Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
xuyen-thu-thanh-gia-thieu-gia-muon-quyen-da-can-ba-nam-chan-da-can-ba-nu.jpg

Xuyên Thư Thành Giả Thiếu Gia Muốn Quyền Đả Cặn Bã Nam Chân Đá Cặn Bã Nữ

Tháng 2 21, 2025
Chương 415. Cuộc Sống Tương Lai Chương 414. Mọi Thứ Đều Kết Thúc
de-nguoi-nhin-mot-chut-khong-co-de-nguoi-don-ngo-hong-mong-ba-ngan.jpg

Để Ngươi Nhìn Một Chút, Không Có Để Ngươi Đốn Ngộ Hồng Mông Ba Ngàn

Tháng 1 22, 2025
Chương 783. Đạo chi cuối cùng, chung cực kế hoạch! Chương 782. Đóng cửa thả chó! A không, thả Tiên La!
tam-quoc-luc-ma.jpg

Tam Quốc Lục Ma

Tháng 1 25, 2025
Chương 1158. Duy ta đại hán Chương 1157. Phúc Họa chi ngọn nguồn!
vo-han-tra-ve-han-cho-thuc-su-nhieu-lam

Vô Hạn Trả Về, Hắn Cho Thực Sự Nhiều Lắm

Tháng 1 10, 2026
Chương 440: Nhà bọn họ uy nghiêm túc mục bệ hạ đâu Chương 439: Ngươi nói ta làm sao nghe không hiểu
tinh-linh-kiem-ke-ash-bat-dai-su-dinh-phong-doi-chien.jpg

Tinh Linh: Kiểm Kê Ash Bát Đại Sư Đỉnh Phong Đối Chiến

Tháng 1 15, 2026
Chương 280: Vô hạn dòng nước đại tuần hoàn! Chương 279: Quyết chiến Wyndon
phong-than-ta-chi-muon-an-tinh-lam-cai-hon-quan.jpg

Phong Thần: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Cái Hôn Quân

Tháng 5 9, 2025
Chương 970. Bá chủ một phương ( đại kết cục ) Chương 969. Chinh chiến
tan-the-moi-ngay-muoi-lien-rut-ta-nhat-dinh-vo-dich.jpg

Tận Thế: Mỗi Ngày Mười Liên Rút, Ta Nhất Định Vô Địch!

Tháng 2 16, 2025
Chương 266. Lấy một đồ vạn, vạn nhân trảm! Chương 265. A Hạo, ta nhớ ngươi muốn chết
57979e697f94e02454388c65728c05ef

Biên Tạo Công Pháp, Đồ Nhi Luyện Thành Ma Đầu Rồi ?

Tháng 1 22, 2025
Chương 258. Phi thăng lên trời Chương 257. Thiên ma
  1. Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
  2. Chương 63: ngươi làm sao mặc y phục của ta
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 63: ngươi làm sao mặc y phục của ta

“Ân…… A…… Thanh Nhan à, luyện quyền trước khi sờ cốt để xác nhận tư chất thì ta biết, nhưng mà…… Nhìn thôi mà cũng nhìn ra được gì sao?”

“Thực ra cũng tương tự cả thôi. Trên con đường võ đạo, ba chữ ‘Tinh – Khí – Thần’ là quan trọng nhất. Sờ cốt là kiểm tra bên trong, còn vẻ ngoài là để xem tinh thần của huynh có sung mãn hay không. Xem cả trong lẫn ngoài một lượt thì mấy ngày tới mới biết nên hạ thủ luyện quyền thế nào, điều này rất trọng yếu. Hơn nữa, trên thân Dục ca ca… quả nhiên là không giống với muội chút nào…”

“Ngạch…… Này… dạng này sao?” Nghe tiếng nỉ non của thiếu nữ, Tiêu Dục không khỏi cảm thấy hổ thẹn vô ngần.

Nói thật, bị một thiếu nữ dùng đôi mắt sáng rực chăm chú soi xét từng tấc thân thể mình như thế này, Tiêu Dục luôn có cảm giác mình đang bị lừa cho tới “què” luôn rồi.

