Chương 377: Dự tiệc
Lý An xuất phát từ sự chân thành mỉm cười, hướng đám người trong phòng ôm quyền chào hỏi. Những người ở đây đều là hắn quen biết từ khi còn bần hàn, nói không ngoa Lạc Hồng Thương Hội ngày hôm nay có một phần công sức chính là nhờ bọn hắn gây dựng nên. Một hồi chào hỏi khách sáo qua đi, đám người phân nhau ngồi xuống bàn.
Lý An nhìn một vòng đám người, không nhìn thấy nương tử của Trương Viễn Sơn là Lưu Sở Hương. Hơn mười năm đã trôi qua, gió thổi mây vần, Lưu Sở Hương kết cục không khó đoán, Lý An cũng sẽ không tại ngay lúc này làm cho mọi người mất hứng.
Thiếu niên mặc cẩm bào đen sau khi đợi Lý An ngồi xuống liền cung kính đi tới phía trước, quỳ xuống đập đầu ba lần, cung kính bái kiến: “Bất hiếu đệ tử La Lôi bái kiến sư phụ!”
“Mấy thứ lễ nghi phiền phức này đối với ta có thể ít được chút nào thì ít chút đấy, nào đứng lên đi. Mấy năm không gặp nhìn tiểu tử ngươi đúng là trưởng thành lên không ít.” Lý An mỉm cười nói. Hắn một đời này bôn ba khắp nơi, đồ đệ đúng là chỉ thu lấy có một người. Chỉ là những năm qua La Lôi đều là đi theo Trương Viễn Sơn tu hành, võ công học cũng là Cửu Lôi Đao Pháp gia truyền của Trương gia. Lý An thân làm sư phụ lại cái gì cũng không quản, bây giờ nghĩ lại đúng là có chút xấu hổ.
La Lôi một bên miệng hô không dám, một bên đứng dậy. Không ngờ chính là hắn còn chưa kịp ngẩng đầu thì chợt nghe thấy phía trước tiếng gió, bản năng rèn luyện nhiều năm hắn vô thức rút ra trường đao bên hông chém về phía trước. Một đao này rất nhanh, lưỡi đao sắc bén lóe lên hàn quang như tia chớp.
Coong! Âm thanh như chuông ngân. Lưỡi đao của La Lôi bị một bàn tay màu vàng kim nắm chặt không thể mảy may nhúc nhích.
“Không tệ! Những năm này ngươi đúng là không lười nhác.” Lý An gật gù khen ngợi, nội tâm có chút vui mừng. Đồng thời với đó hắn cũng buông ra lưỡi đao, bàn tay cũng chậm rãi tản đi kim sắc trở về bình thường.
Trưởng thôn La Yên ở dưới suối vàng nếu như biết được đứa con duy nhất của mình hiện đã trưởng thành, một thân võ công cao cường thì chỉ sợ nửa đêm cũng phải đội mồ sống dậy cười ha hả. Lý An coi như cũng không phụ tấm lòng của lão.
La Lôi thấy bản thân vậy mà vung đao chém sư phụ, hành vi đại nghịch bất đạo như vậy nếu bị tại chỗ bị đánh chết cũng không có gì có thể nói. Chỉ là đồng thời với đó hai mắt hắn cũng tỏa sáng nhìn chằm chằm bàn tay của Lý An, sư phụ quả nhiên là một tên Kim Huyết Cảnh. Đao pháp hắn khổ luyện hơn mười năm đứng trước mặt y cùng một đứa trẻ lên mười cầm cành cây múa may chơi đùa cũng chẳng có gì khác biệt, không hổ là Kim Huyết Cảnh cao thủ.
Lý An ngồi xuống ghế, vung tay một cái trên bàn liền nhiều thêm một thanh đao vỏ màu bạc. Thanh đao này hình dạng có mấy phần tương đồng đao của La Lôi, lưỡi đao hẹp dài như kiếm, tuy nhiên hình dạng lại cong như trăng rằm, gọi là Uyển Nguyệt Đao. Đây chính là vũ khí do Lý An đặc biệt nhờ Hứa Thiên Lâm đặc biệt chế tạo, là một thanh thần binh hàng thật giá thật, có thể trong lúc chiến đấu bắn ra đao khí cách xa đả thương đối thủ.
“Nhiều năm không gặp, đây coi như là quà gặp mặt. Cầm lấy đi.” Lý An đẩy Uyển Nguyệt Đao về phía La Lôi, mỉm cười nói.
La Lôi do dự một chút rồi rút ra lưỡi đao quan sát, chỉ thấy lưỡi đao lạnh lẽo thấu xương, bên trên có một đoàn bạch quang nhàn nhạt bám vào vô cùng thần dị. Hắn khẽ huơ lưỡi đao một cái, không ngờ lại có một đạo đao khí dài khoảng nửa mét nhanh như chớp phóng ra.
Lý An phất tay đánh tan đạo đao khí có thể xuyên kim phá thạch, trầm giọng dặn dò: “Thanh đao này tên là Uyển Nguyệt, là một thanh thần binh, ngươi trở về cần luyện tập nhiều hơn mới có thể thuần thục sử dụng được.”
La Lôi nghe tới hai chữ Thần Binh liền tim đập mạnh, thanh đao bên hông hắn tuy cũng là một thanh vũ khí không tồi nhưng cũng chỉ là phàm tục chi vật, đối diện với Kim Huyết Cảnh mà nói thì dù cho có một hơi chém trúng mười đao cũng vô dụng. Thần Binh liền khác biệt, dù cho có là Kim Huyết Cảnh cũng sẽ không dễ dàng để bị chém trúng, giá trị có thể nói là liên thành. Món đồ này quá mức quý trọng, hắn còn định ở miệng từ chối thì nhìn thấy mắt Lý An nhìn sang, do dự một chút rồi thu lấy Uyển Nguyệt Đao treo bên hông, cung kính cảm tạ.
Kế tiếp hắn lại hỏi thăm đám người tình hình mười năm qua. Trương Viễn Sơn sau khi nhận được lá thư do Lý An để lại, biết hắn có tai họa giáng xuống đầu cho nên đã đón Ngũ Nương cùng Liễu Thanh Nhi chạy trốn thì cũng vội vàng dẫn theo cả nhà chạy đi nơi khác. Mấy năm qua đã liên tục đổi ba bốn nơi ở, may mắn từ đầu tới cuối vẫn không gặp phải cái gì bất trắc.
Diệp Anh Tử sau khi Lý An rời khỏi Lạc Hồng Thương Hội thì vẫn tiếp tục ở lại đội hộ vệ, chỉ là không có người chống lưng cho nên nhanh chóng bị đẩy xuống làm một cái hộ vệ bình thường. Hắn cũng không có cái gì bất bình, thành thật từng chút một leo lên phía trên, hiện tại đã là một tên đội trưởng dưới trướng có hơn trăm người. Đáng tiếc duy nhất chính là ba năm trước trong lúc ra ngoài thực hiện nhiệm vụ hắn bị một con hung thú đả thương, ngay cả cánh tay phải cầm đao cũng đã tận vai đứt đoạn.
“Hiện tại ngươi là dùng đao bằng tay trái?” Lý An nghi hoặc hỏi, theo lẽ thường tình mà nói một đao khách bị phế mất tay cầm đao thì chẳng khác nào một thân võ công theo đó cũng đổ sông đổ bể.
Diệp Anh Tử bình thản mỉm cười: ”Ban đầu còn tưởng đời này cùng võ đạo cứ như vậy vô duyên. Chỉ là không ngờ sau đó ta dùng tay trái bắt đầu luyện đao lại từ đầu, Cửu Lôi Đao Pháp ngược lại tiến cảnh như thần trợ, một mạch đột phá lên tầng thứ bảy, tu vi cũng may mắn đột phá lên Kim Huyết Cảnh.”
“Có lẽ đây chính là cái gọi là họa phúc tương y đi.” Lý An gật đầu nhỏ giọng nói. Đối phương nói được dễ dàng thoải mái nhưng hắn thân cũng là một tên Luyện thể sĩ tự nhiên biết được trong đó có bao nhiêu hung hiểm cùng khổ cực.
Đám người trò chuyện một hồi lâu, đem những năm này gặp phải sự tình đều thô sơ giản lược kể một lần. Nửa ngày sau Lý An mới đứng dậy hướng đám người ôm quyền: “Hàn huyên cũng đã đủ, bây giờ tới lượt bàn tới chính sự. Những năm qua ta không có mặt ở đây, Lạc Hồng Thương Hội so với dĩ vãng đã có rất nhiều thay đổi. Ta hiện tại cần các ngươi giúp ta quản lý thương hội.”
Những người khác nghe thấy thế cũng thu lại nụ cười trên mặt, Lạc Hồng Thương Hội quả thực đã khác rất xa so với trong ký ức của bọn hắn.
….
Một tháng sau.
Trời còn chưa sáng hẳn Lý An đã rời khỏi Lạc Hồng Thương Hội. Hắn hôm nay hiếm có mặc một bộ bạch bào trắng thêu chỉ vàng vô cùng cầu kỳ, trên đầu giắt một chiếc trâm ngọc giao long ngậm châu, trên thân khí chất giống như cũng biến đổi đi ít nhiều.
Đi cùng với hắn còn có một người nữ nhân mặc lục sắc cung trang, khuôn mặt dùng một chiếc sa mỏng may bằng chỉ vàng che lại, chỉ lộ ra đôi mắt cũng đủ khiến cho người đi đường không ngừng quay đầu nhìn lại.
“Cô nhất định phải đi cùng sao?” Lý An thấy người đi đường đều đang lén lút nhìn qua bên này, có chút khó chịu nói. Hắn xưa nay ghét nhất chính là bị người nhìn chằm chằm.
Mộc Huyền Linh đưa tay vén lọn tóc trước trán, hoàn toàn không chịu thua kém đáp trả: “Những năm qua theo ngươi trốn chui trốn lủi như chuột, khó khăn lắm mới có một bữa tiệc lớn như vậy tự nhiên là phải đi theo mở rộng tầm mắt.”
Lý An nghe đối phương ăn nói không lý lẽ như vậy cũng chỉ có thể thở dài tăng nhanh cước bộ.
Mộc Huyền Linh nhìn bóng lưng trước mặt, trong lòng hừ lạnh một tiếng: “Tên sắc lang khốn khiếp, mới thành thân xong đã muốn ra ngoài tìm phụ nữ. Ta phải tận mắt nhìn xem ả quận chúa khốn khiếp kia có cái gì hơn người, không phải cũng chỉ hai mắt một mũi thôi hay sao?!”