Chương 382: Xuất chinh
Buổi đại tiệc một mạch kéo dài tới giữa đêm mới kết thúc, khách nhân ra về vẫn chưa tận hứng đứng trước cửa phủ trò chuyện, đèn lồng nhiều tới nổi chiếu cho toàn bộ con đường lớn phía trước Nam Việt Vương Phủ đều sáng trưng như ban ngày.
Lý An cùng Mộc Huyền Linh cũng không ngồi kiệu cũng không có hạ nhân đưa đón, sóng vai nhau cùng rời khỏi Nam Việt Vương Phủ. Đám người đang hăng say trò chuyện trên phố hoặc là đang chuẩn bị ra về thấy vậy vội vàng tránh ra một con đường.
Lần này thịnh yến bị chú ý nhiều nhất không phải là Nam Việt Vương mà lại chính là ba cái người trẻ tuổi. Một bên là thế tử cùng quận chúa của Hứa Châu bên cạnh, một bên là hội chủ của Lạc Hồng Thương Hội từng một kiếm chém đứt biển mây.
Theo sự xuất hiện của ba vị người trẻ tuổi này, người tâm tư tỉ mỉ đều có thể cảm nhận được từng đợt sóng ngầm đang lưu chuyển, Thanh Châu bao nhiêu năm qua thế cục giằng co cuối cùng cũng có thể đi tới bước ngoặt. Chỉ là bước ngoặt này là nhân tộc một lần nữa lấy lại Thanh Châu hay phải rời khỏi Thanh Châu chạy trốn thực khó mà nói rõ được.
Tin tức của buổi thịnh yến rất nhanh lan truyền ra khắp đường cùng ngõ hẻm, nhân tộc bên trong Thanh Châu hiện tại đa phần đều tụ tập xung quanh Linh Kính Thành, tin tức có thể nói là vô cùng linh thông. Hiện tại dù cho là quyền quý công khanh hay là phố phường người ăn mày đều đang bàn luận về việc Nam Việt Vương Phủ sẽ phái binh đánh đuổi yêu tộc. Vừa nghĩ tới cảnh có thể một lần nữa trở về cố hương, tiếp tục cuộc sống mà trước kia mình cho là hiển nhiên cùng nhàm chán, dù cho là ai đi nữa cũng đều nở một nụ cười.
Có lời nói kia của Nam Việt Vương, vấn đề nguồn cung nguyên liệu đã không còn là vấn đề. Lý An sau khi trở về liền bắt tay vào chuẩn bị sản xuất số lượng lớn vũ khí các loại. Dưới trướng hắn hiện tại có hai cao thủ chế tạo vũ khí, một người là Âu Xích, thủ pháp rèn sắt có thể nói là xuất thần nhập hóa. Những năm qua những thanh bảo kiếm bảo đao tốt nhất được Lạc Hồng Thương Hội bán ra đều xuất phát từ người này.
Một người nữa chính là Hứa Thiên Lâm, đã từng là bảo chủ của Hứa gia bảo. Vũ khí do Hứa gia bảo sản xuất từ khi Lý An còn chưa sinh ra đã là vang danh thiên hạ, bản lãnh của vị bảo chủ đời thứ tư này dù là dùng mông nghĩ cũng biết. Chưa kể tới dưới trướng hắn còn có mười mấy cái thủ hạ, tất cả đều là tinh anh của Hứa gia bảo. Nếu như nói bắt tay vào thực sự chế tạo vũ khí mà nói vẫn phải nhờ cậy vào hai vị này, Lý An chỉ phụ trách phần thiết kế chung cùng với nêu ý tưởng.
Nói ra cũng thực ngại ngùng, cái gọi là thiết kế chẳng qua là dựa vào ký ức của bản thân cùng với suy luận mà phác thảo được đại khái nguyên lý làm việc của một món vũ khí mà thôi. Nếu như người khác nhìn vào nói không chừng còn tưởng là trẻ con nghịch ngợm vẽ bậy bạ. Có thể từ những tờ vẽ nguệch ngoạc này chế tạo thành từng loại vũ khí uy lực mạnh mẽ, không thể không nói thủ hạ dưới trướng của Lý An toàn là kỳ nhân dị sĩ trong thiên hạ cả.
Vũ khí chủ lực chính là loại súng hỏa mai cải tiến có thể liên tục khai hỏa chín phát, nếu như có thể rộng rãi trang bị loại vũ khí mới này cho binh sĩ Thanh Châu cùng Hứa Châu mà nói, đại chiến sắp tới tỷ lệ thắng sẽ tăng lên cực kỳ nhiều. Ý nghĩa phi phàm.
Hơn nữa Lý An còn cho sản xuất pháo thần công các loại, nhỏ thì đường kính chỉ khoảng một thước, lớn thì đường kính cỡ một trượng cũng có. Hơn nữa hắn cũng dự định dựa vào cấu tạo đầu đạn và vỏ đạn thời hiện đại mà chế tạo ra một loại đạn pháo có gắn sẵn thuốc nổ cùng với cơ chế nạp đạn từ đuôi nòng, như vậy có thể tăng tốc độ bắn của pháo lên hàng chục lần.
Ngoài ra còn có máy bắn đá dùng để bắn từng thùng thuốc nổ nặng tới mấy chục cân, loại vũ khí này tuy độ chính xác chẳng ra sao nhưng bù lại uy lực cực lớn, ở trên chiến trường chém giết mà nói có thể phát huy ra uy lực cực kỳ khủng bố. Lý An cẩn thận suy nghĩ một phen cuối cùng quyết định gọi nó là Phá Trận Cơ.