Sau một hồi quan sát kỹ lưỡng, ngoại trừ cái khăn tắm quấn quanh hạ thân là không bị nàng xốc lên, còn lại những chỗ khác có thể nói là đã bị Thiết Thanh Nhan nhìn thấu hết thảy. Nàng vừa nhìn vừa liên tục gật đầu, dáng vẻ như đang ghi nhớ điều gì đó rất hệ trọng.

Cuối cùng, nàng trịnh trọng gật đầu một cái, cố kìm nén không đưa tay lên chạm thử: “Tốt lắm, căn cơ cốt cách của Dục ca ca còn tốt hơn muội tưởng tượng nhiều. Băng Cơ Ngọc Cốt vốn là một loại thể chất thiên phú dị bẩm, tuy trên người huynh dường như có chút biến dị, nhưng là theo hướng phát triển tốt. Tóm lại không có vấn đề gì, từ nay về sau việc luyện quyền của huynh cứ để muội dạy cho.”

“Vậy sau này phiền phức Thanh Nhan rồi.”

“Không có gì đáng ngại, ngược lại muội mỗi ngày đều phải đứng thong đánh quyền, chỉ là thuận tay mà thôi.” Thiết Thanh Nhan xinh đẹp cười nói. Dung mạo thanh linh của nàng phác họa nên một nụ cười như đóa hoa mạt trắng thuần đang nở rộ, cảnh tượng ấy đẹp đẽ đến mức khiến người ta phải run rẩy tâm can.

Thấy Thiết Thanh Nhan đáp ứng, lòng Tiêu Dục cũng thông thuận hơn nhiều. Tới Thiết phủ chuyến này, chung quy là không uổng công. Chỉ là hắn cứ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng dù sao chuyện luyện quyền rèn luyện thể phách đã có manh mối, chỉ không biết cuộc vấn quyền với lão giả sau này liệu có suôn sẻ được như hiện tại hay không.

Sau khi giao phó mọi chuyện xong xuôi, Thiết Thanh Nhan cũng chẳng còn lý do gì để nán lại. Nàng dặn dò thêm vài câu, để lại một bộ nam phục sạch sẽ rồi vội vàng rời khỏi phòng.

Không còn người ngoài, Tiêu Dục lần này mới có thể không kiêng nể gì, nhanh chóng dội sạch thân thể rồi mặc bộ nam trang mà Thiết Thanh Nhan để lại vào. Nói thực lòng, bộ đồ này dùng chất liệu cực tốt, mềm mại mượt mà, đường kim mũi chỉ tinh tế như tay nghề thêu “Tịnh Đế Liên” của nữ tử, dường như là đồ tự tay thủ công chế tác chứ không phải loại làm ẩu ngoài phố. Tóm lại, ngoại trừ chỗ ngực hơi chật một chút thì mọi thứ đều rất ổn.

Tiêu Dục giật giật cổ áo, hơi có chút không tự nhiên đẩy cửa bước ra ngoài. Cửa vừa mở, một bóng người xinh đẹp bỗng nhiên xông tới, hai người không cẩn thận va vào nhau.

Hương thơm thanh tao ập đến, Tiêu Dục vội nghiêng người tránh né, chỉ kịp liếc thấy một vị thiếu nữ tư thái yểu điệu, hắn vội vàng lên tiếng:

“Ngại quá, vị cô…… nương này?”

Chẳng qua khi ánh mắt hắn hơi chếch xuống dưới một chút, phát hiện ra một nơi có thể so sánh với bình nguyên Siberia bằng phẳng, ngữ khí tự nhiên trở nên nghi hoặc. Hắn cứ ngỡ là Thiết Thanh Nhan lại ra vẻ quấn ngực, bày trò lừa gạt mình nên quay lại, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt thiếu nữ trước mặt…

Đây là hàng thật giá thật, chân tài thực học, không có chút thành phần lừa lọc nào ở đây cả.

Tiêu Dục không còn nghi ngờ gì nữa, trực tiếp khẳng định: “Thiết cô nương, là cô à? Cô bị sao thế này? Bị người ta bắt cóc hay sao mà…”

“Tiêu Dục, huynh nói thế là có ý gì chứ……”

Ở phía đối diện, vị thiếu nữ mặc váy ngắn linh mị bất mãn phồng một bên má, dường như cảm nhận được sự thất lễ trong lời nói của hắn. Hoặc cũng có thể là vì trước đó nàng đã bảo hắn gọi tên mình, vậy mà vừa về tới Thiết phủ hắn lại cung kính gọi “Thiết cô nương”.

