Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
khang-chien-tu-bat-bach-bat-dau

Kháng Chiến Từ Bát Bách Bắt Đầu

Tháng 1 6, 2026
Chương 1940: Sinh hóa phòng thí nghiệm quỷ tử toàn diệt! Chương 1939: Giết đến quỷ tử tiêu chảy!
cao-vo-ta-dung-van-gioi-nhan-vat-chinh-cau-thoai-kinh-dien-thanh-than.jpg

Cao Võ: Ta Dùng Vạn Giới Nhân Vật Chính Câu Thoại Kinh Điển Thành Thần

Tháng 1 6, 2026
Chương 243: Nghịch thần giả Chương 242: Lâu · hang động thám hiểm giả · lặng yên
59889b42d978b39e586828a86009bd35

Ta Có Một Mặt Chiêu Hồn Phiên

Tháng 1 15, 2025
Chương 443. Đại Kết Cục! Chương 442.
trai-ac-quy-thanh-tinh-roi.jpg

Trái Ác Quỷ Thành Tinh Rồi

Tháng 2 1, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ. Chương 9. Không ai qua được ta
gia-toc-truc-xuat-ta-di-roi-cac-nguoi-khoc-cai-gi

Gia Tộc Trục Xuất, Ta Đi Rồi Các Ngươi Khóc Cái Gì

Tháng 10 25, 2025
Chương 551: Mảnh này thời không là thuộc về chúng ta! Chương 550: Ta gọi tô mây, là thần!
dien-roi-giao-su-cho-ta-sinh-tam-bao-thai.jpg

Điên Rồi, Giáo Sư Cho Ta Sinh Tam Bào Thai

Tháng 4 9, 2025
Chương 726. Phiên ngoại ta muốn cái muội muội Chương 725. Chăn lớn cùng ngủ, thiên hoang địa lão
deu-kiem-tien-con-muon-buc-ta-ton-sung-cong-chua.jpg

Đều Kiếm Tiên Còn Muốn Bức Ta Tôn Sùng Công Chúa

Tháng 1 7, 2026
Chương 254: Hủy môn Chương 253: Điên cuồng chạy trốn Mặc Nguyệt
vo-dao-truong-sinh-gia-thiet-muc-tieu-lien-co-the-hoan-thanh.jpg

Võ Đạo Trường Sinh: Giả Thiết Mục Tiêu Liền Có Thể Hoàn Thành

Tháng 2 4, 2025
Chương 206. Sách mới 《 Trường sinh từ Tam Tự kinh bắt đầu 》 bên trong ký đã qua, đại gia có thể đi đầu tư một chút kiếm chút tệ đọc sách Chương 205. Thương nguyên tổ sư
  1. Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
  2. Chương 64: ước mơ trở thành tiêu dục một dạng nam nhân
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 64: ước mơ trở thành tiêu dục một dạng nam nhân

Hơi nước phiêu tán mờ mịt, căn phòng khóa trái ướt sũng, cô nam quả nữ chung sống một phòng. Tiêu Dục cùng Thiết Yên Nhiên kẻ nhìn người, người nhìn kẻ, trong lúc nhất thời chẳng ai nghĩ đến chuyện phải bước ra khỏi gian phòng đang khóa chặt này.

Khuôn mặt nhỏ của Thiết Yên Nhiên hơi đỏ lên. Có lẽ là lần đầu khoác lên người bộ y phục nữ nhi này nên nàng làm sao cũng thấy không thoải mái, đứng ngồi không yên.

Cuối cùng, nàng quyết định nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn. Tà váy gợn sóng rủ xuống, đôi chân thon dài khép lại nghiêng sang một bên, lộ ra đường nét đùi ngọc thon thả có hình có dáng. Động tác nhẹ nhàng nỉ non, thoạt nhìn hệt như một vị tiểu thư khuê các đang chờ gả trong thâm khuê.

Người dựa vào ăn mặc, ngựa dựa vào yên. Liền xem như một vị “Mẫu Dạ Xoa” hung tàn, chỉ cần khoác lên tầng tầng lớp lớp xiêm y xinh đẹp này, tính khí nóng nảy cũng sẽ thu liễm đi phân nửa, động tác tự nhiên cũng trở nên ưu nhã hơn đôi phần.

Bây giờ Thiết Yên Nhiên đại để là như thế. Đôi môi anh đào mỏng nhuận nhấp nhẹ, nàng khẽ sửa sang lại phần tóc mai vốn đã được xử lý tinh xảo nhưng vẫn khiến nàng chưa quen thuộc. Ngón tay nhỏ nhắn điểm nhẹ, gõ gõ xuống mặt bàn.

Tiêu Dục nhìn ra, đó là ý bảo hắn ngồi xuống nói chuyện. Thiết Yên Nhiên lúc này không vội ra ngoài, hẳn là có chuyện quan trọng muốn bàn bạc, mà rất có thể chính là liên quan đến “thỉnh cầu” kia. Thế là, hắn vực dậy tinh thần, vội vàng xách ghế ngồi xuống phía đối diện, rửa tai lắng nghe.

“Tiêu Dục, huynh hẳn là đã tiếp xúc qua Thanh Nhan rồi, huynh cảm thấy thế nào?”

Vừa ngồi xuống đã nghe nhắc đến chuyện này, Tiêu Dục lập tức lên tinh thần. Trận tiếp xúc vừa rồi để lại cho hắn ấn tượng cực kỳ khắc sâu.

“Thế nào ư… Ta mạo muội hỏi một câu, muội muội của cô xác định là nữ tử chứ?”

“Đây là tự nhiên. Thanh Nhan cũng giống như ta, hoàn toàn là nữ tử.” Thiết Yên Nhiên gật đầu, nghiêm mặt khẳng định.

Không… Vẫn có chút không giống nhau. Nhớ lại hành vi kỳ quái của Thiết Thanh Nhan, lòng Tiêu Dục đầy rẫy nghi hoặc: “Nhưng mà… sao ta cảm giác…”

“Cảm thấy Thanh Nhan giống như một nam tử, đúng không?” Thiết Yên Nhiên vượt lên trước nói hộ lòng hắn.

Tiếp đó, nàng thở dài một thượt: “Đây cũng chính là chuyện khiến ta đau đầu nhất gần đây. Có lẽ chịu ảnh hưởng từ thuở nhỏ, Thanh Nhan vẫn luôn cho rằng nàng… nàng là một nam nhân.”

“Hóa ra là nhận thức sai lầm sao? Vậy cứ nói thẳng ra không phải tốt hơn à?”

“Nào có dễ dàng như vậy. Đừng nhìn Thanh Nhan ôn nhu nhã nhặn, thực ra tính tình muội ấy y hệt mẫu thân, bướng bỉnh vô cùng, đã quyết định chuyện gì là đâm sầm vào tường cũng không quay đầu, cực kỳ khó khuyên.”

Thiết Yên Nhiên đau đầu ray nhẹ thái dương: “Không biết bắt đầu từ lúc nào, tóm lại ý nghĩ mình là nam tử đã cắm rễ sâu trong tâm khảm muội ấy. Trong chuyện này, ta là người làm gương xấu. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ta sợ sẽ nảy sinh hậu quả đáng sợ. Ta không thể để muội ấy lầm đường lạc lối mãi được, ta hy vọng huynh… có thể uốn nắn muội ấy, đưa muội ấy trở lại con đường chính xác.”

“Ta?”

Tiêu Dục chỉ tay vào mũi mình, mặt đầy vẻ hoang mang: “Yên Nhiên, cô chắc chắn Thanh Nhan sẽ nghe lời ta sao? Hơn nữa chuyện này, bá phụ bá mẫu ra mặt không phải tốt hơn à? Ta là người ngoài, can thiệp vào chuyện này e là…”

“Không được. Huynh không thấy sao? Mẹ ta đã quản giáo Thanh Nhan rất gắt gao, cưỡng ép muội ấy mặc váy, trang điểm, uốn nắn theo quy phạm nữ tử, nhưng kết quả vẫn chẳng đâu vào đâu. Ta cũng đã tận lực giải thích cho muội ấy về sự khác biệt nam nữ, giải thích rằng ta cũng là nữ nhân, nhưng lại biến khéo thành vụng, khiến muội ấy càng thêm hành xử quái gở. Còn cha ta thì… thôi bỏ đi. Tóm lại, bây giờ chỉ có thể dựa vào huynh.”

“Nhưng mà, ta…”

“Huynh không phải người ngoài.” Thiết Yên Nhiên liếc hắn một cái, thần sắc nghiêm túc khiến Tiêu Dục sững sờ. Nàng cúi đầu, nói tiếp: “Đối với ta và Thanh Nhan, huynh không phải người ngoài. Lời của huynh, Thanh Nhan chắc chắn sẽ nghe.”

“Tiêu Dục, đây chính là thỉnh cầu của ta, hy vọng huynh có thể giúp ta.” Thái độ nàng thành khẩn đến mức không giống một chủ nợ đang đòi nợ, mà giống như chính nàng mới là kẻ đang mắc nợ vậy.

Tiêu Dục trầm mặc một lát, nhìn cô gái trước mặt, cuối cùng đành bất đắc dĩ cười khổ: “Được rồi, chuyện này ta nhận. Dù sao đây cũng là điều ta đã hứa, không thể từ chối. Vậy ta cần phải làm gì? Hoặc cô có manh mối gì không?”

“Thật sao?!”

Thấy Tiêu Dục gật đầu, Thiết Yên Nhiên vui mừng ra mặt. Dù sao chuyện này liên quan đến muội muội ruột thịt, dù phải dùng đến cái thỉnh cầu quý giá kia nàng cũng không thấy tiếc nuối.

Nàng thu liễm cảm xúc, nói tiếp: “Về cách khuyên bảo Thanh Nhan, thực ra ta cũng không có đầu mối gì rõ ràng. Muội ấy bây giờ khiến ta cảm thấy rất bất ổn, tâm thần đôi khi hoảng hốt. Nếu nói có gì không bình thường, thì đại khái là sau lần ta nói chuyện với muội ấy, muội ấy đã đi tìm Tiểu Hắc một chuyến. Sau khi trở về, dù bề ngoài không đổi nhưng tâm tình muội ấy tốt lên trông thấy. Có lẽ Tiểu Hắc đã đưa cho muội ấy thứ gì đó, hoặc nói gì đó. Ta chỉ biết có bấy nhiêu, xin lỗi vì không giúp được nhiều.”

“Không sao, điểm về Tiểu Hắc này rất quan trọng.”

Tiêu Dục trấn an nàng, thầm nghĩ hai chị em nhà họ Thiết này dường như có một niềm tin mù quáng vào hắn thì phải. Nói thật, ban đầu hắn chỉ nghĩ Thiết Thanh Nhan giả nam là để đùa dai giống như Bạch Phượng, không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến mức Thiết Yên Nhiên phải khẩn cầu như vậy.

Rốt cuộc, trong lòng đứa trẻ “vấn đề” Thiết Thanh Nhan này đang chứa đựng điều gì? Tiêu Dục gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, nhíu mày suy ngẫm.

Cùng lúc đó, tại một gian mật thất kín đáo sâu trong Thiết phủ.

Thiết Thanh Nhan sau khi rời khỏi phòng của Tiêu Dục, nàng vừa đi vừa ngân nga giai điệu nhỏ, tay xách chùm chìa khóa lạch cạch. Nàng quan sát xung quanh, thấy không có ai mới mở cửa bước vào một căn phòng, khóa trái lại, rồi tiến vào một mật thất còn ẩn khuất hơn bên trong.

Trong mật thất, ngọn đèn được thắp lên, ánh sáng ôn hòa xua tan bóng tối, làm lộ ra những thứ đang ẩn giấu.

Tiêu Dục…

Liếc mắt nhìn lại, khắp căn phòng dán chi chít chân dung và hình ảnh lưu giữ của Tiêu Dục. Từng cử chỉ, hình ảnh của hắn đều có đủ, hệt như căn phòng của một kẻ “biến thái bệnh kiều” chuyên rình mò.

Tuy nhiên, Thiết Thanh Nhan nhìn những bức hình ấy mà không hề có chút khó chịu hay cuồng loạn. Ánh mắt nàng không phải sự chiếm hữu bệnh hoạn, mà chứa đựng sự ngưỡng mộ, sùng bái và vô vàn tình cảm phức tạp khác.

Thiếu nữ đứng đó, ngước nhìn những tấm hình, đôi mắt lấp lánh như nước mùa thu. Nàng đột nhiên giơ tay, chân khí bắn ra xé nát những bức hình đã cũ hoặc không còn chuẩn xác.

“Dục ca ca đã trở thành Vũ Phu, cơ thể lại có biến hóa. Bất quá vấn đề không lớn, số liệu mới nhất đã nắm trong tay, chỉ là…”

Giọng nàng khựng lại, ánh mắt rơi vào một vị trí trên mô hình nhân thể. Những chỗ khác đều đã hoàn mỹ, chỉ thiếu một mảnh ghép cuối cùng.

Muốn “hóa hình” trước hết phải hiểu thấu đáo về cấu tạo của sinh vật đó. Yêu quái hóa người là như vậy, kẻ giả dạng người khác cũng là như vậy. Nếu chỉ có vẻ ngoài mà không có thực chất bên trong thì chỉ là kính hoa thủy nguyệt, chạm vào là tan.

Đó chỉ là huyễn thuật cơ bản, thứ mà Tiêu Dục gọi là “Kính Hoa Tuyết Nguyệt”. Nhưng thứ thiếu nữ mong muốn tuyệt đối không phải cái bóng dưới nước. Nàng không muốn là hình ảnh của vầng trăng, nàng muốn trở thành chính vầng trăng ấy.

Nếu thân thể nàng khác nam nhân, vậy thì nàng sẽ biến mình thành nam nhân. Để làm được điều đó, nàng cần một bản mẫu hoàn hảo nhất để tham khảo. Mà bản mẫu ấy không ai khác chính là “Dục ca ca” – vị thần trong lòng nàng.

Năm xưa, hành động của Tiêu Dục đã để lại dấu ấn quá sâu đậm trong lòng hai đứa trẻ nhà họ Thiết. Nếu Thiết Yên Nhiên vì thế mà yêu mến Tiêu Dục, muốn trở thành đồng bạn đồng hành cùng hắn trên con đường chính nghĩa; thì vị “tiểu nam hài” đen nhẻm năm xưa lại chính là ước mơ, là khao khát muốn trở thành một người như hắn.

Dù sao… đó cũng là lời hẹn ước mà!

“Tiểu Trụ à, sau này lớn lên, ngươi phải trở thành một nam tử hán thực thụ để bảo vệ tỷ tỷ ngươi đó!”

“Bảo vệ? Có phải chỉ khi biến thành nam nhân mới có thể bảo vệ người bên cạnh không?”

“Ha ha, đại khái là vậy. Nam nhi là trụ cột gia đình mà. Không có nam nhân gánh vác trách nhiệm trên vai thì gia đình sao yên ổn được. Phải có giác ngộ đó mới bảo vệ được người mình quan tâm.”

“Vậy sau này ta muốn trở thành một nam nhân như Dục ca ca!”

Cùng ngâm mình dưới làn nước ôn tuyền năm ấy, dưới ánh trăng treo bên màn đêm, “Cột Sắt” nhỏ bé Thiết Thanh Nhan đã gật đầu đầy kiên định. Ánh mắt nàng nhìn theo bóng lưng nam tử bên cạnh, lung linh tỏa sáng như nhìn thấy một đấng cứu thế, rực rỡ và xa xôi như vầng hạo nguyệt giữa trời cao.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-cap-tiem-hanh-gia.jpg
Thần Cấp Tiềm Hành Giả
Tháng 2 24, 2025
thua-dip-ly-han-y-thanh-thuan-lac-lu-nang-lam-lao-ba.jpg
Thừa Dịp Lý Hàn Y Thanh Thuần, Lắc Lư Nàng Làm Lão Bà
Tháng 1 25, 2025
cu-tuyet-sss-cap-thien-phu-bi-phong-giet-ta-thanh-duy-nhat-chan-than
Cự Tuyệt Sss Cấp Thiên Phú Bị Phong Giết, Ta Thành Duy Nhất Chân Thần
Tháng 12 4, 2025
luan-hoi-thuong-de
Luân Hồi Thương Đế
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved