Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tu-dau-tu-tien-sinh-con-lien-vo-dich.jpg

Từ Đầu Tu Tiên: Sinh Con Liền Vô Địch

Tháng mười một 28, 2025
Chương 658: Ta là Tổ Thần, Trần Quân là cũng (đại kết cục) Chương 657: Phân Tinh Thần trâu, lão tổ trở về
lang-la-cai-nay-uchiha-toan-bo-nho-cong-nghe-cung-hung-ac

Làng Lá: Cái Này Uchiha Toàn Bộ Nhờ Công Nghệ Cùng Hung Ác

Tháng mười một 23, 2025
Chương 305: Đại kết cục - FULL Chương 304: Bị phong ấn Kaguya toàn gia
cai-gi-he-thong-vi-khoa-lai-tranh-ta-muon-dien-roi.jpg

Cái Gì? Hệ Thống Vì Khóa Lại, Tranh Ta Muốn Điên Rồi

Tháng 1 17, 2025
Chương 745. Thế giới đẹp nhất chi hoa, trong luân hồi tìm nàng! ( đại kết cục ) Chương 744. Hoàn Vũ tịch diệt, Thiên Đạo biến mất, váy tím nữ tử về luân hồi
one-punch-man-bat-dau-song-kamui.jpg

One Punch Man: Bắt Đầu Song Kamui

Tháng 12 3, 2025
Chương 187: Cực hạn Tu La tràng (xong) - FULL Chương 186: Tu La tràng
ta-cung-nam-cai-dai-my-nu-xuyen-qua-den-bac-tong.jpg

Ta Cùng Năm Cái Đại Mỹ Nữ Xuyên Qua Đến Bắc Tống

Tháng 1 12, 2026
Chương 387: Khải hoàn, thu hoạch khổng lồ Chương 386: Phong sói cư tư
live-stream-giam-dinh-do-co-chuc-mung-dai-ca-vui-nhac-com-tu.jpg

Live Stream Giám Định Đồ Cổ, Chúc Mừng Đại Ca Vui Nhấc Cơm Tù

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Hết bản cảm nghĩ Chương 473. Mục tiêu, là toàn thế giới đồ cổ
toan-cau-cao-vo-bat-dau-rut-den-hoang-co-thanh-the.jpg

Toàn Cầu Cao Võ, Bắt Đầu Rút Đến Hoang Cổ Thánh Thể

Tháng mười một 29, 2025
Chương 523: Khởi đầu mới! Chương 522: Ma Thần vẫn lạc!
tu-tien-tu-bien-thanh-chon-xac-bat-dau-la-gan-thuan-thuc

Tu Tiên: Từ Biên Thành Chôn Xác Bắt Đầu Lá Gan Thuần Thục!

Tháng mười một 12, 2025
Chương 647: Hoàn tất chương, thiên địa trọng triệt! Chương 646: Đỗ Ân: Ta không giả. (3)
  1. Đông A Tái Khởi
  2. Chương 225: Hóa Châu biến đổi.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 225: Hóa Châu biến đổi.

Phong hỏa đài là cách truyền tin tức đi xa đơn giản mà hiệu quả nhất. Nhưng tin tức được truyền tải cũng rất đơn giản, nội dung thì tùy thuộc vào mật hiệu giữa các bên sẽ có cách dùng phong hỏa đài riêng biệt. Thông thường có hai loại phong hỏa đài chính là khói hiệu và lửa hiệu.

Để làm ra khói hiệu thì rất đơn giản, chỉ cần dốt lửa rồi tưới nước phân tươi lên trên đống củi là được. Khói hiệu có thể dùng cả ban ngày lẫn ban đêm nên được dùng rất phổ biến. Còn lửa hiệu thì cần trời tối hoặc những ngày trời ít nắng để sử dụng nên thường chỉ dùng cho những trường hợp đặc biệt, để truyền tài những thông tin lưu ý riêng.

Từ khi thấy ngọn nửa cháy rừng rực, ven hồ Đại Lãng cũng dần thắp lửa theo, Phạm Phúc suốt đêm đứng trên thành Hóa Châu lo lắng chờ đợi Nguyễn Bạ mang tin tức quay về. Tình thế Hóa châu đang rất tốt cho Đại Việt, càng kéo dài càng tốt, Phạm Phúc không muốn tình thế này có chút biến động nào.

