Chương 389: Tấm da thú kỳ lạ
Lý An ánh mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm bản đồ Thiên Xa Đại Lục, tấm bản đồ này hắn đã ngắm nhìn không biết bao nhiêu lần, tới nỗi nội dung sớm đã học thuộc lòng.
Mảnh lục địa hắn đang ở gọi là Thiên Xa Đại Lục, bên trên lục địa có rất nhiều tộc loại cùng nhau chung sống, trong đó nhân tộc cùng yêu tộc chỉ là hai trong số đó mà thôi. Thông tin này không tính là cái gì cơ mật, lưu truyền rất rộng rãi trong nhân gian cho nên từ sớm hắn đã biết được.
Chỉ là sau khi từ Nam Việt Vương hỏi thăm tin tức, Lý An mới biết được rằng những thường thức tuyên truyền rộng rãi này không hẳn là sai nhưng lại cách sự thật mười vạn tám ngàn dặm đường.
Mảnh lục địa này quả đúng gọi là Thiên Xa Đại Lục, tuy nhiên diện tích không thể nói là vô cùng lớn, tộc loại cũng không quá nhiều. Trong số đó nhân tộc cùng yêu tộc chính là hai tộc lớn nhất Thiên Xa Đại Lục, những tộc khác chỉ có thể ít ỏi phân bố ở một số nơi mà thôi.
Yêu Ma Đế Quốc của yêu tộc, Ngũ Linh Đế Quốc của nhân tộc, chỉ hai đế quốc này thôi đã chiếm hơn chín phần mười diện tích của Thiên Xa Đại Lục. Còn lại diện tích đều là một chút hoang vu chi địa, là nơi sinh sống của những tộc loại ít ỏi truyền thừa từ thời thượng cổ, bộ dạng thực sự không người có thể biết.
Khi nghe tới đây Lý An không khỏi hơi ngẩn người. Hắn cũng đã từng đi qua mấy châu, diện tích của một châu tuy nói ngàn vạn dặm rất rộng lớn nhưng một người bình thường đi khoảng nửa tháng một tháng liền có thể đi hết. Ngũ Linh Đế Quốc trước khi tan rã có mười bảy châu, tính ra diện tích tất nhiên vô cùng rộng lớn nhưng cũng không tới mức vô biên vô tận.
Theo như lời của Nam Việt Vương nói thì Yêu Ma Đế Quốc diện tích so với Ngũ Linh Đế Quốc thời kỳ toàn thịnh cũng không khác bao nhiêu, mà hai đế quốc này đã chiếm hơn chín phần mười diện tích của đại lục. Thế thì Thiên Xa Đại Lục diện tích thật sự còn lâu mới có thể sánh được với bốn chữ vô biên vô tận mà người đời vẫn nói.
Lần đầu nghe được tin tức này Lý An không khỏi vô cùng bất ngờ, buột miệng hỏi: “Vậy bên ngoài Thiên Xa Đại Lục là cái gì?”
“Biển!” Nam Việt Vương nhàn nhạt trả lời.
“Vậy vượt qua biển thì sao? Bên kia biển là thứ gì?”
Nam Việt Vương lắc đầu: “Không biết! Không ai biết cả.”
Tới tận lúc này Lý An vẫn còn nhớ rõ mồn một điệu bộ của Nam Việt Vương lúc nói câu này, vị vương gia thần dũng vô song này lần đầu tiên vậy mà để lộ vẻ mặt mê mang.
Thiên Xa Đại Lục rộng lớn như vậy, tuyệt đại đa số người đều cả đời cũng không đi hết được một phần vạn. Chỉ là Lý An cảm thấy bản thân vất vả sống lại một đời, lẽ nào lại bị chôn chân tại một nơi như vậy?
“Chuyện này quá mức xa xôi! Chỉ có thể đợi sau này lại tính.” Lý An lắc đầu, một lần nữa tập trung vào tấm bản đồ Thiên Xa Đại Lục trên bàn.
Bên trên bản đồ có ba diện tích lớn được tô màu đen, đỏ cùng vàng. Trong đó màu đen là lớn nhất, chính là địa phận Yêu Ma Đế Quốc, đây chính là đế quốc của yêu tộc, Lý An thực sự khó mà tưởng tượng được đủ loại động vật thiên kỳ bách quái kia tụ tập thành một vương quốc sẽ là bộ dạng như thế nào.
Còn màu đỏ là Ngũ Linh Đế Quốc địa phận, màu vàng là Kính Quốc bộ phận. Hai quốc gia này vốn dĩ từ thời thượng cổ tới bây giờ đều là một, nếu như cuối cùng không phải ấu đế tuổi nhỏ vô tri, Tây Bá Hầu lại là thần long xuất thế phất cờ khởi nghĩa thì đã không bị phân tách như vậy.
May mắn hiện tại yêu tộc xâm lấn, hai quốc gia cùng chung kẻ thù chỉ có thể tạm gác lại gươm đao mà chung sức đánh địch. Chỉ là nếu như có thể đánh bại yêu tộc mà nói, hai bên tất nhiên sẽ lại phân một phen sinh tử, tới lúc đó chịu khổ cuối cùng vẫn là nhân chúng nghèo hèn.
Tại bên trên bản đồ ghi chép một chút chiến sự giữa yêu tộc cùng nhân tộc, Lý An sau khi xem xét cẩn thận một phen thì phất tay thu tất cả vào không gian đan điền.
Chỉ là đột nhiên thần sắc của hắn khẽ động, bàn tay phải vừa lật thì trong lòng bàn tay đã nhiều thêm một miếng da thú chỉ lớn cỡ một gang tay.
Tấm da thú này hình dạng gần giống như nửa đường tròn, phần cung tròn vô cùng bằng phẳng rõ ràng được dùng vật sắc cắt ra, tuy nhiên phần thẳng thì lại vô cùng gồ ghề giống như bị dùng cự lực kéo rách ra vậy.
Chất liệu của nó cũng vô cùng kỳ lạ, rõ ràng là da thú nhưng lại có màu trắng trong như ngọc, sờ vào bề mặt cảm thấy mát lạnh cứng rắn nhưng thực chất lại mềm mại như lụa, hơn nữa ban đêm nó còn sẽ phát ra ánh hào quang nhàn nhạt. Lý An đã tra không biết bao nhiêu điển tích nhưng từ đầu tới cuối vẫn không tài nào biết được đây là da của loài yêu thú nào.
Bên trên tấm da thú nhưng lại vẽ tổng cộng mười ba điểm sáng, những điểm sáng này phân bố lộn xộn, kích thước chỉ như con kiến nhưng lại phát ra bạch quang chói lọi, dù là đang ban ngày cũng có thể nhìn thấy được. Ngoài ra còn có một đường kẻ màu đen nối liền bốn chấm sáng trong số đó.
Ngoài ra thì bên trên hoàn toàn không có một nội dung gì khác, không có chữ viết, không có ký hiệu, không có hình vẽ.
Vật này là Lý An lấy được từ trên thi thể của Chu Kiến Sơn, còn nhớ lúc đó Chu Kiến Sơn trước khi chết đặt hai tay lên trước ngực giống như đang níu kéo thứ gì. Lý An cẩn thận tìm kiếm quả nhiên phát hiện trước ngực áo của hắn có một ngăn bí mật, bên trong chỉ có duy nhất tấm da thú này.
Vật này vừa nhìn đã biết không phải là thường vật, Lý An lúc đấy thời gian cấp bách không kịp nhìn kỹ liền thu vào không gian đan điền. Chỉ là nhiều năm như vậy trôi qua rồi hắn vẫn không tài nào hiểu được nội dung tấm da thú này, dần dần cũng không khỏi có chút thoái lòng nản chí tuy nhiên thỉnh thoảng vẫn lấy ra ngắm nghía một chút.
Hắn vẫn luôn cảm thấy tấm da thú này nhất định cất chứa một bí mật kinh thiên động địa. Đây cũng không phải suy luận logic cái gì chẳng qua chỉ đơn thuần là linh cảm mà thôi.
…
Ngày hôm sau, bầu trời còn chưa sáng hẳn Lý An ba người đã lên đường. Doanh trại của bọn hắn cách nơi đây khoảng trăm dặm khoảng cách, lúc tới Lý An gấp rút dùng Hàn Phong Sí mà đi, hiện tại dùng hắc vân chở thêm hai người bị thương, xuất phát từ lúc sáng sớm nhưng tới chiều tối mới tới.
La Lôi cùng Vương Thiền vẫn là lần đầu tiên ngồi mây vượt gió mà đi như vậy, cả hai đều kích động không ngừng nhìn ngắm xung quanh. Hiện tại đang là hoàng hôn, cả biển mây đều nhuộm một màu ửng hồng đẹp không sao tả xiết, phương đông xa xôi, mặt trời đã lặn quá nửa sau đường chân trời, chút nắng tàn của ngày cũ giống như lửa.
Sau khi bay qua một mảnh rừng núi thập phần hiểm trở thì mặt đất ở phía trước đột nhiên trở nên trống trải, vô số kiến trúc vuông vức chỉnh tề kéo dài xa tít tắp, trong đó đa phần đều là lều vải hình dạng, cũng không thiếu tháp canh hay những tòa nhà lớn. Ở giữa có thể nhìn thấy rất nhiều chấm đen kết thành đội ngũ không ngừng qua lại.
Đây chính là một doanh trại của quân đội Thanh Châu, diện tích kéo dài từ tây sang đông hơn mười ba dặm.
Lý An vừa hạ đóa hắc vân xuống khoảng trăm mét tả hữu thì từ bên trong doanh trại đột nhiên vang lên một hồi kèn thật dài, vô số binh lính lập tức từ khắp nơi ùa ra, cung tên cùng súng hỏa mai nhất loạt chĩa thẳng vào đám mây nhìn như tầm thường, thậm chí cũng không thiếu Pháo Thần Công đã lên đạn.
Vương Thiền vừa nhô đầu ra nhìn một cái liền rụt đầu lại, nhiều như vậy cung tên, súng hỏa mai cùng pháo thần công, đoán chừng một ngọn núi cũng có thể bị đánh cho bằng phẳng.
Lý An thấy vậy vội tung người nhảy ra khỏi đám mây, thân hình lơ lửng ở trên không lớn tiếng hét: “Ta là Giám Quân Chính Lý An. Đây là lệnh bài.”
Dứt lời hắn ném xuống một tấm lệnh bài màu vàng kim hình tam giác, bên dưới có một vị trưởng lĩnh vội chụp lấy trong tay, sau đó cũng lấy ra một tấm lệnh bài hình vuông màu đen.
Hai tấm lệnh bài vừa chạm vào nhau liền phát ra bạch quang nhè nhẹ. Viên tướng quân thấy vậy vội vàng hạ lệnh hạ vũ khí, cung kính hai tay dâng lệnh bài lên: “Tiểu tướng bái kiến đại nhân! Trên thân có trọng trách nên nhiều thất lễ, xin đại nhân thứ tội.”
Đem ba người đáp xuống một bãi đất trống, Lý An tiến lên nhận lấy lệnh bài, lắc đầu nói: “Ngươi làm rất tốt, lý nào ta lại trách tội.”
Nên nhớ kẻ thù của bọn hắn là yêu tộc thủ đoạn thiên kỳ bách quái, dù là cẩn thận như thế nào cũng không thừa. Viên tướng lĩnh này rõ ràng biết mặt Lý An nhưng hắn làm sao khẳng định được đây không phải là yêu tộc giả dạng, cuối cùng vẫn phải sử dụng thân phận lệnh bài mới có thể chắc chắn.
Những thân phận lệnh bài này đều là triều đình đặc chế, tuyệt đối không thể nào làm giả được.