-
Địa Ngục Lĩnh Chủ
- Chương 187 : Quan tài phá phong ( Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu đánh giá !!!!! )
Chương 187 : Quan tài phá phong ( Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu đánh giá !!!!! )
“ Đại nhân, ta nghĩ có khi nào chúng ta nên rút lui trước hay không ? “ Carlo chạy đến sau mấy người đang châu đầu vào nghiên cứu chiếc quan tài bị mở ra, lẽ phép nói .
Đối với đề nghị này của Carlo, James có hơi bất ngờ . Tên này vốn chính là người nhiệt tình đi tìm lăng mộ này nhất . Đến giờ lại là người đầu tiên bỏ cuộc, không biết là vì sao đây ?
“ Có chuyện gì sao ? “ James bỏ chiếc quan tài, xoay người lại nhìn Carlo . Tên này mấy lân trước đều là lực lượng trung kiên của việc lên đường tìm kiếm lăng mộ .
Đã có mấy lần james đem chuyện này quên đi, đều là hắn nhắc cho mình nhớ ra .
Nay ăn trúng cái gì lại đột nhiên muốn bỏ cuộc giữa chừng như vậy . Cái tên này cũng không phải Lucas, tính cả thèm chóng chán cũng không nghe ai nói là sẽ lây .
“ Ta … ta nghĩ hiện giờ mọi chuyện nguy hiểm cùng không rõ rang ngày càng nhiều, chúng ta lại chưa có chuẩn bị gì mà đến . Nếu như thế thì biến số quá lớn, chi bằng trở về, chuẩn bị kĩ lưỡng mọi việc rồi quay lại sau “ Carlo ấp úng, nhưng cuối cùng vẫn nặn ra được lí do đã bàn trước đó .
James nhìn tên thủ hạ của mình, trong mắt có chút nghi ngờ . Nhưng rất nhanh đã mở miệng
“ Lần này quay về, việc ở lãnh địa còn nhiều, không biết bao giờ mới dứt ra được . Vẫn là nên làm cho xong đi thôi “ James lên tiếng .
Khi trở về hắn còn đang dự định đốc thúc cho kế hoạch hội chợ của mùa xuân, nếu tính toán kĩ, e rằng có thể bận rộn đến tận mùa thu năm sau cũng không biết chừng .
Carlo thấy không thể lay chuyển được James, đành bấm bụng bỏ qua, chạy về phía Lance đem chuyện nói cho nàng biết . Kì thực hắn cũng không quá gấp muốn quay về . Dù sao mục đích chuyến đi của hắn đã hoàn thành, có tiếp tục hay không tùy theo đại nhân quyết .
“ Đại nhân” Lucas đứng một bên, mày hơi nhướng về phía xa xa hai người Lance và Carlo thì thụt với nhau “ Carlo lúc này có điểm là lạ “
“ Không có chuyện gì ! “ James suy ngẫm rồi quay sang Lyn thì thầm gì đó, rồi cuối cùng lại chú tâm nhìn vào bức tượng đổ nát trên điện thờ “ Ở chỗ của ta, ma quỷ nào có thể nhảy nhót được cơ chứ ? “
Đem chuyện Carlo ném ra sau đầu, ba người lại tập trung nhìn vào mấy chiếc quách đá đang được buộc xích sắt .
Ánh mắt khẽ lướt qua bàn thờ đá, nơi có bức tượng lúc này đã không rõ vì thời gian tác động vào hay do nguyên nhân khác mà bể vụn chỉ còn phần chân đế còn để lại .
Bức tượng rỗng ruột, trơ lõi bên trong cùng toàn thân đen nhánh như đã từng bị đốt qua . James đưa tay lên sờ vào thì chỉ thấy một cảm giác mịn, bóng truyền đến .
Nhưng rất nhanh, một chút cảm giác đau đớn đến rợn người từ những đầu ngón tay truyền đến, cảm giác kì lạ như cả linh hồn mình bị hút vào trong khiến James kêu lên 1 tiếng rồi ngã vật ra sau
“ Đại nhân ! “ Đứng ngay bên cạnh, Lucas cảm nhận được gì đó lập tức hét lên rồi xông đến đỡ lấy James .
Mọi người không chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ kịp nhìn thấy thân ảnh James ngã xuống liền lập tức nháo nhào chạy đến bu xung quanh chủ .
Nhìn thấy James chật vật giãy giụa ôm lấy bàn tay mình, kêu la thảm thiết, ai nấy đều cảnh giác lập tức thiết lập phòng tuyến xung quanh hắn .
“ Đại nhân, ngài không sao chứ ? Đại nhân ? “ Ashley một bên lay động James, vừa cố sức dùng sinh mệnh lực truyền vào trong cơ thể hắn để xem nguyên nhân .
Vậy mà không ngờ nàng dù có làm cách nào cũng không sao giảm được cơn đau đớn của James . Lucas đứng một bên vô cùng sốt ruột nhưng cũng chẳng thể làm gì được . Bàn về chiến đấu hắn còn có thể nhúng tay một hai, nhưng riêng về trị liệu thì đến nay cả lãnh địa vẫn chỉ có thể trông vào một mình Ashley mà thôi .
Cơn đau như vạn tiễn xuyên tâm lan từ bàn tay thẳng tiến đến não của James . Cơn đau bùng phát, sắc, sâu, và lan đi như lửa cháy trong mạch máu. Hắn gào khẽ, cả người gồng cứng, gân tay nổi lên, những mạch máu xanh thẫm chạy ngoằn ngoèo dưới da như sắp vỡ tung. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim xuyên từ lòng bàn tay lên xương vai, rồi dồn thẳng lên đỉnh đầu.
Hắn cố tìm một cách thoát khỏi tình cảnh trước mắt, nhưng càng cố, nỗi đau đớn càng mạnh choán hết tâm trí hắn. Mọi âm thanh xung quanh mờ đi, chỉ còn tiếng ù ù trong tai, như thể thế giới đang dần bị bóp nghẹt.
Rồi một luồng hàn khí dọc sống lưng khiến vị công tước trẻ nghẹn thở — cảm giác sinh lực trong người bị hút đi từng nhịp. Cổ họng khô khốc, môi tái nhợt, ngực đau buốt như không còn đủ không khí để hít vào.
Carlo cũng đồng thời cùng với mọi người chạy đến, lúc này đang lo lắng nhìn Ashley và Lyn tìm đủ mọi cách cứu chữa cho James .
“ Đại nhân có chuyện gì vậy, tại sao lúc này lại đột ngột bị thương “
“ Tiểu nhân cũng không biết, chỉ thấy đại nhân đang xem xét bức tượng kia, vừa mới chạm tay vào đó đã trở nên như vậy . “ Tên cảnh vệ đứng gần đó nhất mặt cắt không còn một giọt máu trả lời Carlo
“ Bức tượng ? “ Nghe được đầu đuôi, Carlo nhanh chóng đưa mắt nhìn về phía hung thủ – bức tượng lúc này vẫn im lìm đứng đó không hề nhúc nhích, mặc cho những xáo động của mọi người ở xung quanh .
Hắn vội vàng len qua đám người, chạy đến bên bức tượng kịa, chăm chú quan sát từng đường vân nét khắc trên thân tượng .
Carlo cúi xuống, đưa đuốc lại gần . Ánh lửa chiếu vào làm hắn nhận ra bên trong khoang rỗng không phải là thân tượng trơn nhẵn, trái lại là được khắc lên vô số chữ nhỏ như đàn nòng nọc đang bơi
Hắn nhận ra loại văn tự này, là chữ viết của thời kì tiền ngũ đại quốc . Carlo cố nheo mắt để đọc cho rõ là những chữ gì . Vái tạ thần phật là chữ viết của thời kì tiền ngũ quốc đến hiện giờ vẫn còn được lưu hành phần nào . Carlo nhờ đó mới có thể lờ mờ đọc được trên đó viết cái gì .
“ Ánh sáng sinh ra từ bóng tối, và bóng tối ẩn trong ánh sáng.
Hỡi kẻ bị nguyền rủa, hãy quy phục
— xiềng ấn, hãy trói buộc .
Ta mang theo lời thề bằng máu, đóng lại .”
Carlo đọc thầm đoạn thơ cổ, không thể tin được nhìn vào mắt mình .
“ Thứ này không phải là đồ thờ ! “ Hắn hét lên
“ Sao chứ ? “ Lập tức, Lucas bỏ chạy đến bên hắn, ghé mắt vào xem . Nhưng hắn không phải Carlo, dù cho là chữ đang lưu thông hiện nay, hắn cũng không biết được bao nhiêu, càng đừng nói đến chuyện đọc chữ cổ . “ Ngươi nói vật này không chỉ để thờ, vậy còn để làm gì nữa chứ ? “
“ Là để phong ấn “ Carlo mặt trắng bệch . “ Trên này nội dung là phong ấn linh hồn vào trong bức tượng “
Cả hai lúc này đều bối rối, sợ hãi đan xen . Bọn họ không hề có biết đến cái gì gọi là phong ấn hay cách nào để phá giải . Nhìn James càng ngày càng đau đớn, Lucas càng thêm sốt ruột không biết làm sao .
“ Carlo, mau đem tất cả chữ viết trên này nhớ kĩ đi “ Lucas đột nhiên đứng bật dậy
“ Ngươi …. Ngươi muốn làm gì ? “ Nhìn bộ dạng của Lucas, Carlo run run hỏi .
Lúc này vị đội trưởng đội cận vệ hai mắt đỏ ngầu, xương hàm bạnh ra . Từng đường gân hai bên thái dương lồi lên, thỉnh thoảng lại giật giật . Chỉ qua bề ngoài của hắn thôi cũng có thể đoán được tâm trạng lúc này của hắn đang kích động như thế nào rồi .
“ Ta sẽ phá hủy bức tượng này . Ngươi đem chữ viết nhớ kĩ . Nếu không được chúng ta còn có thể dùng cách khác “
“ Đừng làm ẩu ! “ Ashley một bên đã nghe hết hai người nói chuyện, hét lên can ngăn . Trên trán nàng lúc này đã là từng giọt mồ hôi dần dần lăn dài xuống . “ Ngộ nhỡ động đến cơ quan nào đó, hại đến đại nhân thì biết làm sao “
“ Lúc này không thể nghĩ nhiều như vậy được nữa . Nếu không làm gì đó, đại nhân sẽ đau đớn đến chết mất ! “ Dứt lời, Lucas liền thúc giục Carlo “ Ngươi mau lật toàn bộ các phiến đá lên . Cần nhanh chóng ghi nhớ “
Mọi người cũng không ai có được cách nào tốt hơn, đành phải trông muôi vẽ gáo làm theo lời của Lucas .
Carlo không dám chậm trễ, liền rút chiếc kẹp vẫn đem theo bên mình ra, chầm chậm lật từng miếng đá vụn lên đem từng đoạn kí tự hỗn loạn nhớ kĩ trong đầu .
Không quá lâu, Carlo ra hiệu rằng mình đã đem mọi thứ nhớ kĩ . Lucas không chần chừ, ngay tức khắc tiến lên trước mặt bức tượng . Không hề do dự, hai tay hắn siết chặt cán rìu đúc đặc, vung mạnh lên cao .
Cả cơ thể hơi xoay nhẹ, vận sức từ hông eo một đòn chém thẳng xuống .
Tiếng va chát chúa vang lên như sét đánh trong hầm.
Tượng vỡ toang ra, đường nứt chạy dọc từ đỉnh xuống chân, rồi vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ. Đá vụn bắn tung tóe, bụi trắng phủ lấy ánh lửa khiến không gian mờ đi như bị sương che phủ.
Ngay khoảnh khắc bức tượng nhỏ bị phá vỡ lập tức một riêng rít gào không biết từ đâu bỗng dung rền vang bốn phía
Bức tượng vừa vỡ tan, James lập tức cong người như con tôm luộc, hét lên đau đớn .
Từ trong người hắn bỗng chốc tuôn ra một luồng khói đen, xoắn ốc trong không trung như có một lực xoáy vô hình đang cuốn lên
Đám người vốn đang vây quanh lập tức vô thức lùi lại . Dùng ánh mắt lo lắng nhìn vị chủ nhân đang kêu gào trước mặt mà không biết nên làm sao .
Bất ngờ, luồng khói đen biến mất . James như tảng đá đột nhiên không còn bệ đỡ, lập tức gục xuống . Cơn đau có vẻ đã tan đi nhưng cũng đồng thời rút đi toàn bộ sức lực mà hắn có trong người .
Lucas gạt hết những ai đang chắn trước mình ra, không chậm trễ chạy đến bên người đỡ lấy James, giọng run lên :
“ Đại nhân, đại nhân, ngài không sao chứ ? “
Nhưng James lúc này yếu ớt đến không thể trả lời được . Đôi môi bợt bạt trắng mấp máy như muốn nói gì đó . Không ngờ âm thanh chưa kịp phát ra thì đã bị một âm thanh khác nuốt mất .
“Keng!”
Một tiếng sắt chạm sắt vang vọng từ phía đài thờ, rồi thêm nhiều tiếng khác nối tiếp.
Tám chiếc quan tài bằng đá bị xích đồng loạt rung lên, dây xích căng ra, va vào thành đá kêu loảng xoảng.
Ngọn lửa trên bấc dầu lay động dữ dội, ánh sáng nhấp nháy soi thấy lớp bụi bay lên thành từng cơn lốc nhỏ. Cả không gian như rên rỉ.
Đoàn quân lúc này căng thẳng nhìn về phía điện thờ .
Ai cũng có thể ý thức được, một cuộc đại chiến không bao lâu nữa sẽ tới !