-
Đỉnh Bao Nhân Vật Chính Sau Khi Về Hưu, Nữ Chính Không Làm
- Chương 190: ta vảy rồng không có Bạch Phượng hỏa chủng hảo
Chương 190: ta vảy rồng không có Bạch Phượng hỏa chủng hảo
Muốn đến điểm ấy, Tiêu Dục nhịn không được cười lên, thế là, liền lại mở miệng nói: “Yên tâm, ngươi cho ta chỗ tốt, ta cả một đời cũng trả không hết. Ngươi nếu vẫn bất an, vậy cứ xem những thứ này như tương lai sính lễ đi.”
Ánh mắt Long Uyển Yên đột nhiên quét tới, sắc bén dọa Tiêu Dục giật mình. Đôi mắt long nhãn dựng thẳng ban nãy lại hòa hoãn, ti đỏ tươi đáy mắt lại biến trở về ngân huy ôn nhu.
“Đương nhiên, sính lễ chắc chắn không chỉ những thứ này, bất quá, coi như trước tiên một phần đi.
Nói thật, là một tông chủ, vẫn là chính thống tông môn Thanh Vân Phù Tông, ta còn thật không biết, cấp bậc lễ nghĩa bao nhiêu mới tính đủ.”
Tiêu Dục thấy Long Uyển Yên không nhúc nhích, tưởng rằng nàng chê dùng những thứ này làm sính lễ quá keo kiệt, thế là gãi đầu, lại vội vàng giải thích.
Dù sao gả lễ của người ta là một bộ thượng phẩm Tiên binh, nghe nói còn có một ngọn núi.
Tiên binh thì còn dễ nói, trên tay hắn đã có hai thanh bán tiên binh.
Nhưng đỉnh núi…
Thanh Vân Phù Tông ra tay nhất định là một ngọn núi có linh mạch chính thức, mà không phải cái ngọn núi nhỏ trên tay Tử Vân, cùng tên với Tử Lôi Sơn nhưng trên thực tế ngay cả một đầu linh mạch đứng đắn cũng không có.
Đây không phải có linh thạch liền có thể mua được, tóm lại, bây giờ Tiêu Dục còn mua không nổi, cũng không có tư cách kia.
Long Uyển Yên nhìn Tiêu Dục, phát hiện hắn có quyết tâm này, trong lúc nhất thời đôi mắt đều tỏa sáng, tình cảm đậm sâu, không thua bất luận kẻ nào.
“Không, đã đủ. Long Khí trân quý, lại thêm Long Huyết, đã sánh ngang một cái Tiên binh không tầm thường.
Không phải nói, nếu không bỏ ra nổi, lễ hỏi của ngươi có thể để ta tới góp sao.”
Nàng cúi đầu xuống, ngữ khí nhu chuyển, so với ban đầu hung hăng dọa người, dịu dàng hơn không ít, quả thật có phong phạm hiền thê lương mẫu ở nhà.
Sính lễ thành thân, đối với nữ tử truyền thống như Long Uyển Yên, thế nhưng là bảo đảm tốt nhất.
“Không không không, nam nhi đại trượng phu, sao có thể để cho nữ nhân tới góp đâu? Hơn nữa, lão bà của ta bản… ặc, khụ khụ! Tóm lại tin tưởng ta là được rồi.”
Tiêu Dục vừa định nói, lão bà hắn vốn còn có không ít, chỉ là há miệng ra, đột nhiên phản ứng lại, bà lão kia của hắn đã theo một trận đại hỏa trên núi mà đi rồi.
Bất quá, lời đã nói ra, thân là nam nhân cũng không thể nuốt lại.
“Ngươi có lòng này là tốt rồi.” Long Uyển Yên không còn cưỡng cầu.
Nói rồi, nàng đem ba sợi Long Khí, chỉ lấy một tia còn lại trả lại Tiêu Dục, “Hiệu quả Long Khí chỉ một tia đã đủ, nhiều nữa cũng vô dụng, hiệu quả không tốt. Đừng lãng phí, về sau ngươi nếu gặp phải Long Chủng nào đó, có thể dùng thứ này dụ hoặc trao đổi với nó.”
“Được.”
Không biết nghĩ tới điều gì, Tiêu Dục cẩn thận liếc Long Uyển Yên một cái, lại nói tiếp:
“Đúng, Uyển Yên, ngoài ra, ta còn có đồ đệ ở cùng với ta, nếu thật muốn thành thân…”
“Nữ?”
“Ừm.”
Long Uyển Yên nhìn người nam nhân rất có băn khoăn này, cười nói: “Ngươi coi ta là gì? Đã ngươi cũng dám ở ngay trước mặt ta nói ra, vậy chắc hẳn nàng là người rất trọng yếu đối với ngươi.
Ta cũng không phải ghen phụ, sẽ không xua đuổi nàng đi. Huống hồ, đông người náo nhiệt một chút cũng tốt.”
Không phải… Ghen phụ?
Tiêu Dục không biết nhớ ra hình ảnh gì, cười khan, không biểu đạt nghi vấn ra ngoài.
Long Uyển Yên đối với người khác phái bên cạnh Tiêu Dục kỳ thực rất khoan dung, chỉ cần không vượt qua giới hạn, lại không phải loại mèo trộm, đương nhiên sẽ ở chung hòa thuận.
Nói thật, Tiêu Dục âm thầm nhẹ nhõm, hắn là một nam nhân có trách nhiệm, cùng Long Uyển Yên thành thân là chuyện đã sớm lên kế hoạch tốt.
Dù sao, đều có tính chất phát triển thiết thực.
Còn Bạch Phượng, bọn họ là quyến lữ, dung hợp một thể. Phượng Hoàng Khế Ước khắc họa, như chân với tay, còn hơn cả thân nhân. Mối liên hệ giữa họ sớm đã so với hôn ước thế tục còn nồng đậm hơn.
Bạch Phượng là yêu tộc, đối với Nghi Thức Hôn Lễ của nhân tộc, đã từng trải qua, ngược lại cũng không để ý.
Nhưng liên quan đến hai người, chắc chắn không quen ở chung. Đến lúc đó hòa giải thế nào, vẫn phải xem Tiêu Dục làm thế nào.
Nói đến thành thân, dù trong mơ đã trải qua một lần, cũng không phải thực tế. Trong mơ cũng không có những người thân bằng hữu kia của hắn. Hiện tại, cũng như đa số nam nhân trước hôn kỳ, hắn cũng có chút sợ hãi.
Bất quá, bây giờ chỉ là sơ bộ thương lượng, để ổn định Long Uyển Yên đang lật đổ bình dấm chua, đồng thời vẫn chưa quyết định gì.
Về cuộc sống độc thân, hắn còn có thời gian để hưởng thụ, cũng không biết tiểu đệ có tiếp nhận được không.
Nói đến vấn đề Bạch Phượng, “Uyển Yên, ngoài đồ đệ ta còn có một đứa bé…”
“Cái tên Phượng Hoàng tóc trắng kia?”
Ai ngờ, còn chưa bày tỏ ý định, Long Uyển Yên đã biết Tiêu Dục muốn nói gì.
“Ừm…” Sắc mặt Tiêu Dục cứng đờ, chợt nhớ tới sư tôn của đại sư tỷ Thanh Vân Phù Tông chính là Long Uyển Yên, nàng làm sao có thể không biết.
“Huyền nhi ôm đến, ta vừa vặn nhìn thấy. Tóc trắng tuyết, con mắt, trên thân cũng không có huyết mạch của ngươi. Vậy cũng chỉ có thể là Bạch Mao Phượng Hoàng kia. Từ Yêu Tộc chuyển thành nhân tộc, ngược lại là một diệu pháp.”
Long Uyển Yên đã nói hết những lời Tiêu Dục muốn nói, trong lúc nhất thời hắn chỉ có thể đứng một bên cười.
Đầu ngón tay nàng đưa tới ấn vào ngực Tiêu Dục, “Nói đến, cái Long Lân hộ thân mà ta gắn lên người ngươi đã vỡ nát, hẳn là nàng làm a?”
“Không thể nói như vậy, coi như là hai người va chạm, Hỏa Chủng cùng Long Lân xảy ra xung đột.
Bất quá, bây giờ Hỏa Chủng đã phụ thể, ta ngược lại không sợ tổn thương gì. Long lân giáp trên người ta khó tránh khỏi có chút lãng phí. Uyển Yên, chính ngươi không còn vảy ngược, không phải cũng rất nguy hiểm sao…”
Tiêu Dục nói, có thiên hướng cả Bạch Phượng và Long Uyển Yên. Nhưng đối với Long Uyển Yên, nàng lại không tán đồng, ngược lại mở miệng nói:
“Ngươi muốn nói, thứ ta đặt trên người ngươi không bằng thứ nàng đưa, phải không?”
