Chương 385: Cứu viện
Bên trên vách núi, một đám nhân tộc y phục lộn xộn đang im lặng quan sát đại chiến đẫm máu bên trong khe núi. Đám người này số lượng khoảng một trăm, trên người chỉ là y phục bình thường, màu sắc kiểu dáng khác nhau.
Bọn hắn mỗi người đều đeo một khẩu súng hỏa mai, ở giữa đội ngũ còn có mười khẩu súng thần công. Những khẩu súng này bên trên ít nhiều đều có dấu vết hư hại, phần đuôi nòng có thể nhìn thấy tiêu ký một con chim màu vàng kim vô cùng bắt mắt, là đồ xuất xứ từ Lạc Hồng Thương Hội không sai.
Dẫn đầu đám người là một phụ nhân thân hình thấp bé, trên người mặc một bộ y phục giống như thôn dân bình thường. Tuy nhiên xung quanh một đám hung thần ác sát tuyệt nhiên không dám tới gần người phụ nữ này, ánh mắt cũng đều tránh đi chỗ khác.
Phụ nhân lạnh lùng quan sát bên dưới chém giết, giọng nói lạnh lẽo: “Không cần ra tay, đám súc sinh kia cũng đã đủ để giết sạch bọn chúng.” Những người khác tất nhiên là không dám có dị nghị gì.
“Thật vậy sao?” Phía sau phụ nhân đột nhiên vang lên một âm thanh vô cùng không thích hợp.
Phụ nhân là một kẻ đã vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn bị giọng nói sát ngay bên tai kia làm cho trong lòng lạnh toát. Tại sao có người đi tới ngay bên cạnh rồi mà nàng vẫn không hề hay biết? Những người khác cũng không phản ứng? Không thể nào?
Toàn thân phụ nhân giống như bị người ta điểm huyệt, sợ tới mức không dám nhúc nhích. Đôi mắt của nàng mở to hết cỡ, bên trong khe núi, mấy chục mũi tên đen tuyền một màu giống như sinh vật sống không ngừng di chuyển qua lại trong không khí, tốc độ nhanh như chớp giật.
Từng đóa từng đóa hoa máu liên tục nổ tung trong không gian, từng đầu từng đầu yêu thú hung thần ác sát đua nhau ngã xuống như ngả rạ.
La Lôi cùng Vương Thiền tựa lưng vào nhau, trên người vô số vết thương lớn nhỏ, máu tươi nhuộm đỏ cả áo giáp. Hai người ánh mắt ngây dại nhìn trước mắt từng đầu từng đầu yêu thú khủng bố lần lượt ngã xuống, từng trận bịch bịch thanh âm giống như là tiếng trái tim bọn hắn đang đập. Ngay cả Vương Thiền, vị nữ tử băng sơn ngàn năm không đổi này cũng biến sắc.
“Sư phụ!” La Lôi nhìn những mũi tên đen tuyền một màu không ngừng qua lại như thoi đưa trước mắt, vui mừng khôn xiết lẩm bẩm. Đồng thời với đó hắn cũng không khỏi đưa mắt nhìn tấm ngọc bài đã nát vụn chỉ còn một mảnh nhỏ treo bên hông. Vừa rồi hắn bóp vỡ tấm Tử Linh Bài này cũng không ôm bao nhiêu hy vọng, dù cho sư phụ nhìn thấy tấm Mẫu Linh Bài trong tay vỡ vụn rồi lập tức chạy tới chỉ sợ cũng đã muộn. Chỉ là hiển nhiên hắn đã quá xem thường sư phụ của mình.
Chưa tới một khắc thời gian mấy trăm đầu yêu thú toàn bộ đã mất mạng, trên thi thể cũng không có vết thương to lớn gì mà chỉ có một cái lỗ máu nhỏ như đầu đũa.
Bịch một tiếng cực kỳ lớn, khói bụi vang lên mù mịt. Con Thôn Hỏa Mãng thân hình khổng lồ ầm ầm rơi xuống đất, trên người là mấy chục lỗ máu, từ bên trong không ngừng phun ra lửa đỏ thiêu đốt thi thể xung quanh. La Lôi cùng Vương Thiền vội vàng nhìn xung quanh, cả khe núi rộng lớn chỉ còn mỗi hai người bọn hắn còn sống.
Lý An trên người mặc một bộ thanh sam giản dị, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh như băng nhìn đám nhân tộc trước mắt. Hơn trăm kẻ này, rõ ràng là nhân tộc nhưng lại đi làm chó săn cho dị tộc. Một trong những lý do mà hai năm qua đại quân tiến lên chậm chạp chính là bởi vì bị đám phản đồ này không ngừng đánh lén.
Yêu tộc quả thực rất mạnh nhưng điểm yếu của bọn chúng chính là không biết dùng âm mưu thủ đoạn, sẽ không dùng vũ khí chất độc. Chỉ là đám phản đồ này hiển nhiên sẽ dùng, hơn nữa còn dùng được hiệu quả hơn cả quân đội chính quy. Đám người này đa phần đều là hạng cực hung cực ác, thái bình thì làm sơn tặc trộm cướp, hiện tại nhân yêu chiến tranh lại chỉ vì cái lợi của bản thân mà vì dị tộc ra sức, thẳng tay chém giết đồng tộc của mình không chút do dự. Thực sự là đáng chết tới cực điểm.
Hơn trăm tên phản đồ nơi này, phần lớn đều đã bị Lý An một chiêu đánh ngất, duy chỉ có phụ nhân trước mắt là để lại để tra hỏi. Hắn vốn đang tại Bạch Linh Thành bàn bạc việc chiến sự thì nhìn thấy Mẫu Linh Bài đột nhiên nổ tung vỡ vụn, biết vị đệ tử kia của mình ở bên ngoài gặp phải sinh tử cửa ải liền vội vàng dựa theo ngọc bài lưu lại cảm ứng bay tới nơi này.
“May mắn Hàn Phong Sí tốc độ đủ nghịch thiên nếu không thì tiểu tử La Lôi cùng nữ nhân kia cũng chỉ có một kết cục chết. Chỉ là đáng tiếc nhiều như vậy binh lính!” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, ánh mắt càng ngày càng lạnh lẽo.
Phụ nhân trước mắt chậm rãi từng chút một quay đầu lại, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là ánh mắt sắc như đao của đối phương. Phụ nhân run rẩy môi, sợ hãi tới nỗi một lời cũng không nói được.
Chỉ là đột nhiên thân hình của ả nhanh như chớp phát lực, tay phải cầm một thanh đao nhọn đâm thẳng tới thái dương của Lý An. Không động thì thôi một khi đã động thì khí thế như chớp giật, nếu như người bình thường ở khoảng cách gần bị đánh lén một kích như vậy chỉ sợ dù cho thực lực có mạnh hơn phụ nhân gấp bội cũng sẽ chớp mắt mất mạng.
Lý An khẽ phất tay, một đoàn hắc vân phân làm bốn hóa thành bốn chiếc vòng trói chặt tay chân của phụ nhân sau đó nhấc lên cao khỏi mặt đất.
“Ngươi biết chúng ta một khi bắt được phản đồ như các ngươi sẽ làm như thế nào chứ?” Lý An nhếch miệng cười. Phụ nhân run rẩy đáp: “Ngũ mã phanh thây, đao cùn róc thịt, thi thể ném cho chó ăn.”
“Đã biết vậy sao còn làm?” Lý An lạnh giọng hỏi.
Phụ nhân á khẩu không thể trả lời được, chẳng lẽ nói bởi vì yêu tộc cho nó linh thạch đan dược hay sao. Người không vì mình trời tru đất diệt, đây là lẽ hiển nhiên, tuy nhiên kẻ trước mắt chắc chắn sẽ không vì vậy mà tha mạng cho mình. Đằng nào cũng chỉ có một đường chết, phụ nhân nghĩ tới đây lập tức liền thoải mái hơn nhiều.
“Ta cho ngươi cơ hội lấy công chuộc tội!” Lý An không vội giết chết đối phương, hắn vẫn còn muốn từ những phản tặc này khai thác được một chút ít thông tin cơ mật. Đối phương dù sao cũng là một tên phàm huyết cảnh luyện thể sĩ, nói không chừng sẽ biết được chút tin tức cơ mật.
Phụ nhân nghe nói có cơ hội sống sót, khuôn mặt lập tức biến ảo không ngừng, vừa muốn mở miệng nói chuyện thì đột nhiên đầu lâu lại ầm ầm nổ tung, máu tươi cùng thịt vụn văng tung tóe khắp nơi. Lý An phất tay áo đánh bay máu tươi cùng thịt vụn bắn tới, ánh mắt lạnh như băng nhìn sang bên cạnh.
Không biết từ khi nào cách hắn khoảng một trăm mét đã đứng đấy hai người. Không, không thể nào gọi là hai người được. Đầu tiên là một sinh vật giống như một cái trung niên nam tử nhưng thân hình cao tới hơn ba mét, bên trên mọc đầy lông trắng, hai con ngươi đỏ tươi như máu vô cùng quỷ dị.
Bên cạnh là một nữ nhân thân hình như người bình thường, dung nhan ngược lại vô cùng xinh đẹp, chỉ là giữa trán lại có một chiếc sừng nhỏ như lưu ly mọc lên khiến cho người ta không rét mà run.
“Các ngươi nhìn ta làm gì? Muốn giết người?” Lý An nhếch miệng cười, hai tay khẽ vặn, ngón tay phát ra từng trận răng rắc như sấm nổ.
Nữ nhân xinh đẹp mỉm cười khách khách, điệu bộ vô cùng khả ái đáng yêu. Nam tử cao lớn nhếch miệng để lộ hàm răng nhọn hoắt dọa người, âm thanh vô cùng trầm: “Lý An. Đã lâu không gặp!”