Chương 395: Khổng lồ yêu thú
Biến cố quá mức bất ngờ khiến cho không ai phản ứng kịp, tốc độ của tia sáng quá nhanh lại đánh lén không chút dấu hiệu nào, nếu như mục tiêu nó hướng tới không phải là Sở Vương Khánh mà là người khác thì đối phương chắc hẳn cũng không thể nào trốn thoát được.
Gần như là cùng lúc, thân hình Nam Việt Vương cùng Lý An nổi lên kim quang chói mắt, cả hai trực tiếp vận lên trạng thái kim thân.
Lý An dùng đôi mắt như vàng ròng quay sang nhìn, Thần Hành Mã thân hình phải có hơn ngàn cân nhưng lại bị đánh bay hơn chục mét, Sở Vương Khánh sớm đã ngã khỏi lưng ngựa, thân hình cao lớn nằm sõng xoài trên đất.
Tuy nhiên điều đáng sợ lại chính là trên người hắn cắm một mũi tên bạch sắc trông như dùng xương cốt làm thành, mũi tên xuyên qua cánh tay phải của y sau đó cắm vào đầu lâu một đoạn khoảng nửa gang tay.
Có thể thấy được Sở Vương Khánh đã kịp đưa cánh tay phải lên chặn mũi tên nhưng lực đạo của mũi tên mạnh tới mức sau khi xuyên qua cánh tay của hắn rồi cắm vào giữa trán. Một kích đánh lén này thực sự quá mức âm hiểm, không chỉ xuất kỳ bất ý không chút dấu hiệu, hơn nữa dù là sức mạnh hay tốc độ cũng cực kỳ dọa người.
“Ở trên tường thành!” Trang Ngọc khuôn mặt có chút trắng bệch, chỉ lên một đoạn tường thành mà nói.
Đám người đưa mắt nhìn theo phát hiện trên một đoạn tường thành cách khoảng một dặm có một bóng người nhỏ nhắn đang đứng. Người này thân hình cùng thường nhân không khác bao nhiêu, bề ngoài giống như một thiếu nữ khoảng 14, 15 tuổi, trên người mặc một bộ váy dài màu đỏ nhạt, trong tay cầm một cây trường cung cao hơn người, sau lưng đeo ống đựng tên, trong ống vẫn còn ba mũi tên chưa bắn.
Điểm bắt mắt nhất chính là trên trán của thiếu nữ có một chiếc sừng nhỏ dài khoảng một tấc, trong suốt óng ánh như pha lê. Lý An vừa nhìn liền nhận ra kẻ này chính là con yêu thú đi cùng Bạch Hầu hôm nọ.
Lý An e ngại nhìn trường cung trong tay thiếu nữ, nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài thực sự khó mà tưởng tượng được kẻ vừa bắn một mũi tên đem Sở Vương Khánh đánh bay chính là nàng.
Hôm nay thật sự là hết bất ngờ này tới bất ngờ khác, phía sau vang lên một trận âm thanh khiến cho đám người vội quay đầu nhìn lại. Đập vào mắt chính là Sở Vương Khánh vốn phải chết không thể nghi ngờ lại đứng thẳng người dậy. Hắn dùng cánh tay trái rút mũi tên đâm xuyên tay phải cùng đầu ra vứt sang một bên, khuôn mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm thiếu nữ độc giác, nếu không phải trên cánh tay phải cùng giữa trán còn đang có một cái hố máu sâu hoắm thì người khác thực không biết được hắn đang bị thương.
Khoảng cách gần như vậy, Lý An nhìn được vô cùng rõ ràng, máu chảy ra từ vết thương của Sở Vương Khánh không phải màu đỏ tươi, cũng không phải màu vàng kim mà là màu xanh lục ướt át, hơn nữa còn sền sệt giống như mật ong. Vết thương nặng là vậy nhưng lục huyết chảy ra chỉ một chút khoảng đựng đầy chén rượu rồi dừng.
Chưa hết, máu thịt xung quanh vết thương của Sở Vương Khánh một trận nhúc nhích giống như ròi bọ bình thường rồi dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn được hồi phục lại. Chưa đầy một hơi thở sau vết thương trên tay phải cùng trán của hắn đã hồi phục hoàn toàn như lúc đầu, ngoại trừ màu da tại nơi từng bị mũi tên đâm trúng so với xung quanh có chút trắng ra thì hoàn toàn không có gì khác biệt.
“Quả nhiên là Lục Huyết Cảnh!” Lý An hít sâu một hơi, trong lòng một lần nữa chấn động bởi sức mạnh của Lục Huyết Cảnh luyện thể sĩ. Dù cho hắn sớm đã từ trong sách vở điển tích biết được Lục Huyết Cảnh có được sinh mệnh lực cực kỳ cường đại nhưng chân chính nhìn thấy bằng mắt lại là một chuyện khác.
Đồng thời với đó hắn cũng không khỏi đối với Lục Huyết Cảnh càng hướng tới, đáng tiếc chính là hắn tiến giai Kim Huyết Cảnh cũng đã gần hai mươi năm, từ trước tới nay chưa từng bỏ bê luyện tập cùng với dùng kỳ trân dị bảo rèn luyện thân thể nhưng tiến triển chung quy vẫn vô cùng chậm chạp. Nếu cứ đà này mà nói chỉ sợ hắn dù có tu luyện tới chết cũng đừng mong chạm tới Lục Huyết Cảnh bình cảnh.
Sở Vương Khánh vung vẩy một chút cánh tay phải, da dẻ lông tóc toàn thân lập tức biến thành vàng kim, hắn dùng thứ giọng nói hoàn toàn không chút cảm xúc nói: “Bị một con tiểu yêu đánh thành như vậy, thật là mất mặt.”
“Không mất mặt! Không mất mặt!” Nam Việt Vương không để ý chút nào cười nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi độc giác thiếu nữ đứng trên tường thành, đối phương đã một lần nữa lắp tên kéo cung, chỉ là không biết mũi tên kinh khủng kia lần này là nhắm vào kẻ nào mà thôi.
Lý An nhìn mũi tên vẻ ngoài vô cùng bình thường giống như làm từ một đoạn xương kia mà khắp người đều cảm thấy không thoải mái, trong lòng luôn có cảm tưởng giống như thứ này một khắc sau sẽ đâm xuyên đầu mình vậy. Kim thân trạng thái mặc dù có thể ngăn được đao kiếm thông thường nhưng đối diện với thứ mũi tên quỷ dị này đoán chừng cũng không có quá nhiều tác dụng.
Nam Việt Vương quay người lại nhìn ba người, âm thanh trầm trọng: “Yêu tộc quả nhiên sẽ không để cho chúng ta dễ dàng ngăn cản Bích Thủy Thần Giao phá cảnh, chúng ta không có thời gian tại chỗ này dây dưa. Ngọc nhi, con hãy ở lại ngăn cản con yêu thú này.”
Trang Ngọc nghiêm mặt đáp: “Phụ thân yên tâm, nhi nữ sẽ mau chóng giải quyết nó rồi đuổi theo mọi người.”
Nam Việt Vương khẽ gật đầu, cũng không dài dòng mà trực tiếp quay ngựa rời khỏi. Lý An cùng Sở Vương Khánh cũng nhanh chóng lên ngựa đuổi theo.
Trước khi rời đi Lý An quay lại hướng Trang Ngọc dặn dò: “Quận chúa xin cẩn trọng. Nên nhớ không cần quyết sống chết với con yêu thú này, chỉ cần cầm chân nó chốc lát là được.”
“Lý hội chủ yên tâm, ta cũng không phải là một kẻ tóc dài não ngắn.” Trang Ngọc mỉm cười đáp.
Phía bên kia độc giác nữ tử nhìn thấy ba người muốn rời đi thì giương lên cung tên, mũi tên nhắm thẳng ba người rời đi phương hướng tuy nhiên do dự một chút nàng lại hạ cung tên xuống, ánh mắt trong suốt nhìn thẳng Trang Ngọc cách đó không xa. Thiếu nữ hiển nhiên nhận thấy một mũi tên này dù cho bắn ra cũng không thể ngăn cản ba người này rời khỏi, cùng lắm là làm cho một trong số đó bị thương. Đã vậy chi bằng tiết kiệm một mũi tên dùng để đối phó nhân loại trước mắt này.
Trang Ngọc ngồi trên ngựa, nhìn thẳng thiếu nữ nói: “Chiếc sừng trên trán ngươi rất đẹp, sau khi giết ngươi ta sẽ dùng nó làm trâm cài tóc.”
Lời còn chưa dứt thì thân hình của nàng đã một trận vặn vẹo giống như ảo ảnh trên mặt nước rồi biến mất vô ảnh vô tung, nguyên địa chỉ còn một con Thần Hành Mã đang cúi đầu gặm cỏ.
“Muốn dùng độc giác của ta làm trâm cài, ngươi đúng là người đầu tiên.” Độc giác nữ tử nhếch môi lẩm bẩm, tung người nhảy xuống khỏi tường thành cao hơn 30 mét, trên trán độc giác bắn ra thất thải quang mang chói lọi.
Đội ngũ một lần nữa bị tách ra, Nam Việt Vương, Sở Vương Khánh cùng Lý An ba người tiếp tục dọc theo bờ Thương Long Giang tiến về phía bắc. Trời đất ngày càng tối tăm, mưa càng ngày càng nặng hạt.
Nam Việt Vương đi ở trước tiên, ngoái đầu lại nhìn phía sau một hồi rồi nói: “Chỉ sợ phía trước vẫn còn có yêu tộc chặn đường, chỉ là không biết con yêu thú nào.”
“Đại vương không cần đoán, ở ngay trước mắt.” Lý An nhỏ giọng nói.
Nam Việt Vương cùng Sở Vương Khánh cùng lúc nhìn về phía trước, chỉ thấy cách đó mấy dặm một bóng đen đang chễm chệ ngồi trên đỉnh núi. Bóng đen kia lớn tới mức ngọn núi ở dưới thân nó cũng chỉ giống như một hòn đá hơi lớn mà thôi, nếu không phải hình dáng quá mức khác biệt thì người khác sẽ nghĩ con yêu thú này hẳn là một ngọn núi.