-
Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
- Chương 196: bản miêu tuyệt đối không được lại bị bỏ lại
Chương 196: bản miêu tuyệt đối không được lại bị bỏ lại
Ánh mắt dịu dàng kia chăm chú nhìn, Tiêu Dục có chút nhức đầu vuốt vuốt lông mày, trong lòng đã hiểu rõ.
Tuy nhiên, việc này liên quan đến Đạo môn cùng Phong Linh, Long Uyển Yên dính vào thì không hay. Thế là, Tiêu Dục chỉ bình thản gật đầu một cái:
“Ân, ta biết đại khái. Đúng rồi, Uyển Yên, ta định đi ngay bây giờ.”
“Ngươi muốn đi bây giờ sao? Không chờ thêm mấy ngày, đi cùng nhau, trên đường có bạn, cũng để ta bồi thêm một chút. Ba ngày sau, bên Tiên minh sẽ có người tới.”
Long Uyển Yên ngẩng đầu, sự chú ý dời sang chuyện Tiêu Dục rời đi.
“À… Gặp một chút chuyện, cần rời đi sớm.” Nhìn cô gái trước mắt, Tiêu Dục cũng muốn ở lại thêm một chút, nhưng nhớ tới quẻ tử khí mà Bặc Toán Thiên đã gieo.
Hắn cũng chỉ có thể tính toán, đại khái đoán được khả năng có chuyện gì sẽ tới.
“Bây giờ sao? Gấp lắm ư?”
“Ân.”
Đến nước này, Long Uyển Yên cũng sẽ không cố chấp. Nàng không phải nữ nhân cố tình gây sự. “Có cần ta phái người tiễn ngươi không? Thế gian không được yên ổn. Tương Nguyệt gần đây rảnh rỗi muốn chết, ngươi qua đây hẳn là đã thấy nàng rồi? Nàng là hảo hữu của ta, từ nhỏ cùng nhau lớn lên.”
Theo lời Long Uyển Yên, Tiêu Dục trong đầu hồi tưởng lại dáng vẻ cô gái đã đưa hắn tới.
“Cái này thì không cần.” Hắn từ chối. Bặc Toán Thiên nói, bên cạnh tốt nhất không có người, bằng không sẽ bị liên lụy.
Hơn nữa, cô gái kia hắn cũng không đối phó nổi.
“Được rồi, gặp phải chuyện gì phiền phức có thể tới tìm ta.”
“Ân.”
“Còn có, lời ta đã hứa trước đây vẫn còn hiệu lực. Nếu ngươi đột phá Nguyên Anh Cảnh, có thể tới Thanh Vân Phù Tông của ta mưu một chân chức trách, làm trưởng lão cũng được.”
“Hảo.”
“Sau khi xử lý xong chuyện trên người, ta sẽ tới chỗ ngươi tìm ngươi, mang theo đồ cưới…”
“Ân… Ân?!” Tiêu Dục trợn tròn mắt. Đối diện, trên mặt cô gái hiện lên một vòng đỏ tươi.
Không nói gì, nàng nhắm mắt lại. Cơ thể nghiêng về phía trước, hơi run rẩy. Trên đôi môi phấn hồng hiện ra một tia sáng.
Hiển nhiên, đối với một tiểu nữ tử như Long Uyển Yên, lần đầu tiên chủ động hôn người, nàng vô cùng không thích ứng, cũng rất thẹn thùng.
Nàng vốn không định làm vậy, chỉ là nghĩ sau này sẽ có một khoảng thời gian không gặp mặt, liền quỷ thần xui khiến làm ra động tác này.
Dưới ánh mắt chăm chú, cô gái làm ra động tác này càng thêm thẹn thùng. Vệt đỏ tươi kia, bỗng nhiên lan tràn đến tận miệng. Môi anh đào đỏ tươi mê người, không cần tô điểm phấn son, gò má ửng đỏ vì tâm tình dâng lên kia, chính là cách trang điểm đẹp nhất.
Đối mặt tình huống như vậy, Tiêu Dục tự nhiên không thể thờ ơ. Hắn đón lấy, hai người môi kề môi.
Trong lòng Long Uyển Yên, đôi mắt của đứa bé tóc trắng sớm đã bị một người nào đó dùng ngón tay che lại, tựa hồ sợ không thích hợp cho trẻ nhỏ.
Lúc này, ngoài cửa, ba cái đầu to, đầu nhỏ cùng nhau chen chúc ở khe cửa, dán tai vào, lắng nghe những lời mật ngọt giữa vị tông chủ nghiêm túc và tình nhân chân thành kia.
Thư Tương Nguyệt ở trên cùng cảm xúc kích động, Lưu Âm Thạch trên tay nàng đang óng ánh phát sáng.
Bên dưới, Phù Huyền cũng giữ nguyên động tác tương tự, trên mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Nhưng nếu nhìn kĩ, trên khuôn mặt trắng nõn lại đặt lên một tầng phấn hồng cực kì nhạt.
Chỉ có thiếu nữ áo vàng Vân Kỳ ở dưới cùng, nghe đến bây giờ, sắc mặt vẫn ngơ ngác. Nàng vẫn có chút không thể chấp nhận việc vị hôn phu trước đây của mình lại ở cùng sư tôn nhà mình. Mối quan hệ này thật vi diệu.
Ba người đang nghe lén bên trên, đột nhiên, trong phòng không còn tiếng động.
Thư Tương Nguyệt nhíu chặt lông mày. Vốn cho rằng hảo hữu của mình sẽ lớn mật hơn, thế nào ngoại trừ nói chuyện, chính sự lại không hề có?
Nàng muốn nghe không phải loại lời tâm tình biệt li ngược cẩu này.
Rốt cuộc khi nào thì Tào Phi!
Giữa lúc giận dữ, đột nhiên, tiếng “cách” vang lên… Khóa cửa chuyển động. Một giây sau, cánh cửa phòng bị khóa chặt cũng dẫn đến khung cửa bị giật ra toàn bộ.
Chuyện đột ngột xảy ra, ba người nghe lén chỉ cảm thấy trước mặt buông lỏng. Ba người chồng chất lên nhau, ngã vào trong phòng.
“Các ngươi… đang làm gì?!”
Ba người ngẩng đầu. Đập vào mắt là Long Uyển Yên mặt không biểu cảm nhưng sắc mặt đỏ bừng. Ngoài nàng ra, lại không còn bóng người nào.
Cửa sổ phòng mở rộng, một làn gió nhẹ thong thả thổi vào.
Chỉ còn lại hương tương tư nhàn nhạt của cô gái tự do bay lượn trong căn phòng nhỏ.
Sau khi cáo biệt chi tiết cùng Long Uyển Yên, Tiêu Dục ôm hài nhi, nhảy cửa sổ. Anh liên tưởng đến những lời Long Uyển Yên nói, tâm sự nặng nề trở về khách sạn của mình.
Phong Linh… không thích hợp.
Trước đây đã có hoài nghi, bây giờ có Long Uyển Yên phụ chứng, có thể nói là xác định không còn nghi ngờ.
Long Uyển Yên chỉ cảm thấy tính tình của Tương Nguyệt có chút vô thường. Nhưng Tiêu Dục đã tiếp xúc với Đạo môn, hắn biết, nàng đã bị đánh tráo.
Mẹ nó…
Tiêu Dục che trán, trong đầu hồi tưởng lại lời của cô gái Đạo môn kể cho hắn:
“Ta đối với ngươi còn có chút hứng thú, bất quá, ta tìm được thứ rất hay để chơi.
Ngươi đoán xem, bây giờ ta là ai?”
Chơi rất hay.
Chắc chắn việc từ nam biến nữ của Phong Linh sẽ gây nên hứng thú cực kì cao cho kẻ thích trò vui này.
Bây giờ phản ứng lại có chút chậm…
Bất quá, Tiêu Dục vẫn viết một phong thư, chuẩn bị gửi cho Vạn Vân Các kia.
Còn về việc tông môn kia có nghe theo đề nghị của hắn, một tu sĩ nhỏ bé, hay không thì phải xem thiên ý.
Hắn cũng không thể ra sức. Bất quá, Đạo môn đánh cắp thân phận người khác, bình thường đều là để đóng vai. Người bị trộm thân phận chưa bao giờ gặp nguy hiểm.
Không sai, chưa từng.
Nếu không, Đạo môn sớm đã bị Tu Tiên giới liên hợp phong sát.
Bình thường chỉ cần ngươi nhận ra người mà đệ tử Đạo môn đóng giả là giả mạo, chỉ cần nói ra, đệ tử Đạo môn sẽ nhận thua, bỏ cuộc rời đi. Người bị trộm thân phận cũng sẽ hoàn hảo không chút tổn hại mà trở về.
Đạo môn tất nhiên sẽ nói cho hắn biết việc này hiển nhiên là có chừng mực, cũng tức là, cô gái Đạo môn kia hy vọng hắn không quấy rầy. Xem cho kĩ màn kịch trước, rồi cân nhắc quyết định có muốn gia nhập hay không.
Đoán chừng cô gái kia nghĩ như vậy.
Ai!
Quả nhiên là chút chuyện phiền phức.
Lại từ chuyện này suy ra chuyện trên người mình, Tiêu Dục chỉ cảm thấy, kế hoạch trở về đảo cần đưa vào danh sách quan trọng.
Nhân vật chính Diệp Phong chết. Đạo cũng quyết tâm để hắn tiếp tục làm cái nhân vật chính kia.
Bất quá, hắn cũng không làm.
Trước tiên cứ để lại vậy.
Kế hoạch thế thân thất bại, chính diện không đánh lại, hắn trốn đi chẳng lẽ không được sao?
Đi tới phòng, đẩy cửa ra. Tiêu Dục trầm tư, quên mất còn có một đống mèo con ủ rũ co rúc trên giường hắn.
Anh đặt mông ngồi xuống. Một cảm giác lông xù, cùng một tiếng mèo kêu kịch liệt vang lên.
Meo!
“Ha ha ha ha… Xin lỗi, Đại Hoa, suy nghĩ nhập thần, quên mất ngươi. Thế nào, Bặc Toán Thiên có liên hệ với ngươi chưa?”
“Meo ~” Tam Hoa Nương Nương yếu ớt đáp một tiếng. Đôi tai mèo cao vút rũ xuống, xem ra việc bị Bặc Toán Thiên mải chạy trốn mà quên bỏ lại nó đã đả kích không nhỏ.
Xem ra là vẫn chưa có.
Tiêu Dục với ba vết cào đỏ tươi trên mặt gãi đầu một cái. Nhất thời không biết phải xử trí con mèo tam thể này thế nào.
Suy nghĩ một chút rồi nói: “Đại Hoa, ngươi nhìn, Bặc Toán Thiên đã đi xa chẳng ăn thua gì. Ta có hai phương án. Một là ngươi tiếp tục ở lại trong khách sạn, chờ Bặc Toán Thiên phản ứng lại, dễ trở về đón ngươi. Hai là, ngươi đi theo ta trước, vừa đi vừa chờ liên hệ. Theo ta thấy, ta cảm thấy một…”
「Bản Miêu muốn thứ nhất!」
Không đợi Tiêu Dục phát biểu ý kiến, Tam Hoa Nương Nương đã đưa ra lựa chọn.
“Ngươi xác định sao? Bặc Toán Thiên đã nói đi theo bên cạnh ta là sẽ có họa sát thân.”
「Không sao, ta tất nhiên sẽ né tránh.」
Một đôi mắt mèo bích sắc của Tam Hoa Nương Nương gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Dục. Giọng cô bé trong trẻo như chuông bạc vang vọng trong đầu hắn:
「Bản miêu tuyệt đối… không cần bị vứt lại. Hơn nữa, Tiểu Tuyết Nhi không ở đây, bản miêu sẽ tiếp tục tuân theo ước định đã định với nàng. Chính là ở bên cạnh ngươi, nhìn chằm chằm ngươi, bảo hộ ngươi.
Cho nên…」
「Đừng nghĩ bỏ lại bản miêu. Bản miêu sẽ mãi đi theo ngươi.」
“Thật tốt…”
Tiêu Dục bịt tai, nhưng chẳng ăn thua gì. Tam Hoa Nương Nương không cần luyện hóa hoành cốt, cho nên dùng truyền âm. Nó tu hành là một loại cổ pháp cực sâu của Yêu tộc, tức là không thay đổi bản thân, thuần túy tu luyện bằng yêu thân.
Tuy nhiên, trong lòng Tiêu Dục dâng lên một tia nghi vấn. “Tiểu Tuyết Nhi? Luôn nghe ngươi nói cái tên này. Tiểu Tuyết Nhi là ai?”
「Tiểu Tuyết Nhi chính là Tiểu Tuyết Nhi a!」
Tam Hoa Nương Nương nghiêng đầu một chút. Đôi mắt mèo thuần khiết như bảo thạch bích sắc, đang nghi ngờ nhìn hắn.
“Được rồi, ta biết đại khái.” Tiêu Dục gật đầu.
Thật ra cẩn thận nghĩ cũng có thể hiểu rõ. Tam Hoa Nương Nương nhận biết và liên hệ thân mật đến mức gọi biệt danh, cũng chỉ có Bặc Toán Thiên.
Bặc Tuyết sao?
Hay là tên gì khác.
Tiêu Dục không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ rõ Bặc Toán Thiên là danh hiệu của nàng. Bất quá vì uy vũ phi phàm, vẫn lấy ra làm tên thay thế. Tên là ba chữ.
Ai… Nghĩ những thứ này cũng không có gì dùng. Tên bất quá là danh hiệu.
Đã Bặc Toán Thiên bảo hắn sớm xuất phát, vậy hắn lại tin nàng một lần.
Cái gọi là tử khí, hắn ngược lại không quá sợ. Bây giờ hắn chịu ban thưởng hỏa chủng, chỉ cần hỏa chủng không tắt, không khác là tồn tại bất tử.
Bất quá, vẫn nên cố gắng tránh tử vong. Bằng không, nếu hắn thật sự không cẩn thận chết, Bạch Phượng trong cơ thể phóng thích ra, thế giới này cũng sẽ theo đó mà chơi xong.
Cùng ngày, Tiêu Dục thu dọn xong những thứ đồ dùng trẻ sơ sinh mà hắn đã mua. Anh cột hài nhi vào trước ngực mình tựa như chuột túi, trên đầu đội một con mèo tam thể, sau lưng cõng thanh Tiên Binh Bảo Kiếm ngạo khí và chiếc Khổn Long Tác tàn tạ, treo một cái Dưỡng Kiếm Hồ Lô.
Dương quang buổi trưa rủ xuống, phản chiếu ra một cái bóng dài. Một người, một mèo, một hài nhi. Tổ hợp kì lạ này, rời khỏi khách sạn Phượng Khâu.