Đồng thời với việc chuẩn bị sản xuất lượng lớn vũ khí, Lạc Hồng Thương Hội cũng cần phải chuẩn bị lực lượng để xuất chinh. Đây chính là yêu cầu của Nam Việt Vương. Những năm qua Chương Nham quản lý Lạc Hồng Thương Hội, việc kinh doanh thì đúng thật là chẳng ra làm sao nhưng đối với Hộ Vệ Đội lão thực sự là không hề bỏ bê. Không những bỏ ra đại giá sắm sửa áo giáp binh khí mà mỗi năm đều tuyển thêm người mới, tới hiện tại số lượng đã lên tới một vạn người.
Một vạn người a! Nên biết quân doanh của Nam Việt Vương Phủ cũng chỉ có hơn năm mươi vạn hùng binh mà thôi. Tình hình Thanh Châu càng ngày càng loạn lạc, không chỉ yêu ma hoành hành mà cướp bóc cũng nổi lên khắp nơi. Chính nhờ lực lượng Hộ Vệ Đội tinh nhuệ không thua gì binh lính chính quy này mà Lạc Hồng Thương Hội mới có thể an ổn buôn bán khắp Thanh Châu.
Trước kia Hộ Vệ Đội là do mấy vị đệ tử của Chương Nham quản lý, hiện tại những người này tất nhiên đã theo sư phụ mình rời khỏi Lạc Hồng Thương Hội. Lý An liền bổ nhiệm Diệp Anh Tử làm Tổng Thống Lĩnh, Hàn Bảo Anh làm Phó Thống Lĩnh, ngoài ra còn có mấy người Cẩm Thư Trung, Trương Viễn Sơn, La Lôi phụ tá hẳn có thể lo liệu đâu vào đấy.
Lý An đã hạ lệnh toàn bộ Hộ Vệ Đội đang phân tán khắp Thanh Châu trong vòng nửa tháng bắt buộc phải tới tổng bộ tập kết, không quản là đang vận chuyển hàng hóa có bao nhiêu quý giá hay nhiệm vụ trên người có bao nhiêu quan trọng. Cho nên thường xuyên có thể nhìn thấy hình ảnh từng tốp từng tốp binh lính mặc áo giáp màu đỏ một thân phong trần đi tới Linh Kính Thành. Dân chúng đối với bọn hắn không giống như đối với quan binh sợ hãi, thường xuyên có thể nhìn thấy cảnh người dân đem nước ra mời. Dù sao thì danh tiếng của Lạc Hồng Thương Hội trong nhân gian vẫn rất vang dội, phần lớn công lao chính là nhờ hành động một kiếm đẩy lui bầy yêu bên ngoài thành Linh Kính của Lý An.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, không khí chuẩn bị cho đại chiến bên trong Linh Kính Thành ngày một nồng đậm. Trong thành quan phủ thu lương, nam nữ trai tráng khỏe mạnh đều bị gọi đi hỗ trợ quan phủ làm việc, bọn hắn tất nhiên không thể cầm vũ khí đại chiến cùng yêu tộc nhưng những việc như vót cung tên hay may áo giáp vẫn có thể làm được. Trong thành ai ai trong lòng cũng trầm trọng, giao thương buôn bán cũng chỉ còn lại những vật phẩm thiết yếu.
Nếu như là bình thường dân chúng chắc chắn đã kêu trời thán đất, nói cái gì mà cướp đêm là giặc cướp ngày là quan nhưng lần này quang cảnh lại hoàn toàn khác biệt, mỗi một người dân đều tận lực mà làm, hơn nữa đều là hoàn toàn tự nguyện. Chỉ cần có thể chiếm lại được Thanh Châu, trở về cố hương, chút cực nhọc khổ cực này nào có là cái thá gì!
Nửa tháng sau, bên ngoài Linh Kính Thành.
Thiên không xanh ngắt vạn dặm không mây, nắng vàng chói chang rủ xuống đại địa, trong không gian im ắng chỉ có tiếng cờ bay phần phật trong gió. Một mảnh bình nguyên rộng lớn đều đã đứng đầy binh sĩ, bọn hắn hàng ngũ chỉnh tề có thứ tự, trên người giáp mũ kín mít, trong tay trường thương lấp lánh hàn quang dọa người, sau lưng đeo một khẩu súng hỏa mai dài tới hai mét, khí thế mười phần đầy đủ. Xen lẫn giữa đại quân có thể nhìn thấy vô số đại pháo cùng với Phá Trận Cơ.
Tuy nhiên trong hàng ngũ giáp mũ đen tuyền nhưng lại có một toán quân mặc áo giáp đỏ trông vô cùng nổi bật. Những người này ngoại trừ áo giáp khác biệt thì trang bị cũng khác, ngoại trừ súng hỏa mai ra thì không được trang bị trường thương, bên hông dắt một thanh đao ngắn. Đây chính là hộ vệ đội của Lạc Hồng Thương Hội.
Lý An đứng trên chiến xa dõi mắt nhìn hơn trăm vạn binh sĩ đại quân, chỉ sắp xếp đội hình thôi cũng kéo dài hơn năm mươi dặm. Trong số đó có sáu mươi vạn quân của Nam Việt Vương Phủ, bốn mươi vạn quân của Hứa Châu, tất nhiên ngoài ra còn có một vạn hộ vệ của Lạc Hồng Thương Hội do hắn dẫn đầu nữa.