Đầu óc nữ nhân sao lại lớn lên thế, sao có thể kéo tới chuyện này.
Khuôn mặt Tiêu Dục cứng ngắc, còn nghĩ chống đỡ nói thêm gì nữa, lại thấy cô gái trước mặt dứt khoát nói:
“Lột giáp!”
“……”
“Có nghe không, ta bảo ngươi lột giáp!”
“A! Uyển Yên, ngươi không phải nói để ta mặc áo phục sao? Cái này…”
“Lột! Bộ quần áo được người ta làm cẩn thận, lát nữa ta không hy vọng làm bẩn nó.” Ánh mắt Long Uyển Yên nóng bỏng mà nhìn ngực Tiêu Dục, nói tiếp:
“Đã nàng không muốn để đồ của ta lưu lại trên người ngươi, vậy ta càng muốn.”
Âm thanh rơi xuống, Tiêu Dục cũng coi như là ý thức được điều gì. Nếu không làm, đoán chừng sẽ bị cưỡng chế lột y phục. Hắn ngoan ngoãn cởi quần áo nửa thân trên, để trần lồng ngực đối diện Long Uyển Yên.
Sau lưng, cái Băng Ngục Trấn Hoàng kịch liệt di động, tựa như sống lại. Trong căn phòng nhất thời nhiệt độ hạ xuống không ít, hàn khí lay động.
Sờ lấy tấm lưng rộng lớn của Tiêu Dục, Long Uyển Yên nhìn chằm chằm Phượng Hoàng kia. Vốn dĩ nàng không có nắm chắc chống lại Bạch Phượng, bất quá, trên tay có mấy sợi Long Khí và Huyết Dịch Chân Long.
Bình Huyết Dịch Chân Long này của Tiêu Dục cực kỳ thuần túy, chất lượng viễn siêu bình thường, lại còn rất tươi mới.
Thăng giai Tiên binh, đương nhiên là đủ, còn có thể thừa lại một chút. Long Huyết hung hãn, huyết mạch của nàng đã đủ dày, nếu dày hơn nữa nhưng lại không khống chế được. Số ít phế liệu còn lại này, lấy ra một chút, dùng trên người Tiêu Dục ngược lại là vừa đủ.
Đã Bạch Phượng đánh nát cái Long Lân mà nàng ngưng kết trên người Tiêu Dục, vậy nàng làm một cái khác.
Long Uyển Yên há mồm phun ra một ngụm nhiệt khí, hiển nhiên là đang cùng Bạch Phượng trong cơ thể Tiêu Dục so tài.
Long Khí xao động, giống như du long nhảy vào thân thể Tiêu Dục. Huyết châu đỏ tươi phiêu tán, bắn ra một mảng màn máu hướng Tiêu Dục bám vào.
Cái gọi là Long Khí, Long Huyết, đối với Long Chủng Chi Tộc, có sức hấp dẫn trí mạng. Nhưng cho dù bản năng chúng có phương pháp luyện hóa, cũng không dám tùy tiện nuốt, dù có bản năng luyện hóa cũng có nguy cơ bạo thể mà chết.
Huống chi là người tộc không liên quan, các loại dị tộc cầm được, đối với cái Khí Tức Chân Long nóng nảy kia, rất khó xử lý. Hoặc là luyện đan thành dược, hoặc là pha loãng, thoa ngoài da chịu đựng để đánh gân cốt, nhưng hiệu quả chắc chắn giảm đi rất nhiều so với trực tiếp sử dụng.
Mà trong cơ thể Long Uyển Yên có huyết mạch Chân Long, lại là đương thời Long Quân, trời sinh tựa như biết cách sử dụng tốt nhất.
Long Huyết luyện thể, Long Khí khai mạch.
Đã Tiêu Dục khăng khăng kiếm tu Vũ Phu đồng tu, vậy nàng sẽ trợ giúp một tầng. Bạch Phượng cho Hỏa Chủng kia, vậy nàng sẽ cho Tiêu Dục đánh lên một thân cốt cực kỳ vững chắc, không để ai có thể một đao chém thành hai nửa.
Khí tức Chân Long lan tràn, Tiêu Dục bừng tỉnh phát hiện, hòa giải Bạch Phượng cùng Long Uyển Yên dường như là chuyện viển vông.
Mặc kệ nói thế nào, kết quả là, người gặp nạn chắc chắn là hắn, kẻ bị kẹp ở giữa.