Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
phan-thien-chi-no.jpg

Phần Thiên Chi Nộ

Tháng 1 22, 2025
Chương 2240. Thế giới chúa tể Chương 2239. Đánh vỡ quy tắc
tu-may-moc-tho-san-bat-dau.jpg

Từ Máy Móc Thợ Săn Bắt Đầu

Tháng 2 6, 2026
Chương 1842: Hải Đường vẫn như cũ Chương 1841: Hệ thống lưu
ta-tru-than-tong-mon-tren-duoi-bi-them-khoc-roi

Ta Trù Thần, Tông Môn Trên Dưới Bị Thèm Khóc Rồi

Tháng 2 5, 2026
Chương 2721: Ngươi làm sao còn giúp hắn nói chuyện Chương 2720: Kỳ thực cũng không phải là không thể được nói
troi-a-han-ngu-thu-deu-qua-hung-ac.jpg

Trời Ạ! Hắn Ngự Thú Đều Quá Hung Ác

Tháng 2 1, 2025
Chương 264. Đại kết cục, cảm tạ các vị ủng hộ, phần cuối phụ một chút lời trong lòng Chương 264. Bị hù chạy
the-gioi-hoan-my-vien-man-thanh-linh-dung-la-chinh-ta

Thế Giới Hoàn Mỹ: Viên Mãn Thánh Linh Đúng Là Chính Ta

Tháng 12 17, 2025
Chương 455: đại kết cục Chương 454: về sau cố sự
cao-vo-ta-vo-hoc-moi-ngay-deu-tai-di-ra-ngoai-xong-xao.jpg

Cao Võ: Ta Võ Học Mỗi Ngày Đều Tại Đi Ra Ngoài Xông Xáo

Tháng mười một 25, 2025
Chương 200: Đại kết cục Chương 199: Thiên kiếm! !
van-gioi-chi-ta-bien-thanh-kiem-go-dao

Vạn Giới Chi Ta Biến Thành Kiếm Gỗ Đào

Tháng mười một 8, 2025
Chương 439: Kết thúc. Chương 438: Oanh tạc hà lạc.
giai-tri-tu-luyen-tap-sinh-bat-dau-dinh-luu-ngoan-gia.jpg

Giải Trí: Từ Luyện Tập Sinh Bắt Đầu Đỉnh Lưu Ngoạn Gia

Tháng 2 1, 2026
Chương 138: Có thể hay không đừng lại phát ra ngươi cái kia đáng chết mị lực !! Chương 137: Ta không thế nào mọc thịt, mập cũng rất gầy
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 393: Nhân gian thảm cảnh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 393: Nhân gian thảm cảnh

Đêm tối mênh mang đưa tay không thấy năm ngón, mưa rơi như trút bung dù không thể che thân.

Cơn mưa tới bất chợt vốn đã sắp tạnh không biết vì duyên cơ gì mà đột nhiên lại trở nên càng nặng hạt, cả toà thiên hạ giống như đang chìm trong một biển nước mênh mông, bầu trời chớp giật liên hồi sáng trưng như ban ngày, tiếng sấm rền liên miên bất tuyệt không dứt như hồi chuông tận thế.

Một đám người cưỡi ngựa rời khỏi doanh trại, mưa to gió lớn không thể cản bước mảy may.

Nếu như lại gần nhìn kỹ có thể nhìn thấy dưới thân của đám người cũng không phải ngựa bình thường mà là một loại hung thú gọi là Thần Hành Mã. Loại hung thú này thân hình so với ngựa chiến bình thường lớn gấp đôi, màu da như kim loại, toàn thân không có một sợi lông, cước lực có thể ngày đi vạn dặm.

Muốn thuần hóa yêu thú khó khăn tới nhường nào, càng không nói tới hung thú giống như Thần Hành Mã, dù cho toàn bộ Thanh Châu cũng không đem ra được mấy con hung thú giống như vậy. Không ngờ đêm nay lại có sáu con Thần Hành Mã song vai lao đi như chớp trong màn mưa, thực sự là một cảnh tượng trăm năm khó gặp.

Lý An cưỡi Thần Hành Mã cấp tốc chạy về phía Bắc, tốc độ nhanh tới mức khiến cho cảnh tượng hai bên đều không nhìn rõ. Tốc độ của Thần Hành Mã tính ra so với Hàn Phong Sí lúc triển khai toàn lực có chút thua kém nhưng nếu tính về độ bền bỉ lại hơn rất nhiều, ngay cả hắn cũng không nhịn được cảm thán thủ đoạn của Nam Việt Vương Phủ.

Toán người bao gồm Nam Việt Vương Trang Hoài, Trang Ngọc, Sở Vương Khánh, Sở Tùy Trúc, Lý An cùng với Hàn Bảo Anh. Trong đó có hai cái Lục Huyết Cảnh, hai cái Nhị Châu Cảnh, hai cái Nhất Châu Cảnh, sáu người thôi cũng đã đủ để san bằng phân nửa một châu, nếu như truyền ra nhất định có thể làm cho kinh hãi thế lực.

