Chương 379: Sở gia huynh muội
Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây ấy vậy mà mưa phùn vẫn lất phất, ánh nắng xen lẫn với mưa phùn rải xuống đại địa tạo nên một bức tranh sáng tối đan xen rất có phong vị. Không biết đã bao lâu rồi Nam Việt Vương Phủ mới lại náo nhiệt như thế này. Ít nhất kể từ khi yêu tộc gây chiến tới nay, đây là lần thịnh hội náo nhiệt nhất.
Trong phủ đâu đâu cũng có thể nhìn thấy nam thanh nữ tú yến yến oanh oanh, những đại nhân vật ngày thường đều là một lời định sinh tử của biết bao nhiêu người hôm nay cũng hiếm có đặt xuống oai nghiêm mà cầm lên ly rượu cười cười nói nói.
Lý An dựa lưng vào ghế, trong tay cầm một ly Long Huyết Trà màu đỏ tươi, nhàn nhã dõi theo bóng dáng những vũ nữ đang biểu diễn trên mặt nước. Những vũ nữ này người nào người nấy xinh đẹp như tiên tử hạ phàm, trên thân một bộ cung trang trắng tinh như tuyết mỗi lần di động đều để lại một chuỗi hạt ánh sáng thật dài đẹp không sao kể xiết.
Tuy nhiên đây lại không phải là điều làm cho Lý An cùng toàn bộ khách quan trầm trồ, đáng nói chính là những nàng này toàn bộ đều không đi hài, chân trần như ngó sen uyển chuyển nhảy múa trên mặt hồ. Mỗi lần bàn chân chạm vào mặt hồ đều tạo nên vòng vòng gơn nước lăn tăn, vô số gợn nước đan xen một chỗ không những không hề hỗn loạn mà còn theo tiếng nhạc biến ảo thành từng trường cảnh đẹp khác nhau, có lúc là ngọn cô phong ẩn mình trong gió tuyết, khi lại là biển xanh bát ngát như gương…
“Đây thực sự là thủ đoạn của thần tiên!” Lý An có chút ngẩn người nhìn mỹ nhân trên mặt nước, cuối cùng không thể không cảm thán một câu.
“Quả nhiên nam nhân các ngươi đều là cùng một loại.” Mộc Huyền Linh một tay chống cằm, giống như bâng quơ bình luận một câu. Lý An sớm đã quen với tính cách của ma nữ này cho nên cũng lười để ý tới nàng ta, tiếp tục ung dung thưởng trà ngắm cảnh đẹp, cảm thấy chuyến này tới Nam Việt Vương Phủ một chuyến cũng không uổng phí.
Nam Việt Vương thân là người chủ sự, cầm theo chén rượu lần lượt đi một vòng nâng chén với những khách nhân ngồi ở gần hồ nước nhất. Những người này cơ bản Lý An đều biết, đều là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy khắp Thanh Châu. Tuy nhiên trong số đó có một đôi nam nữ ngồi ngay bên cạnh hắn lại không tài nào nghĩ ra được thân phận.
Hai người này nam tử ngoại hình bình thường, thân hình không cao không thấp, bộ dáng thực sự là vô cùng bình thường giống như dân đen ngoài chợ. Trên người của y cũng không mặc phục sức quý giá gì mà mặc một bộ áo giáp tiêu chuẩn của tướng sĩ Kính Quốc, trên đầu buộc một sợi dây vải đỏ.
Tuy nhiên nữ tử bên cạnh lại hoàn toàn trái ngược, nhan sắc nàng ta hoàn toàn xứng đáng với bốn chữ chim sa cá lặn, trên người một bộ váy dài màu hồng nhạt càng tôn lên vẻ thanh thuần trong sáng. Tới nỗi chỉ cần nàng ngồi yên ở đó thôi cũng khiến cho người khác không dám khinh thường nam nhân tướng mạo bình thường nửa điểm, bởi vì người bình thường làm sao có thể ngồi cùng với mỹ nhân như ngọc bực này!
Trong lúc Lý An đang thầm suy đoán thân phận của một nam một nữ này thì Nam Việt Vương đã cầm chén rượu đi tới. Lý An cùng với Mộc Huyền Linh vội vàng đứng dậy khỏi chỗ nghênh đón.
“Lý hội chủ mấy ngày không gặp khí thế ấy vậy mà lại tăng một bậc, đoán chừng tu vi lại có tinh tiến thật là đáng mừng.” Trang Hoài hiếm có thu lại dáng vẻ cao cao tại thượng thường ngày, người chưa tới mà lời đã tới trước.
“Chút tu vi cỏn con đó của ta so với vương gia có đáng là gì. Chê cười rồi.” Lý An vội mỉm cười đáp lại, tuy nhiên trong lòng lại đang thầm phỏng đoán lão hồ ly già này đang mưu tính cái gì.
Ba người phân chủ khách ngồi xuống bàn xong, Trang Hoài nhìn Mộc Huyền Linh một cái rồi hỏi: “Vị này không biết là tiểu thư nhà nào? Quả thực nhan sắc như thiên nhân, thảo nào Lý hội chủ lại thẳng thừng từ chối Ngọc nhi nhà ta như vậy.”
Mộc Huyền Linh ngửa mặt lên trời, nhếch một bên miệng nói: “Coi như ngươi có mắt nhìn.”
“Vương gia nói đùa. Vị này là Mộc Huyền Linh Mộc cô nương, là y sư của Lạc Hồng Thương Hội.” Lý An vội vàng xua tay nói. Khắp Thanh Châu này đoán chừng cũng không có được mấy người cả gan dám dùng giọng điệu này nói chuyện với Nam Việt Vương, Mộc Huyền Linh cô coi như lợi hại.
“Thất lễ, thất lễ. Bổn vương xin cạn một chén.” Nam Việt Vương cười lớn nói rồi một hơi uống cạn chén rượu. Bên cạnh hạ nhân nhìn thấy vậy liền vội vàng tiến lên châm tửu, động tác gọn gàng dứt khoát rõ ràng đã được huấn luyện cẩn thận. Lý An cùng Mộc Huyền Linh thấy vậy cũng vội vàng nâng chén.
Ba người cười nói một hồi, nhìn như hảo hữu quan hệ rất tốt nhưng thực chất đều là mấy câu xã giao không có ý nghĩa. Đột nhiên Nam Việt Vương đưa ánh mắt nhìn sang cặp nam nữ kỳ lạ cách đó không xa, giọng nói thần thần bí bí: “Lý hội chủ đoán chừng là chưa từng gặp Sở gia hai huynh muội đúng không?”
Lý An lập tức hứng thú: “Xin chỉ giáo?”
“Bọn hắn chính là con của Sở Lăng Vương, người đứng đầu Hứa Châu.” Nam Việt Vương không giấu giếm chút nào nói.
“Thì ra là như vậy! Thảo nào vừa nhìn vào liền thấy không phải là người thường.” Lý An gật đầu đáp, đồng thời với đó trong lòng hắn không khỏi suy nghĩ sâu xa. Sở Lăng Vương là người đứng đầu Hứa Châu, hiện tại phái hai người con vượt rừng núi xa xôi tới tham gia tiệc sinh thần của Nam Việt Vương không khỏi khiến cho người hữu tâm liên tưởng tới một số việc.
Hứa Châu nằm ngay bên cạnh Thanh Châu tuy nhiên nơi đây dù là dân số hay tài nguyên đều giàu có hơn Thanh Châu nhiều lắm, binh giàu tướng mạnh nổi danh khắp nơi. Lần này yêu ma làm loạn dù có nhân Thiên Cẩu Nuốt Trăng chiếm lấy một vài thành trì nơi biên cương Hứa Châu nhưng rất nhanh chóng đã bị chiếm lại, lâu như vậy thời gian trôi qua, yêu tộc dù cho cố gắng như thế nào cũng không thể bước vào nơi đây nửa bước.
Nam Việt Vương lại cùng Lý An nói mấy lời khách sáo sau đó đi sang bàn của hai huynh muội Sở thị chúc rượu. Ba người cười cười nói nói, Lý An không khỏi nghiêng tai lắng nghe, lấy thính giác của hắn mà nói dù cho ba người bọn hắn có thầm thì thì hắn cũng nghe được rõ ràng. Chưa kể ba người bọn hắn hoàn toàn không có ý định giấu giếm cái gì.
“Quả nhiên!” Theo hai bên đối thoại, Lý An cơ bản cũng nắm mục đích của huynh muội Sở gia tới đây lần này. Hứa Châu cùng Thanh Châu kết thành đồng minh, Sở Lăng Vương sẽ phái binh trợ giúp Nam Việt Vương Phủ lấy lại Thanh Châu. Sở gia huynh muội lần này tới đây trước làm sứ giả, đại quân lập tức sẽ theo sau.
Đây hiển nhiên là một tin đáng mừng, bao nhiêu năm qua nhân yêu tại Thanh Châu giằng co qua lại, bên nào cũng không làm gì được bên nào. Hiện tại đại quân Hứa Châu tham chiến chính là cơ hội để xoay chuyển tình thế. Thân là một thành viên của nhân tộc, Lý An tự nhiên không muốn đứng nhìn địa bàn nhà mình bị dị tộc chiếm giữ.
“Chỉ là lần này đại chiến Lạc Hồng Thương Hội chắc chắn không thể nào đứng ở ngoài được rồi.” Lý An ngửa đầu uống cạn chén rượu, có chút ưu phiền lầm bẩm.
Đã nhiều năm trôi qua nhưng cảnh tượng yêu tộc tấn công Huyền Sơn Thành ngày đó vẫn như rõ ràng trước mắt, nhân yêu đại chiến tàn khốc không phải những người chưa từng trải qua có thể tưởng tượng được. Chỉ là người sinh ra trong trời đất này, thân bất do kỷ, một số chuyện dù biết rõ là tự mình đâm đầu vào chỗ chết nhưng vẫn nhất định phải làm.