Chương 392: Giao long xuất hải
Bên trong nghị sự phòng im lặng như chết, bên ngoài mưa lại bắt đầu nặng hạt, tiếng mưa rơi đập vào lều bạt kêu lộp bộp vô cùng rõ ràng trong đêm tối tĩnh mịch.
Lý An im lặng nhìn ra cửa không nói, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao đêm hôm khuya khoắt nhiều như vậy nhân tộc cao thủ lại tụ tập ở nơi này rồi.
Bích Thủy Thần Giao hắn đã giao thủ cùng mấy lần, dù cho đặt trong đông đảo hung thú hàng ngũ nó cũng là đỉnh cao tồn tại. Việc nó từng tại trận quyết đấu bên ngoài Linh Kính Thành vào mười năm trước dễ dàng giành chiến thắng, hơn nữa còn giết chết Lục Huyết Cảnh Vạn Đông Đông chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Nên biết Lục Huyết Cảnh được xưng chính là sinh mệnh lực vô biên, chỉ cần không bị tại chỗ chặt đầu hoặc là móc tim những cái trọng thương chí mạng này thì sẽ không mất mạng. Dù cho có bị chém đứt hai chân hai tay, chỉ cần cho một tên Lục Huyết Cảnh luyện thể sĩ đủ thời gian cùng đan dược mà nói hoàn toàn có thể gắn lại như cũ. Đây hiển nhiên đã vượt ra khỏi phạm trù con người khả năng, nếu không Lục Huyết Cảnh đại cao thủ thân phận cũng không cao như vậy.
Bích Thủy Thần Giao có thể giết chết Vạn Đông Đông chứng tỏ nó có thể trong chớp mắt giết chết một tên Lục Huyết Cảnh, sức mạnh hoàn toàn áp đảo. Điều này cũng không khó hiểu, giao long vốn chính là một trong những tộc mạnh nhất yêu loại, trong người mang một tia huyết mạch thần thú Chân Long trong truyền thuyết.
Truyền thuyết giao long nếu như đạo hạnh đủ sâu thậm chí có thể lột xác thành chân long bay về trời, tất nhiên đây cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi. Thiên Xa Đại Lục bao nhiêu năm nay ngay cả Linh Thú cũng là lác đác không có mấy, càng không nói tới Thần Thú trong truyền thuyết giống như chân long.
Tuy nhiên có thể khẳng định một điều, nếu như Bích Thủy Thần Giao có thể đột phá lên Linh Thú cảnh giới mà nói, đừng nói là một mình Lý An, dù cho toàn bộ những người trong phòng này cùng nhau liên thủ cũng không phải là đối thủ của nó. Tới khi đó trận chiến này cũng không cần đánh nữa, trực tiếp nhận thua là được.
Tuy nhiên Hàn Bảo Anh nói là Bích Thủy Thần Giao sắp đột phá, có nghĩa là vẫn còn cơ may xoay chuyển tình thế.
Ngoại trừ Nam Việt Vương ra thì những người khác sau khi nghe được tin tức này đều biến sắc, thế tử Sở Vương Khánh trực tiếp bật người đứng dậy, lớn tiếng hỏi: “Ngươi nói như vậy là sao? Con Bích Thủy Thần Giao kia một tháng trước ta còn giao thủ qua, làm sao có thể đột phá nhanh như vậy được.”
“Tiểu thiếp nói là nó sắp đột phá.” Hàn Bảo Anh lắc đầu nói.
“Xin hỏi Hàn phu nhân vì đâu mà có thể khẳng định như vậy?” Sở Tùy Trúc điềm tĩnh hỏi, dù vậy ánh mắt cũng không giấu được lo lắng. Hứa Châu nằm ngay bên cạnh Thanh Châu, dân cư đông đúc sản vật phong phú, nếu như yêu tộc có thể hoàn toàn chiếm đóng Thanh Châu mà nói, mục tiêu tiếp theo không cần nghĩ cũng có thể biết được.
Hàn Bảo Anh chỉ nhìn đối phương không đáp tuy nhiên từ trong ống tay áo rộng thùng thình đột nhiên lại chui ra một con chuột nhỏ có bộ lông trắng như tuyết. Con thú này gọi là Bạch Tuyết Thử, nổi bật nhất chính là cặp mắt màu đỏ au vô cùng lớn chiếm phân nửa khuôn mặt.
Đừng nhìn con thú này nhỏ nhắn đáng yêu mà lầm, đây chân chính là một đầu hung thú, thực lực cường hãn có thể trong chớp mắt miểu sát Phàm Huyết Cảnh.
Bạch Tuyết Thử đi tới trên bàn, cặp mắt vô cùng lớn hoàn toàn không sợ hãi nhìn chằm chằm Sở Tùy Trúc, miệng chuột đóng mở để lộ cặp răng cửa sắc lẹm nói: “Tiểu thiếp thực lực bình thường, chỉ có một thân bản lĩnh điều khiển yêu thú như thế này, tất nhiên thực lực yêu thú bị điều khiển không thể quá cao, như con Bạch Tuyết Thử này đã là giới hạn tối đa. Ta đã bí mật đột nhập vào sào huyệt của yêu tộc cho nên mới biết được tin tức này.”
Sở Tùy Trúc kinh ngạc nhìn Bạch Tuyết Thử nói tiếng người, âm thanh rõ ràng chính là của Hàn Bảo Anh. Không tránh được người này có thể lãnh đạo lực lượng tình báo của Thanh Châu, hóa ra lại có bản mệnh thuật pháp thần kỳ giống như thế này.
Hàn Bảo Anh mỉm cười thu lại chuột trắng, ung dung lên tiếng: “Nhân tộc cấp cao chúng ta đột phá cũng đã có thể khiến cho thiên địa thất sắc, càng không không cần nói tới loại thần thú như Bích Thủy Thần Giao. Một ngày trước bên trong sào huyệt yêu tộc đột nhiên nổi lên yêu phong, mưa lớn tới mức đem không ít cấp thấp yêu thú đều nhấn chìm, bên trong động phủ của Bích Thủy Thần Giao càng là không ngừng bốc lên yêu vân, tiếng giao gầm liên miên bất kể ngày đêm. Chuyện nó sắp đột phá cảnh giới muốn giấu cũng không giấu được.”
“Vậy cơn mưa lớn tới đột ngột này chính là Bích Thủy Thần Giao đột phá cảnh giới dẫn phát dị tượng.” Lý An kinh nghi nói.
Hàn Bảo Anh không đáp chỉ khẽ gật đầu.
Sở Vương Khánh nghe vậy không nhịn được hít một hơi thật sâu, một tháng trước hắn đối đầu với Bích Thủy Thần Giao đã ăn không ít thua thiệt, nay nếu như nó tiến cấp thì bản thân càng không phải là đối thủ, chỉ là hắn có điểm nghi hoặc: “Vậy tại sao phu nhân lại dám khẳng định yêu giao là sắp đột phá chứ không phải đã đột phá thành công? Lẽ nào là vì mưa vẫn còn đang rơi sao.”
Lần này không đợi Hàn Bảo Anh giải thích thì Sở Tùy Trúc đã lắc đầu nói: “Đệ đệ có điều không biết. Giao Long một loại muốn tiến giai cũng không giống như nhân tộc chúng ta. Bọn chúng sinh ra tại nơi thượng nguồn suối nước, muốn tiến giai lên hung thú cần không ngừng hấp thu linh khí tu hành, đợi tới khi đạt đến bình cảnh cần xuôi theo dòng suối bơi ra sông lớn, trong quá trình đó mượn nhờ thủy vận tinh hoa để tẩy kinh phạt tủy, đột phá bình cảnh.”
“Đợi nó sau khi trở thành hung thú rồi lại tu hành không biết bao nhiêu năm, nếu có thể đạt tới hung thú đỉnh phong cần xuôi theo sông lớn đi ra biển, hấp thu thủy vận của cả một dòng sông mới có thể tiến lên linh thú cấp bậc.”
Lý An nghe vậy trong lòng khẽ động, chuyện này hắn đúng là đã từng đọc qua trong một cuốn sách cổ. Khi đọc được chuyện này hắn còn cảm thấy quá mức thần kỳ cho nên một mực ghi nhớ rất kỹ.
Nam Việt Vương ho khan một tiếng, ngồi thẳng dậy trên ghế. Những người khác không hẹn mà gặp đều im lặng nhìn vị đại vương này, chờ đối phương lên tiếng.
“Chuyện yêu giao sắp đột phá không phải là giả, không chỉ Hàn phu nhân tình báo, bản vương tình báo cũng truyền về tin tức tương tự, cộng thêm thiên tượng bất thường trước mắt. Nếu như vậy trước mắt nhiệm vụ quan trọng nhất của chúng ta chính là làm sao để ngăn chặn Bích Thủy Thần Giao xuôi theo sông lớn ra biển, đột phá lên Linh Thú cảnh giới. Nếu để cho nó thành công mà nói, đừng nói là Thanh Châu, dù cho là Hứa Châu cùng mấy châu lân cận đều muốn gặp đại họa.” Trang Hoài nghiêm trang nói, điệu bộ chưa từng có nghiêm túc.
Linh Kính Thành đã từng bị một bộ giao cốt ép tới thiếu chút nữa sụp đổ, tuyệt đối không thể để cho tình cảnh này tái diễn nữa.
“Toàn bộ yêu tộc nói chung, số lượng linh thú cũng tuyệt đối không vượt quá một bàn tay số lượng, lần này Bích Thủy Thần Giao nếu như có thể đột phá thành công thì không chỉ là tai họa đối với Thanh Châu mà còn là đối với toàn bộ nhân tộc.” Lý An đồng tình nói, hắn hơn ai hết hiểu rõ một con linh thú giao long ý vị như thế nào.
Nam Việt Vương nhìn đám người một lượt, trầm giọng: “Dù là nhân hay yêu thì đột phá cảnh giới cũng vô cùng khó khăn, càng lên cao càng là như vậy. Bích Thủy Thần Giao đột phá cảnh giới thời cơ chớp mắt là qua, nó tất nhiên sẽ lập tức vượt sông ra biển.”
Đoạn nói tới đây hắn lấy ra một tấm bản đồ trải lên bàn, tay phải chỉ một đường kẻ rất lớn dọc theo phân nửa bản đồ rồi nói tiếp: “Con sông lớn gần đây nhất chính là Thương Long Giang, cách sào huyệt yêu tộc chưa tới năm trăm dặm. Vô cùng trùng hợp, tên của con sông này cũng có một chữ long.”
Sở Vương Khánh nhíu mày: “Nếu như Bích Thủy Thần Giao xuôi theo Thương Long Giang ra Bắc Hải thì chẳng phải sẽ đi qua Hứa Châu hay sao?”
“Đúng là như vậy!” Sở Tùy Trúc cũng lo lắng nói, nếu như yêu giao muốn tiến ra biển thì cần đi qua phân nửa diện tích Thanh Châu cùng với trọn vẹn một cái Hứa Châu, khoảng cách khoảng chừng hơn vạn dặm.”
“Nếu để cho yêu giao ra tới biển thì mọi chuyện coi như chấm hết, thời gian quá mức cấp bách, chúng ta bây giờ ngay lập tức xuất phát.” Nam Việt Vương đứng dậy, trịnh trọng ôm quyền hướng đám người: “Yêu giao đột phá, yêu tộc tất nhiên sẽ phái ra đông đủ cao thủ hộ đạo, chuyến này đi nguy hiểm khó dò, là đại sự liên quan tới sinh tử tồn vong của toàn bộ nhân tộc trong vòng mấy vạn dặm. Bổn vương tại chỗ này xin chư vị vì đó mà ra sức.”