-
Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
- Chương 62: rõ ràng nhan chỉ là muốn cho Dục ca ca kỳ lưng
Chương 62: rõ ràng nhan chỉ là muốn cho Dục ca ca kỳ lưng
Trên đảo Tụ Ma từ trước đến nay lưu truyền mấy đại bí ẩn chưa có lời giải. Tỉ như vị tông chủ của Đại Ái tông “Thiên Địa Nhất Gia” – kẻ ngoại giới đồn rằng luôn đè đầu cưỡi cổ Cung Vũ Dao một bậc – thực hư có phải là một hài đồng bảy, tám tuổi hay không? Hay như gã sai vặt vạn năng “Tiểu Hắc” rốt cuộc có dung mạo ra sao?
Lại nói đến linh thú Ngưu Nhị, mỗi tháng cứ đến vài ngày đặc biệt là lại âm thầm bán hạ giá loại sữa bò tăng vọt, liệu có phải do cô vợ yêu tinh bò sữa “đồng nhan cự nhũ” đang kỳ căng sữa của hắn sản sinh ra?
Và cuối cùng, đứa con thứ hai của Thiết phủ, nữ tướng nam thân, rốt cuộc là nam hay là nữ?
Bây giờ, trong căn phòng khách tại Thiết phủ, đối mặt với thiếu nữ đang cố ý ưỡn bộ ngực phẳng lì tới trước mặt, đại não Tiêu Dục đang vận chuyển hết công suất.
Không đúng chút nào!
Thứ nhất, Thiết Thanh Nhan chắc chắn là nữ. Tiêu Dục nhớ rõ lời Thiết Yên Nhiên khi nhắc về muội muội: “Đó là muội muội ta” chứ không phải “đệ đệ ta”. Thiết Yên Nhiên hẳn không rảnh rỗi tới mức phối hợp với Thiết Thanh Nhan để trêu chọc hắn chuyện này.
Nhưng còn cái hầu kết nhô lên kia là thế nào?
「 Túc chủ, bất luận nam hay nữ đều có hầu kết, chẳng qua là rõ ràng hay không mà thôi. 」
Kể từ khi vào đảo đến nay vẫn luôn im hơi lặng tiếng, cái hệ thống “cẩu” này rốt cuộc cũng không nhìn nổi mà lên tiếng nhắc nhở: 「 Trước mặt ngươi đích thị là nữ nhân, tuyệt đối chân thực. Chẳng qua trên thân nàng vận dụng một tầng bí pháp đặc thù để che giấu nữ tướng mà thôi. 」
“……”
Tiêu Dục câm nín, đối với tiếng máy móc đột ngột vang lên trong đầu, hắn hừ lạnh hỏi lại: “Hửm?! Ta đã về tới đảo rồi, sao ngươi vẫn còn bám trên người ta? Nhân vật chính đều đã ‘chết’ rồi, ngươi không nên tự giác cởi trói mà rời đi sao?”
Giọng điệu hắn đầy vẻ kinh ngạc, như thể nhìn thấy một kẻ mặt dày mày dạn bám theo về tận nhà để ăn chực vậy.
「…………」
Hệ thống im lặng, tiếp tục giả chết. Dù sao từ đầu đến cuối, tụi nó cũng là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng. Kể từ khi về đảo, cái hệ thống này như bị trúng độc, héo rũ hẳn đi, nếu nó không lên tiếng thì Tiêu Dục cũng sắp quên mất sự hiện diện của nó.
Bây giờ Tiêu Dục duy nhất xác định được, cái hệ thống này và “đạo ý chí” kia không cùng một đường. Tóm lại, cứ đi một bước tính một bước vậy. Cùng lắm thì hắn “nổ” luôn, lật tung bàn cờ cho khỏi ai chơi, Tiêu Dục vừa vê vê hỏa chủng trong lòng vừa nghĩ.
Lấy lại tinh thần, dưới sự nhắc nhở của hệ thống, đôi mắt hắn dấy lên kim quang sáng rực như đuốc. Nhìn thấu qua lớp ngụy trang, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra điểm khác biệt của Thiết Thanh Nhan.
Dưới tầm mắt Kim Mục, Thiết Thanh Nhan trước mặt rõ ràng có khí chất ôn nhu hơn hẳn. Quan trọng nhất là cái hầu kết vốn là đặc điểm của nam giới kia đã biến mất, cổ nàng mịn màng không khác gì nữ tử. Xem ra, nàng thật sự đã khoác lên mình một lớp “vỏ bọc” bên ngoài.
Tiêu Dục thấu hiểu mọi chuyện, cuối cùng nhìn vào bộ ngực mà nàng cố ý dựa sát tới, hắn lướt qua một cái rồi quay đầu đi.
“Cái này còn cần nghiệm chứng sao? Ngươi đừng có giả vờ nữa. Tỷ tỷ ngươi đã nói hết cho ta biết rồi. Lần trước ta bị ngươi lừa, tới giờ vẫn còn muốn tiếp tục trò đùa dai này với ta sao?”
So với tỷ tỷ Thiết Yên Nhiên, bên dưới lớp y phục này của Thiết Thanh Nhan chắc hẳn là bọc tầng tầng lớp lớp vải quấn ngực. Nghĩ lại lần đầu gặp mặt, cái xúc cảm đó quả nhiên không đúng, không giống như chạm vào nữ tử. Quả nhiên là do hắn sờ chưa đủ nhiều, không như bây giờ kinh nghiệm thực chiến phong phú, chỉ cần liếc qua là biết có điểm không thích hợp.
“Tỷ tỷ?! Thanh Nhan đâu phải đứa trẻ thích đùa dai đâu. Xem ra Dục ca ca đã biết không ít chuyện, quan hệ của hai người tiến triển tốt quá nhỉ, đã trở lại thân thiết như xưa rồi sao?!”
Bị vạch trần, thiếu nữ thanh tú khẽ mỉm cười, không tiếp tục đào sâu đề tài giới tính mà chuyển hướng sang mối quan hệ giữa hắn và tỷ tỷ nàng. Dáng vẻ nàng cực kỳ ôn nhu hiền thục, dường như thật tâm cảm thấy vui mừng cho sự tiến triển của hai người.
“Đừng có lảng sang chuyện khác. Mau đi ra ngoài đi, phận nữ nhi gia mà tự tiện xông vào phòng nam tử đang tắm, truyền ra ngoài thì thanh danh còn gì nữa.”
Tiêu Dục dùng đôi mắt cá chết lườm thiếu nữ vẫn chưa có ý định lui ra, vội vàng nhắc nhở.
“Ài?! Vì cái gì chứ? Rõ ràng lúc nhỏ, mỗi lần tắm rửa hay ngâm ôn tuyền, Dục ca ca đều kéo Thanh Nhan đi cùng mà, sao bây giờ lớn lên lại không được?”
Thiết Thanh Nhan không chịu, giả ngốc giả ngơ nhất quyết bám trụ trong phòng. Đôi mắt to đen láy phân minh của nàng lộ vẻ vô tội, nhìn chằm chằm vào hắn như một chú mèo con đang giả vờ ngây thơ.
Hóa ra đứa nhỏ tắm cùng ta hồi đó chính là ngươi à?!!
Lời của Thiết Thanh Nhan khiến Tiêu Dục giật mình. Giờ đây trong lòng hắn mới hoàn toàn phân biệt rõ ràng hai tiểu gia hỏa năm xưa. Cái đứa nhỏ đen như than như hũ nút kia, lại chính là thiếu nữ thanh tú trước mặt này sao?
Tiêu Dục trợn tròn mắt, suýt chút nữa là không kịp phản ứng. Thực ra gọi là tắm rửa, chẳng qua là Tiêu Dục ở sau núi Kiếm Trúc Phong có mở một hồ ôn tuyền nhỏ, chủ yếu dùng để điều lý cơ thể cho Bạch Diễn vốn là phàm nhân. Đáng tiếc sau này Tiêu Dục đi “đỉnh bao” bên ngoài, không còn tâm trí trông nom, ôn tuyền đó chắc giờ đã hoang phế rồi.
Nhưng nghĩ lại, Thiết Thanh Nhan là nữ tử Vũ Phu, giờ đã là Cửu Cảnh, chắc chắn từ nhỏ đã bắt đầu tập võ, đứng thong, đánh quyền, dầm mưa dãi nắng. Với làn da mềm mại của trẻ nhỏ, không đen đi mới là lạ. May mà bản chất nàng tốt, sau này lớn lên vóc dáng nẩy nở, màu da tự nhiên cũng trắng lại, nếu không thì bây giờ chắc chỉ là một thiếu nữ thanh tú với làn da màu lúa mì mà thôi.
“Lần nào muội cũng bồi Dục ca ca, chỉ tiếc tỷ tỷ quá mức thẹn thùng không dám đi. Bất quá khi đó còn nhỏ, không hiểu chuyện, cũng chẳng có gì.”
Có lẽ lời nói vừa rồi khơi gợi lại ký ức cũ, mắt Thiết Thanh Nhan chợt chuyển động, nàng nói tiếp: “Thực ra, Thanh Nhan lần này vào đây cũng chỉ muốn giống như trước kia, giúp Dục ca ca kỳ lưng một chút, cái này… không được sao?”
“Chỉ là kỳ lưng thôi?” Đầu lộ ra trên mặt nước, Tiêu Dục nghi hoặc lặp lại.
Thiết Thanh Nhan khẽ gật đầu, đưa ra lý do vô cùng đầy đủ: “Ân. Lần này tỷ tỷ về nhà, chuyện ngoài đảo muội đều nghe nàng nói cả rồi. Nếu không có Dục ca ca giúp đỡ, nàng tuyệt đối không thể trở về nhẹ nhàng như vậy.”
“Chuyện tâm cảnh đối với tu sĩ Thiết gia tu luyện Chính Khí Quyết mà nói chính là căn cơ đại đạo, không cho phép có một tia tổn hại. Chưa kể chuyện này còn liên quan đến đại bá của chúng ta… Những chuyện phía sau này mẫu thân và cha sẽ nói lại với huynh sau. Tóm lại, coi như đây là lời cảm tạ vì đã trông nom gia tỷ ở bên ngoài, cũng là một chút thỉnh cầu bốc đồng nhỏ nhoi của Thanh Nhan.”
Nàng nói năng nhẹ nhàng, nhưng dưới ánh sáng lấp lánh, đáy mắt nàng lại hiện lên tia nhìn như mèo hoang thấy cá khô. Thấy vậy, Tiêu Dục – kẻ đang bị ép co cụm trong thùng tắm nhỏ nhoi – nhất thời cạn lời.
“Dục ca ca, lực đạo thế này được chưa? Có cần muội thêm chút sức không?”
“Ân… còn tốt.”
Trong gian phòng hơi nước mờ ảo, Tiêu Dục lim dim đôi mắt hưởng thụ. Hắn chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng quanh người, ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh thùng tắm. Phía sau hắn, thiếu nữ thanh tú đang vuốt ve tấm lưng có ẩn hiện đồ hình Băng Ngục Trấn Hoàng. Nàng không hỏi nhiều, đôi tay nhỏ bé ngọc nhuận nhẹ nhàng lau sạch.
Cuối cùng Tiêu Dục vẫn phải thỏa hiệp. Người ta đã nói đến mức đó, từ chối nữa thì thật vô lễ. Vả lại Thiết Thanh Nhan đã khóa chặt cửa rồi, nàng muốn làm gì thì hắn cũng khó mà cản được. Thay vì phản kháng, chi bằng cứ thuận theo tự nhiên mà hưởng thụ. Không thể không nói, không hổ là nữ Vũ Phu, lực tay này quả thực rất khá.
Vừa kỳ lưng, Tiêu Dục vừa câu được câu không trò chuyện với nhị tiểu thư Thiết phủ:
“Dục ca ca, chúng ta đã lâu không làm vậy rồi. Ngày trước mỗi lần mang muội vào ôn tuyền, huynh toàn tự tắm một mình, chẳng thèm liếc nhìn muội lấy một cái. Chỉ có những lúc thế này huynh mới chịu gọi muội tới kỳ lưng giúp.”
“Ta đó không phải sợ muội một mình lẻ loi sao? Dù sao lúc trước cũng bận chiếu cố Yên Nhiên, sợ muội cảm thấy bị lạnh nhạt nên mới mang muội theo, ai mà biết được…”
“Dục ca ca quả nhiên là người rất hiền lành nha!” Thiếu nữ cong mày, ngữ khí nhu hòa, chẳng rõ là đang trêu chọc hay cảm khái.
Tiêu Dục lúng túng xê dịch đầu ngón chân. Ai mà rảnh rỗi đi nhìn chằm chằm một thằng nhóc đen thui như than, nhất là khi thằng nhóc đó còn che chắn kỹ càng như vậy. Giờ nghĩ lại, lúc đó thần kinh hắn đúng là thô đến cực điểm, vậy mà không phát hiện ra chuyện này. Bất quá tình huống lúc đó, ai cũng chỉ nghĩ đứa nhỏ ấy thẹn thùng sợ người lạ mà thôi.
Thiếu nữ không biết Tiêu Dục đang nghĩ gì, đôi tay ngọc vẫn xoa nắn thuần thục. Dù đã qua mấy năm, động tác của nàng vẫn không hề mai một. Tuy nhiên, khi đầu ngón tay chạm qua long văn ẩn hiện trên lưng hắn, nàng thoáng dừng lại một chút:
“Thân thể Dục ca ca rất bền chắc, nội tình thâm hậu, chắc hẳn đã đạt tới Lục Cảnh Vũ Phu rồi? Xem ra ở bên ngoài huynh có kỳ ngộ không nhỏ.”
“Một chút thôi. Đúng rồi, Thiết Trụ à…”
“Dục ca ca cứ gọi muội là Thanh Nhan giống như mẫu thân là được. Nhưng muội muốn hỏi, vì sao huynh cứ khăng khăng dùng cái tên nghe giống nam tử kia để gọi muội? Chẳng lẽ huynh cũng cảm thấy Thanh Nhan giống nam tử hơn sao?”
“Cái này… không phải có chút thẹn thùng sao?”
“Dục ca ca, huynh không cần quá câu thúc. Quan hệ giữa chúng ta vốn dĩ không đơn giản là người lạ, mà nên thân mật hơn nữa mới đúng…”
Thân mật… Đây là muốn tiến thêm bước nữa? Hay là ý gì khác? Tiêu Dục nhất thời không biết đáp lại ra sao, đành im lặng.
Thấy vậy, thiếu nữ phía sau cũng không hề để tâm, trái lại còn gợi lên một đề tài khác:
“Dục ca ca, mẹ muội đã đánh tiếng trước với muội rồi. Huynh muốn tìm muội luyện quyền để rèn luyện thể phách, chuẩn bị cho cuộc vấn quyền với lão gia tử kia đúng không?”
Nàng không đợi Tiêu Dục lên tiếng, đã tự mình gật đầu: “Được thôi, nhưng trước đó, muội cần phải kiểm nghiệm một chút mới được.”
Kiểm nghiệm? Kiểm nghiệm cái gì?! Tiêu Dục chớp chớp mắt đầy nghi hoặc.