Chương 224: Quỷ môn quan, thập nhân khứ, cửu bất hoàn 3.
Tình thế đang là tốt nhất cho thủy tặc tính từ đầu trận chiến tới nay. Thủy tặc đã có thể chiếm được vị trí đứng chân gần đỉnh núi giúp chúng dần tập trung được quân số lên tới vài chục người trước khi tiếp tục đánh lên. Tình hình trong mắt tướng hiệu của thủy tặc tốt lên trông thấy. Tên thân binh lĩnh quân của Trà Hải phấn khích liên tục chỉ huy nhanh chóng dồn quân qua đoạn đường mòn tiến lên mảnh đất bằng phẳng hiếm hoi. Hắn không định cho Đặng Tất cơ hội đẩy lùi thủy tặc xuống đường mòn lần nữa.
Tình thế thuận lợi nhưng Trà Hải sau thoáng vui mừng, rồi hắn lại cố nheo mắt nhìn cho rõ hành đồng của khoảng chục binh sĩ trên đỉnh núi đá. Ánh mặt trời dần ngả về tây, ánh sáng dần yếu ớt làm hắn càng phải chú tâm nhìn những bóng đen đang bu lại như đàn kiến nhỏ. Mãi mới nhận ra, Trà Hải vội vã hét lên:
– Thổi hiệu lui quân, thổi hiệu lui quân. Nhanh.
Tên thân binh bên cạnh ngỡ ngàng vì mệnh lệnh bất ngờ của chỉ huy, phải mất vài giây hắn mới luống cuống đưa tù và lên thổi.
Tiếng tù và cất lên bất ngờ khiến thủy tặc trên sườn núi ngơ ngác vì hiệu lệnh khó hiểu giữa lúc tình thế đang thuận lợi nhất. Có điều chúng vẫn lục ục lui xuống sau một hồi lưỡng lự. Nhưng mọi thứ giường như đã quá muộn.
Tiểu Trì hò hét gần chục binh sĩ Hoài Văn quân bám tay vào ba cây gỗ như bắp tay dùng hết sức ấn, đu người kéo xuống. Gân xanh gân đỏ nổi hết lên trên mặt từng binh sĩ nhưng mọi thứ vẫn không si nhê. Mắt thấy Đặng Tất cùng người của mình đã bắt đầu rút chạy ngược lên đỉnh núi, Tiểu Trì hối hả giục chục binh sĩ còn lại đang mải ném đá:
– Mau tới giúp bọn ta.
Những binh sĩ Hoài Văn quân còn lại liền bất chấp buông đồ trên tay xuống cũng ùa cả vào bám vào từng thân cây cứng cáp ra sức ấn xuống.
Đặng Tất cùng vài thân binh ở dưới mặc kệ sự truy đuổi của đám thủy tặc đều ra sức chạy lên đỉnh núi, nhờ đá được ném xuống và vài mũi tên cuối cùng bắn yểm trợ đám Đặng Tất cũng có thể tạm cắt đuôi được đám thủy tặc phía sau. Khi rút chạy, mắt Đặng Tất luôn hướng lên phía trên đỉnh núi chờ mọi động tĩnh. Tiếng hét của Tiểu Trì vọng xuống:
– Cậu chủ, voi con tới.
Đặng Tất vội vã quát tháo đồng đội xung quanh:
– Tản ra. Mau tìm chỗ ẩn nấp.
Những thân binh bao gồm cả Đặng Tất liền tái mặt chạy dạt sang hai bên bất chấp đấy là vách đá lởm chởm hay vực sâu dưới chân, tất cả đều cố nép mình tránh khỏi đường chính.
“Uỳnh, uỳnh” gần như vang lên đồng thời cùng tiếng tù và là tiếng nổ như dời non lấp bể trên đỉnh núi. Tảng đá lớn như chú voi con bị đúc khoét rỗng chân, nhờ sức của gần 20 con người cùng mấy cây đòn bẩy bằng gỗ bắt đầu bật ra khỏi đỉnh núi tìm đường lăn xuống, tạo nên những tiếng động kinh khủng như địa long chuyển mình. Đá to rất khó điều khiển hướng rơi xuống đúng được con đường mòn lên núi, nhưng có một điều chắc chắn là mảnh đất bằng phía dưới sẽ là nơi nó đi qua, dù trên đường có vài mỏm đá nhô lên cũng đừng hòng cản nó lại.
Tiếng tù và vang lên đám thủy tặc còn chưa kịp rút đi thì sau âm thanh uỳnh uỳnh trên đầu, ngọn núi dưới chân như run rẩy theo mỗi cú va chạm. Hơn 50 con người dồn lên mảnh đất bằng phẳng hoảng hốt la hét muốn chạy xuống dưới. Nhưng đường núi lởm chởm, lối đi nhỏ hẹp lại nhồi nhét cả đống người trở nên tắc cứng, những bức tường khiên chắc chắn khi nãy lại thành thứ cản đường vướng víu nhất. Đá chưa tới mà cả chục người đã bất chấp nhảy khỏi đỉnh núi hoặc có thể là bị xô xuống. Tiếng quát tháo huyên náo, xen vào tiếng chửi bới vang lên inh ỏi, bị nỗi sợ bao trùm, đám binh sĩ chen lấn càng làm tình trạng trở lên tồi tệ:
– Tránh ra, lũ ngu, tránh ra.
– Chạy đi, mau chạy đi.
– Con mẹ nó, ta chưa muốn chết.
“Rầm” mọi âm thanh trên đỉnh núi bỗng im bặt, chỉ còn văng vẳng tiếng nhốn nháo bên dưới sườn núi. Sau tiếng động lớn chú voi con vọt ra khỏi bãi đất trống không kiểm soát được mà nảy vô định xuống dưới không theo quy tắc nào cả. Nó như một đứa trẻ nghịch ngợm xô đổ một chum tương làm cái chum vỡ tan tành, nó mặc kệ mặt đất nhoe nhoét nước tương tràn ra rồi tiếp tục vô tư chạy nhảy tung tăng về phía trước, chẳng hề quan tâm cũng chẳng cần biết hậu quả mình vừa gây ra.
Mặt đất vỏn vẹn mấy chục bước bây giờ nhoe nhoét không nhìn ra cái gì. Là máu, là thịt, là nội tạng hay chỉ là bùn đất. Vài mảnh cơ thể còn sót lại vẫn đang phụt ra những tia máu cuối cùng, vài mảnh thân trên hay thân dưới vẫn đang giật giật lên vô thức, vài nhãn cầu bắn ra tứ phía còn đang lăn trên sườn dốc. Những mỏm đá không biết từ khi nào bị nhuộm đỏ, những miếng thịt vụn đỏ hỏn vương vãi khắp nơi.
Đặng Tất cũng đờ đẫn nhìn thảm cảnh bên dưới một hồi, hắn quệt mồ hôi nhìn hơn chục tên thủy tặc như cái xác không hồn còn sót lại trên dải đất bằng hò hét thân binh đang nôn thốc nôn tháo bên cạnh:
– Các huynh đệ xông lên, Giết!
– Giết!
Trà Hải mắt trợn muốn rách da, đội hình thủy tặc bên trên đã hoàn toàn vỡ vụn vì một tảng đá, chưa kể tới con số thương vong khổng lồ phải gánh chịu. Tảng đá cuốn lên cao kèm theo máu thịt bắn xuống dưới sườn núi như mưa đánh sập chút tinh thần cuối cùng của thủy tặc. Như ong vỡ tổ, thủy tặc rút lui còn chẳng ra hình dạng gì, mạnh ai nấy bỏ chạy tán loạn, không còn giống đội quân kỷ luật khi sáng, hiện giờ chẳng có gì có thể ngăn chúng bỏ chạy.
Tiếng reo hò mừng rỡ của Hoài Văn quân trên đỉnh núi càng khiến Trà Hải sôi máu, dù thương vong đã cực khủng khiếp nhưng Trà Hải vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Vì hắn biết đối phương trên đỉnh nũi cũng dần cạn kiệt vũ khí rồi, quan trọng nhất là hắn không muốn tương lai phải một lần nữa trải qua chuyện này. Trà Hải tuốt đao vét nốt số quân cuối cùng của mình hạ lệnh:
– Người đâu, cử người ở lại tập hợp những binh sĩ tản mác trên núi rút xuống. Số còn lại theo ta đánh lên núi, báo thù cho các huynh đệ. Giết!
– Giết!
Đám thủy tặc xung quanh Trà Hải thấy đồng đội tan tác đã muốn thoái lui, nhưng dưới sự thúc ép của thân binh cũng buộc phải hò hét xông lên theo Trà Hải.
Những tưởng đòn vừa rồi, cùng với việc trời nhá nhem tối sẽ khiến Trà Hải phải rút quân, Đặng Tất cau mày khi thấy hắn lại đang trực tiếp dẫn người rẽ cánh tàn binh mà xông lên. Niềm vui trong mắt Hoài Văn quân vụt tắt, chiến đấu cả ngày thật sự họ đã rất mệt. Không khí trở lên có phần hụt hẫng. Đặng Tất nhổ một bãi nước bọt, nhặt lên tấm thuẫn nằm vất vưởng dưới mặt đất rồi chẳng nói chẳng rằng dần bước qua bãi thịt nhão nhoét tới phía trước khoảng đất bằng phẳng. Tiểu Trì lo lắng vội bước lên có ý khuyên can:
– Cậu chủ, Chúng ta hết tên rồi, đá gỗ cũng hết. Hay là người rút đi, để chúng thuộc hạ ở lại.
Đặng Tất ánh mắt kiên định, có chút gay gắt quát:
– Câm mồm, ta há là phường tham sống sợ chết, là loại có thể bỏ huynh đệ ở lại mà sống một mình? Ngọn núi này không thể mất, nếu không đường xuống thủy trại của chúng ta sẽ bị chặt đứt, khi đó hoàn cảnh của quân Chiêm bây giờ chính là tương lai của chúng ta sau này. Dù có chết hết cũng phải kéo quân Chiêm chết cùng, không được để ngọn núi này rơi vào tay chúng.
Đặng Tất giật tay Tiểu Trì ra rồi tiếp tục bước về phía trước, nói câu cuối:
– Nếu vương gia ở đây người cũng làm thế thôi.
Những binh sĩ xung quanh thoáng bần thần rồi lầm lầm lỳ lỳ cũng cầm lên tấm khiên của mình lặng lẽ bước tới xếp thành từng hàng chắn trước con đường mòn. Tên hết, đá hết ai cũng biết hiện giờ chỉ còn cách đánh giáp lá cà với đội quân đông hơn gấp mấy lần kia để giữ lấy ngọn núi.
Gần chục binh sĩ ở sườn núi bên kia canh chừng mặt sau thấy đám thủy tặc lại muốn đánh lên thì cũng leo lên hội họp. Tay họ cũng gom góp mang theo được hơn chục cây phi điểu duy nhất. Cả đám chắp tay cúi chào trước khi tham gia vào đội ngũ.
– Chỉ huy!
Đặng Tất chỉ gật đầu đáp lại khen ngợi:
– Tốt lắm.
Bầu trời dần chuyển đỏ, bóng tối dần rà xuống rất nhanh, khu rừng bên dưới đã không còn ánh sáng chiếu tới, chỉ còn đỉnh núi là vẫn còn chút ánh sáng yếu ớt. Trà Hải cuối cùng cũng tiếp cận được tới chiến trường ngổn ngang thủy tặc để lại. Hắn biết vũ khí tầm xa giờ là lợi thế của thủy tặc khi đám Đặng Tất đã hết sạch tên đá. Đường núi nhỏ hẹp không thể dùng thuẫn binh che chắn cho trường thương như bình thường, Trà Hải tự tin cho trường thương lên trước mở đường mà không cần thuẫn binh đi trước.
Trước gần 30 mũi thương nhọn hoắt đang dần dồn tới đan thành nhiều lớp, các binh sĩ Hoài Văn quân đều nín thở chờ đợi tín hiệu từ Đặng Tất. Không có vũ khí dài để khắc chế lại, Đặng Tất hiểu nếu đứng yên thì chỉ có chết dần. Nhắm nhắm đối phương tiến vào phạm vi 20 bước, hắn quay lại hét lớn:
– Phi điểu, phóng!
Từ trên cao ném xuống, phi điểu lại càng uy lực. Âm thanh rít lên của phi điểu như thành nỗi ám ảnh của đám thủy tặc, chỉ thoáng nghe qua tiếng lệnh này đám thủy tặc đã muốn khựng lại nhìn lên trên đầu. Chục cây phi điểu lại dễ dàng biến rừng thương phía trước trở nên rách nát mở ra lối đi tiến vào đội hình thủy tặc.
– Các huynh đệ, Giết!!! Giết!
Đặng Tất cùng Hoài Văn quân nhân cơ hội đối phương choáng váng liền lao mình khỏi mảnh đất bằng phẳng lao xuống con đường mòn khấp khểnh mà chém giết.
Đám thương binh đi đầu bị áp sát, những cây thương dài trong tay trở lên vướng víu chết lại càng nhanh. Trà Hải ở phía dưới bực tức vì đối phương vẫn giấu con bài cuối cùng tới giờ để gây sát thương lớn cho thủy tặc. Hắn tuốt đao tự mình dẫn thân binh tiến lên còn liên tục hò hét:
– Tiến lên, tiến lên, chúng sắp kiệt sức rồi băm vằm bọn chúng ra.
Cả đoạn đường mòn nhanh chóng thành bầy loạn chiến khắp các mỏm đá, mô đất, bất cứ chỗ nào có thể đặt chân. Chẳng có đội hình nào được lập ra, chỉ có từng nhóm 2-3 binh sĩ tụ lại với nhau cùng chiến đấu. Bóng tối ập xuống cũng không thể cản nổi cuộc chiến của mấy chục con người đang say máu.
Tầm nhìn chỉ đủ để thấy được 2-3 bước chân phía trước, chẳng ai biết chính xác bên nào đang chiếm lợi thế, chỉ có tiếng hét thúc giục của Trà Hải, tiếng hô hoán tả xung hữu đột của Đặng Tất mới giúp binh sĩ hai bên biết vị chỉ huy của mình vẫn còn sống.
Một bàn tay khẽ níu ống tay của Trà Hải, kéo hắn ra khỏi cơn say máu phía trước chỉ về phía ngọn núi như cây nến khổng lồ nhắc nhở:
– Tướng quân, ngài xem kia là cái gì.
Dưới nền trời đêm, ánh lửa sáng rực như mặt trời nhỏ trên một trong những đỉnh núi cao nhất của dãy Bạch Mã kia có thể thấy rõ mồn một. Trà Hải cau mày nhưng còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì một thân binh khác lại hối hả chỉ tay về phía bắc hoảng hốt nói:
– Tướng quân, ngài xem.
Ánh lửa trên núi cháy lên được một lúc, dần dần dưới hồ Đại Lãng, hàng chục đốm sáng nhỏ cũng dần được thắp lên. Trà Hải chỉ cần lướt qua cũng đủ biết, vị trí đốm sáng đều là những nơi đặt tháp canh, thủy trại của thủy quân Hóa châu.
Nghe tiếng Đặng Tất vẫn văng vẳng phía trên, Trà Hải bực bội hạ lệnh:
– Lui quân, theo đường mòn rút về thủy trại. Đốt đuốc nhiều lên cho đám thủy quân Hóa Châu thấy.
Tiếng tù và lui quân của thủy tặc vang lên, những binh sĩ Hoài Văn quân hò hét vui mừng. Trời tối không ai biết được đối phương mất bao nhiêu quân trong nửa ngày vừa qua, xác chết vất vưởng trên sườn núi sẽ thành bữa ăn cho dã thú trong rừng, qua đêm nay chẳng còn biết được mấy cái xác nguyên vẹn.
Hoài Văn quân hiện giờ cũng chỉ có thể ở lại trên đỉnh núi tắm sương liếm láp vết thương, xét về tỷ lệ thương vong hai bên dường như tương đương. Quỷ môn quan, thập nhân khứ, cửu bất hoàn không phải chỉ nói về riêng phía tấn công.
Nhìn rừng đuốc dưới chân, cùng những đốm sáng đang lướt đi trên mặt hồ, Đặng Tất mặt lại đầy lo lắng.
Trên đỉnh núi cao nhất, nơi đống lửa đang cháy đỏ rực soi sáng cả mặt đất ngổn ngang xác chết. Bàn La Mê không đạt được mục đích đành chấp nhận lặng lẽ rút ngược vào rừng, trên đồn Hải Vọng binh sĩ Hoài Văn quân cũng tan tác vì trận khổ chiến. Lợi dụng đêm tối, Vũ Minh bị Bàn La Mê quay như chong chóng khắp tứ phía, mỗi khi phát hiện kẻ địch tấn công thì thủy tặc đã áp sát chân thành khiến tam sảo pháo trở lên vô dụng.
Dù quân số gần như ngang nhau, nhưng vì không thể nắm được rõ quân số đối phương đang tấn công lại lo kẻ địch dương đông kích tây, Vũ Minh phải chia quân phòng thủ cả bốn mặt, lại không dám cắt quân từ các mặt thành khác sang để tăng viện. Thành ra, mỗi lần giao chiến, thủy tặc dường như luôn áp đảo quân số của hắn. Chỉ tới khi, Vũ Minh mạo hiểm đốt lên phong hỏa đài để soi rõ hành tung kẻ địch mới có thể giúp Hải Vọng được đứng vững.
Nhìn phong hỏa đài cháy hừng hực, Vũ Minh cũng chỉ hy vọng, Nguyễn Bạ sẽ không dốc thủy quân Hóa Châu vào đánh thủy trại như đã giao hẹn.