Mặt trời lên khiến cảnh vật dần sáng rõ, tới giờ này Phạm Phúc vẫn chưa thể quen nổi với tốc độ biến đổi chóng mặt của Hóa châu. Dường như mỗi ngày mới, Hóa châu đều mang tới cho bản thân có phần già cỗi của hắn những ngạc nhiên mới. Dưới tầm mắt của hắn, những cánh đồng mới nửa năm trước chỉ để cho cỏ mọc hoang tới đầu gối, lau sậy cao quá đầu thì giờ đang lố nhố người và gia súc bắt đầu cày xới thành hình từng mảnh ruộng để chờ vụ mùa mới.

Thủy tặc bị nhốt yên vị trong Đại Lãng, đám giặc cướp cũng bị càn quét một lượt giúp những lưu dân dần dần quay về quê hương, từ khu dân cư đầu tiên bên ngoài thành Hóa Châu dần xuất hiện. Các hộ dần dần tụ lại từ vài chục đến cả trăm nóc nhà để hình thành lại từng làng khi xưa. Nếu không có những nóc nhà này sẽ không ai nghĩ Hóa Châu vẫn còn nhiều hộ như thế. Vì công tác thống kê lập đơn số (là sổ hộ tịch) từ lâu đã bị bỏ bê, nên cả quan viên Hóa Châu lâu năm cũng không thể nắm rõ số hộ ở địa phương mình. Thêm đám nô lệ, giặc cướp bị bắt trừ đi vài trăm tên khỏe mạnh đang đắp lũy ở trung lộ thì đều được đẩy ra ngoài đồng làm việc. Có Nguồn sắt kém chất lượng từ hàng nghìn cây đao của thủy tặc bị nung chảy để làm nông cụ, mọi việc trở lên dễ dàng hơn rất nhiều.

Phạm Phúc khi được yêu cầu chuyển hỏa khí cho Trương gia còn nghi ngờ thế lực đứng sau Trương Gia là đối thủ của Hoàng Thái Tử, nhưng giờ thì hắn có thể chắc chắn hai bên là đồng minh. Một ngoài sáng ngầm hỗ trợ phía sau, một trong tối âm thầm thi triển chiêu thức. Vì thế mà chuyện bố trí khai hoang Hóa Châu, hỗ trợ lưu dân ổn định cuộc sống trước mắt, miễn thuế ba năm mà Trương Hoài đang triển khai hắn chẳng quản. Đến tội phạm bị đày tới Hóa Châu già trẻ mấy ngàn người Phạm Phúc cũng cho thuyền chở thẳng tới Trương gia. Bản thân hắn giờ chỉ chăm chăm vào nhiệm vụ của mình là giữ lộ biên quân ở Hóa Châu làm tốt nhiệm vụ.

Chiến mã trên đường cuốn bụi lên mù mịt dần về tới thành Hóa Châu thì Phạm Phúc mới chịu xuống khỏi thành. Nguyễn Bạ vừa thấy Phạm Phúc liền dừng ngựa nhảy xuống chắp tay chào:

– Bái kiến tướng quân.

Phạm Phúc đưa cho Nguyễn Bạ bầu nước rồi ra hiệu vào trong nói:

– Uống đi, chúng ta cùng về đại doanh. Vừa đi vừa nói. Hỏa đài tối qua là thế nào?

Nguyễn Bạ từ hồ Đại Lãng xuyên đêm phi về đây, hắn ngửa cổ tu ừng ừng bầu nước để xua đi cơn đói rồi nói:

– Bẩm tướng quân, thuộc hạ cũng không rõ. Tối qua thấy hỏa đài thuộc hạ cho thuyền chiến giăng đèn rời bến làm thanh thế muốn đánh thủy tặc như giao hẹn. Nhưng nhiều vấn đề chưa rõ ràng nên khi thấy đoàn đuốc dài từ trên núi dần quay về thuộc hạ lại cho thuyền quay về. Có vẻ đám thủy tặc hôm qua đã tổ chức đánh lên Hải Vọng, còn cụ thể thì phải chờ tin từ chỗ Trương Hoài báo rõ hơn.

Phạm Phúc gật đầu khen ngợi:

– Làm rất đúng. Thủy tặc hiện giờ chưa được diệt. Cứ củng cố các thủy trại trong hồ, gia cố thêm tháp canh dọc bờ để cảnh giác, giam bọn chúng trong Đại Lãng là được rồi.

Nguyễn Bạ chắp tay đầu hơi cúi:

– Vâng, thuộc hạ đã hiểu.

– Được rồi, cùng ta ăn cơm đã. Ta có chuyện muốn nói.

Cơm ở Hóa Châu dường như luôn có cá, biên quân trước giờ phải tự túc một phần quân lương nên những thứ có thể bắt được ở địa phương để cải thiện bữa ăn đều được bắt. Trên khay cơm có con cá bằng hai bàn tay cũng chẳng lạ, nhưng bát cơm trắng thơm nức mũi quật đến tận nóc khiến Nguyễn Bạ há mồm kinh ngạc dụi mắt mấy lần rồi mới hỏi:

– Chủ, chủ tướng. Đây thực sự là gạo trắng ạ?

Phạm Phúc nhìn phó tướng của mình chỉ mỉm cười vì biểu cảm của hắn, gật đầu đáp:

– Đúng thế, quân lương mới đấy. Ăn đi rồi ta sẽ nói rõ.

Phạm Phúc còn chưa nói xong mới gật đầu là Nguyễn Bạ đã vục mặt vào bát cơm không ngẩng lên nổi rồi. Cơm trắng, dẻo, ngọt lịm như được rưới đường khiến tay Nguyễn Bạ và cơm liên hồi không dừng được. Cả đời trong quân ngũ, ở biên quân này hắn được ăn gạo cũ, gạo hẩm mốc đủ no bụng đã là may mắn. Thân là tướng hắn vốn có thể ăn tốt hơn nhưng trong quân mà làm thế sẽ bị chửi chết, binh sĩ cũng chẳng phục. Gạo mới toàn bị đem nhập kho, quân lương cho biên quân toàn là loại cất trong kho tới mấy năm mới chịu đem ra dùng. Còn thứ gạo trắng phau thế này chỉ có vài nhánh cấm quân mới được thấy.

Bát cơm cứ như trôi tuột xuống bụng Nguyễn Bạ, con cá thì vẫn còn nguyên xi trên bàn, hắn liếm hết hạt cơm cuối cùng mới hơi gãi gãi đầu xấu hổ len lén nhìn lên. Phạm Phúc cũng đang đầy miệng cơm không tiện nói liền phất tay ra hiệu, lại thêm tô cơm quật tới nóc nữa bê vào khiến Nguyễn Bạ giật mình thon thót. Cứ như đây là bữa cơm đoạn đầu, nhưng hắn mặc kệ lại vùi đầu ăn tiếp.

Ăn tới kềnh hông bể bụng, Nguyễn Bạ tu chén trà cho xuôi cơm rồi mới hỏi Phạm Phúc:

– Chủ tướng, chỗ cơm trắng này là sao vậy ạ.

Phạm Phúc ăn xong từ lâu, uống tới chén trà thứ hai rồi, đợi tạp binh dọn xong bàn Phạm Phúc mới hướng về phía bắc chắp tay nghiêm nghị nói:

– Mật chỉ của Hoàng Thái Tử Điện hạ gửi tới, biên quân Hóa Châu được thăng thành cấm quân. Dù cần thêm một năm nữa để chính thức thông qua, nhưng từ giờ mọi chế độ, quân phí của chúng ta đều sẽ theo chuẩn của cấm quân. Lương thực này cùng đống quân phí, trang bị chính là được chuyển tới cùng mật chỉ của Điện hạ.

Nguyễn Bạ kinh ngạc tột độ làm rơi cả chén nước, hắn vội vã đứng dậy thành tâm quỳ xuống hướng về phía bắc dập đầu bôm bốp, cảm động hô lớn:

– Tạ ơn thánh ân. Vạn tuế, vạn vạn tuế.

Đợi Nguyễn Bạ hành lễ xong, Phạm Phúc phất tay rồi nói:

– Được rồi, Nguyễn Bạ. Ngồi đi, chúng ta có rất nhiều chuyện cần làm.

Đợi Nguyễn Bạ quay lại bàn thấp bên trái thì Trần Thạc giám quân cũng từ ngoài bước vào chắp tay chào hỏi:

– Tướng quân!

Phạm Phúc chìa tay mời Trần Thạc ngồi xuống bên phải rồi mới mở lời:

– Hôm nay họp hai người về đây vì mật chỉ mà Điện Hạ gửi cho thủy quân Hóa Châu, nội dung cụ thể của mật chỉ Trần Thạc giám quân ngài cũng đã xem hẳn cũng hiểu rõ dụng ý của Điện Hạ?

Trần Thạc quầng mắt còn chút thâm thâm vì cả đêm không ngủ chắp tay gật đầu đáp:

– Mạt tướng đã rõ.

Phạm Phúc lại quay về phía Nguyễn Bạ căn dặn:

– Như ta vừa nói, mọi chế độ, biên chế của thủy quân Hóa Châu từ nay sẽ chuyển từ biên quân thành Cấm Quân theo lệnh của Điện Hạ. Để làm việc này chúng ta phải cải tổ triệt để thủy quân Hóa Châu ngay từ hôm nay. Đầu tiên là xóa bỏ chế độ chia phiên của thủy quân Hóa Châu, toàn bộ binh sĩ đều phải quay về đại doanh, thống kê loại các binh sĩ già yếu, tuyển tân binh để đổ đầy quân số thủy quân theo biên chế của cấm binh. Sau đó là tiến hành huấn luyện, vũ trang lại cho binh sĩ. Sẽ có rất nhiều việc phải làm. Chúng ta sẽ đi chi tiết từng việc một.

Nguyễn Bạ đã theo Phạm Phúc lâu năm nên hiểu rõ suy nghĩ của chủ tướng. Hắn cau mày không thôi đợi Phạm Phúc ngừng lời hắn mới bước ra chắp tay hỏi xen vào:

– Bẩm chủ tướng, thuộc hạ có điều muốn nói.

Phạm Phúc ngừng lời gật đầu đáp ứng:

– Được, ngươi nói đi.

Biên quân trước giờ cuộc sống khó khăn, chu cấp cho biên quân chỉ bằng 2/10 cấm quân. Đồng cam cộng khổ bao năm, Nguyễn Bạ không nỡ tới khi được hưởng trái ngọt lại phải đuổi những huynh đệ lớn tuổi trong quân đi. Hắn vái tạ rồi tìm lý do để nói:

– Bẩm chủ tướng, thủy quân đặc thù hơn những binh chủng khác. Thủy quân cần những người có kinh nghiệm lâu năm với sông nước, nắm rõ luồng lạch, biết tính con nước, đặc biệt càng cần hiểu rõ cách điều khiển từng chiến thuyền đúng ý. Những lão binh trong quân dù sức không bằng tân binh nhưng lại là những người biết rõ những thứ này nhất. Nếu loại họ khỏi quân e rằng sức chiến đấu của thủy quân sẽ giảm mạnh, cần rất nhiều năm mới có thể đào tạo cho tân binh nắm vững được những kiến thức này. Vì thế mạt tướng kiến nghị chúng ta nên giữ lại những lão binh này, đợi tân binh hoàn thành huấn luyện chúng ta cho họ ra quân cũng chưa muộn.

Phạm Phúc từ lúc nhận được mật chỉ đã rất đau đầu vì vấn đề này, trong mật chỉ ghi rõ từ “loại các binh sĩ già, yếu”. Thân làm chủ tướng, đặc biệt lại ở nơi biên ải xa xôi này, vì nghi kỵ mà hắn càng không thể làm trái, nhất là khi giám quân Trần Thạc là người rất nguyên tắc. May mà có Nguyễn Bạ hiểu ý thay hắn đứng ra nói hộ. Phạm Phúc quay sang nhìn Trần Thạc thăm dò hỏi ý kiến:

– Trần Thạc giám quân thấy sao. Dù trong mật chỉ đã ghi rõ loại quân già yếu nhưng những vấn đề Nguyễn Bạ tướng quân đều là thực tế. Loại họ bây giờ e rằng thủy quân Hóa Châu phải mất vài năm tân binh mới có thể nắm vững những kiến thức này. Nếu loại những lão binh này thì khoảng trống trong mấy năm này sẽ rất lớn, khó có thể bù đắp.

Trần Thạc giám quân cau mày suy nghĩ rồi nghiêm giọng nói:

– Hai vị tướng quân, chuyện này ta cũng biết chút ít nên cũng hiểu vấn đề hai vị nói. Nhưng không những mật chỉ đã nói rõ như thế, chỉ tính riêng việc giữ họ lại thì ta lấy quân phí ở đâu để bù vào, ngài nên nhớ lệnh là phải tuyển tân binh đổ đầy biên chế của cấm quân? Chúng ta đâu thể chia binh ra làm nông bổ sung quân lương như trước.

Trần Thạc nói thế là còn có cửa, Nguyễn Bạ nhanh ý liền dấn lên cam đoan:

– Quân phí thì chỉ cần các huynh đệ trong thủy quân cắt giảm một chút là chúng ta có thể bù vào cho những lão binh này. Dù sao trước kia đồng lương của họ cũng rất ít ỏi nhưng không ai bỏ trốn cả, giờ lương tăng gấp mấy lần, giảm một chút cũng không là vấn đề gì. Đều là huynh đệ lâu năm, ta tin mọi người sẽ vui vẻ đồng thuận.

Phạm Phúc cũng nói xen vào:

– Đúng thế, Trần giám quân. Quân phí không phải điều đáng ngại, chỉ cần thêm vài năm đợi các tân binh đã nắm vững mọi thứ, để các lão binh lớn tuổi rời đi sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Trần Thạc vân vê chòm râu dài tới ngực một lúc vẫn lắc đầu:

– Thế này đi. Các vị cứ lên danh sách thống kê những lão binh này trước, thu thập ý kiến các chỉ huy, binh sĩ về vấn đề chia sẻ quân phí. Còn ta sẽ viết tấu gửi điện hạ nói rõ những lợi hại trong chuyện này. Đợi chỉ thị tiếp theo, khi đó ở hay đi sẽ do Điện hạ quyết định. Hai vị thấy thế nào?

Chuyện tới đây đã là quá tốt, Phạm Phúc liền chắp tay khấu tạ nói:

– Thay mặt thủy quân Hóa Châu tạ ơn giám quân thấu hiểu. Được như thế mỗ không cầu gì hơn, cứ quyết định như thế. Chuyện này trăm sự nhờ Trần giám quân.

Trần Thạc xua tay nói:

– Ta chỉ làm đúng chức phận của mình. Vậy ta xin lui về trước viết thư nói rõ lợi hại để gửi Điện hạ. Chuyện còn lại hai vị cứ bàn bạc rồi cho ta biết là được.

Nói xong Trần Thạc liền bước nhanh rời đại doanh, còn Phạm Phúc liền cúi người thì thầm nói với Nguyễn Bạ còn đang nhăn nhó vài câu khiến mặt hắn giãn ra tươi hơn hớn.

Nguyễn Bạ gật đầu cái rụp rồi cũng lao vọt ra ngoài chạy đi mất dạng

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tai-hogwarts-di-hoc-tuyet-menh-doc-su.jpg
Tại Hogwarts Đi Học Tuyệt Mệnh Độc Sư
Tháng 2 16, 2025
lan-thu-nhat-the-gioi-ma-phap-dai-chien
Lần Thứ Nhất Thế Giới Ma Pháp Đại Chiến
Tháng 10 11, 2025
vo-han-hop-thanh-ta-truong-sinh-van-co.jpg
Vô Hạn Hợp Thành Ta, Trường Sinh Vạn Cổ
Tháng 2 21, 2025
mot-quyen-van-can-luc-nguoi-quan-han-goi-quan-van.jpg
Một Quyền Vạn Cân Lực Ngươi Quản Hắn Gọi Quan Văn?
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved