Chương 176 : Tuyệt vọng ( Cầu bình luận, cầu đề cử, cầu đánh giá !!! )
Đây toàn không phải là chuyện bất ngờ hay có tác động của ai chỉ là vào lúc cấp bách, James chưa hề nghĩ đến mà thôi !
Ai cũng biết mắt con người chính là thứ định hướng cho hoạt động của cơ thể . Nhưng kì thực, khái niệm tầm nhìn là ám chỉ hai khả năng nhận thức của mắt, chiều rộng và chiều sâu .
Đơn cử như loài cừu, chúng có tầm nhìn rất rộng, lên đến hơn 200 độ . Trong khi mắt con người chỉ có thể nhìn được tối đa hơn 100 độ mà thôi . Cho nên gần như sự việc diễn ra ở sau đầu, chúng cũng có thể nhìn được phần nào đó .
Thế nhưng, bù lại khả năng cảm nhận chiều sâu của chúng rất tệ . Thường chúng ta có thể bắt gặp một con cừu đứng yên lặng suốt một thời gian dài . Không phải vì chúng đang ngẩn ngơ mà là do có các vật cản sáng hoặc một cái hố nhỏ trên mặt đất .
Trong mắt người thường, đó có thể không là gì cả nhưng trong mắt các động vật với khả năng cảm nhận chiều sâu kém, nó không khác gì một vách núi sừng sững, một hố sâu không đáy cả .
James lúc này chính là đang mắc vào tình trạng giống y như vậy . Không gian xung quanh tối đen như mực, không có vật làm dấu cũng không có thứ để xác định hướng đi . James giống như người mù lạc đường, xung quanh lại không có ai để cho hắn hỏi
Không được ! Không thể chịu chết thế này !
Nghĩ đến chẳng mấy chốc nữa bản thân sẽ chết trong thứ bóng tối này, James đã nổi hết da gà . Hắn không trở thành cô hồn dã quỷ không nơi chốn dung thân chút nào .
Nhưng phải làm sao bây giờ mới được đây ?
“ Hệ thống ! Ta hiện giờ đi một bước liền hỏi ngươi phương hướng có được hay không ? “
“ Không thể “
“ Tại sao chứ ? “
“ Như vậy là can thiệp thực thể vào sự vận hành của quy tắc thế giới . Hệ thống không thể có bất kì liên hệ thay đổi sự kiện nhân quả trực tiếp nào đến thế giới này được “
“ Vậy chuyện ngươi cung cấp tri thức cho ta không thay đổi điều kiện nhân quả nào sao ? “ James quát
“ Chủ sở hữu có thể lựa chọn sử dụng hoặc không . Ta không can thiệp vào, đây chính là ranh giới của việc tác động nhân quả trực tiếp “ Hệ thống trả lời gọn lỏn, sau đó lần nữa rơi vào yên ắng
Đến đây thì james đã biết trông cậy vào hệ thống là không có khả năng . Tên này một khi động đến quy tắc sẽ kiên định phi thường . Dù hắn có nói đến gãy lưỡi cũng vô dụng
Như vậy ….
Làm sao để xác định được phương hướng đây ?
James đầu tiên thử vẽ lên mặt đất để làm dấu, nhưng mặt đất thật sự quá tối, hắn chỉ đi chưa đến nửa mét đã không còn nhìn thấy dấu đâu nữa . Khoảng cách này hoàn toàn không đủ để hắn xác định chính xác phương vị của mình ở đâu cả .
Chuyện này …
Đang nguy cấp không biết làm sao, ánh mắt hắn đột ngột nhìn xuống dưới chân mình . Đôi giày hắn đang mang hôm nay là một đôi giày có dây buộc, đây có lẽ chính là thứ sẽ cứu mạng James hôm nay .
Lập tức ngồi sụp xuống, cởi dây giày của mình ra .
Giày của mọi người ở đây thường được dùng bằng da ghép lại với nhau, rồi dùng nhựa cây dán lại . Bề ngoài thì dùng dây bện từ vỏ cây bọc lại cho giày vừa với chân mình . Kiểu giày như vậy, James thấy vừa bất tiện vừa không đẹp
Thế là hắn hạ lệnh đem da thú cùng với bản vẽ của hệ thống đổi lấy, lập tức chế toạ ra giày luồn dây bản hiện đại . Tác dụng có thể nói là vô cùng tức thì . Hắn không chỉ thấy đẹp hơn mà lúc này có thể coi rằng đây chính là đồ cứu mạng
Đem hai sợi dây buộc lại làm một, hắn được một đoạn dây dài hơn nửa mét . James lập tức nằm rạp xuống đất, toàn thân thẳng căng như khúc gỗ . Hắn đem cả người mình thành một chiếc tên chỉ hướng khổng lồ .
Đưa tay thẳng căng về phía trước, ướm sợi dây theo đầu tay chỉ. James lập tức nhủ thầm
“ Hệ thống, chỉ đường đi “
“ Rẽ phải “
Lập tức, James gập tay lại, tạo một góc 90 độ rồi uốn sợi dây theo . Hắn không dám đứng dậy, thậm chí không dám bò, bởi vì trong không gian như thế này, chỉ cần hơi lệch vị trí một chút thôi chắc chắn sẽ lạc đường lần nữa .
Hắn không dám đại ý chút nào
Cứ thế, James lết đi trong bóng tối mịt mù . Mặt đất dưới thân hắn biến đổi mọi lúc . Có khi James cảm nhận được là đất mềm xốp có lẫn lá cây . Lại có khi là cứng rắn như từng lớp đất đá xếp chồng lên nhau .
Không thiếu lúc hắn cảm nhận được rõ ràng dưới thân mình ướt át lõng bõng như lết qua một vũng nước nông . Hắn thầm thấy may mắn là nước không quá sâu . Nếu không hắn cũng không phải vua biển mà có thể thở được dưới nước .
Bò không biết qua bao lâu, đôi mắt hắn đặc biệt mơ hồ . Bây giờ không chỉ tầm mắt mà là cả ý của hắn cũng dần trở nên mờ đục . Di chuyển quá lâu trong bóng tối đã khiến nhận thức của hắn ngày càng thiếu tập trung .
Không được ! Nếu lúc này hắn mất tập trung hoặc ngủ mất, nơi này bốn bề đều kì ai mà có thể biết được có chuyện gì hay không .
James bặm môi, cố dùng cơn đau để giữ cho bản thân mình được tỉnh táo . Chẳng mấy chốc, trong miệng của James đã cảm thấy dòng nước lạnh ứa ra . Mùi tanh cũng theo cổ họng mà xộc thẳng lên mũi . Cổ họng hắn tanh lòm vị máu của đầu lưỡi và môi của James
Đất đá dưới chân cũng biến đổi không ngừng, đá dăm, sỏi cứng cứ nói tiếp nhau khiến hai cánh tay của y cũng xước xát hết cả cảm giác đau rát lan từ hai tay và đầu gối lên đến đại não . Cơn xây xẩm của James cũng theo đó mà biến mất .
Nhưng không kịp vui mừng được lâu, hắn cũng hiểu bản thân mình không có nhiều thời gian .
Không gian bóng tối này chắc chắn chỉ có đợi bọn hắn tìm được đá phong ấn mới có thể biến mất, bản thân mình cũng không thể dể máu chảy liên tục quá lâu được .
“ Quẹo trái ! “ giọng nói của hệ thống lại lạnh lùng vang lên
James không còn cách nào lại phải cắn rang tiến lên .
Tốc độ của hắn ngày càng chậm cảm giác như không hề tiến lên thêm chút nào . Nhưng hắn cảm nhận rõ ràng, mình ngày càng không còn cảm nhận được không gian xung quanh nữa
Chuyện này căn bản không giống với ở trong bóng tối lâu mà tạo thành, càng giống với một người bị tiền đình lên cơn vậy, đầu óc đều quay cuồng không thể phân biệt được trước sau trái phải
“ Hệ thống, rốt cuộc chuyện này là sao ? “ James cố nén cơn chóng mặt, khó nhọc nói
“ Chủ sở hữu đã đến gần với trận pháp chủ, bởi vậy cho nên đảo loạn không gian càng ngày càng mạnh “ Hệ thống đúng hẹn lên tiếng “ Nhưng xin ngài đừng quá lo lắng . Sắp đến nơi rồi . Chỉ cần ngài có thể vượt qua được chặng đường cuối cùng này thì mọi chuyện xem như đã thành công “
“ Nhưng ta … “ James khó nhọc mở mắt “ e là khó trụ được rồi “
Vừa dứt lời, dạ hày hắn liền cuộn trào lên từng cơn như biển gầm sóng dậy . Lập tức bữa tối vừa ăn của hắn cũng theo đó mà nôn hết ra ngoài . Cơn chóng mặt ập đến như người say sóng lần đầu theo thuyền ra biển, không gian đảo lộn, trên dưới không phân biệt được làm James bỗng chốc liền muốn buông xuôi .
