Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
de-nguoi-lam-quan-su-tinh-yeu-nguoi-cung-nha-gai-quan-su-tan-nhau.jpg

Để Ngươi Làm Quân Sư Tình Yêu, Ngươi Cùng Nhà Gái Quân Sư Tán Nhau

Tháng 1 21, 2025
Chương 270. Ảnh gia đình Chương 269. Cảm động
huyet-mach-than-nong-thien-ho-xuat-the.jpg

Huyết Mạch Thần Nông – Thiên Hồ Xuất Thế

Tháng 12 17, 2025
Chương 151: Đại kết cục Chương 150: Khoa học và thần thông 2
de-nguoi-luyen-vo-nguoi-thuan-dua-tri-so-a.jpg

Để Ngươi Luyện Võ, Ngươi Thuần Dựa Trị Số A!

Tháng 12 20, 2025
Chương 412: Vài chục năm không gặp, ngươi biến... Chương 411: Không được! Loại kết cục này ta sao có thể tiếp nhận!
dung-den-buc-ta-ta-chi-muon-nam-ngua-tu

Đừng Đến Bức Ta, Ta Chỉ Muốn Nằm Ngửa Tu

Tháng 10 20, 2025
Chương 561: Tiên giới Chương 560: Kiếm linh sẽ làm thơ
ta-ca-uop-muoi-phap-than-bi-loli-su-phu-nghe-len-tieng-long.jpg

Ta! Cá Ướp Muối Pháp Thần, Bị Loli Sư Phụ Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng 2 23, 2025
Chương 589. Ta trong tương lai chờ ngươi ( đại kết cục ) Chương 588. Đại kết cục ( bốn )
vo-hiep-bat-dau-long-tuong-ban-nhuoc-dai-vien-man.jpg

Võ Hiệp: Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Đại Viên Mãn

Tháng 2 4, 2025
Chương 9. Phiên ngoại thiếu niên nhậm hiệp (9) Chương 8. Phiên ngoại thiếu niên nhậm hiệp (8)
hong-hoang-nguoi-tai-tiet-giao-co-gang-lien-co-the-manh-len.jpg

Hồng Hoang: Người Tại Tiệt Giáo, Cố Gắng Liền Có Thể Mạnh Lên!

Tháng 4 29, 2025
Chương 1003. Đại kết cục Chương 1002. Huyền Tiêu cảnh Vương Trảm hiện
quy-diet-bat-dau-ke-thua-wolverine-mo-ban

Quỷ Diệt: Bắt Đầu Kế Thừa Wolverine Mô Bản

Tháng 10 4, 2025
Chương 1: Lời cuối sách hai: Mang nhà mang người Chương 0: Lời cuối sách một: Kamado nhà thường ngày
  1. Định Mệnh
  2. Chương 15: Tuyết mùa thu(phần 2)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 15: Tuyết mùa thu(phần 2)

Ngô Phàm đã đi được một lúc mà Thẩm Nguyệt Như vẫn còn ở lại trong phòng y. Cô đã thôi gọi tên y, thân ảnh bất động, ánh mắt ngoan lệ nhìn ra ngoài trời đêm. Hai mươi sáu năm qua cô vì ai mà vẫn cô đơn lẻ bóng? Vì ai mà con tim hờ hững với tất cả nam nhân từng gặp qua? Vì ai mà nước mắt lặng lẽ rơi trong đêm tối? Là vì người đó sao? Hay là vì cả hai? Hay vì chính bản thân mình?

Ngày Lôi Phong nắm lấy tay cô, nhắn nhủ với cô tâm nguyện cuối cùng. Cô biết mình đã thua triệt để, thua nữ tử chỉ ở bên cạnh y ba năm. Giây phút trước khi y buông bỏ thế gian, thanh âm còn sót lại là cái tên Y Y thoảng trong gió, vương vấn trên môi y. Còn bây giờ? Cô cười khổ. Bây giờ nam tử đó cũng vì người có cái tên Y Y kia mà thay đổi khiến cô nhìn thấy mà quặn lòng. Đúng ra, ngay khoảnh khắc Lôi Phong trút hơi thở cuối cùng cô cũng nên từ bỏ mới phải.

Thẩm Nguyệt Như không nhớ lần đầu gặp Ngô Phàm là khi nào, bởi y chẳng có gì đặc biệt khiến cô để tâm từ lần đầu gặp mặt cả. Nhưng khi y chính thức gia nhập vào Tứ Long năm năm trước, lần đầu nhìn thấy y thi triển chiêu thức và thốt ra câu “Tham kiến giáo chủ” cô suýt chút nữa đã lao đến ôm chầm lấy y. Giọng nói đó, khi Lôi Phong mất, cô những tưởng sẽ không còn được nghe thấy. Vậy mà y lại có giọng nói y hệt Lôi Phong. Nếu không phải Thẩm Ngạc Hoa khẳng định, cô vẫn mải huyễn hoặc Lôi Phong còn sống. Phải chăng vì thế mà cô yêu y? Vậy thì chẳng phải cô đang tìm hình bóng Lôi Phong ở y sao? Nếu thế thì cô cũng đang tự lừa dối bản thân? Tự mình đắm chìm trong ảo vọng?

Thẩm Nguyệt Như đưa tay day thái dương. Đầu cô như muốn nổ tung bởi những suy nghĩ mâu thuẫn kia. Có lẽ cô cần thời gian để suy nghĩ và xem xét lại tình cảm của mình. Bởi cả hai người ấy đều không cho cô thứ mà cô vẫn luôn mong ước. Thẩm Nguyệt Như lê từng bước nặng nề rời khỏi phòng. Bên ngoài tuyết lất phất, phiêu đãng trong gió.

***

Rượu trong bầu đã cạn, Thẩm Nguyệt Như tiện tay ném nó sang một bên. Loạng choạng trong hơi men, cô tựa vào một thân cây mới đứng vững. Cô không biết đã đi như thế bao lâu rồi, chỉ thấy tuyết phủ trên vai cô đã thành lớp. Mái tóc cũng nhuốm một màu trắng của tuyết, cơ thể dường như có chút lạnh.

Thẩm Nguyệt Như nhắm mắt định thần một lúc mới nhìn xung quanh. Trong bóng đêm dày đặc, cô vẫn nhận ra được nơi mình đang đứng.

“Sao ta lại đến đây chứ?”

Cô dự sẽ bỏ đi nhưng rồi lại dừng bước. Khóe môi hơi cong, mục quang có phần tà dị. Cô phi thân qua bức tường cao mấy thước vào bên trong biệt viện trước mặt. Bước chân nghiêng ngả nhắm một hướng mà đi. Có lẽ trận mưa tuyết này khá lớn nên cô mới thuận lợi đến trước cửa căn phòng mình cần đến mà không gặp trở ngại nào. Cô đưa tay gõ cửa. Người bên trong bật dậy, thanh âm nghi hoặc:

“Ai?”

Cộc, cộc, cộc.

Thẩm Nguyệt Như không buồn trả lời, lại gõ cửa. Người bên trong lấy làm lạ, khoác vội áo choàng, cẩn thận mở cửa.

Trong khi kẻ đó còn đang nghệch mặt ra nhìn, Thẩm Nguyệt Như đã cười, hai tay vòng lấy cổ kẻ vừa mở cửa, giọng nói đầy mệt mỏi:

“Tiêu Chí Vĩnh, ta mệt quá!”

Tiêu Chí Vĩnh đang còn bất ngờ vì sự xuất hiện của Thẩm Nguyệt Như nên khi cô ôm lấy y, y không kịp trở tay. Cô lại buông bỏ mọi sức lực vào cái ôm này khiến y mất thăng bằng lùi mấy bước, chân vô tình dẫm lên áo choàng ngã nhào về phía sau.

“Thẩm Nguyệt Như, cô…”

Toàn thân dựa hẳn vào người Chí Vĩnh nên Thẩm Nguyệt Như cũng ngã theo y. Cánh tay cô đập mạnh xuống sàn nhà, cô cau mày vì đau, hơi men lẫn trong giọng nói, pha chút giận dỗi:

“Ngươi làm ta đau.”

“Ai bảo cô tự nhiên ngã như vậy. Làm sao ta đỡ kịp chứ?” Giọng nói của Tiêu Chí Vĩnh có phần bất ổn.

“Sai rồi, là ôm chứ!”

Câu nói của Thẩm Nguyệt Như làm y nghẹn họng, không đỡ được lời nào. Thẩm Nguyệt Như lại cau có:

“Đau chết đi được. Còn không mau đỡ ta dậy?”

Cái tên Tiêu Chí Vĩnh này không biết có bệnh hay không nhưng khi nghe Thẩm Nguyệt Như nói, y liền nhanh chóng làm theo. Y đứng lên trước rồi đưa tay đỡ lấy cô. Hình như y quên mất là giữa y và cô còn khúc mắc cần giải quyết.

“Cẩn thận.”

Thẩm Nguyệt Như níu tay y đứng lên. Hơi men xông lên đỉnh đầu làm cô hoa mắt, chân nhũn ra chút nữa thì lại ngã.

“Nè, sao cô uống nhiều vậy chứ?”

Chí Vĩnh cau mày khi hơi thở nồng nặc mùi rượu của cô phả vào mặt y. Sau khi quay người đóng cửa, y dùng sức, xốc lại người Thẩm Nguyệt Như muốn dìu cô ngồi xuống ghế. Nhưng Thẩm Nguyệt Như lúc này toàn thân trở nên vô dụng chân tay không nhấc lên nổi, cười trừ với y:

“Xin lỗi nhé, ta không cố ý uống nhiều như vậy.”

Tiêu Chí Vĩnh lắc đầu, bất đắc dĩ khuỵu người bế cô lên. Thẩm Nguyệt Như vòng tay giữ lấy cổ y, thủ thỉ:

“Có ai nói với ngươi là ngươi rất dịu dàng và chu đáo chưa?”

Câu hỏi của Thẩm Nguyệt Như làm y ngây người, ánh mắt biểu thị sự bối rối, y không nhìn cô, gắt:

“Cô có thôi nói lung tung đi không? Còn nói nữa, ta ném cô xuống đất bây giờ.”

Nghe thấy tiếng cười khúc khích của Thẩm Nguyệt Như, Tiêu Chí Vĩnh thầm ca thán trong lòng. Những lời vừa rồi là do y nói sao? Ôi trời, y không dám tin vào điều đó. Y bỗng thấy không vui vì bị xem như một kẻ ngốc. Thân hình nhỏ nhắn của Thẩm Nguyệt Như vốn đang nằm trên tay y đã chuyển vị trí xuống sàn nhà. Thẩm Nguyệt Như kêu lên:

“Ngươi làm thật à!”

Thanh âm của Thẩm Nguyệt Như làm y giật mình. Y ngồi thụp xuống, bàn tay bịt lấy miệng cô, nói:

“Cô nhỏ tiếng một chút được không?”

“Đau như thế, ngươi… bảo ta làm sao… nhỏ tiếng được chứ?” Giọng Thẩm Nguyệt Như đứt quãng vì bị bàn tay y giữ lại.

Nữ tử này thật lắm trò mà. Lần đầu tiên y mất tự chủ như thế. Cô chỉ mới khiêu khích vài câu, y đã luống cuống cả lên. Y lấy tay đang che miệng Thẩm Nguyệt Như xuống, nhìn cô một lượt từ đầu đến chân. Tuyết dính bết lên tóc, y phục cũng ẩm ướt vì tuyết tan, hẳn là cô đã đi rất lâu bên ngoài. Y đưa tay vén lọn tóc đang che hết gương mặt cô sang một bên. Tròng mắt cô đỏ hoe, Tiêu Chí Vĩnh giật mình khi nhìn thấy nó. Cô ta khóc sao? Sao lần nào gặp, cô ta cũng khóc vậy? Y tự nhủ trong lòng. Không biết nữ tử này nghĩ gì trong đầu, nửa đêm canh ba tới tìm y, vừa mới trêu ghẹo y giờ lại có thể khóc ngon lành. Cô đúng là oan gia của y. Cô hạ độc người y yêu nhưng y lại chỉ có thể bất lực làm theo những gì cô nói.

“Chí Vĩnh, ta thật sự rất mệt mỏi.”

Tiếng của Thẩm Nguyệt Như thoảng như gió. Hai hàng lệ cũng theo câu nói mà không ngăn được, chảy tràn trên khóe mắt, lan ướt gương mặt diễm lệ. Giống như lời cô, ánh mắt nhìn y mang đầy phiền muộn, mệt mỏi. Nhìn cô bây giờ có muốn hận, y cũng không làm được. Khoảnh khắc ấy, Tiêu Chí Vĩnh dường như quên mất Thẩm Nguyệt Như là một nữ tử tay nhuốm máu tanh giang hồ, chỉ cảm thấy cô như hoa tuyết ngoài kia, đẹp đấy nhưng chỉ cần mạnh tay một chút thì tất cả đều vỡ vụn. Y đưa tay gạt nhẹ nước mắt vương trên mặt cô, mục quang có bảy phần thương cảm, ba phần dịu dàng, bế thốc cô lên, ôn nhu nói:

“Vậy thì hãy ngủ một giấc thật say vào.”

Tiêu Chí Vĩnh đặt cô lên giường, cẩn thận đắp chăn lại cho cô, nói:

“Đợi một chút, ta tìm cho cô bộ y phục khác, y phục của cô ẩm ướt như vậy, rất dễ bị cảm lạnh.”

Y quay lưng mở cửa đi ra ngoài nên không nhìn thấy nụ cười trên môi Thẩm Nguyệt Như. Vừa ban nãy cô không hiểu vì sao bản thân vô thức lại tìm đến đây, nhưng giờ thì cô hiểu rồi. Hóa ra, cô cảm thấy an ổn khi gặp y. Không cần phải che giấu những cảm xúc trong lòng. Thứ cảm giác này, kể từ ngày mẹ mất cô đã không còn tìm thấy nữa. Nhìn thấy y, lòng cô lại thấy bình an, nhẹ nhỏm. Quả là hảo tri kỉ. Y xem ra cũng khá hiểu ý muốn của cô. Tiếc là, giữa cô và y lại không thể là bằng hữu bình thường như bao người khác. Nghĩ đến điều này cô bất giác thở dài, ngón tay gạt vội giọt nước mắt còn vương lại trên mặt.

Tại sao chứ? Cô cũng chỉ là một nữ tử, cũng cần có một người bên cạnh để cô có thể trải lòng. Nhìn gã nam nhân vừa đẩy cửa bước vào kia, Thẩm Nguyệt Như thầm ca thán:

“Một người tay nhuốm máu tanh như ta có tư cách gì đòi bằng hữu!”

Tiêu Chí Vĩnh đi về phía cô, trên tay mang một bộ tử y. Y nói:

“Y phục đây, cô mau thay đi.”

“Ta biết rồi.” Thẩm Nguyệt Như cầm lấy y phục Tiêu Chí Vĩnh đưa, lườm y tiếp. “Đừng nói đây là y phục của cô ta chứ?”

“Mau thay đi. Cô còn nói nữa ta để cô mặc y phục ướt đi ngủ đấy.”

Cô lại lườm y, nói:

“Ngươi muốn nhìn ta thay y phục hay sao mà còn đứng đó?”

Chí Vĩnh không biết vô tình hay hữu ý cũng lườm lại Thẩm Nguyệt Như rồi mới đi ra ngoài. Cô nhìn thấy ánh mắt ấy của y thì không nén được tiếng cười, khiến Chí Vĩnh còn chưa bước ra khỏi cửa đã phải quay đầu lại, nhăn mặt kêu lên:

“Cô cười cái gì vậy hả? Bây giờ là canh ba đó. Cô muốn tất cả mọi người đều thức giấc sao?”

“Được, được. Ta không… cười. Ngươi… mau ra ngoài đi.” Thẩm Nguyệt Như giọng ngắc ngứ, tay rũ rũ y phục.

Tiêu Chí Vĩnh vẫn còn cau mày, khép của lại. Y không biết phải làm như thế nào cho đúng với nữ tử đang ở trong phòng kia. Giết cô? Y không thể, y còn phải lấy nửa viên giải dược từ chỗ cô. Vả lại, dù cô đã từng giết bao nhiêu người nhưng y tuyệt đối không mang Bạch gia ra chỉ để đổi lấy một mạng của cô. Tuyệt tình? Hà, giữa y và cô không có “tình” thì lấy đâu ra “tuyệt”. Hay là cứ xem như cô không tồn tại? Được không đây? Cô ta đang ở trong phòng ngươi đấy! Y cứ đứng như thế suy nghĩ mà không hay thời gian trôi qua đã khá lâu.

“Hắt xì.” Một cái hắt hơi mang y về với thực tại. “Cô ta chỉ thay y phục thôi mà lâu như vậy sao?”

Y đưa tay gõ cửa phòng, gõ đến lần thứ ba mà Thẩm Nguyệt Như ở bên trong vẫn không trả lời. Y lên tiếng:

“Này, cô thay xong chưa? Ta vào đó!”

Vẫ không có tiếng trả lời.

“Cô không mở cửa, ta sẽ tự vào đó nha.”

Đợi thêm một lúc, y vẫn không thấy tiếng trả lời thì nhẹ đẩy cửa đi vào không quên khép lại. Y nhìn về phía giường, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Nguyệt Như. Cô đang trong tư thế nửa trên giường, nửa dưới đất, nghiêng mình ngủ ngon lành.

“Thì ra là đã ngủ, thảo nào gọi mãi cũng không thấy trả lời.”

Y lắc đầu cởi áo choàng, mắc sang một bên rồi tiến lại gần, nhẹ nhàng chỉnh trang lại tư thế giúp cô. Sau khi cẩn thận đắp chăn cho cô, y ngồi xuống thành giường buông một tiếng thở dài. Rốt cuộc quan hệ của y và cô là như thế nào đây. Là kẻ thù sao? Nếu thế thì y nên một kiếm lấy mạng cô ngay bây giờ. Là bằng hữu? Không đúng, nếu thế thì cô đã không hạ độc Bạch Y Vũ. Không là kẻ thù, không là bằng hữu, vậy thì là gì? Bây giờ cô đang ngủ trên giường y, lại mặc y phục mà y chọn. Nếu có ai bắt gặp, thật không biết làm thế nào giải oan tình. Cũng may thân thủ của Thẩm Nguyệt Như không phải hạng xoàng, để người khác phát hiện là chuyện khó xảy ra. Nghĩ đến đây, tinh thần y thoải mái đôi chút. Y bước đến mở một cánh cửa sổ. Bên ngoài tuyết bay bay trắng cả một vùng trời.

Tuyết mùa thu

Hoa tuyết trong gió

Hoa bay bay

Gió xoay xoay

Hoa bay bay, xoay xoay theo gió

Gió vô tình

Hoa hữu ý chăng?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tro-lai-1988-nhan-sinh-khoi-dong-lai
Trở Lại 1988 Nhân Sinh Khởi Động Lại
Tháng 12 21, 2025
don-gian-hoa-nhan-sinh-bat-dau-tuc-dai-de.jpg
Đơn Giản Hoá Nhân Sinh, Bắt Đầu Tức Đại Đế!
Tháng 1 22, 2025
skill-nay-tien-nghi-ban.jpg
Skill Này Tiện Nghi Bán
Tháng 1 23, 2025
trung-sinh-khong-lam-oan-dai-dau-giao-hoa-nguoi-gap-cai-gi
Trùng Sinh Không Làm Oan Đại Đầu, Giáo Hoa Ngươi Gấp Cái Gì?
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved