Chương 378: Khai tiệc
Nam Việt Vương không chỉ là một cái Thanh Châu đệ nhất nhân đơn giản như vậy, Lý An dù cho tin tức không được bao nhiêu linh thông nhưng cũng nghe nói thân phận của hắn trong triều đình Kính Quốc rất cao, tổ tiên Trang gia còn là hoàng thân quốc thích.
Cho nên Nam Việt Vương Phủ tuyệt đối không chỉ là đứng đầu một châu thế lực như vậy. Thử nghĩ mà xem, một dòng tộc có thể hơn ngàn năm nắm giữ trong tay một châu rộng lớn, nội tình xa xa không phải những môn phái trên giang hồ có thể so sánh được. Nếu so sánh chỉ sợ cũng chỉ ngũ đại môn phái của Ngũ Linh Đế Quốc trước kia mới có sức lực để sánh vai.
Hôm nay chính là sinh thần của gia chủ Trang gia, Nam Việt Vương Phủ những năm qua im lìm lập tức rạng rỡ hẳn lên. Chỉ đứng ở ngoài đường lớn nhìn vào thôi cũng có thể thấy được khắp nơi giăng đèn kết hoa, đại môn mở rộng người vào người ra không dứt.
Đáng lưu ý chính là những người ra vào Nam Việt Vương Phủ hôm nay đều không phải kẻ tầm thường, nếu như không phải là quan to quyền quý ngồi kiệu chín người khiêng thì cũng là cao thủ khí thế phi phàm. Thậm chí trong đó có mấy người lúc tới vương phủ, người ra mặt đón tiếp không ngờ lại là Linh Kính Thành đệ nhất mỹ nhân Trang Ngọc quận chúa. Nàng hôm nay mặc một bộ cung trang màu đỏ vô cùng rực rỡ tinh xảo, trên người mấy món vàng bạc châu báu trang sức lấp lánh bảo quang khiến cho nàng giống như thời thời khắc khắc đều đang phát sáng.
Cuối con phố rộng thênh thang chậm rãi đi tới một đoàn người ngựa, trung tâm là một chiếc xe ngựa sơn màu vàng, kéo xe là ba con bạch mã vô cùng uy mãnh. Đi xung quanh có tỳ nữ hơn mười người, ngoài ra còn có mấy chục kỵ binh đi theo hộ tống, khí thế rất đầy đủ. Một đoàn người này nếu bình thường xuất hiện trên phố nhất định khiến cho người người bàn tán không dứt tuy nhiên hôm nay lại tỏ ra không quá mức nổi bật.
Đoàn xe đi tới phía trước Nam Việt Vương Phủ, từ trên xe ngựa đi xuống một tên trung niên nam tử mặc quan phục. Trung niên nam tử lúc vừa bước xuống xe ngựa thần tình lạnh nhạt, trên người một cỗ quan khí vung đi không được. Tuy nhiên hắn liếc mắt về phía cửa chính lại nhìn thấy một vị xinh đẹp nữ tử mặc cung trang màu đỏ, nhất thời khí thế trên người lập tức quay người một trăm tám mươi độ, vội vàng chạy lên phía trước ba bước, cung kính hướng người phía xa ôm quyền:
“Tiểu chức bái kiến quận chúa đại nhân! Quận chúa cành vàng lá ngọc lại hạ giá xuất môn tiếp đón, tiểu chức mấy đời tổ tông đều được thơm lây.”
Những lời này của hắn quả thực không ngoa, lấy thân phận một cái ngũ phẩm quan viên của hắn, đặt ở nơi khác quả thực cũng là một cái hô mưa gọi gió nhân vật, đối diện với đám dân đen một bần hai hèn càng là như lão thiên gia tựa như. Tuy nhiên hôm nay tụ tập Nam Việt Vương Phủ đều không phải là người thường, chút thân phận này của hắn thực chẳng đủ đặt lên mặt bàn, càng không có tư cách để đường đường quận chúa như Trang Ngọc lộ mặt tiếp đón.
Chỉ là Trang Ngọc đứng trên bậc thềm, ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn đạm mạc nhìn về phía cuối con đường, đối với vị ngũ phẩm quan viên này làm như không thấy. Đợi tới khi vị này vốn đã quen kẻ hầu người hạ ngũ phẩm quan viên có chút lúng túng thì từ bên trên mới chạy vội xuống một lão giả mặc cẩm bào. Người này chính là một trong các quản sự của Nam Việt Vương Phủ, hắn nhìn đối phương vẫn giữ nguyên tư thế ôm quyền cúi người thì áy náy nói: “Để cho Lưu đại nhân đợi lâu, xin mời đi theo ta.”
Vị quan viên kia nghe vậy thì mới dám đứng thẳng người, bây giờ mới nhận ra là bản thân hiểu nhầm. Chỉ là công phu tu tâm dưỡng tính của hắn cũng rất tốt, đối với việc này cũng không cảm thấy có gì mất mặt, cười cười nói nói cùng lão quản sự trò chuyện một phen. Ngược lại nếu như Trang quận chúa thực sự ra cửa đón tiếp thì vị này Lưu đại nhân mới thực sự nơm nớp lo sợ trong lòng.
Khi Lưu đại nhân theo quản sự đi qua đại môn, ở khoảng cách tương đối gần liếc mắt nhìn trộm Trang quận chúa một cái. Không ngờ đối phương từ đầu tới cuối vẫn lạnh nhạt nhìn con phố phía trước đột nhiên lại mỉm cười như hoa, cả khuôn mặt vốn đã xinh đẹp vô song đều giống như đang phát sáng. Lưu quan viên lập tức bị cảnh tượng mỹ lệ trước mắt làm cho tại chỗ ngây người.
Trang Ngọc không quản những người khác, nhanh chân bước xuống bậc thềm. Lưu quan viên thuận theo mà nhìn vừa khéo nhìn thấy một nam một nữ đi tới. Hai người này cũng không cưỡi ngựa hay ngồi xe mà thành thành thật thật đi bộ, nữ tử mặc lục sắc cung trang, trên mặt mang một màn sa mỏng nhưng không che nổi nhan sắc diễm lệ. Người này cùng Trang quận chúa giống như hai vầng nhật nguyệt trên trời, mỗi người một vẻ nhưng đều diễm lệ tới mức làm cho lòng người chết lặng.
Còn người còn lại là một nam tử thân hình cao lớn, mặc một bộ bạch bào không có gì nổi bật. Ngũ quan của người này đoan chính nghiêm trang, ánh mắt từ đầu tới cuối đều dán vào mặt đường, đoán chừng là hầu cận đi theo vị tiểu thư kia.
Trang Ngọc đi tới trên phố, nụ cười như gió xuân: “Lý hội chủ tới sớm! Vẫn còn phải một canh giờ nữa đại tiệc mới bắt đầu đây.”
“Thói quen mà thôi! Trang quận chúa hôm nay thật là xinh đẹp.” Lý An cười đáp, lời nói không mất tiền mua, hắn cũng không ngại khen ngợi người khác vài câu, chỉ là đoán chừng những lời tương tự vị này Linh Kính Thành đệ nhất mỹ nhân sớm đã nghe tới nhàm chán.
“Công tử quá khen rồi! Ta so với vị bằng hữu này của ngài vẫn còn kém xa lắm, không biết đây là?” Trang Ngọc mỉm cười, ánh mắt nhìn Mộc Huyền Linh đứng bên cạnh.
Không đợi Lý An lên tiếng, Mộc Huyền Linh đã duyên dáng làm một cái động tác vạn phúc rồi đáp: “Ra mắt quận chúa đại nhân, ta tên là Mộc Huyền Linh. Là y sư của Lạc Hồng Thương Hội.”
Trang Ngọc nghe vậy ồ một tiếng nho nhỏ, nếu chỉ đơn giản là y sư của thương hội thì sao có thể theo Lý An tới nơi như thế này. Chỉ là nàng cũng không nhiều lời vấn đề này, một bên dẫn Lý An hai người vào bên trong vương phủ một bên tùy ý hàn huyên mấy câu vô thưởng vô phạt.
Lý An không phải là lần đầu tiên tới Nam Việt Vương Phủ tuy nhiên ấn tượng của hắn hôm nay đối với nơi này hoàn toàn khác hẳn. Khắp nơi trang hoàng rực rỡ, người hầu ngược xuôi như thoi đưa, thường xuyên có thể nhìn thấy mấy người tụ năm tụ ba dạo bước thưởng ngoạn phong cảnh.
Hiển nhiên dù một canh giờ nữa mới tới giờ tổ chức bữa tiệc mừng sinh thần của Nam Việt Vương tuy nhiên khách nhân cơ bản đã tới đủ rồi. Dù sao cũng không dám để cho vị này Thanh Châu đệ nhất nhân chờ, nên biết tính tình của Trang Hoài xưa nay nổi tiếng mưa nắng thất thường.
Nơi tổ chức buổi tiệc là tại bên trong ngự hoa viên, xen lẫn giữa những gốc kỳ hoa dị thảo đã được tỉ mỉ bố trí rất nhiều bàn tiệc thịnh soạn. Từ trên cao nhìn vào có thể thấy, lấy hồ nước làm trung tâm, bàn tiệc chia ra làm ba vòng tròn lớn, trong đó gần hồ nước nhất cũng chỉ có mười chiếc bàn nhỏ, mỗi bàn đoán chừng cũng chỉ đủ ngồi hai người.
Trang Ngọc dẫn Lý An đi tới một bàn tiệc gần hồ nước nhất, sau khi sắp xếp cho Lý An cùng Mộc Huyền Linh ngồi xuống lại cẩn thận căn dặn hạ nhân xung quanh một phen liền vội vàng rời đi. Hiển nhiên nàng hôm nay vô cùng bận rộn.
Lý An nhìn trên bàn chén trà trắng buốt dùng hàn ngọc khắc thành, bên trong nước trà nhưng lại đỏ tươi như máu, miệng chén khói trà vần vũ mãi không tan vô cùng thần dị.
“Trà này gọi là Long Huyết Trà, nghe nói có thể tăng lên tư chất tu hành của một người, chỉ là không ai có thể kiểm chứng được.” Mộc Huyền Linh cầm chén trà tới bên miệng, môi đỏ như son khẽ nhấp một ngụm trà rồi nói.
Lý An nghe vậy cũng cầm chén trà lên hít một hơi, cảm thấy hương trà thấm đậm tâm can, linh lực bên trong đan điền đều khẽ động một chút thì kinh ngạc không thôi. Không hổ là Nam Việt Vương Phủ.
Những người ở đây dù cho chưa từng gặp qua Lý An thì cũng đã từng từ phía xa nhìn thấy hắn một kiếm đem bầu trời chém làm hai nửa. Ngay từ khi hắn vừa xuất hiện bốn phương tám hướng ánh mắt đều đổ dồn về phía bên này, tiếng nghị luận khe khẽ vang lên không dứt.
Lý An cùng với Mộc Huyền Linh đối với những ánh mắt như lợi kiếm từ bốn phương tám hướng phóng tới làm như không thấy, một bên thưởng trà một bên tùy ý trò chuyện.
Một canh giờ nhanh chóng trôi qua, bàn tiệc cũng đã kín người. Nam Việt Vương Trang Hoài mặc một bộ mãng bào màu tím mới ung dung hiện thân. Hắn vừa tới toàn bộ người có mặt ở nơi này đều vội vàng đứng dậy, duy chỉ có khách nhân ở mười chiếc bàn trong cùng là ngoại lệ. Lý An nhìn xung quanh một chút rồi vẫn yên lặng ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn vị này Thanh Châu đệ nhất nhân.
Trang Hoài ôm quyền bốn phương, giọng nói không lớn nhưng vang vọng bốn phía không ngừng: “Các vị có thể hạ giá tới bữa tiệc nhỏ của bổn vương, thật là hân hạnh. Hôm nay nhất định phải không say không về!”
Những người khác nghe vậy vội liên tục hô lớn không dám, thấy đối phương nâng chén cũng liền vội vàng cầm lên chén rượu uống cạn.