Chương 396: Tái chiến Bạch Hầu
Lý An nhìn phía trước bóng đen kích thước như một ngọn núi nhỏ, trong lòng chung quy nhưng lại thở dài một hơi. Hắn cùng Bạch Hầu tuy nhân yêu khác biệt nhưng chung quy tình cảm cũ vẫn còn đó, nếu có thể mà nói hắn thực sự không muốn đối với nó ra tay một chút nào.
Ba người ngựa không dừng vó, Nam Việt Vương quay đầu lại phía sau hét lớn: “Lý hội chủ, làm phiền ngươi ở lại ngăn cản con yêu thú này.”
“Được!” Lý An ngắn gọn đáp.
Ba người tách ra làm hai đội ngũ, Lý An phi ngựa tới phía dưới ngọn núi mà bóng đen đang ngồi, Nam Việt Vương cùng Sở Vương Khánh tiếp tục men theo bờ Thương Long Giang xuôi bắc mà đi.
Bóng đen khổng lồ ngồi yên trên đỉnh núi không xuất thủ ngăn cản, cặp mắt đỏ sậm yêu dị chằm chằm nhìn Lý An thân hình nhỏ như hạt gạo. Lý An ước tính một chút chỉ một con mắt này thôi cũng đã đủ lớn như một căn phòng.
“Nếu như ngươi ngăn cản ta sẽ phải chết!” Bóng đen khổng lồ cuối cùng cũng chịu mở miệng, âm thanh chấn cho màn mưa lùi xa mấy trượng.
“Ta tuyệt đối không thể nào để Bích Thủy Thần Giao đột phá thành công được. Ta cũng muốn nói với ngươi câu tương tự, nếu như ngăn cản ta sẽ phải chết.” Lý An trầm giọng, âm thanh không lớn nhưng vang vọng mãi trong mưa gió không thôi. Hắn ý niệm vừa động trong tay đã nhiều thêm một thanh trường thương dài tới hơn ba mét, toàn thân một màu bạch sắc nhợt nhạt.
Đây chính là Giao Cốt Thương mà hắn dùng một khúc xương sườn của Song Đầu Giao luyện thành.
Một tia chớp lóe lên khiến cho thiên địa đều ánh lên một màu nhợt nhạt, thân hình của Bạch Hầu cuối cùng cũng hiện rõ. Nó lúc này có thể dùng đầu đội trời chân đạp đất để hình dung, thân hình chỉ sợ cao hơn ba mươi mét, toàn thân lông trắng ướt sũng nước mưa phát ra bạch quang nhè nhẹ. Hai chân ngồi trên đỉnh núi, nó vung tay một cái, cả ngọn núi lập tức lắc mạnh.
Lý An chỉ thấy trên đầu một bóng đen khổng lồ cấp tốc hạ xuống giống như là núi sập, định thần nhìn kỹ mới phát hiện đánh tới là một thanh kiếm, một thanh kiếm khổng lồ. Nó dài tương đương với thân hình của Bạch Hầu, từ đầu tới cuối đều cắm ở một bên nhưng Lý An đám người đều tưởng lầm là một ngọn núi hình dáng kỳ lạ.
Bạch Hầu sừng sững như thái sơn, tay cầm cự kiếm chém tới, một kích này có thể so sánh tới thiên uy ở trên đầu.
Cự kiếm nhìn như chậm nhưng lại nhanh chóng vô cùng hạ xuống đầu, gió phất vào mặt khiến cho xung quanh Lý An nước mưa đều bị đánh tán loạn.
Ầm một tiếng, dù là trong vô số tiếng sấm rền cũng nghe được rõ ràng. Cự kiếm chém xuống đất bổ ra một khe nứt dài tới cả dặm.
Lý An thân hình như quỷ mị xuất hiện tại trên đầu của Bạch Hầu, sau lưng là một đôi cánh lớn trắng tinh như tuyết, dù trong đêm đen mưa gió vẫn không nhiễm một hạt bụi.
“Nếu như chỉ dùng sức mạnh thì không thể nào đánh bại được ta đâu.” Lý An cười lạnh nói, Giao Cốt Thương hướng đỉnh đầu Bạch Hầu đâm xuống.
Chỉ là mắt thấy mũi thương sắp đâm trúng đích thì thân hình khổng lồ của con yêu thú đột nhiên giống như bong bóng xì hơi mà cấp tốc thu nhỏ, chưa tới một hơi thở thời gian thân hình lớn như quả núi của nó đã thu nhỏ trở lại cùng thường nhân không khác. Một kích của Lý An tự nhiên cũng là đánh vào khoảng không.
Điều đáng nói nhất chính là cây cự kiếm cực kỳ lớn kia cũng theo Bạch Hầu thu nhỏ lại thành dài hơn 2 mét trái phải. Đây hiển nhiên cũng là một món thần binh lợi khí.
Không đợi Lý An tiếp tục tung chiêu Bạch Hầu đã phi thân phóng tới, trường kiếm trong tay hóa thành một màn sáng hướng hắn bao phủ. Kiếm thuật của nó cực kỳ nhanh, mỗi chiêu mỗi thức đều hóa thành vô số kiếm ảnh từ bốn phương tám hướng phóng tới, so với màn mưa xung quanh còn dày đặc gấp bội.
Lý An toàn thân kim quang chói mắt, cố hết sức dùng trường thương phòng thủ. Chỉ là thương pháp của hắn so với kiếm thuật của Bạch Hầu quá mức thô thiển, chẳng mất bao lâu đã bị ép tới không ngừng thối lui, chỉ có thể khốn khổ phòng thủ.
Lý An không hề nghi ngờ chút nào trường kiếm có thể phá vỡ được kim thân của hắn, mắt thấy đã không thể nào chống đỡ được nữa hắn cũng chỉ đành hét lớn một tiếng, từ trên người bắn ra vô số hắc vân cuồn cuộn.
Bạch Hầu không dám để hắc vân cuốn lấy chỉ có thể cấp tốc lùi về phía sau, nó một lần nữa cắp trường kiếm vào đất, nhìn đối diện mỉm cười: “Kiếm thuật của ta từ xưa tới nay vẫn luôn cao hơn ngươi.”
Lý An cưỡi trên hắc vân lơ lửng cách mặt đất khoảng mười mét, khuôn mặt khó coi.
“Ân nghĩa của ngươi mười ba năm trước ta đã trả sạch, giữa chúng ta đã không còn tình nghĩa gì để nói. Hiện tại ngươi dám cản đường của bổn yêu cho nên ta chỉ có thể giết chết ngươi.” Bạch Hầu cười lạnh nói, lời còn chưa dứt thân hình nó của đã hóa thành một cái bóng mờ lao thẳng tới, trường kiếm lại hóa thành vô số kiếm ảnh phủ xuống đầu Lý An.
Lý An trong mắt chỉ có vô số ánh kiếm lóe lên không ngừng như sấm rền, không có cách nào khác chỉ có thể điều khiển Hàn Phong Sí bốn phía trốn tránh. Không thể không nói món pháp cụ này thực sự là nhất đẳng, không chỉ tốc độ vô cùng nhanh chóng mà khả năng cơ động trong không gian hẹp cũng không kém chút nào, nhất thời dù Bạch Hầu tốc độ có vô cùng nhanh chóng cũng không thể đánh trúng được.
Cứ như vậy dây dưa gần nửa khắc thời gian, Bạch Hầu cuối cùng cũng dừng lại thân hình, đối phương ở trên trời nó ở dưới đất nếu như cứ tiếp tục tình thế như thế này không phải là cách, nó cần đuổi theo hộ đạo cho Bích Thủy Thần Giao đột phá.
“Nếu như ngươi đã không muốn đánh thì thôi vậy!”
Bạch Hầu hướng lên trời hét lớn một tiếng rồi dùng cả bốn chi chạy đi, tốc độ so với Thần Hành Mã cũng không thua chút nào.
Lý An biết được ý đồ của đối phương tất nhiên sẽ không mặc kệ cho nó muốn làm gì thì làm, từ trong không gian đan điền lấy ra một khẩu pháo thần công vác ở trên lưng, nòng pháo hướng thẳng Bạch Hầu rời đi khai hỏa.
Khẩu pháo thần công này là loại lớn nhất, đường kính nòng pháo lên tới gần một mét, nó vừa khai hỏa một phát liền khiến cho thân hình Lý An lùi hơn ba trượng khoảng cách.
Tài bắn súng của Lý An vẫn là không tệ, Bạch Hầu dù cho muốn né tránh nhưng vẫn bị quả đạn pháo bắn trúng khiến cho chỉ có thể dừng lại quay người vung tay một kiếm đem viên đạn chém làm hai nửa.
Bạch Hầu lại muốn tiếp tục chạy đi thì Lý An lại từ không gian đan điền lấy ra một khẩu pháo khác khai hỏa, cứ lần lượt như vậy ép cho con hung thú phải đứng yên một chỗ.
Bạch Hầu một hơi chém bay hơn mười quả đạn pháo, trong lòng bắt đầu có chút kinh nghi, tên nhân tộc này rốt cuộc cất giấu bao nhiêu đạn pháo trong người vậy? Chỉ là trước mắt nó cũng không có cách nào khác, đối phương đôi cánh kia thực sự quá mức thần diệu, nó muốn ở trên không đuổi kịp tốc độ của hắn là không thể nào.
Lý An bắt đầu đổi chiến lực, hắn cũng không muốn tại chỗ này đánh bại Bạch Hầu mà chỉ muốn cầm chân nó mà thôi, nếu như cuối cùng có thể từ từ mài hết sức lực của nó là tốt nhất.
Chỉ là chung quy tiệc vui chóng tàn, thân hình của Bạch Hầu không ngờ lại tiếp tục thu nhỏ lại, chớp mắt giây lát đã biến thành cùng một đứa trẻ năm tuổi tương đương. Ngay cả thanh kiếm trong tay hắn cũng đi theo biến nhỏ lại.
Đồng thời với đó tốc độ của Bạch Hầu cũng đột nhiên tăng lên gấp bội, thân hình hóa thành một tia chớp mờ nhạt phóng về hướng bắc, nhanh tới nỗi nước mưa không dính vào thân.
Lý An còn muốn nổ súng nhìn thấy cảnh này thiếu chút nữa há hốc miệng, tốc độ này so với hắn toàn lực thi triển Hàn Phong Sí còn muốn nhanh hơn.
“Đứng lại!” Hắn kinh hoảng hét lớn một tiếng, xung quanh hắc vân hóa thành ba quả cầu nhanh như chớp đuổi theo Bạch Hầu.
Ba quả cầu chỉ lớn như nắm tay, tốc độ vô cùng nhanh chóng nhưng vẫn phải tốn hơn nửa khắc thời gian mới đuổi kịp tới trên đầu Bạch Hầu, vừa tới nơi chúng liền ầm ầm nổ tung hóa thành ba tấm lưới lớn hướng bên dưới chụp tới.
Bạch Hầu thân hình vô cùng linh hoạt nhưng phạm vi bao phủ của ba tấm lưới quá lớn, cuối cùng nó vẫn bị một tấm trong đó bao phủ. Tất nhiên một tấm lưới mỏng manh như vậy không thể trói buộc được nó, Bạch Hầu vung một kiếm liền dễ dàng đem lưới đen chém làm hai nửa nhưng thân hình cũng vì đó mà chậm lại.
Chỉ chút khoảnh khắc như vậy mà thôi Lý An cũng đã đuổi kịp.