Nhiều như vậy tuyệt đỉnh cao thủ tụ tập một chỗ, mục đích duy nhất chính là ngăn cản Bích Thủy Thần Giao ra tới biển. Nếu như Bích Thủy Thần Giao đột phá lên linh thú thất bại tất nhiên sẽ bị thương nặng tới bổn nguyên, nói không chừng đây chính là cơ hội để nhân loại giành chiến thắng trong cuộc chiến đã kéo dài hơn mười năm này.

Tất nhiên muốn như vậy phải có một điều kiện tiên quyết, chính là đội ngũ sáu người trước mắt có thể ngăn cản được con hung thú này dọc theo Thương Long Giang ra tới Bắc Hải.

Không phải là Nam Việt Vương không muốn triệu tập nhiều hơn nữa cao thủ, chỉ là thời gian quá mức cấp bách, trước mắt cũng chỉ có thể tìm tới nhiều như vậy người.

Một đoàn sáu người gấp rút lên đường, Thần Hành Mã phóng đi như bay bất kể ngày đêm nhưng hoàn toàn không biết mệt, leo đèo lội suối giống như đi trên đất bằng. Lý An chứng kiến cảnh tượng xung quanh từ rừng núi biến trở thành đồng bằng, mưa lớn nhưng từ đầu tới cuối hoàn toàn không ngừng lại hơn nữa còn có ngày càng lớn hơn xu thế.

Chưa tới nửa ngày, sáu người đã vượt qua hơn năm trăm dặm khoảng cách đi tới bờ Thương Long Giang. Bọn hắn dừng chân trên đỉnh một ngọn núi lớn bên bờ sông, đối với mưa rơi như trút xuống đầu làm như không thấy.

“Đây chính là Thương Long Giang sao?” Lý An kinh nghi lên tiếng, hắn cũng đã mấy lần đi qua con sông này. Thương Long Giang đích thị là một con sông lớn nhưng từ bờ bên này sang bờ bên kia cũng chỉ khoảng ba dặm khoảng cách mà thôi, nước sông màu xanh lam vô cùng đặc biệt.

Chỉ là nhìn trước mắt con sông lớn này, bờ bên này tới bờ bên kia rộng ít nhất cũng phải hơn mười dặm, nước sông đục ngầu điên cuồng vần vũ giống như trong lòng sông đang có ngàn con giao long không ngừng vùng vẫy.

“May mắn hai bên bờ sông đã không còn người sinh sống, nếu như là mấy chục năm trước mà nói, chỉ sợ nước sông dâng cao như trước mắt có thể khiến cho ngàn vạn người chết.” Trang Ngọc thở dài lên tiếng, chiến tranh mười năm, dân chúng trong Thanh Châu đa phần đều đã chết, ít ỏi còn lại phần thì trốn khỏi Thanh Châu, phần thì co cụm tại Linh Kính Thành, đây gọi là may mắn?

“Nhìn cảnh tượng này chắc hẳn Bích Thủy Thần Giao đã men theo Thương Long Giang đi về phía bắc rồi, chúng ta đuổi theo.” Trang Hoài nghiêm giọng nói, âm thanh dù là trong mưa gió cũng nghe được rõ ràng. Sau đó hắn vội vàng cưỡi Thần Hành Mã phóng đi, con hung thú tung người một cái liền đi ra chục bước khoảng cách.

Những người còn lại thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.

Lý An đi tới bên cạnh Hàn Bảo Anh, lớn giọng hỏi: “Hàn phu nhân. Ngươi có thể thăm dò cảnh tượng hạ nguồn Thương Long Giang không?”

“Mưa gió quá lớn, phi điểu bình thường không bay được.” Hàn phu nhân lắc đầu nói.

Lý An nghe vậy có chút thất vọng gật đầu. Cơn mưa này quả thật lớn chưa từng có, trên đầu hắn mây đen không biết dày tới bao nhiêu từng thời khắc đều giống như đang sôi trào, vô số con rắn điện ngoằn ngoèo giăng kín bầu trời không ngừng chớp nháy, nước mưa giống như dội thẳng từ trên trời xuống.

Xung quanh đám người, cây cối đều bị gió bão thổi cho nằm bẹp xuống đất cả, vô số cổ thụ hoặc bị bẻ gãy ngang hông hoặc là bị bật tận rễ, trong không gian không ngừng có đá tảng hoặc là khúc gỗ bay vù vù. Thời tiết này đoán chừng người bình thường bước đi chưa được mấy bước liền sẽ ngay tại chỗ mất mạng.

Đoàn người một đường men theo Thương Long Giang đi về phía bắc, nước sông không những không hạ xuống mà còn ngày một dâng cao, mưa gió vẫn không có chút dấu hiệu yếu bớt.

Đi một ngày một đêm sau, phía trước đã là ranh giới giữa Thanh Châu cùng Hứa Châu, mấy người mới dừng ngựa lại nghỉ ngơi một chút.

Thần Hành Mã tung vó như bay, cưỡi ở trên ngựa giống như có người cầm hai chân mà không ngừng vung vụt. Luyện thể sĩ như Lý An, Nam Việt Vương cùng Sở Vương Khánh còn tốt, ba người còn lại đều là luyện khí sĩ, hơn nữa lại đều là nữ nhân, cơ thể nội tạng đều bị chấn động tới hít thở không thông, không thể không dừng lại nghỉ ngơi một chút.

“Hiện tại đang là buổi trưa đúng không?” Sở Tùy Trúc ngồi ở trên ngựa không ngừng thở dốc, nghi hoặc hỏi.

Những người còn lại không ai trả lời. Nhìn chung quanh trời đất tối om, sấm chớp vang rền không ngừng lúc sáng lúc tối, thật sự khó mà đoán được đang là lúc nào. Chỉ là nhẩm tính thời gian mà nói đoán chừng đúng là buổi trưa.

Lý An từ không gian đan điền lấy ra thức ăn cùng nước uống đem cho đám người, trầm giọng: “Thời gian không còn nhiều, mọi người nhanh chóng ăn chút gì rồi tiếp tục lên đường.”

Sở Vương Khánh không nhận lấy thức ăn Lý An đưa tới, giọng nói vô cùng lo lắng: “Thương Long Giang chính là một trong ba con sông lớn nhất Hứa Châu, hai bên sinh sống vô số dân cư. Hứa Châu cũng không giống Thanh Châu nơi người chết nhiều hơn người sống như vậy, nước sông dâng cao như vậy chỉ sợ….”

Đám người nghĩ tới cảnh tượng nước sông chớp mắt dâng cao nhấn chìm thôn làng thành trì, xác người trôi lềnh bềnh khắp nơi như rác nhất thời không ai lên tiếng.

Qua loa nghỉ ngơi nửa canh giờ sau đó mọi người lại tiếp tục lên đường. Sau khi đi vào Hứa Châu địa phận chưa được trăm dặm Lý An liền nhìn thấy một chút đồ vật nhô lên khỏi mặt nước, lại gần nhìn kỹ mới phát hiện chính là mái nhà.

Mặt nước nơi đây cũng trôi nổi rất nhiều vật màu đen, theo nước sông cuộn trào mà không ngừng bốn phía chuyển động. Sáu người đi tới bên bờ sông xem xét mới phát hiện là từng bộ xác người, cảnh tượng vừa quái lạ vừa đáng sợ khiến cho người người xanh mặt, Sở Tùy Trúc đều không nhịn được mà xuống ngựa nôn khan không ngừng.

Năm người còn lại đều là hạng người đã từng trèo qua núi thây bơi qua biển máu, nhưng dù vậy vẫn bị cảnh tượng này dọa cho hít thở không thông. Nhiều như vậy thi thể, số lượng chỉ sợ phải lên tới vạn.

“Con súc sinh khốn khiếp! Ta nhất định sẽ rút gân lột da người, vì Hứa Châu dân chúng báo thù rửa hận.” Sở Vương Khánh phẫn nộ gầm lên, âm thanh so với sấm rền còn lớn hơn. Hắn hai chân đạp mạnh vào con Thần hành Mã dưới thân, con yêu thú liền lao như tên bắn.

Năm người khác thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo.

Chỉ là mới đi được hơn mười dặm, đám người lại kinh sợ phát hiện trên một ngọn núi lớn bên bờ sông vậy mà lại nằm la liệt xác người, máu đỏ men theo nước mưa chảy xuống chân núi lại chảy vào trong Thương Long Giang, cả ngọn núi đều chuyển sang màu đỏ sậm vô cùng bắt mắt.

“Đây không phải là chết trôi.”

Sáu người vội vàng dừng ngựa, Lý An thất thanh nói. Những thi thể này tử trạng đa phần đều là chết không toàn thây, thủ đoạn độc ác như vậy tất nhiên không phải do nước lũ, thậm chí cũng không phải do con người gây nên.

Đùng một tiếng cực kỳ lớn, một tia chớp rạch ngang đầu trời chiếu sáng đỉnh núi.

Một con quái vật thân hình khổng lồ đứng giữa núi thây, ánh mắt tràn đầy bạo ngược nhìn chằm chằm sáu người ở chân núi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dia-phu-danh-dau-ngan-nam-dau-thai-khi-khoc-nu-de.jpg
Địa Phủ Đánh Dấu Ngàn Năm, Đầu Thai Khí Khóc Nữ Đế
Tháng 1 22, 2025
tay-du-ban-dao-dao-choi-ba-nam-nha-bi-trom
Tây Du: Bần Đạo Dạo Chơi Ba Năm, Nhà Bị Trộm?
Tháng mười một 20, 2025
cac-su-de-deu-la-dai-lao-vay-ta-chi-co-the-bat-hack.jpg
Các Sư Đệ Đều Là Đại Lão, Vậy Ta Chỉ Có Thể Bật Hack
Tháng 4 15, 2025
ngu-thu-tha-xuong-10-van-nam-tieu-kho-lau-tien-hoa-thanh-minh-hoang.jpg
Ngự Thú: Thả Xuống 10 Vạn Năm, Tiểu Khô Lâu Tiến Hóa Thành Minh Hoàng
Tháng 2 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP