Chương 185 : chủ mộ ( Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu đánh giá !!!! )
“ Thời đại bóng tối “ là một thuật ngữ của thế giới này về 1 giai đoạn lịch sử kì lạ . James cũng chỉ biết chính là một thời đại đứt gãy lịch sử cực kì nghiêm trọng của thế giới này .
“ Sao ngươi nhận ra chứ “ Lucas đứng một bên thắc mắc .
“ Ta xuất thân ở trung bộ vương quốc . Chỗ đó có nhiều di tích tồn tại từ thời kì tiền ngũ quốc . Mấy lần đi tìm kiếm đều kho báu đều đã có gặp qua loại văn tự này “ Carlo có chút kiêu ngạo hất đầu lên .
Carlo dù cho là người nhỏ tuổi nhất trong ba người đàn ông, nhưng ngược lại hắn lại là người kiến thức phong phú nhất trong cả ba . Dù là ở lãnh địa thì e là cũng chỉ có Baron hoặc Guiler là ngang bằng mà thôi
“ Các người nói “ thời đại bóng tối “ là thứ gì vậy chứ ? “ Ashley sinh ra và lớn lên đều ở tây cảnh, chưa từng ra ngoài nhìn thấy việc đời, đối với từ ngữ này thì vô cùng hiếu kì
Đám cận vệ cũng tò mò dỏng tai lên nghe ngóng . Bọn họ cũng muốn biết các vị đại nhân nhà mình đang nói đến cái gì
“ thời đại bóng tối, chính là chuyện xảy ra vào khoảng 600 năm về trước . “ Carlo bắt đầu chú tâm kể, giọng nói của hắn lúc này đặc biệt truyền cảm, James thấy hắn không đi kể chuyện rong thật sự là quá đáng tiếc “ Khi đó, đại quốc Bantein vẫn chưa thành lập . Không biết có chuyện gì xảy ra, toàn bộ lịch sử giống như gặp một chuyện gì đó rất kinh khủng, đồng loạt biến mất không còn một chút nào . “
“ Bất luận là học giả của tiền công quốc hay là hiện giờ ngũ đại công quốc đều lấy việc tìm ra chân tướng của thời đại bóng tối là vinh quang cuối cùng . Bọn họ đi khắp nơi, tìm đến các di tích có thể là của thời đại đó hoặc là khởi đầu của công quốc Bantein để tìm tòi “
Nói đến đây, Carlo bỗng hơi trầm giọng, khiến mọi người ai nấy cũng phải ghé sát vào để nghe
“ Ta nghe nói, trước đây, pháp viện hoàng gia của tiền công quốc đã có mấy vị học giả, thông qua thủ đoạn đặc biệt tìm ra được chân tướng . Nhưng không nghi ngờ gì, bất kì ai tiếp xúc với sự thật của thời đại bóng tối đều đồng loạt phát điên không rõ nguyên nhân . “
“ Phát điên sao ? “ Ashley hơi có chút rụt người lại
James tặc lưỡi không nói gì . Thời đại ẩn giấu, ai biết được đều phát điên . Hai thứ tiêu chuẩn của tiểu thuyết kì bí cuối cùng lại vẫn xuất hiện trước mặt hắn . motif này thật sự cũng không còn gì mới mẻ
( Thật xin lỗi ngươi !!!! Xin lỗi cả nhà ngươi +-+!!!! )
“ Đúng vậy, chính là phát điên “ Carlo nói tiếp “ Nghe đồn bọn họ lúc đó kêu gào điên loạn, miệng liên tục nói cái gì mà [ kẻ có cánh ] rồi [ trăm ngàn con mắt ] . Chính vì vậy mà đến nay mọi người cũng không ai dám thực sự tìm tòi về thời đại đó nữa “
“ Rốt cuộc thì vinh quang trong mắt vài người cũng không quan trọng bằng mạng sống của chính mình mà ! “
Đoàn người đều tặc lưỡi nói là phải . Cuối cùng thì cũng không phải học giả nào cũng đều trong đầu chỉ là sách vở, bọn hắn tìm kiếm tri thức có nhiều nguyên nhân. Một trong số đó chính là hưởng được càng nhiều tiền tài cùng thỏa mãn càng nhiều ham muốn mà thôi .
Nếu vì chuyện đó mà trực tiếp đem mạng mình nộp ra thì chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi hay sao .
“ Chuyện này tạm gác qua một bên . Cánh cửa này có điều hơi lạ “ James nhìn kĩ một chút rồi nói .
“ Lạ chỗ nào chứ, đại nhân ? “ Lance đứng một bên đột nhiên nói . Trong giọng nói hơi có chút ngập ngừng
“ Tấm bia đá này, nhìn cho thế nào cũng là từ bên ngoài này tạo ra . Nhưng nay lại bị phá hư đi “ James cẩn thận nhìn ngắm tấm bia đá cũ kĩ “ Việc này thực sự rất vô lí . Nếu là người ban đầu không muốn những chữ viết trên này bại lộ ra ngoài, vậy có thể lựa chọn trực tiếp không viết . Nhưng những bia đá này lại là sau khi khi được khắc xong mới phá đi “
“ Các ngươi nhìn chỗ này “ james đưa tay chỉ vào một chỗ văn tự rõ ràng rất hoàn chỉnh “ Vết phá chỗ này còn rất mới . Xung quanh đều đã có chút ngả màu, vậy mà chỗ này vẫn còn tương đối trắng . Đá nơi này đều là đá hoa cương, muốn xỉn màu phải ít cũng 400 năm . “
Điều này chứng tỏ, kẻ phá hủy tấm bia đá này phải ở một thời gian nào đó cách khi cửa mộ đóng lại cả trăm năm mới ra tay . Chuyện này có thể nói là khiến tât cả mọi người đều nuốt vào một ngụm khí .
Ai cũng hiểu, chuyện này đại diện cho cái gì .
“ Lucas, mở cửa đi “ James ánh mắt phức tạp nhìn cánh cửa đá trước mặt .
Lucas cũng không nói hai lời, vừa nghe được lời James nói thì lập tức tiến lên, dùng hết sức bình sinh cạy cánh cửa đá cao hơn hai người trưởng thành này lên .
Cả người hắn lúc này như một con thú lớn, bỗng chốc cao lên gần gấp rưỡi . Giậm mạnh chân một cước, Lucas hơi khom người, một vỗ tung ra, cánh cửa bằng đá khối lập tức thủng ra năm cái lỗ .
Hắn bám chặt vào những cái lỗ do chính mình tạo ra, bung hết sức lực đem cánh cửa nhấc lên . Cơ bắp nổi cuồn cuộn, từng đường gân cũng gồ lên như những con sâu nhỏ dưới da, khiến ai có chứng liên tưởng mạnh phải có chút ê hết cả da đầu .
Cánh cửa đá khổng lồ rung chuyển. Ban đầu nó chỉ nhích lên một khe nhỏ, bụi và mảnh vụn rơi lả tả, âm thanh như cả ngọn núi đang kêu gào. Nhưng Lucas không dừng lại, tiếng gầm khàn khàn bật ra từ lồng ngực, hòa lẫn tiếng đá nghiến.
“Rầm… rầm…!”
Từng chút một, cánh cửa được nâng khỏi nền .
Hắn lấy hơi cố sức bật mạnh một lần nữa . Cả tảng đá lớn nặng hàng mấy tấn lập tức bị nâng qua đầu . Lucas thấy còn chưa đủ, dồn sức đẩy nhẹ một cái, cả cánh cửa như chịu phải lực đâm của chín con trâu, ầm ầm rơi ra khỏi bản lề của nó .
Cánh cửa đã không còn, mọi người đi qua cũng theo đó không gặp chút trở ngại nào . Vừa bước chân vào bên trong, cả đoàn đều kinh ngạc đến sững người
Trước mắt bọn họ không còn là hành lang dài tối tăm mà là một quảng trường ngầm khổng lồ, rộng lớn đến mức đuốc thắp sáng chỉ nhìn thấy phần rìa .
Ashley bước vào bên trong, khuôn mặt ánh lên cảnh giác, nép sát vào tường, nàng lia đuốc theo dọc tường đá . Bất ngờ ánh sáng phản chiếu lên những đường thẳng hẹp chạy dọc nền đá mọi người nhìn thấy các bấc dài bằng đồng đen được gắn chìm xuống sàn, nối thành những hoa văn phức tạp như một trận đồ khổng lồ.
“Đây… là bấc dẫn dầu.” – Ashley khẽ nói, rồi quỳ xuống kiểm tra kỹ. Cô lấy ngọn lửa từ đuốc, soi vào đầu bấc gần nhất.
Một thứ chất lỏng màu đen sền sệt không biết đã để qua bao nhiêu năm tháng, nhưng kì lạ là nó không bị cạn đi .
Ashley chạm thử vào trong đó
Một cảm giác dinh dính nơi đầu ngón tay . Nàng đưa lên mũi ngửi . Một thứ mùi hơi ngai ngái của thực vật bốc lên khiến cô trong phút chốc phải đẩy ra xa .
Là dầu đồng !
Xác định bên trong chỉ là dầu thắp bình thường, Ashley lấy ngọn lửa từ đuốc châm vào bên trong bấc
“Vùuuuuuu!”
Ngọn lửa lập tức bén vào kim loại, chạy dọc theo vân hoa văn với tốc độ kinh ngạc. Chỉ trong nháy mắt, ánh sáng đỏ rực bùng lên, lan tỏa khắp quảng trường. Lửa vẽ thành những vòng tròn, những đường xoắn, rồi chia ra thành bốn nhánh lớn chạy vòng quanh các bức tượng khổng lồ.
Cả quảng trường bừng sáng như ban ngày. Những bức tường đá cao và tượng khổng lồ giờ hiện rõ, bóng chúng đổ dài trên nền đá, rung rinh theo ánh lửa .
Mọi người nhìn đám tượng đá có cao đến cả chục mét trước mặt, lo sợ nghĩ thầm – sẽ không phải tất cả chúng nó đều là quái vật chứ
Ngay đến người ngày thường nổi tiếng là gan lớn như Lucas lúc này cũng không khỏi lo sợ, rìu chiến vô thức siết chặt một chút
Xung quanh khung cảnh dần dần hiện rõ . Không có huy hoàng như trong tưởng tượng của bọn hắn, ngoài trần nhà cao lớn cùng năm sau pho tượng cao đến kì lạ ra thì không còn bao nhiêu đồ đạc .
Xếp ở phía xa bên tay phải chính là một số thứ đồ dùng hằng ngày . Bình bát bằng đất nung đổ vỡ ngang dọc, những bộ quần áo vải đã mục rách thành từng sợi. Một vài chiếc ghế gãy, những hộp gỗ cũ nát, cả giường ngủ nhỏ cũng bị bỏ chỏng chơ giữa nền đá.
Bọn họ tiến đến nhìn, đem từng thứ đồ đạc lung tung gỡ ra . Trong số đồ vật tán loạn cũng có một số thứ đáng giá : vòng nhẫn vàng, một con dao bằng vàng gắn đá quý . Nhưng cũng chỉ là vài vật nhỏ . Đối với một người trải qua nhiều đắng cay để đến được đây thì chẳng bằng nói là không có .
“ Đại nhân, chuyện này …. “ Carlo có chút khó xử mà nhìn James
Lúc trước ở lãnh địa của Colin, chính là Carlo nói với James rằng trong mộ của bá tước có vô số tài bảo của nàng khi còn sống được chôn theo . Bây giờ đi đến đây, chỉ thu hoạch được mấy thứ vụn vặt thế này ….
“ không sao “ James cười, vô vai an ủi Carlo . “ Ta đã nói thứ thu hút ta chính là mạo hiểm . Có tài bảo hay không, cũng chỉ là thứ yếu mà thôi . Hơn nữa cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch . Đây không tính là thu hoạch sao ? “
Vừa nói James vừa nâng cây trượng trong tay của mình lên . Đây có thể nói chính là thu hoạch lớn nhất của hắn trong chuyến đi lần này . Chỉ cần có được “ đế trượng “ này, mình đã xem như thắng lớn một trận rồi .
Mọi người lúc này mới đi đến bên trái cửa ra vào . Nơi đó dựng từng chồng cuộn da, xếp đến như một khối với nhau .
Lance cúi xuống nhặt lấy một cuốn giấy da, khẽ xem qua một chút, cả quyển da thuộc liền bị rách nát rơi vãi tung tóe như từng miếng rong biển vậy
“ Cẩn thận ! “ James nhíu mày “ những thứ này vô cùng quan trọng, không thể làm hỏng được đâu ! “
Carlo lập tức đưa tay kéo Lance trở về bên mình . James nhìn lại vào trong đống sách vở lúc này đã mười phần mục nát, mực in, da thuộc lẫn vào với nhau không còn hình thù gì .
Mọi người thấy hắn còn trầm ngâm thì tưởng hắn tiếc đống thư sách này, nhao nhao muốn đi lên an ủi
“ Đại nhân không cần quá lo lắng, sách vở những thứ này ta thấy nhiều rồi, sau này ra ngoài còn có thể mua lại “
“ Đúng đó đại nhân, chữ trên đời ở đâu cũng giống nhau mà thôi . Nhìn nhiều cũng vô vị “
James thấy mấy người cận vệ của mình đua nhau an ủi, lời lẽ loạn cào cào thì không khỏi bật cười . Thứ ghi chép cổ này có thể so với sách vở thời nay được sao ? James cũng có một nhà in giấy, có đem cả nhà đó đổi lấy một quyển ở đây sợ là cũng không được .
Nhưng cũng may hắn còn có thứ có thể dùng .
Ánh mắt James rời khỏi đống thư tịch đã hóa thành đồng nát trước mặt, xoay người thẳng hướng về phía trung tâm quảng trường, nơi đặt một cái bệ thờ cao .
Đây chính là chủ mộ rồi !