-
Địa Ngục Lĩnh Chủ
- Chương 181 : Thám hiểm hầm ngục ( Cầu bình luận, cầu đánh giá, cầu bình luận !!! )
Chương 181 : Thám hiểm hầm ngục ( Cầu bình luận, cầu đánh giá, cầu bình luận !!! )
James theo chỉ dẫn của hệ thống đưa toàn quân đến một bãi đất trống cách chỗ đóng quân chỉ chưa đến 1 cây số . Lần này quả đúng là hệ thống được lợi đầu lớn, mọi tin tức lặt vặt hắn đều lười hướng James bắt chẹt, chỉ cần hỏi đến là sẽ nói .
“ Đại nhân, ở đây không có gì cả, đột nhiên đi đến đây làm gì chứ ? “ Carlo đi theo sau, lo lắng nhìn xung quanh rồi hỏi
Hắn thực sự sợ còn thứ trận pháp quái lạ nào đó đang chờ đợi bọn hắn nữa, đều nói một lần bị rắn cắn, mười nằm sợ dây thừng cũng không gì quá hơn cái này
“ Yên tâm, cách vào lăng mộ đó ta đã có chuẩn bị . Chỉ cần đợi mặt trăng lên đến đỉnh cao nhất liền có thể xông vào bên trong “ James tự tin mười phần, nâng cao cây trượng trong tay hồ hởi nói .
Nói đoạn, James nhìn lên bầu trời . Ánh trăng xanh trắng trên nền trời xám, khung cảnh vốn dĩ đã dần trở nên quen thuộc với bọn họ trong thời gian này .
Giữa cánh đồng trơ trọi, mọi người không ai dám lên tiếng gì, bốn bề khung cảnh im ắng, chỉ có thỉnh thoảng thoáng qua một tiếng dã thú mùa đông hú dài . James đứng im, cánh tay khẽ nâng cây trượng luông giữ bên mình lên cao .
Ánh trăng sáng chiếu xuống chạm vào phong ấn thạch . Lập tức không gian như truyền đến từng làn sóng vô hình . Dưới bầu trời tĩnh lặng, mặt trăng đang treo trên cao bỗng nhiên bị làn sóng ấy dội thẳng vào, từ từ chuyển sang màu máu .
Huyết nguyết đã giáng lâm !
Ngay khi mặt trăng hoàn tất chuyển màu, cây trượng cũng bắt đầu sáng lên thứ ánh sáng vàng của chính nó . Rồi kế đến, một tia sáng chói loà lần nữa phản chiếu ánh trăng, bắt đầu vạch ra giữa không trung một đường chiếu dài .
Từ trong hư vô tối tăm, từng khối đá tròn méo hình thù dị hợm khác nhau hiện ra, khắc hoạ lại thành một toà mộ địa hoàn chỉnh . Phả ra trong đó thứ khi chất lịch sử phủ bụi đã cả mấy trăm năm .
Không khí u tịch mà thầm trầm đến kì lạ .
Đám người thấy ngôi mộ trôi nổi giữa không gian thì có chút sợ hãi . Đến cả kẻ luôn coi mình không sợ trời, không sợ đất như Lucas cũng không khỏi lén nuốt nước bọt một phen .
Trong đáy mắt mọi người ai nấy cũng đều ánh lên tia háo hức mong chờ, nhưng cũng cùng với đó còn có e ngại và sợ hãi .
Riêng James đến lúc này vẫn im lặng không nói gì .
Hắn nhìn chằm chằm vào ngôi mộ được bán nổi trước mặt, trong lòng trầm tư suy nghĩ .
Nhưng rất nhanh, hắn đã động .
Dẫn đầu đoàn người. James bắt đầu tiến vào bên trong của vết nứt . Hắn nhìn quanh khung cảnh, bước đầu đã có suy đoán về ngôi mộ này . Nó là một ngôi mộ dạng ngầm, phần lớn kiến trúc đều đang chìm dưới lòng đất . Chỉ có phần lối vào là đang nổi lên bên ngoài, thuận tiện cho người ta có thể thấy được .
Cánh cửa mộ làm bằng những tảng đá khổng lồ khép khít vào nhau, hai bên khung cửa James nhìn đến đều được đúc bằng kim loại đặc . Chắc chắn đến mức không gì xuyên thủng được .
Trên cửa đá, James thấy điêu khắc một bức thạch điêu lớn, trên đó như kể lại một câu chuyện xưa . Một đàn thú đang lao vào chiến đấu với một đội quân con người . Mỗi con vật đều nhe răng múa vuốt, bộ dạng vô cùng đáng sợ . James nhìn kĩ vẫn không cách nào nhìn ra được điêu khắc trên cửa là loài thú nào .
Đầu của chúng nhìn qua rất giống loài dê, nhưng bên dưới chiếc hàm dài là từng cặp răng sắc nhọn, trên đầu bọn chúng là cặp sừng dài, nhọn hoắt như muốn chọc thủng cả bầu trời . Dưới cổ và lưng mọc ra vô số các xúc tu uốn éo, vươn dài như sẵn sàng tóm lấy bất kì vật gì có trong tầm với .
Thân hình nó lại giống một con sư tử vạm vỡ, cơ bắp căng phồng, bốn chân trụ vững như trụ đá, móng vuốt khắc sắc bén. Đáng sợ nhất là vô số con mắt rải rác khắp khuôn mặt và dọc theo thân thể, mỗi con mắt toát ra một luồng nhìn lạnh lẽo, như thể tất cả cùng dõi theo kẻ đứng trước cửa mộ
Đám người cũng nhìn chăm chú vào bức thạch điêu trên cửa, nhưng không hiểu sao càng nhìn bọn họ càng cảm thấy những con mắt kia như là đang dần dần thay đổi, dần dần trở nên có thần thái hơn .
“ Các ngươi có cảm thấy kì lạ không ? “
“ Vậy ra không chỉ là mình ta … “
“ Đúng là ta cảm thấy bức điêu khắc này có gì đó kì lạ, cảm giác như nó đang thực sự nhìn chúng ta vậy “
Nhốn nháo không ngừng, chỉ đôi câu ba lời đã khiến mọi người lập tức nhận ra có điều gì đó không đúng, ai nấy đều nhao nhao dời đi ánh mắt của mình, không còn dám tiếp tục nhìn vào cửa đá .
“ Đại nhân ! Ngài xem …. Ta đi nam ra bắc đã lâu, chưa từng nhìn thấy chuyện kì dị như bây giờ “ Carlo một bên lo lắng nói
Hắn gặp qua có nhiều cũng chỉ đến mức chạm trán ma quỷ chi nữ là cao nhất . Dù bọn họ năng lực cũng là mỗi người mỗi vẻ, lại thêm có chút thần kì nhưng cũng là có thể lí giải . Càng hơn thế nữa là phán quan của giáo hội cùng với thần vệ quân ai cũng có thể trấn áp được bọn họ .
Có lẽ lí giải được thì không có quá nhiều sợ hãi . Còn cánh cửa trước mặt này …. Làm sao mà lí giải đây chứ ?
“ Không có chuyện gì đâu, ngươi đi xuống ổn định người bên dưới đi “ James điềm đạm nói, mắt vẫn không rời khỏi lăng mộ
Chuyện đám thú trong bức tranh càng nhìn càng giống như sống lại, James không quá quan tâm, một chút thủ thuật điêu khắc mà thôi . Cái này ở thế giới cũ hắn nhìn cũng đã quen mắt rồi, không đủ lấy làm kì lạ .
Nhưng bây giờ muốn mở cửa hầm mộ này ngược lại mới là chuyện quan trọng . Tuy tảng đá trước mặt nhìn qua cũng phải có đến hai, ba tấn . Nhưng trọng lượng này cũng không thể làm khó được mấy người trong đám Lucas . Cái chính hắn lo là ở phía sau tường mộ thường có cơ quan ẩn, có trời mới biết 1 đám người mời được một tên thuật sư cấp 6 đến bày pháp trận sẽ nghĩ ra chủ ý quái gở nào nữa
Nếu nói đám người chôn cất ở đây rất chào đón người đến trộm mộ, vậy thì có đánh chết James cũng không tin . Chẳng cần nói đâu xa, chỉ riêng cái không gian trận làm món khai vị đã có thể giết chết không biết bao nhiêu người . Trong mộ thất này sẽ có chuyện gì yên bình chờ đợi được chứ
“ Lucas, ngươi đến mở cửa “ James hơi nghiêng người lùi lại
Lucas cũng không có ý kiến, lập tức tiến lên . Hắn dồn sức đẩy mạnh cánh cửa đá . Bản lề lúc này cũng nặng nể mở ra .
Ở phía sau, Ashley rất nhanh đã đem lồng chắn năng lượng dựng lên . Sợ rằng bên trong có cạm bẫy hay quái vật gì có thể sẽ làm hại đến James và mấy người xung quanh . Nàng và Lucas có thể không sợ, nhưng mấy người trong đội cận vệ, đặc biệt là James thì không thể đánh cược được .
Chuẩn bị vô cùng cẩn thận nhưng đến cuối cùng vẫn là bọn họ quá lo xa . Cánh cửa từ từ mở ra cùng với tiếng ầm ầm của kim loại đúc di chuyển . Chào đón bọn họ chỉ là một không gian rộng lớn mờ tối cùng với một luồng gió bụi
Tro bụi cũng theo đó mà cuộn lên cùng với một thứ mùi ẩm mốc của đất và đồ gỗ dã bị mục . khiến cho đám người trong phút chốc như bị sặc khói, hai mắt không cách nào mở ra được
Khụ khụ khụ
James đưa tay phe phẩy cho lớp tro bụi bay như mưa kia tan đi . Khung cảnh bên trong lăng mộ cũng dần dần hiện ra . Trái ngược với suy nghĩ ban đầu của hắn, lăng mộ này vậy mà bình thường đến không thể bình thường hơn được .
Phía sau cánh cửa đá là một căn phòng trông như thư phòng của người sống, xa xa còn có dấu tích của bàn sách và kệ tủ
Đám người tiến vào lập tức thắp lên đuốc mang theo bên mình . Không gian cũng theo đó mà dần dần sáng lên . Ai nấy cũng đều tỏa ra xung quanh tìm kiếm, đội cận vệ lo lắng đến độ đi một bước đều phải nhìn kĩ dưới chân, sợ rằng sẽ có cơ quan mật nào đó .
Trái lại, đám người Lucas và Ashley lại nhàn hạ ghé mắt xem xét bốn phía . Linh giác của bọn họ đã xem xét căn phòng này một lần, không có bẫy rập hay bất kì thứ gì đại loại thế cả .
Cách cửa vào không quá xa là một chiếc cầu thang xoắn dẫn xuống bên dưới . Đây có thể chính là đường vào chủ mộ . Bọn hắn loay hoay ở trên không tìm được thứ gì, bàn sách, giá sách để đây cũng đã lâu, nhưng không gian khác biệt khiên chó chúng nó vẫn mới nguyên như ban đầu
Nhưng đồ đạc lại chống trơn, không biết là do đều để dưới chủ mộ hay là vốn dĩ cũng không có để vào trong nữa .
“ Chúng ta tiếp tục đi xuống thôi “ James thấy tầng một đã hoàn toàn không còn giá trị tìm tòi nào nữa, lập tức ra lệnh cho mọi người rời đi .
Bọn họ lần nữa đi vào bóng tối lờ mờ, cầu thang làm bằng thứ đá gì không ai biết nhưng truyền đến cảm giác mát lạnh khó hình dung . Dù cho bọn hắn đều đi giày đi tuyết, có ở ngoài trời cũng không thấy lạnh vậy mà đến khi bước xuống cầu thang này, kể cả Lucas thực lực mạnh nhất, đi chân trần trên tuyết tập luyện hai ba canh giờ không phải nói chơi cũng thoáng chút rùng mình .
Có người phía sau bám theo cũng đã bắt đầu run cầm cập hai răng va chạm vào nhau, tiếng cách cách cách của răng khiến chuyến đi của bọn họ lại càng thêm nhuốm màu ma quái
“ Này ! Ngươi có thể quản miệng mình cho tốt chút không ? Cứ va răng ken két như vậy ta thấy ngứa răng lắm “ Một tên cận vệ nghe được người đi sau phàn nàn với mình
“ Chuyện này có thể quản được sao ? Ngươi không thấy bước xuống nơi này đặc biệt lạnh à ? “ Hắn không quay lại chỉ đáp lời . Hai tay đem xoa vào nhau kiếm chút hơi ấm .
“ Ngươi đang nói chuyện với ai vậy ? “ kẻ đi trước hắn đột nhiên dừng lại, khiến tên cận vệ không chú ý lại va vào lưng hắn .
“ Làm cái gì vậy ? Hiện giờ nói chuyện một chút cũng không được sao ? “ Hắn khó chịu, đang định vượt lên thấy người phía trước đã mặt cắt không còn giọt máu nào . “ Ngươi sao thế ? “
“ Ta … Ta hỏi ngươi, lúc nãy ngươi nói chuyện với ai ? “
“ Còn có thể là ai được ? Đương nhiên là người đi sau ta … “ Tên cận vệ khó hiểu
“ Nhưng ngươi là người đi cuối cùng …. Không phải sao ? “ Người kia sợ hãi nói ra
Cả hai người lúc này mới nhận ra, không biết từ lúc nào, phía sau bọn hắn đã hoàn toàn đen kịt, rõ ràng trước khi xuống đây đã có để lại đuốc thắp, vậy mà lúc này một chút tia sáng cũng không có .
Trước mắt đôi kẻ này, chỉ còn bóng tối vô tận cùng với hai con ngươi treo cao, đang lẳng lặng quan sát bọn hắn từ trong bóng tối .