Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
he-thong-group-bat-dau-sss-cap-tan-thu-dai-le-bao.jpg

Hệ Thống Group: Bắt Đầu Sss Cấp Tân Thủ Đại Lễ Bao

Tháng 1 23, 2025
Chương 781. Lời muốn nói Chương 780. , Thành tựu Vĩnh Hằng, mở gia viên mới......
cao-vo-bat-dau-cuop-doat-than-cap-tai-nguyen.jpg

Cao Võ: Bắt Đầu Cướp Đoạt Thần Cấp Tài Nguyên

Tháng mười một 24, 2025
Chương 876: Đại kết cục Chương 875: Tay cầm ngôi sao
chi-can-co-thanh-mau-than-minh-cung-giet-cho-nguoi-xem.jpg

Chỉ Cần Có Thanh Máu, Thần Minh Cũng Giết Cho Ngươi Xem

Tháng 2 8, 2025
Chương 1497. Thần thế 1 xấu nhất cục diện Chương 1496. Trùng sinh 3 trùng sinh cũng muốn gặp phải Tu La tràng
1968-bat-dau-tuyet-my-chi-vo-toi-cua-muon-luong

1968: Bắt Đầu Tuyệt Mỹ Chị Vợ Tới Cửa Mượn Lương

Tháng 1 5, 2026
Chương 481: Toàn thôn lên núi bắt thỏ! Chương 480: Chuẩn bị đi Dã Trư Lĩnh bắt sống lợn rừng!
doanh-chinh-hoa-ra-ta-cuu-de-moi-la-tuyet-the-cao-thu.jpg

Doanh Chính: Hóa Ra Ta Cửu Đệ Mới Là Tuyệt Thế Cao Thủ !

Tháng 1 21, 2025
Chương 572. Viên mãn đại kết cục Chương 571. Thần ma chuyển sinh đại trận! Mở ra
nguoi-tai-konoha-nhan-thuat-cua-ta-co-the-vo-han-thang-cap.jpg

Người Tại Konoha, Nhẫn Thuật Của Ta Có Thể Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 2 10, 2025
Chương 987. Lĩnh vực của thần, điểm cuối cùng vẫn là điểm xuất phát - FULL Chương 986. Sau cùng dung hợp, tân thần cây trái cây
thu-than-huyet-mach.jpg

Thú Thần Huyết Mạch

Tháng 1 26, 2025
Chương 985. Chương cuối: Bình tĩnh sinh hoạt Chương 984. Tử thú phụ thể, Thần Titans gấu
than-chi-thoi-dai-ta-co-mot-cai-group-chat.jpg

Thần Chi Thời Đại: Ta Có Một Cái Group Chat

Tháng 2 17, 2025
Chương 677. Chí Cao Thần Lĩnh Vực cùng... Huyết tế thần chi thế giới cổ thời đại Chí Cao Thần! « đại kết cục » Chương 676. Hồng Quân thuế biến... Ma Thần Đạo Tận Cùng chi cảnh
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 226: Nhân lực cho Hóa Châu.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 226: Nhân lực cho Hóa Châu.

Trương Hoài phó mặc mọi hoạt động quân sự cho Đặng Tất, ánh lửa đêm qua hắn cũng thấy, dù có chút lo lắng nhưng không đủ làm hắn bận tâm khi Đặng Tất chưa gửi tin tức về.

Bản thân Trương Hoài giờ chỉ chuyên tâm vào việc kiến thiết Hóa Châu không phải chỉ vì đấy là lệnh của vương phủ, mà phần lớn vì bản thân hắn cũng hiểu, năng lực hậu cần của vương phủ dù có lớn cỡ nào thì cũng có giới hạn. Hóa Châu cần sớm tự chủ được mới là cách tốt nhất để hỗ trợ cho Kajo, nơi cha hắn đang đặt cả mạng sống vào.

Vấn đề lớn nhất của Hóa Châu là nhân khẩu. Sau bao năm loạn lạc, giặc giã hoành hành, thi thoảng lại là chiến trường giữa Đại Việt và Chiêm Thành thì tới 8 phần cư dân của Hóa châu hoặc là tha hương đi nơi khác, hoặc trốn chui lủi trong núi rừng. Cư dân ở đây từ lâu đã mất niềm tin vào quan phủ, với họ thì triều đình Đại Việt hay Chiêm Thành đều như nhau, đều không đáng tin. Uy tín của những thế lực, gia tộc lớn ở Hóa châu hơn nhiều so với triều đình.

