Chương 391: Nửa đêm tin dữ
“Nghĩ gì vậy? Có phải đang nghĩ bản cô nương quá mức quyến rũ bức nhân, ngươi sắp không nhịn được nữa muốn lộ bản chất nhưng lại sợ ảnh hưởng tới danh tiếng Lý đại hội chủ.”
Lý An nghe thấy tiếng nói cũng lười quay đầu lại, chán nản nói: “Ngủ tiếp đi, đừng phá hư phong cảnh.”
“Hừ? Ta không phải là bị người nhìn chằm chằm nên mới tỉnh lại sao, ánh mắt của tên sắc lang nhà ngươi giống như đao vậy, sắp đâm bổn cô nương chết rồi.” Mộc Huyền Linh giọng nói uể oải than thở, đoạn nàng ngồi dậy trên giường vươn vai một cái giống như mèo rồi cúi người đi lại giày.
Một động tác vươn vai này thôi đoán chừng đã có thể khiến cho chín thành nam nhân trong thiên hạ đều phát điên. Đáng tiếc chính là Lý An từ đầu tới cuối đều quay lưng nhìn ra bên ngoài cửa, đối với diễm cảnh sau lưng làm như không thấy.
Mộc Huyền Linh u oán nhìn bóng lưng cao lớn cách mấy bước chân một cái, chỉnh trang lại y phục cùng đầu tóc rồi tiến tới ngồi xuống đối diện. Nàng vươn tay cầm lấy ấm trà sau đó cứ như vậy trực tiếp uống một ngụm lớn, nước trà đã lạnh buốt còn đắng chát khiến cho vị này không khỏi nhăn mặt mím miệng.
Thấm ướt cổ họng xong, Mộc Huyền Linh dùng giọng điệu hưng sư vấn tội hỏi: “Nói đi.”
“Nói cái gì?” Lý An cũng rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm rồi mỉm cười hỏi.
“Trong lúc bổn cô nương ngủ ngươi đã làm gì ta? Đừng hòng nói dối.”
“Không làm gì cả. Chỉ nhìn một cái rồi thôi.”
“Nhìn chỗ nào?” Mộc Huyền Linh nghiêng người lên phía trước, như cười như không hỏi.
Lý An ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng phát ra từ trên người đối phương vội vàng nín thở ngưng thần, lắc đầu không đáp. Đối với ma nữ này mà nói, càng thanh minh sẽ chỉ càng khiến cho ngươi giống như thực sự có tội mà thôi. Biện pháp tốt nhất chính là vờ như không nghe thấy, đối phương nói một hồi mệt rồi thì tự nhiên sẽ dừng lại.
Mộc Huyền Linh thấy đối phương bế tức nín thở thì bĩu môi một cái, ngồi thẳng dậy rồi nói: “Sợ ta tới mức như vậy sao? Ta cũng không muốn giết ngươi, lại nói bổn cô nương cũng không có bản lĩnh đó.”
“Cẩn tắc vô ưu, cẩn tắc vô ưu.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm giống như đang nhắc nhở chính mình. Đợi một chút hắn lại nhìn ra ngoài cửa, trầm giọng hỏi: “Cơn mưa này không bình thường.”
“Mưa thì chính là mưa thôi, còn có thể không bình thường chỗ nào nữa?” Mộc Huyền Linh lười nhác nằm trên bàn, không để ý nói. Nàng tới đây cũng không có việc gì cần làm, chẳng qua là suốt ngày ở bên kia chạy ngược chạy xuôi làm mấy việc kia quá mức nhàm chán cho nên tới đây nghỉ ngơi một chút mà thôi.
“Cơn mưa này quá lớn, quá mức đột ngột. Giống như không phải tự nhiên mà hình thành.” Lý An lắc đầu nói, hắn cũng không chắc chắn lắm mà chỉ đơn thuần là linh cảm mà thôi.
Mộc Huyền Linh nằm bẹp trên bàn, tùy tiện nói: “Mưa không phải tự nhiên mà hình thành thì còn có thể như thế nào. Nếu không thì hoặc là có luyện khí sĩ đang thi triển bản mệnh pháp thuật, hoặc là có yêu thú đang tác oai tác quái, chỉ là muốn làm cho thiên địa biến sắc như thế này chỉ sợ người cùng yêu bình thường tuyệt đối không làm được.”
Nàng hiếm khi có người nói chuyện phiếm cùng, không chờ đối phương đáp lời mà nói tiếp: “Ngoài ra ta còn nghe nói nếu như yêu tộc cấp cao tiến giai cũng có thể khiến cho trời đất thời tiết theo đó mà thay đổi. Truyền thuyết kể rằng ngày xưa có một con hỏa mãng tiến giai trở thành long trực tiếp khiến cho núi lửa trong vòng vạn dặm phun trào, hơn mười châu diện tích cháy liên tục ba ngày ba đêm mới ngừng nghỉ.”
“Không tới nỗi khoa trương như vậy chứ?” Lý An hứng thú hỏi, hắn đối với mấy câu chuyện mang truyền kỳ sắc thái như thế này từ xưa tới nay đều vô cùng hứng thú đây.
“Có gì mà khoa trương, thiên hạ này rộng lớn như vậy, bình thường yêu thú đã có thể hô mưa gọi gió, loại thần thú trong truyền thuyết như chân long có thể ảnh hưởng tới thiên tượng có gì khó hiểu. Chỉ là tất nhiên đây cũng là chút truyền thuyết mà thôi, dù sao mấy ngàn năm nay cũng chưa từng nghe nói có chân long xuất hiện, cùng lắm là mấy con linh thú mang huyết mạch chân long mà thôi.”
Lý An nghe tới đây không khỏi nhớ tới bộ giao cốt mà bản thân dùng Thiên Gia Kiếm chém nát. Đây chỉ là xương cốt của một con linh thú Song Đầu Giao đã chết năm trăm năm trước mà thôi đã có sức mạnh nghịch thiên như vậy, nếu như con Song Đầu Giao này lúc toàn thịnh không biết còn kinh khủng tới mức nào.
May mắn linh thú trong hàng ngũ yêu tộc cũng là phương mao lân giác tồn tại, ít nhất nhân yêu khai chiến lâu như vậy rồi nhưng Lý An vẫn chưa từng nghe nói tới sự xuất hiện của loại quái vật này. Nếu như một con linh thú ra tay mà nói, đừng nói là mấy vạn đại quân, dù cho có là mấy chục vạn, mấy trăm vạn đại quân cũng không thể ngăn cản được mảy may.
Mộc Huyền Linh nói muốn ở lại ăn bữa tối cho nên Lý An cũng không giống như bình thường từ không gian đan điền lấy ra một chút thịt khô mà bảo nhà bếp chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Nơi chiến trường thiếu thốn đủ bề nhưng dù sao Lý An cũng là một cái ngũ phẩm đại quan, bình thường cũng không tiêu hoang phung phí cái gì, nhà bếp sau khi nhận được lệnh liền vội vàng chuẩn bị, trước khi trời tối đã dâng lên một bàn đầy ắp thức ăn nóng hổi.
Mộc Huyền Linh nhìn thấy bàn đồ ăn trước mắt liền hai mắt giống như tỏa sáng, chỉ thiếu chút nữa nước dãi đều muốn chảy ra ngoài. Lý An lắc đầu, cũng ngồi xuống bàn. Hai người vừa ăn vừa tùy ý trò chuyện, đều là một chút vô thưởng vô phạt chuyện nhỏ, không khí đầm ấm thoải mái hoàn toàn trái ngược với bên ngoài lạnh lẽo âm trầm.
Chỉ là tiệc vui chóng tàn, Lý An còn chưa ăn hết bát cơm liền nghe thấy bên ngoài một hồi tiếng vó ngựa, tiếp đó là một tiếng hét rất lớn: “Cấp báoooo! Nam Việt Vương triệu tập ngài tới nghị sự đường ngay lập tức.”
“Chuyện gì mà gấp gáp như vậy?” Lý An nghi hoặc hỏi, dù vậy vẫn gấp rút đứng dậy đi ra cửa. Bên ngoài là một binh lính đang nửa quỳ trên đất, trời vẫn còn mưa lất phất, không khí lạnh lẽo thấu xương. Binh lính cung kính nói: “Bẩm đại nhân, tiểu nhân chỉ truyền lệnh đại vương ngoài ra không biết cụ thể.”
“Được. Ngươi đi đi.” Lý An gật đầu phất tay. Tên binh lính vội vàng ôm quyền thi lễ rồi leo lên ngựa chạy đi mất, bộ dạng mười phần gấp gáp.
“Cũng không biết tên cáo già này nửa đêm nửa hôm triệu tập gấp gáp như vậy làm gì? Chẳng nhẽ là chiến sự có biến.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, thân hình hóa thành một đạo bóng mờ bay vút đi.
Chưa tới nửa khắc thời gian sau, Lý An giống như một cơn gió xuất hiện tại bên trong nghị sự phòng. Bên trong không gian có chút tối tăm, trên ghế có mấy bóng người đang ngồi nhưng không hề có chút âm thanh nào phát ra.
“Bái kiến đại vương.” Lý An hướng bóng người cao lớn trên chủ vị ôm quyền, trầm giọng nói sau đó hướng những người khác khẽ gật đầu.
Trong phòng hiện tại ngoại trừ Lý An cùng Nam Việt Vương ra còn có quận chúa Trang Ngọc, thế tử Hứa Châu Sở Vương Khánh, quận chúa Hứa Châu Sở Tùy Trúc, đà chủ thương hội Hàn Bảo Anh. Những người này thân phận đều bất phàm, đêm hôm khuya khoắt tại nơi này tụ tập hiển nhiên có sự việc trọng đại.
“Lý hội chủ mời ngồi.” Trang Hoài hướng Lý An khẽ gật đầu nói sau đó hướng mọi người lên tiếng: “Đêm nay triệu tập mọi người tới nơi này là có một việc vô cùng quan trọng, thậm chí ảnh hưởng trực tiếp tới thắng bại cuối cùng của cuộc chiến này. Cụ thể hãy để Hàn phu nhân nói rõ.”
Hàn Bảo Anh biết hiện tại không phải là lúc kéo dài thời gian, trầm giọng thông báo: “Bích Thủy Thần Giao đã sắp phá cảnh.”