Chương 177 : Xung đột ( Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu đánh giá !!!! )
Một thời gian bệnh nặng quấn thân . Cuối cùng cũng lấy lại được chút sức tàn để viết tiếp !!! Đáng mừng thay !!!
….
Đoàn người Lucas lúc này đứng ngoài, nhìn theo hướng James rời đi mà chờ đợi . Ai nấy mồ hôi cũng đã vã ra như tắm, dùng ánh mắt lo lắng đánh giá xung quanh . Đồng thời cũng căng mắt tìm kiến thân ảnh chủ nhân đang lẫn đâu đó trong bóng tối sâu thẳm kia
“ Không được “ lucas đứng lên “ Ta phải vào đó tìm đại nhân “
“ Đại nhân dặn chúng ta phải ở nguyên tại chỗ “ Ashley ở bên cạnh lập tức đưa tay cản lại “ Chẳng lẽ cả lời ngài ấy ngươi cũng không nghe sao ? “
Mấy người xung quanh cũng đồng loạt lên tiếng ngăn cản . Trong lãnh địa ai ai cũng biết vị Lucas này lo lắng nhất không gì khác là an nguy của lãnh chúa đại nhân . Một khi ngài ấy chỉ cần có một chút nguy hiểm hắn không biết sẽ làm ra bao nhiêu chuyện điên rồ !
Hiện giờ toàn quân đang trong hiểm cảnh, không thể chấp nhận có chỗ cho một chút sai lầm nào . Việc Lucas liều lĩnh rời đi, bọn họ đều không hẹn mà cùng thấy rằng là hại nhiều hơn lợi
“ Nhưng hiện giờ đã là bao lâu rồi ? “ Lucas rõ ràng không xem can ngăn của người khác ra gì “ Dù thế nào cũng phải quay lại rồi chứ “
“ Ngài không cần quá mức sốt sắng “ Carlo nhìn trái phải một hồi rồi vuốt cằm “ Đại nhân túc trí đa mưu, chắc chắn không dễ dàng gặp chuyện đâu “
“ Hơn nữa, hiện giờ toàn bộ chúng ta đang bị bao vây ở nơi này . Đại nhân nói có trận pháp gì đó…. Cái gì mà thay đổi không gian “ Carlo phân tích “ Nếu đúng như ta hiểu thì lúc này mọi người đã không thể phân định được phương hướng cơ bản nữa rồi . Lúc này mạo hiểm tiến vào thực sự là quá nguy hiểm . Có lẽ đại nhân là lo sợ điều này, thế nên mới một mình xông lên “
“ Cái gì ? “ Nghe được kiến giải của Carlo, Lucas không hề an tâm chút nào, trái lại càng thêm lo lắng “ Nguy hiểm như vậy, ngươi lại nói ta không nên lo lắng sao ? Ngươi có nhầm không vậy “
“ Carlo nói đúng đấy “ Ashley ở một bên lập tức tiếp lời “ Đại nhân trí tuệ vượt xa chúng ta, không lí nào những nguy hiểm mà chúng ta có thể tưởng tượng ra được mà ngài ấy lại không biết . Có lẽ ngài ấy có cách riêng, thời gian cấp bách không thể giảng giải . Lúc này mới tự mình tiến lên “
Đám vệ binh đứng lố nhố hai bên tả hữu nghe cấp trên bàn bạc không khỏi mồ hôi lạnh túa ra từng đợt, dù xung quanh nhiệt độ thấp vô cùng, thế nhưng không ai là không cảm thấy trong lòng mình như có một ngọn lửa vô danh thiêu đốt
Bọn hắn cũng không phải lo lắng cho bản thân mình, mà là đang nghĩ đến chủ nhân .
Từ khi còn nhỏ, ai trong số cận vệ ở đây cũng đã được quán triệt vào đầu một tư tưởng rằng : Mạng sống của mình vô cùng rẻ mạt .
Phương thức sinh tồn duy nhất mà bọn hắn biết chính là phải không ngừng leo lên . Chỉ có làm bản thân tỏ ra càng có giá trị, như vậy mới có cơm ăn, như vậy mới có đường sống .
Chuyện chủ nhân ra trận người hầu đi sau như vậy thật sư chưa từng diễn ra bao giờ !
Lòng trung thành trong lòng bọn họ phút chốc dâng trào như sóng biển . Bọn hắn cảm giác như lúc này để bản thân mình đi chết thay cho đại nhân, không ai sẽ có chút chần chừ nào .
