Chương 178 : Đế Trượng
Nguyên bản James cũng không biết chuyện gì xảy ra . Bản thân hắn lúc đó cơ hồ là đã ngất đi, không còn chút ý thức về xung quanh nữa . Trong mơ hồ chỉ còn thấy mình đang như có như không di chuyển . Không biết qua bao lâu sau thì dừng hẳn lại .
“ Chẳng lẽ đến đây là kết thúc rồi sao ? “ James khó nhọc lật người lại . Hắn tự cho rằng mình anh minh một đời, không nghĩ đến kết cục lại là chết vô danh tiếng ở đây .
Ngẫm lại hai nơi trải qua, không chỗ nào được như ý . Một bên viết “ đế tâm “ không thành, một bên có thể thực hiện “ đế tâm “ cũng chẳng nên chuyện gì .
Con người ta thường xuyên tiếc cái mình chưa làm, hối cái mình đã làm . Ngược lại hắn, cả việc đã làm và việc chưa làm đều khiến bản thân mình tiếc nuối .
Nghĩ đến thế nào chính mình cũng đã có thể xem như một dòng nước tách với thế gian rồi !
Cười tự giễu kết thúc, hắn cố thử cử động mấy phần thân thể . Xem như trước khi chịu chết cũng muốn cố giãy giụa thêm lần nữa mà thôi .
Nhưng dù thế nào, đôi chân cũng không sao động đậy được . Nếu không phải cảm giác hai tay cũng không có chút nào, James thật muốn học theo cô gái hoạt hình nào đó, vừa nện mạnh vào 2 chân vừa kêu lên
“ Ngươi là chân của ta kia mà, ta ra lệnh cho ngươi đứng lên !!! “
Ting
“ Chủ sở hữu, mau chóng tiến lên đi “ Hệ thống đột nhiên kêu lên .
“ Hệ thống, ngươi nhìn ta lúc này …. “ James thều thào, kìm chế cảm xúc muốn chửi bậy “ Còn có thể theo lời ngươi mà tiến về phía trước sao ? “
“ Chủ sở hữu, mục tiêu chỉ còn cách ngài chưa đến 5 mét, chỉ cần ngài tìm được nó thì phần thưởng nhiệm vụ ta sẽ thanh toán trước một chút, ngài nhất định có thể thoát khỏi đây “
James nghe được vậy thì sực nhớ, hắn có một nhiệm vụ chính là tìm kiếm lăng mộ của nữ bá tước . Chính là lần trước khi bạch viên công đánh lãnh địa, mình ứng trước phần thưởng với hệ thống . Bây giờ không nghĩ đến lại còn được ban thưởng thêm nữa .
Nghe đến bản thân mình có cửa sống xót, James trong phút chốc như được tiêm thêm máu gà, lập tức cong người, dồn hết sức xuống eo mà lết đi .
Cả người hắn lúc này như một con sâu đo lớn . Hắn đoán chừng bộ dạng của mình bây giờ có thể dùng từ khó coi để hình dung ra . Thế nhưng James không thể để ý đến nhiều như thế . Hắn trong long bây giờ chỉ còn hai chữ …
Còn sống …
Hắn bình thường đã không phải người quá cố kị mặt mũi, sống chết trước mặt càng không thể nào nghĩ đến mấy thứ vô dụng như vậy
Thân hình như không nghe đại não điều khiển, James cảm nhận được từng vết xước hằn đang không ngừng rỉ máu trên chân, trên tay, thậm chí là cả trên mặt
Từng vết đau nhói, xót xa chạm vào những giọt mồ hôi đang túa ra như tắm trộn cùng những thứ sền sệt không rõ là bùn đất hay thứ gì khác khiến mỗi cử động là hàng tá vết nhói như những con sâu nhỏ cắn khắp cả mình mẩy hắn .
Nhưng cũng nhờ vậy, sau một lúc vật lộn, tứ chi của James cũng bắt đầu quay lại nhận sự chỉ huy của đại não . Dần dần, hai tay hắn dần có lại chút sức, không cần tiếp tục trườn đi mà có thể kéo lê người đi
Có lẽ chỉ trong một thời gian ngắn, James lập tức hiểu được cảm giác của 3 loại người : Người liệt, người què và người mù khiến hắn có chút chưa thể thích ứng, thành ra chỉ có hơn 5 mét đường đi mà hắn trọn vẹn có thể cảm nhận được thời gian trôi qua dễ phải có đến nửa tiếng
“ Chủ sở hữu mau dừng lại “ Hệ thống không giữ dáng vẻ lạnh lùng thường ngày nữa mà gấp gáp nói “ Không gian thạch đang ở ngay trước mặt ngươi rồi đó ! “
Nghe đã đến nơi, James vui mừng đến cuống cuồng . Chỉ cần có thể đem trận pháp xóa đi, sau đó dùng pháo hiệu báo cho đoàn người ở trại đóng quân, tình thế của bọn họ liền sẽ thoát khốn .
Không chần chừ, James lập tức đưa tay lên quơ quào nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy được một thứ gì cả . Tuyệt vọng, hắn yếu ớt lên tiếng :
“ Hệ thống, có phải tính toán sai rồi không? “
Lúc này, hắn dường như không còn đủ sức để suy nghĩ bất kể chuyện gì khác nữa . Nguồn sức lực cuối cùng cũng đã không còn, James cảm thấy mình đã đến giới hạn của bản thân mất rồi .
Nhưng đột nhiên, từ đôi mắt hắn chợt lóe sáng lên – một luồng sáng mảnh như lưỡi dao chiếu thẳng vào khoảng không trước mặt . Tia sáng ấy lúc đầu thì yếu ớt, sau đó không khác gì mắt nhiệt của siêu nhân, chọc thẳng một đường vào bức tường không gian rạch ngang màn đêm tĩnh lặng .
Trước mặt James vốn dĩ không hề có gì, nhưng giờ đây từ từ xuất hiện một đường chỉ mảnh mai, rồi phút chốc lan rộng ra như một vết thương bị xé toạc .
Từ bên trong vết rách, từng tia sáng mở ảo rỉ ra, soi rõ hình hài một viên đá lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ nhưng đầy cuốn hút . James nheo mắt, luồng sáng từ hai con ngươi của hắn vẫn giữ cho vết nứt không đóng lại
Toàn thân hắn run rẩy, nhưng hắn biết trước mặt chính là cơ hội duy nhất để đoàn người thoát khỏi đây, liền không chút do dự đưa tay chộp lấy viên đá lấy ra ngoài .
Ngay khoảnh khắc James rút viên đá ra khỏi vết rách, xung quanh hắn bỗng nhiên như có từng tầng khí tường vô hình rung động như thể có vật thể nào đó vừa bị đánh thức . Những làn song chấn động liên tiếp cuộn trào khiến cả người James như muốn bắn mạnh về phía sau, vết thương trên chân cũng theo đó mà rỉ máu bỏng rát .
Viên đá trên tay hắn lúc này bỗng tỏa ra hơi nóng mãnh liệt, đồng thời cũng không rung lên hệt như một trái tim nóng hổi còn đang đập .
Từ ánh sáng ấy, không gian u tối xung quanh như từng mảng tường giấy mỏng vỡ vụn ra, James lại có thể lờ mờ thấy được hình dáng vốn có của cánh rừng u tịch . Lúc này, ánh sáng mà viên đá tỏa ra bỗng nhiên hình thành một thứ lực hút kì lạ nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh .
Từng mảnh gỗ từ các thân cây đang đứng thẳng ở xung quanh trong phút chốc như sinh ra một linh hồn, nhanh chóng trôi nổi quay xung quanh viên đá trong tay James .
Bất thình lình, viên đá bay vụt ra khỏi tay khiến hắn không kịp phòng bị sút chút nữa thì ngã nhào ra đất . Viên đá nâng lên cao cỡ hơn 2 mét rồi lập tức kéo tất cả các mảnh gỗ xung quanh hướng về trung tâm mà lao đi .
Chúng va đập, cuộn xoắn, ghép nối lại với nhau dưới sự chỉ huy của luồng ánh sáng vàng . Thế rồi chỉ trong khoảnh khắc, một cây trượng thon dài xuất hiện lơ lửng giữa không trung
Không ngần ngừ dù chỉ một giây, James lập tức đưa tay đón lấy nó . Ngay khi vừa trạm vào, cả cơ thể hắn run lên vì luồng năng lượng khổng lồ chảy qua . Cả cơ thể hắn trầm xuống, như đang gánh trên mình sức nặng của cả thế gian .
Thứ năng lượng vừa huyền bí vừa hùng mạnh như có thể xé nát mọi loại giới hạn
“ Chủ sở hữu, hiện giờ ngài đang cầm đến trung tâm của cả tòa trận pháp này “ Hệ thống vốn im lặng từ nãy đến giờ, bất ngờ lên tiếng . Giọng nói của nó lúc này như tiếng thiết bị điện tử bị nhiễu sóng, chập chờn mà xa lạ “ Nếu ngài không thể kiểm soát được nó lập tức nguồn năng lượng khổng lồ này sẽ nổ tung, triệt để chôn vùi toàn bộ không gian trong trận pháp “
“ vậy mà ngươi không bảo ta sớm “ James trực tiếp hét lên
“ Ngài còn không nhìn rõ tình cảnh trước mặt hay sao ? Vốn dĩ là không có con đường nào khác “ Hệ thống dường như không có độ trễ chút nào mà trả lời “ ta có nói với ngài hay không chuyện đó cũng không hề quan trọng, không phải sao ? “
Chuyện đến nước này, James cũng không còn cách nào khác ngoài tự mình kiềm nén nguồn nặng lượng khổng lồ mà cây trượng đang tỏa ra
Hắn siết chặt cây trượng trong tay, một luồng năng lượng kinh khủng như ngàn vạn cơn bão tố trong phút chốc từ viên đá vàng trên đỉnh, men theo từng mạch gỗ truyền thẳng vào cơ thể .
Trên thân trượng khắc từng hàng chữ tối nghĩa khó hiểu, James không sao đọc được đó là gì, chỉ thấy mỗi khi có một kí tự sáng lên, cây trượng và hắn lại như càng thêm hòa quyện làm một, bất kì loại cử động nào cũng càng thêm dễ dàng .
Nhưng thứ này tuyệt đối không phải một vật an phận !
Nó tỏa ra thứ năng lượng vừa nóng như thiêu như đốt, lại nặng nề như ngàn vạn cân cự thạch đè ép lên thân mình, khiến James không sao khống chế được . Luồng khí ép chặt vào tay James, xuyên qua tứ chi, đem trái tim hắn ép đến không sao thở được .
Luồng năng lượng như con thú hoang mất cương, tàn phá bốn phía trong người, khiến kẻ cầm nó mấy lần muốn từ bỏ, thế nhưng hắn đều cắn răn mà vượt qua được .
James lúc này thử làm theo cách mà mình đã đọc trong những loại phương pháp tu luyện hệ thống đưa cho, cố gắng đem toàn bộ khí cơ điều hòa trong ngoài một chút . Cơ thể từ đó mới có thể chịu đựng được lực xung kích vô cùng bá đạo như vậy
Cũng phải nói là vạn hạnh sinh ra từ bất hạnh ! Hắn trước đó khi nào có phương pháp tu luyện mới, không kể là của chiến sĩ hay của Sebas hắn đều xem qua và học theo một lượt, mong rằng bản thân cũng có thể tu luyện được sức mạnh siêu phàm
Kết quả không ngoài dự đoán, một thứ cũng không hề có tác dụng . Nhưng may mắn là James có thể đem chúng nó nhớ hết toàn bộ, hiện giờ dùng đến . Chứ nếu không từ nãy đến giờ năm lần bảy lượt hắn đã bị nổ cho tan tành rồi .
Lúc này, cây trượng như vẫn chưa chịu phục tùng, tiếp tục hưng phấn chống trả . Nó như một sinh vật sống, càng ra tặng mạnh sức lực truyền vào .
James cũng không chút nào chịu thua, một tiếng gầm vang cất lên, hắn siết chặt cây trượng, bản thân thì dồn hết ý chí kiềm chế, trực tiếp đem số khí khổng lồ kia đổi dòng chảy, ngược lại truyền sang cây gậy .
Chuyện này như bắc hải chảy ngược vào sông, vô cùng nguy hiểm . Lúc Lucas chỉ cho hắn chiêu này, James còn chưa hiểu sao hắn nói bản thân phải mấy lần suýt chết mới có thể thành công .
Hiện giờ James không còn đường nào đành liều mạng đánh thử mà thôi . Khổ cho hắn dù là một con gà mờ, khả năng khống chế tự nhiên chi lực thua xa Lucas, nhưng lại được cái bản thân vô khí, cũng như nhà trống bốn bề, không hề xung đột với bản thể .
Cho nên dù rẽ dòng hay chuyển hướng đều thuận lí thành chương . Còn không cho dù là chiến binh cấp cao, cũng không cách nào trong lần đầu gặp mà chống cự với thứ này được .
Một thoáng chốc trôi đi, James cảm thấy như đã cả vài thiên niên kỉ . Luồng năng lượng như bài sơn đảo hải dần yếu bớt, cả cây trượng vang lên từng tiếng trầm đục không ngừng, sau đó trong phút chốc luồng sáng vàng rực biến mất, cả cây trượng lại quay lại dáng vẻ thông thường .
Thế nhưng, lúc này James đã cảm nhận được, mình chính thức là chủ nhân của nó . Thứ này không chỉ đơn thuần là một vũ khí, mà đã trở thành một phần của chính bản thân mình .
Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được, trong trận pháp không gian này, mình có thể đi đến bất cứ đâu .
“ Chúc mừng chủ sở hữu . Ngươi đã thu hoạch được Không gian thạch “ Tiếng của hệ thống lúc này năng lượng mười phần vang lên .
James chưa rảnh phản ứng lại nó, tâm thần chỉ khẽ động, lập tức thân hình chi chít vết thương của hắn biến mất tại chỗ, đồng thời xuất hiện tại doanh địa mà đám người đóng quân .