Trương Hoài hiểu rõ điều đó nên ngay khi quay về Hóa châu, điều đầu tiên hắn làm dốc hết binh sĩ Trương gia cho theo Đặng Tất chia ra làm nhiều hướng truy quét sạch mọi nhóm giặc cướp trong phạm vi Hóa châu. Mặt khác lại cho gia nô, trướng phòng lâu năm của Trương gia tản đi khắp nơi lan truyền tin tức thủy tặc đã bị đánh bại, giặc giã đã bị xua đuổi, Hóa Châu thành vùng đất lành để an cư lạc nghiệp. Trương gia còn đứng ra kêu gọi, hỗ trợ nông cụ, hỗ trợ cây giống, hỗ trợ cả việc an gia dù chỉ là nhà đất mái lá, lại hứa trong 3 năm sẽ không có bất cứ khoản thuế má họ cần phải nộp.

Uy tín của Trương gia ở Hóa châu rất cao, có thể sánh cùng với Phạm gia ở An Bình vì thế mà có vài hộ lưu dân dần dần tìm đến mỗi ngày. Nhưng chưa đủ nhiều, cũng chưa đủ nhanh. Trương Hoài muốn phải nhanh cho kịp vụ xuân nên hắn đã cho người của mình cứ tối đến lại ngược dòng tản đi khắp nơi, sáng ra lại làm bộ dạng kéo đồ đạc, vợ chồng con cái rồng rắn đi về phía Hóa châu để tạo hiệu ứng. Người này cứ nay ở phía bắc, thì hôm sau ở phía tây, thay nhiều cung đường khác nhau mà đi. Phạm vi cũng càng ngày cảng mở rộng ra xa hơn.

Trăm nghe không bằng một thấy, nhìn ngày ngày đều có đoàn người rồng rắn kéo nhau về Hóa châu, tâm lý đám đông dần nổi lên, lưu dân lưu tán khắp nơi chịu cuộc sống cực khổ cũng chẳng có mấy thứ để mất thế là hạ quyết tâm theo đoàn người một phen. Cơn sóng cứ thế lan đi, chỉ 2-3 tháng ngắn ngủi đã có tới hơn hai ngàn hộ cả cư dân cũ lẫn mới lũ lượt quay về Hóa châu.

Ngoài những lưu dân, Hóa châu còn có thêm nguồn lao động lớn khác dù cần phải đào tạo nhiều. Hơn hai nghìn thân nhân của phạm quan bị lưu đày trong đại án ở trấn Lạng Sơn vốn phải thêm một năm mới có thể đi bộ tới Hóa Châu. Nhưng trong âm thầm không ai biết, họ đều được lên thuyền ở lộ Hải Đông nhân những trận gió mùa đông bắc thổi mạnh mà một mạch tiến vào Hóa châu. Trương Hoài trong cơn khát nhân lực đã tiếp nhận toàn bộ rồi an trí ở trong hậu viện trương gia, nơi ngày trước làm doanh trại cho tân binh và gia binh tập luyện, ăn ở.

Hôm nay, sáng sớm Trương Hoài đã tới hậu viện để kiểm tra chuyện ăn ở của những thân nhân phạm quan này, đi hết một vòng nhận được sự hợp tác của những người từng được ăn sung mặc sướng này khiến hắn khá hài lòng. Trương Hoài bước tới một lão bà bà da nhăn nheo, tóc bạc trắng, dù trên người chỉ là bộ vải gai của tù phạm lưu đày nhưng vẫn không giấu được nét quý phái trước kia. Hắn lễ phép chắp tay khom người vái:

– Lương lão phu nhân. Không biết mấy ngày qua người ở tại đây có vấn đề gì bất tiện không ạ?

Lương lão phu nhân là phụ nữ Đại Việt điển hình, khi chồng con lâm nạn bà có thể tự mình đứng chống đỡ gia đình chứ không chưng ra bộ mặt ủy mị yếu đuối, than thân trách phận. Bằng vốn học thức của mình, Lương lão phu nhân hiểu rõ tội nghiệt con mình gây ra, cũng hiểu rõ lòng nhân của bề trên khi cho họ tới Hóa Châu để làm lại. Không cậy lớn tuổi mà coi thường đối phương, Lương lão phu nhân chắp tay vái chào lại nói:

– Bà già này chỉ là tù phạm bị lưu đày. Con ta uổng công ăn học vì tham lam mà phạm phải tội tày đình. Thân làm mẹ nhẽ ra ta phải chết cùng để dẫn nó xuống Hoàng Tuyền tạ lỗi với tổ tiên. Nhưng triều đình nhân hậu tha cho già trẻ lớn bé trong nhà, bọn chúng là một đám chỉ biết ăn sung mặc sướng từ nhỏ, có được cho cơ hội e rằng cũng sẽ tự tìm chết. Bà già này vì thế mới cố giữ cái thân già này, phải mặt dày mà sống tiếp, nhân vài năm cuối đời hy vọng bảo ban được tụi nó. Ta biết không phải đi bộ vạn dặm vào đây là ân điển mà triều đình ban cho, cuộc sống ở đây cũng tốt hơn vạn lần trong suy nghĩ của ta. Ta đâu dám mơ tưởng, đòi hỏi nhiều hơn nữa.

Trương Hoài biết mấy nghìn nhân thân tù phạm tới đây đều ngoan ngoãn nghe lời là nhờ có Lương lão phu nhân cả nên hắn thực lòng rất kính trọng lão phu nhân, hắn xua xua tay trước mặt không dám nhận lễ này nói:

– Lão phu nhân quá lời. Hình phạt của mọi người là bị lưu đày tới Hóa châu, dùng lao động để chuộc lại lỗi lầm. Không có điều nào ngăn cản mọi người có cuộc sống đầy đủ cả. Lão phu nhân là người thông thái nhất mà tiểu chất từng gặp, dù trên người là bộ quần áo tù phạm cũng không thể che lấp được điều đó. Lão phu nhân, chỉ cần trên dưới chăm chỉ lao động để chuộc lại lỗi lầm vài năm, tiểu chất tin rằng Quan Gia khoan hồng độ lượng nhìn thấy sẽ cho mọi người cơ hội trở mình để quay lại cuộc sống trước kia. Trong thời gian đấy, cuộc sống của lão phu nhân và những người ở đây, tiểu chất sẽ hết sức chu cấp đầy đủ.

Lương lão phu nhân mấy chục năm trong đời liền hiểu rõ ý tứ của Trương Hoài, là hắn đang nhờ mình bảo ban già trẻ lớn bé ở đây nên ngoan ngoãn chuộc lại lỗi lầm, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn rất nhiều cũng không lo tới tính mạng. Điều kiện như thế là quá tốt cho tội phạm lưu đày. Bình thương riêng việc đi bộ vào tới Hóa Châu thì đã chẳng biết còn mấy người sống sót, số còn lại sẽ vì lao động khổ cực, thiếu ăn thiếu mặc mà chết dần chết mòn. Còn dụ ý vài năm để trở mình kia Lương lão phu nhân không muốn hỏi tới nên chỉ đáp lại:

– Cảm ơn Trương thiếu gia. Bà già này nhất định sẽ bảo ban con cháu cẩn thận.

Đang nói chuyện với Lương lão phu nhân, lão Ngũ từ ngoài bước nhanh tới phía sau khom người chào Lương lão phu nhân rồi quay sang nói với Trương Hoài:

– Đại thiếu gia, có Nguyễn Bạ tướng quân tới tìm ngài.

Trương Hoài có chút bất ngờ khi thấy lão Ngũ vốn ở Kajo giờ lại có mặt ở Trương gia, hắn gật đầu ra hiệu đã biết rồi quay lại phía Lương lão phu nhân vái đáp:

– Lão phu nhân, ở đây có gì bất tiện xin lão phu nhân cứ nói. Tạm thời mọi người chịu khó ở chật một chút, các gian phòng sẽ sớm được xây dựng để mọi người có thể ở thoải mái hơn. Công việc bận mải tiểu chất xin cáo lui.

– Đa tạ Trương thiếu gia.

Trương Hoài vái chào xong liền quay ra theo bước lão Ngũ quay lại tiền viện. Dọc đường đi hắn tranh thủ hỏi han tình hình ở Kajo:

– Chú Ngũ, sao người lại về rồi. Tình hình ở Kajo thế nào ạ? Cha cháu vẫn khỏe chứ?

Lão Ngũ vốn là người cục mình, là gia thần lâu năm nên cũng rất thân thiết, lão rất thoải mái đáp:

– Đại thiếu gia chớ lo, lão gia vẫn rất khỏe. Lão gia bảo lão về phụ giúp cậu

lão gia còn dặn thiếu gia có thể yên tâm lo việc ở Hóa Châu, lão gia ở Kajo rất tốt, không có vấn đề gì xấu cả.

Trương Hoài thở phào yên tâm, gật đầu lẩm bẩm rồi hỏi tiếp:

– Thế thì tốt, thế thì tốt. Chú Ngũ, còn chuyện lễ hội máu thì sao? Ta giải quyết được chưa?

– Đã giải quyết cả rồi. Lão gia tổ chức lễ hội đâm trâu khiến những trưởng làng ở đấy rất hài lòng. Các binh sĩ của ta ban đầu có chút bất mãn nhưng được giải thích ngọn ngành, đều yên vị cả rồi. Dần dần sẽ ổn thôi.

Lão Ngũ bước lên trước dẫn đường rồi có chút lo lắng nhắc nhở:

– Đại thiếu gia, gần đây lưu dân quay lại Hóa Châu nhiều, e rằng trong đấy có đám gian tế Danak cử đến. Thiếu gia thời gian tới khi ra ngoài nhớ phải mang theo người của mình bên cạnh đông một chút, đề phòng chúng có mưu đồ xấu.

– Vâng, cháu hiểu, cháu sẽ làm theo lời dặn của chú. Cháu còn đang muốn tìm cách kéo người Chiêm tới đây hoặc thu mua thêm nô lệ.

Mắt thấy sắp tới tiền sảnh, Trương Hoài gật đầu đáp lại lão Ngũ rồi bước chân nhanh hơn tiến tới phía bóng lưng của Nguyễn Bạ đang đi đi lại lại phía trước. Trương Hoài từ xa tươi cười chào hỏi:

– Nguyễn Bạ tướng quân, lâu rồi không gặp. Tướng quân vẫn khỏe chứ?

Nguyễn Bạ vội chắp tay chào đáp lễ:

– Trương đại thiếu gia, cảm ơn thiếu gia đã quan tâm. Mạt tướng vẫn khỏe.

– Thế thì tốt, thế thì tốt. Tướng quân, mời tướng quân.

Trương Hoài chìa tay mời Nguyễn Bạ ngồi xuống chiếc bàn đơn ở tiền sảnh, đợi người hầu dâng trà xong hắn mới dặm hỏi chuyện náo loạn đêm qua:

– Tướng quân, tại hạ cũng đang định tới tìm tướng quân muốn hỏi một chút về chuyện tối qua. Không biết mọi chuyện cụ thể là thế nào?

Nguyễn Bạ là quân nhân, chén trà bé bé hắn làm một hơi hết sạch, lá trà cũng húp cả vào miệng nhai rau ráu rồi đáp:

– Trương thiếu gia, tối qua có vẻ đám thủy tặc tổ chức đánh lên Hải Vọng, ta cho thuyền rời bến, giăng đèn thị uy một lúc thấy chúng từ trên núi quay về cũng rút đi. Còn cụ thể thế nào ta cũng không rõ.

Trương Hoài nghe thế thì có thể yên tâm:

– Đặng Tất tới giờ vẫn chưa có tin tức gửi về thì chắc tình hình cũng không quá đáng lo. Chúng ta có thể yên tâm. Nguyễn Bạ tướng quân, không biết hôm nay tướng quân tới đây có chuyện gì muốn nói?

Nguyễn Bạ ngập ngừng hơi liếc nhìn người hầu xung quanh, Trương Hoài liền hiểu ý phất tay cho người hầu ra ngoài, còn lão Ngũ vẫn cứ đứng đó thì hắn có đuổi cũng chẳng được đành nói:

– Được rồi, Nguyễn Bạ tướng quân, ở đây không còn người ngoài, tướng quân có thể thoải mái nói ra.

Nguyễn Bạ gãi gãi đầu ngượng ngùng, mặt dần trở lên khó xử tìm lời để nói. Chuyện trong quân đáng nhẽ không được mang ra ngoài nhưng đây là hi vọng tốt nhất hắn có thể gửi gắm nên đánh làm liều:

– Trương thiếu gia, thẳng thắn mà nói, hiện giờ chúng ta có thể biết đại nhân vật đứng sau các vị và Hoàng Thái Tử là đồng minh. Gần đây thủy quân Hóa Châu có một số việc bọn ta không thể quyết định. Nên ta mạo muội tới đây muốn nhờ Trương đại thiếu gia giúp chuyển lời tới đại nhân vật phía sau các vị nhờ ngài ấy can thiệp hộ.

Trương Hoài có chút bất ngờ vì dù 2 bên ngầm coi nhau là đồng minh, thậm chí có thể nói là coi là người cùng một nhà. Đã trao đổi rất nhiều tin tức, nhưng đây là lần đầu tiên hai bên nói tới chuyện nội bộ của nhau. Trương gia có thể coi từng chịu ơn của Nguyễn Bạ và cả thủy quân Hóa châu, nên nếu giúp được Trương Hoài sẽ giúp, hắn quyết định nghe thử:

– Nguyễn Bạ tướng quân có thể nói rõ hơn là chuyện gì không?

Nguyễn Bạ gật đầu kể lại ngọn nguồn chuyện loại lão binh thủy quân ra khỏi biên chế có chọn lọc. Hắn hiểu dù Trần Thạc giám quân có cam kết sẽ gửi thư nói rõ lợi hại lên trên nhưng hi vọng cũng không biết được bao nhiêu. Những đại lão trên triều nhiều khi tự cho mình là biết tuốt, lời của cấp dưới lắm khi nghe chẳng vào. Xưa giờ đã có tiền lệ bao vụ như thế, có khi còn chẳng nhận được hồi đáp. Phạm Phúc muốn trước khi mọi việc xảy ra có thêm phương án khác. Trương gia làm cầu nối trong chuyện này thì rất tốt.

– Vì thế, ta muốn nhờ Trương thiếu gia có thể truyền đạt mong muốn này của bọn ta tới đại nhân vật phía sau, nhờ Ngài ấy can thiệp được không?

Lão Ngũ nhìn Nguyễn Bạ nặng tình nghĩa với binh sĩ, chấp nhận mạo hiểm để giữ quyền lợi cho huynh đệ rất thuận mắt. Trương Hoài hiểu rõ mối quan hệ giữa Hoàng Thái Tử và Trần Quốc Toản nên với hắn chuyện này không có gì to tát, có khi chẳng cần hắn nói thì Hoàng Thái Tử Trần Kính đã đem chuyện này kể cho Quốc Toản nghe rồi. Trương Hoài cười một tràng rồi cam đoan:

– Nguyễn Bạ tướng quân, cảm ơn tướng quân trong lúc khó khăn đã nhớ tới tại hạ. Chuyện này tướng quân có thể yên tâm. Có chăng, nếu những lão binh kia vẫn bị cắt biên chế thì ngài cứ đem họ tới hết Trương gia, đội thuyền của Trương gia cầu những lão binh như họ còn chẳng được. Tại hạ đảm bảo sẽ không một ai phải chịu thiệt.

Nguyễn Bạ biết rõ chế độ của gia binh Trương gia, nghe thế mặt hắn liền giãn ra tươi tỉnh khoan khoái trút đi được gánh nặng trong lòng. Điều hắn quan tâm chỉ là không muốn các huynh đệ phải chịu thiệt mà thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

muoi-ngay-mot-thien-phu-tro-thanh-hap-huyet-quy-ta-qua-bug
Mười Ngày Một Thiên Phú, Trở Thành Hấp Huyết Quỷ Ta Quá Bug
Tháng 10 14, 2025
tam-quoc-moi-ngay-deu-danh-dau-goi-qua-lon.jpg
Tam Quốc: Mỗi Ngày Đều Đánh Dấu Gói Quà Lớn!
Tháng 1 25, 2025
dai-duong-de-nhat-hung-hai-tu.jpg
Đại Đường Đệ Nhất Hùng Hài Tử
Tháng 2 8, 2025
ta-nhi-thu-nguyen-xuyen-qua-nhu-the-nao-la-quy-tac-chuyen-la-a.jpg
Ta Nhị Thứ Nguyên Xuyên Qua Như Thế Nào Là Quy Tắc Chuyện Lạ A?
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved