Chương 115: Lườm rau gắp thịt.
Mặt đông nam tiếng pháo ngày càng thưa thớt phần vì nòng pháo đã quá nóng không thể tiếp tục bắn, phần vì nguồn đạn, thuốc nổ sắp cạn kiệt. Cuộc chiến trên mặt thành ngày càng quyết liệt, Trương Tuấn hiện giờ cũng trực tiếp tham chiến bảo vệ mặt thành.
Trương Tuấn hiện giờ có thể nhẩm tính quân chiêm phía dưới có khoảng hơn 2 nghìn quân, là cánh quân chủ lực của Trà Hải. Có nghĩa mặt Tây chỗ Bàn La Mê chỉ có tầm 500 quân, là cánh thứ yếu để bắt Trương gia phải chia lực lượng ra chống đỡ.
Đạp thẳng vào mặt một tên quân Chiêm vừa thò đầu lên làm hắn gập cổ ra sau ngã xuống, Trương Tuấn nheo mắt nhìn lo lắng về phía tây, đến khi cảm nhận được tiếng chém giết vẫn dừng lại ở lối vào nội phủ Trương Tuấn thầm thở phào:
– May mà ta không rút người đi theo lời Nguyễn Bạ tướng quân.
Nhưng chưa yên tâm được bao lâu thì một thân binh chạy tới trước hắn quỳ xuống báo:
– Nhị thiếu gia, chỗ lão Lục không ổn rồi, địch đang tràn lên quá đông. Nhưng quân dự bị của ta đã hết.
Trương Tuấn đứng lên bục để nhìn rõ hơn về góc thành phía đông nam, nơi đang chịu áp lực tấn công từ cả 2 mặt, trên mặt thành quân Chiêm bỗng vượt lên chiếm ưu thế rõ ràng. Không rõ là do quân Chiêm điều một nhóm quân tinh nhuệ đánh vào đó hay thế nào, Trương Tuấn không do dự dùng lại con bài của mình, mỗi khi yếu thế ở vị trí nào đó Trương Tuấn hoặc điều quân dự bị tới hoặc sử dụng những bình gốm đựng dầu hỏa đốt xuống chân thành để cản đà tấn công của quân Chiêm:
– Đem dầu tới cho lão Lục.
Thân binh ở phía dưới liền đáp.
– Thiếu gia, ngày hôm nay quân Chiêm như cắn thuốc, nãy giờ chúng ta phải dùng liên tục nên dầu hỏa cũng cạn rồi.
Trương Tuấn cố gắng vắt óc suy nghĩ tìm biện pháp đối phó, hiện giờ chỉ có mặt đông bắc là còn bình yên vô sự, dù lực lượng ở đó rất mỏng. Nhìn phía Đông bắc vẫn yên ắng khiến Trương Tuấn có chút bất an nhưng hắn không nghĩ ra biện pháp nào khác, liền nghiến răng làm liều:
– Điều 50 quân ở thành bắc tiếp viện cho lão Lục.
Tên thân binh chưa kịp mở lời khuyên can, Trương Tuấn đã thúc giục:
– Nhanh lên, không còn nhiều thời gian đâu.
———————-
Trước đó, Trà Hải sau khi thấy tình hình trên thành không có nhiều đột biến, áp lực không đủ lớn hắn liền quyết định cho nhóm thân binh cùng đội quân tinh nhuệ nhất từ Danak tới trực tiếp tấn công vào góc thành đông nam.
Đúng như mong đợi của hắn, khi nhóm quân tinh nhuệ của hắn tham chiến tình hình chiến trường liền có biến hóa rất tốt cho quân Chiêm. Quân Trương gia bị 2 mặt dồn ép, ngày càng phải co cụm thu hẹp phạm vi phòng thủ, giúp quân Chiêm có nhiều chỗ đứng hơn trên mặt thành. Sự việc tiến triển ngày càng thuận lợi cho quân Chiêm, lần đầu tiên sau 4 ngày tham chiến, Trà Hải nắm chặt tay căng thẳng chờ đợi, đêm nay là canh bạc tất tay của hắn, chiến sự ở Trương gia không thể dây dưa thêm nữa, hắn còn nhiệm vụ phải vòng ra sau để khóa đuôi Kajo.
Giữa lúc tình thế đang rất thuận lợi, Trà Hải nheo mắt thấy rõ làn sóng mới từ phía đông đánh tới. Rõ ràng là viện quân của Trương gia mới tới tăng cường cho góc thành đông nam. Trong khi những người khác ở đại doanh vội vã muốn xin dẫn người lên tường thành tiếp ứng, Trà Hải dơ tay ra hiệu cho họ im lặng, khẽ nhếch môi cười rồi ra lệnh cho một kỵ binh phía sau:
– Đi đi, tới lúc rồi.
Nhận được lệnh từ Trà Hải, kỵ binh kia liền phóng ngựa lao về phía đông, chẳng bao lâu thì biến mất trong bóng tối. Những người còn lại biết chủ soái có sắp xếp thì liền nín thít không ai dám hé răng nữa.
Trên mặt thành, có được tiếp viện khiến chiến sự lại dần dần trở về thế giằng co, không bên nào chiếm được ưu thế tuyệt đối. Những vị trí quân Chiêm chiếm được trên mặt thành vẫn chưa thể mở rộng thêm, quân Trương gia cũng không thể đẩy lùi quân Chiêm về. Hai bên dường như đã tung hết lực lượng mình có lên chiến trường.
—————————-
Bàn La Mân sau 3 ngày hành quân bí mật, ngày nghỉ đêm đi. Để tránh tai mắt của Hóa Châu, hắn chuyên chọn đầm lầy hoặc rừng núi để di chuyển. Vì hành quân buổi tối trong đầm lầy và rừng rậm, cánh quân của Bàn La Mân cũng chịu tổn thất không ít, khi đi hắn có 2000 quân, nhưng tới được đây hắn chỉ còn hơn 1800 người.
Bàn La Mân cùng quân của mình lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, tiếp cận cách Trương gia còn chưa đầy 300 bước thì dừng lại đợi tín hiệu từ Trà Hải. Cánh quân của Bàn La Mê không mang theo được những loại vũ khí lớn, trong tay hắn chỉ có thang tre và cung nỏ để công thành, vì thế dù cuộc chiến ở hai mặt trận của Trà Hải và Bàn La Mê diễn ra rất quyết liệt đã cả canh giờ, hắn vẫn nhất định ém quân chờ đợi.
Tiếng vó ngựa đơn lẻ chạy tới điểm hẹn, Bàn La Mân khẽ mừng thầm. Như kết quả hắn mong muốn, kỵ binh từ chỗ Trà Hải chạy tới báo tin:
– Bàn La Mân tướng quân, địch đã kéo quân từ mặt đông bắc qua phía nam tiếp viện. Cơ hội của ngài tới rồi.
Bàn La Mân không đáp lại mà chỉ gật đầu với hắn. Cánh tay Bàn La Mân khẽ phất lên, lập tức cả biển người đen xì xì cúi sát mặt đất khiêng theo thang tre lặng lẽ tiếp cận tường thành mặt Đông Bắc.
Trong đêm tối, dù phía bên kia Trương gia tiếng chém giết vang trời vẫn không thể át hoàn toàn tiếng lạo xạo của bước chân, vũ khí và áo giáp va đập. Trên tường thành, các binh sĩ Trương gia dù không trực tiếp tham chiến nhưng cũng rất căng thẳng không biết bao giờ chiến tranh sẽ lan tới chỗ mình. Những tiếng lạo xạo tưởng như tiếng gió thổi cỏ cây nhưng càng lúc càng to khiến một lão binh phải chú ý. Lão binh hếch cằm nói với vài tân binh bên cạnh:
– Bắn thử vài mũi hỏa tiễn về phía trước cho ta xem.
“vút vút” mũi hỏa tiễn bắn hết tầm xa tới 150 bước cắm phập xuống đất ngay trước mặt hàng đầu quân Chiêm. Biết mình đã bị lộ, Bàn La Mân đứng bật dậy hét lớn:
– Toàn quân, xung phong. Giết!!!
“Giết” quân Chiêm có hiệu lệnh liền vùng dậy vác theo thang tre hò hét lao về phía tướng thành.
Trên tường thành lão binh lập tức dùng đao liên tục gõ vào cái kẻng để báo động, tiếng kẻng vang dội trong đêm truyền tới tai. Trương Tuấn hốt hoảng quay đầu lại về phía đông bắc bắt đầu vang lên tiếng chém giết, hắn trợn mắt giờ mới nhận ra:
– Chết tiệt, lườm rau gắp thịt, mục đích thật sự của chúng là ở phía đông bắc.
Nhưng Trà Hải không cho Trương Tuấn cơ hội để suy nghĩ đối sách, Trà Hải chỉ đao về phía tường thành hét lớn:
– Toàn quân, tấn công! Đừng cho bọn chúng cắt người ra cứu viện.
Theo hiệu lệnh của hắn, hai trăm quân Chiêm sót lại ở đại bản doanh lại dấn lên tấn công càng mạnh. Áp lực của quân Chiêm tăng vọt khiến Trương Tuấn không thể dứt ra, nhưng dấu hiệu từ phía dưới hậu viện giúp Trương Tuấn tạm gác lại chuyện ở đông bắc, hắn quát lớn:
– Toàn quân, cứ tập trung phòng thủ. Viện binh sắp tới rồi.
Chẳng biết cứu viện ở đâu ra, nhưng chiến trường chém giết tới đỏ mắt, ngươi không chết thì ta chết, không có thời gian để suy nghĩ nhiều, làm gì có mấy ai để ý tới tình hình ở nơi khác. Các binh sĩ vẫn theo hiệu lệnh của lão binh và Trương Tuấn tiếp tục chống đỡ kẻ địch trước mặt.
Nguyễn Lạc dưới sân hậu viện nghe tiếng kẻng vang vọng, thuốc nổ đã gần hết, có xoay pháo lại thì kẻ địch áp sát chân thành rồi cũng không thể bắn được. Quân dụ bị đã bị vét hết, ở hậu viện giờ chỉ còn thủy binh Hóa Châu, hắn quyết đoán tuốt kiếm hét lớn:
– Các huynh đệ, theo ta đi cứu viện thành bắc. Giết!
Nguyễn Lạc vét nốt 60 thủy binh trong đội pháo tiến nhanh về phía tường thành đông bắc.
Trên tường thành đông bắc giờ chỉ còn gần 100 binh sĩ, trước làn sóng đen sì quân Chiêm phía dưới đang lao tới các binh sĩ tuyệt vọng bắn ra lượng tên ít ỏi. Những lão binh tỉnh táo hơn khi thấy quân Chiêm chỉ có thang tre nên quyết liệt hơn liên tục thúc giục các binh sĩ chia ra phòng thủ những đầu thang quân Chiêm dựng lên.
Những câu liêm, đinh ba liên tục xô đổ những chiếc thang mới dựa vào tường thành ra, nhưng bị áp đảo quân số quá lớn làm lượng thang dựng lên được ngày càng nhiều. Lượng tên vượt trội của quân Chiêm bên dưới bắn lên giúp quân Chiêm chẳng mất bao lâu đã tiếp cận được tường thành. Chỉ cần thêm một chút nữa, những cuộc cận chiến đã bắt đầu nổ ra trên tường thành.
Gần một khắc sau, khi Nguyễn Lạc lên được mặt thành thì trên thành đã tràn ngập hàng chục quân Chiêm, Nguyễn Lạc không chần chừ liền vung kiếm tả xung hữu đột chém gục 2 tên quân Chiêm rồi liên tục chỉ huy thủy quân hỗ trợ binh sĩ Trương gia phòng thủ. Nhìn đội quân đông đảo phía dưới, Nguyễn Lạc không giấu được kinh ngạc, tổng lượng quân ở 3 mặt thành của quân Chiêm phải lên tới 5000 quân, vượt xa những gì quân Chiêm bày ra mấy ngày qua. Nguyễn Lạc dù không nói ra nhưng hắn biết, nếu không có thêm quân tiếp viện, Trương gia rất khó qua được đêm này.
Bàn La Mân nhìn thường thành có tiếp viện, sau một thoáng cau mày thì hắn nở ra nụ cười tự tin khi biết viện quân chỉ chưa tới 100 người. Ban La Mân nhếch môi chế giễu rồi ra lệnh:
– Chúng chỉ đang cố giãy chết thôi. Người đâu, dồn thêm quân lên tấn công, mở rộng chiến tuyến ra.