Nhìn Thiết Yên Nhiên đã tháo mặt nạ, hiếm hoi khoác lên mình nữ trang, Tiêu Dục không khỏi nhìn thêm mấy lần. Thiết Yên Nhiên mặc váy? Đây đúng là chuyện lạ đời, lần đầu tiên hắn nhìn thấy! Chẳng trách ngay từ đầu hắn không nhận ra. Bộ váy tú lệ làm tôn lên những đường cong lưu vân, tà váy lụa xếp lớp chồng màu nhã nhặn, đôi hài thêu đính ngọc trai, quả thực là một bộ trang phục thiếu nữ hoàn chỉnh.

Cái mặt nạ dữ tợn thường ngày đã được tháo xuống, lộ ra dung mạo thẹn thùng tuyệt sắc. Ai có thể ngờ vị “Ngọc Diện Cuồng Ma” quanh năm mang mặt nạ, mặc nam trang đơn sắc lại có thể là mỹ nhân như thế này. Ai nhìn mà chẳng thấy mơ hồ cơ chứ!

Trong ấn tượng của Tiêu Dục, Thiết Yên Nhiên luôn mặc nam trang mộc mạc để ẩn giấu thân phận nữ tính. Giờ đây giống như nhân vật được “thay da đổi thịt” hào quang rực rỡ, đoạt người nhãn cầu.

Ngay lúc Tiêu Dục còn đang ngẩn ngơ thì một giọng nữ tử vang lên từ góc rẽ nào đó:

“Ài! Người đâu rồi? Vẫn chưa trang điểm xong cơ mà, sao mới được một nửa đã chạy mất tăm rồi? Cái đứa nhỏ này thật là……”

Sắc mặt Thiết Yên Nhiên lập tức đại biến. Dưới tình thế cấp bách, nàng chẳng màng gì nữa, đẩy Tiêu Dục trở lại căn phòng hắn vừa tắm xong, sau đó xe nhẹ đường quen, “cạch” một tiếng khóa trái cửa lại.

Nghe tiếng khóa cửa vang lên bên tai, khóe miệng Tiêu Dục giật giật. Sao cảm giác thủ đoạn khóa cửa của hai chị em nhà này đều y hệt nhau vậy?

Vừa khóa xong, một bóng người vội vàng đi ngang qua cửa phòng, miệng không ngừng lầm bẩm tìm người. Nhìn cái bóng in trên cửa, chắc chắn là Thiết phu nhân không sai vào đâu được. Đợi đến khi bóng dáng Thiết phu nhân đã đi xa, vẻ mặt như gặp đại nạn của Thiết Yên Nhiên mới dịu lại đôi chút.

Lấy lại tinh thần, bốn mắt nhìn nhau, Thiết Yên Nhiên mới giật mình nhận ra mình đang đẩy Tiêu Dục vào thế “bích đông” trên cửa với tư thế cực kỳ mập mờ. Nhìn dung mạo nữ tử gần trong gang tấc, Tiêu Dục cũng nhận thức được tình hình hiện tại.

Lập tức, hỏa chủng trong lòng kích động, một cảm giác kiều diễm nảy sinh làm trái tim hắn đập thình thịch không thôi. Thiết Yên Nhiên trước mắt mang đến cho hắn một cảm giác vừa lạ lẫm vừa rực rỡ. Ngay lúc hắn còn đang luống cuống không biết làm sao thì…

“Tiêu Dục, huynh…… tại sao lại mặc y phục của ta?!”

Thiết Yên Nhiên nhìn chằm chằm bộ đồ trên người hắn, đặc biệt là khi nhìn thấy hoa văn thêu đặc thù ở cổ áo, ánh mắt nàng chợt đanh lại hỏi.

Câu hỏi này vừa thốt ra, bầu không khí mập mờ mông lung vừa mới nảy nở lập tức tan biến sạch sành sanh.

“Cô nói bộ này sao?” Tiêu Dục giật giật cái cổ áo hơi chật: “Là Thanh Nhan đưa cho ta.”

“Hóa ra là tiểu muội…… Khoan đã! Huynh gọi muội ấy là gì?!” Thiết Yên Nhiên ban đầu gật đầu, nhưng nói được nửa chừng liền nhận ra điều gì đó, đôi chân mày không vui nhíu chặt lại.

“A? Cái này……”

Đầu óc Tiêu Dục hoạt động hết công suất, nhận ra mình vừa đạp phải “mìn” mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn phản ứng cực nhanh, vờ như nghe không rõ hỏi lại: “Cái đó, vừa rồi ta nghe không rõ, Yên Nhiên, cô nói gì cơ?”

“……”

Thiết Yên Nhiên liếc hắn một cái. Mặc dù hắn đã gọi đúng tên nàng, nhưng sao nghe vẫn thấy khó chịu thế nào ấy. Cuối cùng, nàng thu lại cánh tay đang “bích đông” lùi lại một khoảng, khoanh tay quay mặt đi:

“Ta…… ta chỉ muốn hỏi huynh mặc đồ của ta có vừa không. Dù sao nam nữ có biệt, y phục của ta vốn luôn do tiểu muội tự tay may chế, muội ấy rất có hứng thú với việc này nên ta cứ để mặc muội ấy thôi.”

“Cái này…… cũng coi như tạm được, tổng thể thì khá vừa vặn.” Tiêu Dục vốn định nói chỗ ngực hơi chật, nhưng nhìn Thiết Yên Nhiên trước mặt, biết rõ nói ra sẽ có hậu quả gì nên hắn lại lẳng lặng nuốt lời vào trong.

Chiều cao của Thiết Yên Nhiên trong đám nữ tử không hề thấp, nhất là đôi chân dài miên man kia, nàng chỉ thấp hơn Tiêu Dục một chút xíu. Đây cũng chính là một trong những lý do khiến nàng giả trai lâu như vậy mà không bị phát hiện. Tuy nhiên về độ rộng thì vẫn có khác biệt, dù sao nàng cũng là nữ tử.

Thiết Yên Nhiên liếc mắt một cái dường như đã nhìn ra điều gì đó, nàng giải thích thêm:

“Ân, huynh không cần cảm thấy ngại. Bộ này trên người huynh ta vẫn chưa mặc qua. Chắc Thanh Nhan đã sửa sang lại một chút rồi đưa cho huynh. Muội ấy có sở thích làm nam trang, mỗi khi đến dịp lễ tết hay tâm tình tốt là lại làm một bộ dự phòng, bất kể có thiếu đồ mặc hay không. Cha vẫn luôn muốn muội ấy làm cho một bộ mà cầu khẩn mãi chẳng được. Giờ muội ấy đã biết số đo của huynh, nói không chừng sau này sẽ còn làm thêm bộ nữa, với tính cách của Thanh Nhan thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra.”

“Dạng này sao? Muội muội của cô quả là khéo tay.” Tiêu Dục vô thức thuận theo lời nàng mà nói.

Nghe câu “muội muội của cô” sắc mặt nàng hơi đỏ lên, liếc hắn một cái: Cái gì mà “muội muội của cô”?! Huynh lại nói hươu nói vượn gì thế!

Tiêu Dục gãi đầu, biết mình lỡ lời nên im bặt. Lời giải thích của Thiết Yên Nhiên coi như là một lý do hợp lý cho hành động quan sát thân thể của Thiết Thanh Nhan lúc nãy.

Bất quá, sự thật có đúng là như vậy không? Nhớ lại ánh mắt và thần thái kỳ quái của Thiết Thanh Nhan lúc đó, Tiêu Dục luôn cảm thấy mọi chuyện không hề đơn giản như thế.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

da-noi-chien-luoc-phim-kinh-di-than-bi-khoi-phuc-cai-quy-gi.jpg
Đã Nói Chiến Lược Phim Kinh Dị, Thần Bí Khôi Phục Cái Quỷ Gì
Tháng 1 6, 2026
than-la-cu-long-ta-tham-lam-lai-vo-si.jpg
Thân Là Cự Long Ta Tham Lam Lại Vô Sỉ
Tháng 1 25, 2025
ta-tai-tokyo-lam-lao-su
Ta Tại Tokyo Làm Lão Sư!
Tháng mười một 21, 2025
Thần Y Trở Lại
Mộc Diệp: Đủ, Ta Mới Là Hokage!
Tháng 4 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved