-
Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
- Chương 71: khuyên kỹ từ...... Khuyên người nữ trang
Chương 71: khuyên kỹ từ…… Khuyên người nữ trang
Thùng thùng!
Tiếng gõ cửa phòng vang lên, theo sau là một tiếng cọt kẹt khô khốc. Từ sau cánh cửa nhô ra một tấm mặt nạ dữ tợn khiến Tiêu Dục thình lình giật bắn mình, không kìm được mà lui về phía sau mấy bước.
Hắn thật chẳng thể ngờ nổi, ngay tại chính nhà mình mà Thiết Yên Nhiên vẫn còn mang theo bộ mặt nạ quái dị kia.
Thấy bộ dạng kinh lạt của hắn, nữ tử sau lớp mặt nạ khẽ nhếch khóe miệng. Nàng mang theo hương hoa thanh khiết sau khi tắm gội, lách người qua khe cửa bước vào:
“Tiêu Dục? Ngươi cùng Thanh Nhan đã luyện quyền xong rồi?”
“Ân. Đúng vậy, là chuyện có liên quan đến Thanh Nhan……”
Tiêu Dục lên tiếng đáp lời. Nhớ tới yêu cầu của Thiết Thanh Nhan, hắn không khỏi thở dài ngán ngẩm. Cặp chị em nhà này thật đúng là… kẻ tám lạng người nửa cân, đều là những bậc thầy sai khiến người khác.
Hắn còn đang cân nhắc tìm lời lẽ để mở lời thì thấy nữ tử đeo mặt nạ kia lùi lại một bước, khép chặt cửa phòng, lại còn cẩn trọng dặn dò:
“Ngươi tiến vào trước đã, vào trong rồi hãy nói, để người khác nghe thấy sẽ không hay.”
“Hảo.”
Lần nữa bước chân vào căn phòng này, Tiêu Dục không khỏi lộ vẻ cảm khái. Lần trước tới đây đã xảy ra một hồi Ô Long náo loạn không nhỏ, mọi chuyện vẫn còn rõ mồn một trước mắt, và cũng chính lúc đó hắn mới khám phá ra thân phận thật sự của Thiết Yên Nhiên.
Mải suy nghĩ, ánh mắt Tiêu Dục đảo quanh phòng một lượt, chợt dừng lại nơi cuốn sách đang nằm yên tĩnh trên mặt bàn. Hắn tiến lại gần xem xét, hóa ra đó chính là cuốn Tu Tiên Tạp Đàm Ghi Chép mà hắn đã tặng nàng trước đây.
Không ngờ nàng vẫn còn giữ nó. Tiêu Dục tiện tay lật giở vài trang, trong lòng thầm kinh ngạc. Hắn cứ ngỡ sau chuyện lần trước, Thiết Yên Nhiên đã sớm vứt bỏ cuốn sách này rồi.
Nhớ lại tai nạn xấu hổ năm xưa, dù là kẻ mặt dày như Tiêu Dục cũng thấy mặt già đỏ bừng lên. Hắn ho nhẹ vài tiếng để che giấu sự bối rối, rồi tìm một vị trí cạnh bàn ngồi xuống.
Bất quá, trên ghế dường như có vật gì đó cấn vào người. Hắn đưa tay sờ mó thì lấy ra được một cây Phướn Gọi Hồn đang co rút lại, bề mặt tà khí lẫm nhiên, nhìn qua đã biết chẳng phải thứ đồ chính đạo gì.
“Đây là…… Luyện Hồn Phiên của tên tà tu kia? Sao nó lại ở chỗ ngươi?”
“Tại trên tay của ta dù sao cũng tốt hơn là ở trong tay hắn.”
Thiết Yên Nhiên bưng ấm trà đi tới, liếc nhìn lá cờ trong tay Tiêu Dục rồi rót cho hắn một chén trà. Lần này, nàng không rót đầy tràn như trước.
Làn khói trà nghi ngút tỏa hương thơm ngát, Thiết Yên Nhiên ở một bên giải thích:
“Hắn chung quy cũng là đại bá của ta. Hành động lần này coi như là thay hắn chuộc lại tội nghiệt đã phạm phải đi. Không cầu được tha thứ, nhưng chung quy cũng có thể giảm bớt phần nào.”
Nàng ngồi xuống đối diện Tiêu Dục. Cây Phướn Gọi Hồn đã được phong ấn đặt ngay ngắn giữa hai người, nằm cạnh cuốn Tu Tiên Tạp Đàm kia.
“Không hổ là tu sĩ Thiết gia, tinh thần trọng nghĩa bạo tăng a!” Tiêu Dục nhấp một ngụm trà mà tán thán.
“Xử lý chuyện nhà mình thôi. Được rồi Tiêu Dục, chuyện liên quan đến Thanh Nhan là như thế nào?”
Sau vài câu đưa đẩy, Thiết Yên Nhiên không muốn đào sâu vào chủ đề đau lòng kia nữa, bèn chuyển hướng sang sự việc của Thiết Thanh Nhan.
“Cái này…… tiến triển hoả tốc. Nói tóm lại, ta cùng nàng đàm luận, mọi thứ cũng xem như ổn thỏa. Tuy nhiên, trong quá trình đó, ta đã phát hiện ra một vấn đề trọng yếu.
Yên Nhiên, ngươi cảm thấy Thanh Nhan là vì nguyên nhân gì mới có thể cho rằng mình là nam nhi?” Tiêu Dục vào thẳng vấn đề.
“Là bởi vì ta sao?”
Thiết Yên Nhiên vốn thông minh tuyệt đỉnh, thấy Tiêu Dục trịnh trọng như vậy, nàng lập tức đoán được chuyện này chắc chắn có liên quan đến mình.
“Ngạch, cũng đúng. Ta cùng Thanh Nhan trò chuyện một chút, chung quy nàng sở dĩ lầm tưởng mình là nam tử, ngoài một số yếu tố tự thân, phần lớn là do từ nhỏ đã có người làm gương sai lệch cho nàng, khiến nàng cứ thế mà lầm lạc mãi đến tận bây giờ.”
“Theo lý thuyết, cái tấm gương đó chính là ta. Bởi vì ta từ nhỏ đã giả vờ nam nhân, nên mới khiến nàng nghi hoặc, từ đó cảm thấy bản thân cũng giống như ta, đều là nam tử đúng không?”
“Ngươi hiểu nhanh thật đấy, ta còn chưa kịp giải thích tường tận.”
Thấy Thiết Yên Nhiên nói trúng phóc ý mình, Tiêu Dục cười khổ một cái, xem như nàng đã giúp hắn tiết kiệm được phân nửa sức lực diễn giải.
“Điều này ta vốn đã sớm biết, nhưng cũng chẳng có cách nào khác. Vậy hiện tại Thanh Nhan thế nào rồi? Vẫn chưa thể chấp nhận mình là nữ tử sao?”
Tiêu Dục nuốt ngụm trà trong miệng, thấy Thiết Yên Nhiên đã vào tròng như thế, hắn tiếp tục triển khai kế hoạch:
“Ngược lại cũng không phải. Thanh Nhan chịu ảnh hưởng từ người bên cạnh rất nghiêm trọng. Hiện tại nàng đã đáp ứng ta nếm thử đối diện với giới tính của mình.
Tuy nhiên, ngươi xem, nếu muốn nàng chấp nhận mình là nữ tử, thì những người xung quanh tốt nhất nên thống nhất lại…… Đừng làm điều gì khiến nàng bị kích động thêm nữa.”
“Cũng liền nói, ngươi muốn ta cùng Thanh Nhan một dạng, mặc vào trang phục nữ tử?”
Chiếc mặt nạ dữ tợn khẽ vặn vẹo theo biểu cảm của dung nhan xinh đẹp phía sau lớp vỏ gỗ.
“Không sai biệt lắm. Ít nhất cũng phải tháo mặt nạ xuống, trên thân cũng ăn mặc giống nữ tử một chút. Nếu ngươi vẫn cứ như một nam nhân thế này, e rằng vẫn sẽ kích động đến Thanh Nhan.”
Đằng một cái, phía sau lớp mặt nạ, ánh mắt Thiết Yên Nhiên trở nên sắc lẹm: “Tiêu Dục, ngươi có ý tứ gì?! Ta không phải là nữ nhân sao?”
“Ngạch, nhìn từ góc độ nào đó thì đúng là…… có chút không giống.”
Đâu chỉ là không giống, rõ ràng chính là một nam nhân thực thụ mà? Hơn nữa, chẳng phải ngươi đang giả nam trang đó sao?! Muốn giống nữ tử chẳng phải nên mặc đồ của nữ tử hay sao?
Dường như cũng ý thức được tình cảnh trớ trêu của bản thân, biết mình vừa lỡ lời, Thiết Yên Nhiên đang định đứng dậy lại ngồi phịch xuống, quay đầu sang hướng khác:
“Thanh Nhan…… là nghĩ như vậy sao?”
“Ân, cái này cũng là vì Thanh Nhan a! Ngươi chắc hẳn không muốn nàng cứ mãi cho rằng mình là nam tử chứ?”
“……”
Thiết Yên Nhiên im lặng, đôi tay khẽ vuốt ve khuôn ngực bằng phẳng của mình, dường như đang vô cùng do dự. Phía sau lớp mặt nạ, đôi tai ngọc ẩn dưới làn tóc mai đã sớm đỏ bừng lên vì thẹn.
“Có thể…… ta không thích hợp mặc váy. Phía trước ngươi chẳng phải đã thấy qua rồi sao?”
“Làm gì có chuyện đó, ta thấy rất xinh đẹp mà? Đương nhiên, loại váy ngắn khoe ngực phẳng thì quả thực không quá hợp với ngươi, nhưng có thể đổi sang kiểu khác.”
Tiêu Dục ở một bên ra sức khuyên nhủ. Lỗ Tấn tiên sinh từng nói, nam nhân trên đời có hai cái sở thích lớn: một là kéo phụ nữ đàng hoàng xuống nước, hai là khuyên phong trần nữ tử hoàn lương. Nhìn Thiết Yên Nhiên đang dao động, Tiêu Dục cảm thấy mình như đang thực hiện cả hai cái sở thích đó vậy.
Có lẽ nên bổ sung thêm sở thích thứ ba: Khuyên nữ tử giả nam trang mặc vào những chiếc váy nhỏ xinh xắn.
“Tiêu Dục, ngươi thật sự cảm thấy như vậy sao?”
Nữ tử đeo mặt nạ nghiêng đầu lại. Dưới lớp mặt nạ dữ tợn kia là một đôi mắt linh động như nước mùa thu, khiến Tiêu Dục chợt dâng lên một tia áy náy không rõ nguyên do.
Nhưng rất nhanh, hắn gạt phăng những ý nghĩ tạp nhạp đó đi, nghiêm túc gật đầu.
“Ta mười phần xác định. Nếu có kẻ nào cảm thấy không được, ta sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ ngươi, ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.
Hơn nữa không cần phải giữ như vậy mãi, chỉ cần kiên trì một thời gian ngắn là được.” Tiêu Dục tha thiết bảo đảm.
Nhan sắc của Thiết Yên Nhiên đâu có tầm thường, trái lại, theo hắn thấy nàng hoàn toàn có thể xếp vào hàng tam đại mỹ nữ, nếu chỉ xét riêng về gương mặt.
Cuối cùng, dưới sự cổ vũ của Tiêu Dục, Thiết Yên Nhiên cũng hạ quyết tâm:
“Nghĩ kỹ thì cũng đúng, từ nhỏ đã là do ta dẫn dắt sai lầm khiến Thanh Nhan lầm lạc. Nay muốn uốn nắn nàng, làm tỷ tỷ như ta cũng nên làm gương. Bất quá…… chỗ ta không có bộ trang phục nữ tử nào cả.”
Miệng thì nói đã bị thuyết phục, nhưng ngặt nỗi trong tủ quần áo của Thiết Yên Nhiên chẳng có lấy một bộ đồ nữ nhân, đừng nói là y phục, ngay cả phấn son trang điểm cũng không tìm ra được một món.
Tiêu Dục lại là một nam nhân chính hiệu, càng không thể có những thứ đồ đó.
Đúng lúc này…
Bành!
Cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn đang đóng chặt đột nhiên bị đá văng. Một nữ tử vận cung trang, người đã đứng nghe lén từ nãy đến giờ, hiên ngang bước vào.
“Nha, chuyện đó thì Yên Nhiên cũng không cần phải lo lắng. Về phương diện này, nương đã sớm chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi.”!!!
Cả Tiêu Dục và Thiết Yên Nhiên ở trong phòng đều bị chấn động này làm cho kinh hồn bạt vía.
“Nương? Sao người lại ở đây? Người nghe lén bọn ta?!”
Thiết Yên Nhiên lập tức đứng bật dậy, tỏ rõ thái độ bất mãn cực độ với hành vi nghe góc tường của Thiết phu nhân.
Đối mặt với phản ứng dữ dội của con gái, Thiết mẫu chỉ áy náy xua tay:
“Vừa vặn đi ngang qua thôi. Làm mẫu thân như ta, thấy nữ nhi mình mời một nam nhân vào khuê phòng, sao có thể không đề phòng một chút? Vạn nhất cái tên tiểu tử nào đó ăn sạch sành sanh rồi không nhận nợ thì biết làm sao?”
Thiết mẫu ném cho Tiêu Dục một cái nhìn sắc lẹm kiểu “ta vẫn luôn theo dõi ngươi” khiến hắn không khỏi toát mồ hôi hột sau lưng.
Nhưng rất nhanh sau đó, thần sắc của bà lại thay đổi, bà giơ ngón tay cái về phía Tiêu Dục:
“Nhưng không thể không nói, Tiêu Dục, ngươi làm tốt lắm! Ta đã sớm muốn Yên Nhiên ăn diện trở lại thành nữ tử, một mực bắt mặc váy, đều tại lão cha của nó cứ lo xa huyễn hoặc, bắt nó phải giả vờ nam nhân.
Đứa nhỏ này quả nhiên vẫn nghe lời ngươi nói nhất. Lần trước còn chưa kịp trang điểm nàng đã trốn mất, lần này nhất định phải thử một chút……”
“Nương, người……”
Thiết mẫu giống như kẻ béo phì lâu ngày mới có dịp ăn xả láng, mắt sáng rực lên, vừa đẩy vừa lôi Thiết Yên Nhiên hướng về phía phòng của mình:
“Tốt, lần trước bộ váy ngắn khoe ngực phẳng là do ta cân nhắc không chu toàn, lần này chính tay mẫu thân sẽ chọn cho ngươi.
Vừa hay trong ngăn tủ của ta có một bộ quần áo năm ngoái mặc không vừa nữa, Yên Nhiên, thân hình của ngươi tốt hơn ta nhiều, mặc bộ đó chắc chắn sẽ rất hợp, mau vào thử đi.”
Có người lo liệu chuyện phục trang cho Thiết Yên Nhiên thì quả là cực tốt, nhưng Tiêu Dục vừa mới thở phào nhẹ nhõm vì giải quyết xong chuyện nữ trang, thì khi nghe rõ lời Thiết mẫu nói, trái tim hắn đột nhiên thắt lại.
Đôi mắt đục ngầu của hắn trong nháy mắt trở nên thanh minh lạ thường.
Khoan đã! Hắn nhớ không lầm thì bộ quần áo mà Thiết phu nhân không mặc vừa kia, chính là nơi Thiết cha đang cất giấu món đồ bí mật đó.
Hỏng bét!
Theo đà này, nếu món đồ đó bị phát hiện…
Thì cả hắn và Lão Không đều coi như tiêu tùng!