Không khí lúc này như có thêm thuỷ tinh trộn vào làm cho mỗi lần hít thở đều vô cùng khó nhọc . Hắn như không còn giữ được tầm mắt mình nữa chỉ còn biết di chuyển theo bản năng .
Thân mình vẫn trong vô thức bị kéo lê đi . Mơ màng James như chỉ còn nhìn thấy một bóng người thấp thoáng sau quầng sáng trước mặt .
Từng tia sáng như mặt trời ấm áp xua tan đi bóng tối xung quanh, khiến đôi mắt đã khô khốc của hắn như trong phút chốc được làm dịu đi .
Đó là bóng dáng của một người phụ nữ .
Người đó từ từ tiến lại về phía kẻ bộ hành đang chỉ còn thoi thóp trong nỗ lực cuối cùng của mình .
“ Cứu tinh của ta, xin ngài đừng bỏ cuộc “ Giọng nói êm dịu vang lên
“ Cô …. Cô là ai ? “ James cố gắng ngửa mặt lên, trên mí mắt đã dính đầy bùn đất cùng chằng chịt các vết thương nông sâu khác nhau do đất đá cứa ra từng đường nông sâu không đều nhau .
“ Xin ngài … Xin ngài phải tìm ra ta … xin ngài …. “ Giọng khẩn khoản của người đó vang lên . Khiến thần trí của James cũng có đôi phần tỉnh táo trở lại . Hắn giương đôi mắt đã mờ đục vì bóng tối, cố nhìn rõ bóng người trước mặt .
Thế nhưng ánh sáng chói loá khiến hắn phải dụi mắt đến mấy lần . Thế nhưng dù cho có làm cách nào, bóng hình cô gái ấy cũng ngày càng mờ nhạt dần đi . James đưa tay ra như cố nắm lấy gì đó, đôi bàn tay hắn quơ quơ trong không khí như người chết đuối muốn bám vào thứ cứu mạng mình
Nhưng vô ích, không gian lại dần dần chìm vào bóng tối sâu thẳm như nuốt đi mọi ý chí phản kháng của người ở bên trong
Thậm chí James còn cho là bản thân mình gặp ảo giác nữa chứ . Nếu không giữa không gian hỗn độn này sao lại có một hình bóng xuất hiện được .
Chẳng lẽ là “ hình ảnh trước khi chết “ ư ?
“ Kí chủ, ngài chỉ còn một chút nữa là đến đích rồi “ tiếng nói vô tình của hệ thống lại nối tiếp vang lên “ Ngài thức sự không muốn cố gắng thêm chút nữa sao “
Giọng nói của hệ thống đều đều nhưng như đốt cháy chút ý chí cuối cùng mà James có . Gần như ngay lập tức hắn điên cuồng lao về phía trước dù những vết thương theo từng chuyển động lập tức vỡ ra, máu chảy như suối phun ba thước .
Từng luồng gió không biết từ đâu thổi đến, lướt qua từng cọng tóc ướt sũng nước bùn . Chúng dính vào mắt khiến sự nhớp nháp càng khiến tầm nhìn của James chạy thẳng về con số không .
“ Kí chủ cố lên . “ Hệ thống nói lời cổ vũ nhưng đến tai James lúc này chỉ còn là thứ âm thanh lùng bùng lơ lửng từ hư không .
Tai hắn bỗng chốc ù đi, rồi mọi thứ triệt để bị bóng tối nuốt chửng .