“ Lời nói tuy là vậy, nhưng hiện giờ ngài ấy đi một mình vào nơi không biết trước, nếu như may mắn không gặp phải ma thú, quái vật thì còn đỡ . Ngộ nhỡ …. Không được “ Lucas càng nói càng đem chính mình doạ sợ “ Ta phải vào tìm ngài ấy “
“ Đại nhân, chúng ta cùng đi với ngài “ Cận vệ lúc này như được tiêm thuốc, đồng loạt đứng dậy vây quanh Lucas, muốn cùng hắn xông vào trong bóng tối cứu đại nhân trở về
“ Các ngươi không thể vọng động, ngàn vạn lần không được hành động thiếu suy nghĩ “ Carlo hét lên “ Chẳng lẽ các ngươi đến lời đại nhân nói cũng không để vào tai, không xem vào mắt hay sao ? “
“ Đại nhân từng nói, ngài muốn Sư Tâm Lĩnh con dân người người đều có can đảm tiến lên. Dù lần này làm trái lời đại nhân nói, ta cũng không sợ “ Một tên cận vệ, khuôn mặt có chút dài đứng ra, bản thân hắn cũng biết chút chữ nghĩa, mở miệng liền đem một đạo lí lớn nói ra .
“ Ngươi cho rằng ngươi là rất anh dũng sao ? “ Carlo không chút do dự chỉ thẳng tay vào mặt của tên cận vệ mặt dài kia “ Ngươi đây chính là kháng mệnh cấp trên “
“ Nói chuyện thì cứ đàng hoàng nói, làm gì chỉ trỏ lung tung “ Lucas đã sẵn nóng nảy trong người, lại nhìn thấy Carlo không chút lưu tình chỉ thẳng vào mũi của cấp dưới hắn mà mắng thì không chịu được
Lập tức một tay đẩy ra, gạt phăng đi cánh tay đang giơ lên của Carlo . Carlo một là bất ngờ, không nghĩ đến Lucas sẽ lập tức động thủ với mình, mặt khác cũng là do sức lực hai bên chênh lệch quá lớn . Dù cho Carlo có đem hết sức chuẩn bị, đối với cái đẩy tay cũng hoàn toàn không có cách nào chịu được
“ Ta chỉ hắn thế nào ? “ Không khí căng thẳng leo thang, Carlo cũng không có điềm tĩnh giống như bên ngoài, trái lại lúc này hắn cũng vô cùng lo lắng cho James, chỉ có điều thân là người của phòng tình báo, mọi lí thuyết đều nói cho hắn cần phải giữ được cái đầu lạnh .
Bởi thế nên hắn mới đem những lời khi nãy nói ra . Nhưng Lucas đẩy Carlo một cái, dường như đem dây thần kinh nào của hắn cho chặt đứt, liền không chút lưu tình quát lên .
“ Ta hiện giờ là trưởng phòng tình báo, chẳng lẽ chỉ hắn cũng không được “ Carlo lần nữa đưa tay chỉ thẳng “ Không chỉ hắn, kể cả ngươi ta cũng dám chỉ . Có gì lại không được “
“ Ngươi dám … “ Lucas không có nói nhiều, lập tức lần nữa gạt tay Carlo đang chỉ vào mình ra, lần này trực tiếp khiến Carlo ngã dúi dụi . “ Đừng tưởng ngươi có chút chức quyền thì liền to lắm . Ta là đội trưởng đội cận vệ không phải thuộc cấp của ngươi . Chớ dùng bộ quan cách này nói chuyện với ta “
Lance và Ashley đứng ở một bên còn chưa có chút nào ý thức được tình huống, vừa mới còn hoà hảo, sao chớp mắt đã sắp đánh nhau rồi . Hai người lập tức không hề chần chừ, một người chạy đến chỗ Carlo đang ngã dưới đất, lo lắng xem hắn có bị thương hay không . Ashley thì nhanh chân chắn ở trước người của Lucas không cho hắn tiến đến
“ Có chuyện gì từ từ nói . Đều là người trong nhà cả . Động tay động chân làm gì ? “ Ashley hét lên . Sau đó quay lại Carlo đang nằm dưới đất “ Cả ngươi nữa, đang yên đang lành sao lại phải tự chia rẽ nội bộ như vậy . Đai nhân không có ở đây, ngươi thấy như vậy là tốt sao ? “
“ Chính vì đại nhân không có ở đây nên càng phải theo lời ngài ấy mà làm việc “ Carlo vỗ nhẹ đôi tay đang vuốt ngực mình của Lance, ra ý rằng mình không sao “ Hiện giờ tình huống không rõ ràng, tuân theo sắp xếp của đại nhân mới là hợp lí, chứ không phải tự tung tự tác, làm loạn kế hoạch của ngài ấy “
Nói đoạn, hắn quay mặt sang bên tên cận vệ vừa nãy :” Còn ngươi, ngươi cảm thấy lời mình nói rất thuyết phục, rất cuốn hút, rất có sức hiệu triệu người khác có phải hay không ? Tại đây ta cũng nói luôn “ Hắn cao giọng, không hề kiêng dè khuôn mặt đang ngày càng tối đi của Lucas
“ Như ngươi dẫn người đi chuyến này, nếu thần minh phù hộ chuyến này tai qua nạn khỏi, đại nhân được trở về bình an . Đến lúc đó ta sẽ tố cáo ngươi làm trái chủ lệnh, đem ngươi đuổi khỏi đội cận vệ, thậm chí cả nhà ngươi cũng sẽ đồng loạt bị đuổi khỏi sư tâm lĩnh “
Carlo hét lên như không cần mạng nữa . Nhưng hắn trước sau đều lấy lời của đại nhân ra làm bia chắn của mình làm cho Lucas muốn nổi giận cũng không biét làm sao . Cận vệ đoàn sau lưng hắn càng là căm phẫn không nói nên lời
Bọn họ trung thành không giả, nhưng lòng trung thành không phải lúc nào cũng là nguyên nhân của các quyết định đúng đắn . Trái lại, có khi quá mức mù quáng vì cảm tính có thể dẫn đến hậu quả không sao lường trước được .
“ A …A …A “ Tên cận vệ mặt dài ngửa cổ thét lên . Không khí trong đoàn cũng ngay lập tức trùng xuống .
Lucas lúc này cũng không biết làm sao phản bác Carlo . Hắn cũng không thể cứ trơ trơ theo ý mình, đẩy các huynh đệ vào chỗ chết . Bản thân y cũng hiểu, với tính cách của đại nhân thì mình có thể sẽ không sao, nhưng đám huynh đệ của mình thì chắc chắn không tránh khỏi liên luỵ
Carlo thấy mọi người bi phẫn kêu gào, không khỏi mủi lòng . Hắn đặt nhẹ tay của Lance để trên vai mình xuống từ từ tiến về phía mấy người
Đi đến trước mặt tên cận vệ mặt dài, Carlo đưa tay vỗ vỗ vào vai của hắn, rồi dùng giọng của kẻ trên mà nói to
“ Ta biết, các ngươi đều có lòng trung thành . Nhưng cần phải tin vào đại nhân . Ngài ấy đã dám đi trước, cố nhiên sẽ không để bản thân mình gặp chuyện nguy hiểm gì . Phải tin vào ngài ấy, cố chờ ở đây . Chỉ cần ngái ấy tìm được phương pháp, tất cả chúng ta rồi sẽ thoát thôi “
Lời nói an ủi của Carlo lúc này đúng là có tác dụng . Chúng cận vệ cũng theo đó mà không còn kêu gào muốn đi cứu chủ nữa . Ai cũng một mặt buồn rầu, lo lắng nhìn theo con đường mà James đã đi .
Kể cả Lucas cũng chọn cách im lặng, hướng đôi mắt hổ nhìn lăm lăm vào Carlo như muốn nói : Nếu đại nhân có chuyện gì, ta tuyệt đối không tha cho ngươi .
Mọi người yên tĩnh chưa được bao lâu thì bỗng nhiêu từ trong sâu thẳm của khu rừng một phát ra một tiếng trầm vang .
Như có cả một mặt trời vụt sáng trong nháy mắt, không gian bốn bề tăm tối bỗng chốc sáng rực trong ánh sáng vàng kim không biết từ đâu . Xung lực tràn ra bốn phía, hất văng đám người đang đứng túm tụm lại một chỗ đi xa
Đến khi ánh sáng tan đi, đám người không hẹn mà cùng đổ ánh mắt về một phía .
Từ trong ánh sáng chói loà, một bóng người đường hoàng bước ra từ trong bóng tối, mọi người nhìn thấy cảnh này thì không khỏi vô thức muốn che mắt mình lại . Chỉ có mình Lucas vẫn không hề dời ảnh nhìn đi
“ Đại nhân …” Hắn kêu lên
Mọi người ai nấy cũng theo tiếng kêu mà nhìn về phía ấy .
Chỉ thấy James tay cầm một cây trượng dài, trên đó đính lấp lánh một khối bảo thạch lớn như trứng đà điểu . Toàn thân y trải đầy thương tích, nhưng nhìn không giống thú vật gây ra . Càng giống như là tự mình lăn lộn trong đất bùn mà có vậy