốc Toản lên tiếng chìa ra một bức thư nói:
– Hồ Long, cầm lấy. Vào Hóa Châu ngươi đừng vào thành Hóa châu mà tìm Trương Hoài ở Trương gia đưa cho hắn phong thư này. Trước mắt ngươi chỉ nên theo phụ giúp hắn để học hỏi, khi nắm bắt được tình hình, phong thổ địa phương thì ngươi tiếp nhận công việc từ tay hắn cũng chưa muộn. Người nhà của ngươi hiện cũng đang ở đó.