Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-minh-vuong-ngu-dao-tran-thien-ha.jpg

Đại Minh Vương: Ngự Đao Trấn Thiên Hạ

Tháng 5 6, 2025
Chương 1237. Rời đi thiên vương tinh vực, chạy về phía không biết! ( đại kết cục! ) Chương 1236. Nhan Tinh từ ném, ngàn năm đảo mắt qua, chuẩn bị rời đi!
cau-tai-di-gioi-thanh-vo-thanh.jpg

Cẩu Tại Dị Giới Thành Võ Thánh

Tháng 1 18, 2025
Chương 501. Đại kết cục! Chương 500. Quỷ dị đại mộ!
abc8486da9027a5f62aff23db498d9c1

Ta Có Thể Vô Hạn Tăng Lên

Tháng 1 16, 2025
Chương 778. Hằng vũ Chương 777. Chân tướng
ta-cong-duc-vo-luong-nuong-tu-la-yeu-lai-co-lam-sao.jpg

Ta Công Đức Vô Lượng, Nương Tử Là Yêu Lại Có Làm Sao

Tháng 12 30, 2025
Chương 475: Đại kết cục (cuối cùng) Chương 474: Đại kết cục (mười lăm)
thong-u-tieu-nho-tien.jpg

Thông U Tiểu Nho Tiên

Tháng 1 15, 2026
Chương 426: Thiên địa không dung Chương 425: Trước giờ đại chiến
Bắt Đầu Đám Cháy Cứu Người, Nhân Viên Chữa Cháy Ta Bị Phát Sóng Trực Tiếp

Bắt Đầu Đám Cháy Cứu Người, Nhân Viên Chữa Cháy Ta Bị Phát Sóng Trực Tiếp

Tháng mười một 8, 2025
Chương 506: Cuối cùng cứu viện 【 đại kết cục 】 Chương 505: Huệ về trấn nhỏ cứu viện
bi-giang-chuc-tran-ma-thap-nhat-tu-vi-thanh-dai-de.jpg

Bị Giáng Chức Trấn Ma Tháp, Nhặt Tu Vi Thành Đại Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 342. Đại kết cục Chương 341. Dù sao cũng phải thử một lần
chuyen-sinh-than-thu-ta-che-tao-am-binh-gia-toc

Chuyển Sinh Thần Thụ, Ta Chế Tạo Âm Binh Gia Tộc

Tháng 10 22, 2025
Chương 1013: Phiên ngoại không thấy tinh không Chương 1012: Phiên ngoại lão tổ tông kêu gọi
  1. Định Mệnh
  2. Chương 19: Có thù tất báo(2)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 19: Có thù tất báo(2)

Rời khỏi phòng của Kiến Lâm, Chí Vĩnh tìm một gia nhân thân tín lệnh điều tra về Kiến Lâm và bọn tiểu hài đồng cho y. Ngày mai Bạch Gia Hào trở về, y muốn báo tin này cho Bạch Y Vũ. Đứng trước cửa phòng cô, y một thoáng suy tư, nhìn vào cánh cửa đang đóng kia có gì đó tiếc nuối.

Sau lần vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Bạch Y Vũ và Kim Thiền, không biết là bản thân y và cô do vô tình hay cố ý mà những lần giáp mặt của hai người trở nên ít đi, lời nói cũng cẩn trọng hẳn. Không biết từ lúc nào giữa y và cô lại có một bức tường vô hình ngăn cách như thế. Y thở dài, đáy lòng dâng lên một niềm chua xót, trái tim lại thêm một lần quặn đau. Có phải vì chỉ một mình y đơn phương nên tình cảm bấy lâu giữa hai người chỉ một vài biến cố đã trở nên xa cách? Hay chính những biến cố ấy khiến y và cô trưởng thành hơn trong suy nghĩ, lời nói lẫn hành động nên mới y mới có cảm giác đó?

Trước đây, cô có thể khoác tay y cười đùa nhưng nếu là bây giờ, y không dám chắc mình có thể làm được điều đó. Vì y biết, bản thân không còn có thể chấp nhận, không còn có thể bên cô như ngày xưa nữa rồi. Giá như, y chỉ xem cô như muội tử, liệu sự thật hiện tại có thể xoay chuyển hay không?

Y vẫn còn mải suy tư thì cánh cửa trước mặt bật mở. Y có phần bối rối, mỉm cười nói:

“Tiểu Vũ, huynh đang muốn tìm muội.”

Bạch Y Vũ thần sắc khá nhợt nhạt, giọng nói cũng có phần không tự nhiên:

“Vậy sao? Vừa rồi muội nghe thấy tiếng đổ vỡ từ phòng Kim Thiền, có chuyện gì xảy ra à?”

“Cũng không có gì, muội ấy chỉ náo loạn một chút thôi.”

“Cái gì mà náo loạn một chút chứ?”

Kim Thiền vốn cũng đang muốn sang phòng Bạch Y Vũ để tìm đồng minh, không ngờ vừa mở hé cửa đã thấy Tiêu Chí Vĩnh đứng đó. Cô bực mình đóng cửa, nhưng vẫn áp tai lắng nghe động tĩnh từ bên ngoài. Chí Vĩnh vừa kết thúc câu nói, cô giận điên người lên, tung cửa bước ra, lớn tiếng với y.

Nhìn vẻ mặt đầy nộ khí của Kim Thiền, Bạch Y Vũ ngơ ngác quay sang Tiêu Chí Vĩnh như đang chờ câu trả lời từ y. Chí Vĩnh không ngạc nhiên gì, y dịu giọng:

“Kim Thiền, lần này là muội sai. Vậy mà còn lớn tiếng với huynh?”

“Muội sai? Muội sai ở chổ nào? Huynh nói muội nghe xem.”

“Muội không tự ngẫm lại mình đi, rõ ràng là muội ra tay quá đáng.”

“Y Vũ tỷ, tỷ phải phân xử chuyện này cho muội.”

Vốn hiểu tính khí của Kim Thiền nên Y Vũ im lặng, đợi cho cô ca thán xong mới lên tiếng:

“Chuyện này gã kia quả thật là đáng bị xử phạt. Dù vì lý do gì đi nữa hắn cũng không nên làm thế. Nhưng mà hành động trả đũa của muội cũng quá đáng không thua hắn đâu. Rất là xứng.”

Kim Thiền còn chưa kịp vui mừng vì câu trước thì câu sau Bạch Y Vũ đã dìm cô xuống dưới bùn. Uất không chịu được. Cái trò vừa đấm vừa xoa này đúng là tính của tỷ tỷ cô mà. Đã thế lại bồi thêm cái câu cuối cùng mới hộc máu chứ!

Kim Thiền thấy máu nóng dường như dồn lên trên mặt. Giữa trời tuyết rơi mà cô cảm giác như thân nhiệt giữa trưa hè. Bạch Y Vũ nhìn thấy bộ dạng của Kim Thiền thì phì cười, đưa mắt nhìn Tiêu Chí Vĩnh rồi lại nhìn sang muội tử trước mặt, giọng trêu đùa:

“Tỷ nói đúng chỗ nào hay sao mà mặt muội lại đỏ thế kia?”

“Tỷ… tỷ… Không thèm nói với tỷ nữa.”

Kim Thiền tức đến độ thở dốc, khó khăn lắm nới hoàn thành câu nói của mình. Sau mấy cái dậm chân, cô liếc Tiêu Chí Vĩnh một cái rồi mới quay người bỏ về phòng. Nhận được ánh mắt ấy của Kim Thiền, Tiêu Chí Vĩnh sởn gai ốc. Một dự cảm không mấy tốt đẹp hiện lên trong đầu y. Dường như Bạch Y Vũ cũng cảm nhận được điều đó, cô nhìn y nửa lo lắng, nửa như đùa cợt, khóe môi hơi cong, nói:

“Muội thấy hình như có gì đó không ổn. Tốt nhất mấy ngày tới huynh cẩn thận thì hơn.”

“Chắc không sao đâu. Muội ấy từ trước đến giờ vẫn vậy mà.” Tiêu Chí Vĩnh nói mà giọng điệu lại không yên tâm chút nào.

Cả y và Bạch Y Vũ không còn lạ gì tính khí của Kim Thiền, ngoài miệng tuy nói không sao nhưng mà y biết sóng gió đang ngấm ngầm nổi lên. Bạch Y Vũ trông thần thái của Tiêu Chí Vĩnh lúc này thì cười phá lên, rõ là trong lòng y sóng đang trỗi dậy, gió đang nổi từng cơn còn cố làm ra vẻ như trời yên biển lặng. Mấy trò báo thù của Kim Thiền đến cô còn đầu hàng đừng nói là người như y. Tiêu Chí Vĩnh thấy cô cười thì sắc mặt càng khó coi, mi tâm hơi chau lại, y cố rặn ra một nụ cười méo mó, hỏi:

“Muội còn có thể cười được sao?”

“Muội xin lỗi, nhưng ánh mắt huynh nhìn Kim Thiền thật sự là làm muội không kiềm chế được. Nếu huynh không ngại muội sẽ vào phòng lấy chiếc gương cho huynh.” Bạch Y Vũ vẫn không thôi cười, trả lời y.

“Lấy gương làm gì chứ?”

“Đương nhiên để huynh nhìn vẻ mặt của huynh bây giờ rồi. Ui da, hai người đúng là… hại muội cười chết mất.”

Tiêu Chí Vĩnh thầm than, nụ cười càng trở nên méo mó. Ôi trời, cái này có thể gọi là khóc không ra nước mắt không đây?

***

Đêm ấy trên bàn cơm, ngoài ba người là Tiêu Chí Vĩnh, Bạch Y Vũ, Kim Thiền còn có thêm Kiến Lâm và một bàn khác dành cho mấy nhóc tì. Phải nói là không khí trên hai bàn ăn tuy nằm cạnh nhau nhưng lại khác nhau như thiên với địa, lửa với nước. Trong khi bọn Tiểu Quế Tử vừa tranh nhau thức ăn, vừa đùa giỡn huyên náo, thiếu điều chén bát trên bàn cũng muốn nhảy vào cuộc chơi thì bàn bên kia một tầng mây mù giăng kín. Không ai nói với ai lời nào. Kiến Lâm cứ chốc chốc lại liếc mắt về phía Kim Thiền, Kim Thiền thì cứ liên tục bắn tia mắt đầy gai và lửa về phía hai nam nhân đối diện, khiến bọn họ đang ăn cơm mà cứ nghĩ mình đang nhai phải đá.

Bạch Y Vũ thấy không khí căng như dây đàn cũng không dám mở lời, chỉ sợ ngộ nhỡ đứt dây thì cô cũng không biết làm sao mà nối lại, thành ra cả bốn người cứ lùa vội cơm, uống đại rượu vào miệng mà chẳng ai thấy ngon lành gì dù trên bàn tuy không phải sơn hào hải vị nhưng cũng là những món ngon khó cưỡng.

Khi bữa cơm gần xong Kim Thiền mở chiếc túi giấy để bên cạnh từ lâu, lấy ra hai xâu kẹo hồ lô ngào đường. Cô đưa cho Bạch Y Vũ một xâu, nói:

“Ban nãy muội gặp người bán ngay trước cổng, nhớ là tỷ thích nhất món này nên mua hai xâu. Tỷ một, muội một. Còn những ‘người khác’ không có phần đâu.”

Bạch Y Vũ hết nhìn xâu kẹo lại nhìn Kim Thiền bằng ánh mắt ngờ vực. Kim Thiền thấy cô chần chừ không cầm thì giục:

“Tỷ còn không mau ăn? Chê kẹo hồ lô muội mua không ngon sao?”

“Làm gì có chứ.”

Nói rồi Bạch Y Vũ nhận xâu kẹo từ tay Kim Thiền đưa lên miệng, lén nhìn Tiêu Chí Vĩnh đang nghệch mặt ra đầy khó hiểu xen lẫn cả nghi hoặc rồi cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thanh quện nơi đầu lưỡi khiến cô bất giác mỉm cười. Quả thật, cô rất thích kẹo hồ lô. Một thứ mà chẳng mấy khi các tiểu thư khuê các thích đụng đến. Nó quá rẻ tiền và chỉ dành cho bọn tiểu hài đồng ham vui mà thôi. Nhìn thấy nụ cười của Bạch Y Vũ, Kim Thiền mới hài lòng, đưa xâu kẹo còn lại trên tay cho vào miệng, cô vừa cắn mút vừa mắng hai gã nam nhân đang nhìn chằm chằm vào mình:

“Bộ hai người chưa thấy nữ nhân ăn kẹo bao giờ hay sao? Coi chừng thủng mắt đó!”

Tiêu Chí Vĩnh và Kiến Lâm không hẹn mà cùng thu lại tia mục quang vừa phát ra, tiếp tục bữa cơm dang dở.

“Kì lạ! Từ trước đến nay có bao giờ muội ấy hảo ngọt đâu? Hôm nay lại ăn kẹo trông ngon miệng đến vậy? Có gì đó không ổn thì phải!” Một giọt mồ hôi lạnh chảy dọc theo sống lưng Tiêu Chí Vĩnh.

Canh ba nửa đêm.

Kiến Lâm nói:

“Tiêu đại ca, huynh xong chưa? Nhanh nhanh cho đệ cái.”

Giọng Tiêu Chí Vĩnh từ bên trong mao xí vọng ra:

“Chết tiệt, ngươi đừng có gọi nữa được không?”

“Kiến Lâm ca ca, đệ sắp chịu không nổi rồi!”

“Tiểu Quế Tử, ngươi đừng có làu bàu nữa.”

Ba người, hai lớn một nhỏ luân phiên ra vào mao xí như đi chợ. Họ không biết trong căn phòng đối diện tư phòng của Bạch Y Vũ, nữ tử họ Kim đang đắp chăn cười rúc rích.

“Đáng đời mấy người! Dám ăn hiếp Kim Thiền này? Giá có bao nhiêu là dễ dãi lắm rồi đó! Đợi đấy, ngày tháng sau này mấy người mà còn lớn lối thế nào ta cũng xử đẹp!”

Kim Thiền vừa cười vừa lẩm bẩm.

Bên ngoài trời lại đổ tuyết, gió thổi từng cơn, ba con người run rẩy giữa đêm vắng, Kiến Lâm nói:

“Rõ ràng hôm nay mình không hề ăn bậy, lại cùng ăn cơm chung với mọi người, sao lại chỉ có ta và Tiêu đại ca thế này kia chứ?”

“Đệ cũng ăn chung với mấy đứa mà chỉ mỗi đệ đau bụng.” Tiểu Quế Tử vừa ôm bụng ngồi bệt trên tuyết, vừa nói.

Tiêu Chí Vĩnh từ bên trong mao xí đi ra tiếp lời:

“Đệ có chắc là không ăn thứ gì chứ, Quế Tử?”

“Không có! Nhưng mà…”

“Nhưng mà làm sao?” Kiến Lâm thấy Tiểu Quế Tử bỏ dở câu nói thì giục.

“Nhưng mà đệ có ăn một xâu kẹo hồ lô bà chằn đưa cho trước bũa cơm chiều.”

Tiêu Chí Vĩnh nhăn trán, nói thầm:

“Kim Thiền đưa cho đệ một xâu kẹo trước khi ăm cơm, còn muội ấy lại ăn nó sau khi dùng cơm. Chúng ta ăn thức ăn giống nhau nhưng chỉ có ba người chúng ta đau bụng. Chỉ có thể là…”

“Rượu!”

Không hẹn mà Tiêu Chí Vĩnh và Kiến Lâm cùng nhìn nhau thốt ra một chữ duy nhất.

“Còn thứ của đệ chính là xâu kẹo hồ lô đó!”

Tiểu Quế Tử nói xong thì chạy biến vào mao xí, bỏ lại hai nam nhân mặt mày xanh lét nhìn nhau đầy đau khổ, cùng rút ra một bài học: Diêm vương có thể dây vào nhưng tiểu thư họ Kim kia thì tuyệt đối không thể!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Thần Tiên Cũng Có Giang Hồ
Bắt Đầu Làm Nằm Vùng, Bức Ta Lật Bàn
Tháng 1 16, 2025
ba-ngon-truyen.jpg
Bá Ngôn Truyện
Tháng 2 8, 2026
chuyen-sinh-tro-thanh-trong-tro-choi-boss-bao-quan
Chuyển Sinh Trở Thành Trong Trò Chơi Boss Bạo Quân
Tháng 10 18, 2025
phan-phai-khi-van-chi-tu-qua-nhieu-ta-nam-thang.jpg
Phản Phái: Khí Vận Chi Tử Quá Nhiều, Ta Nằm Thẳng
Tháng 4 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP