Chương 376: Trùng phùng
Mùa đông năm nay trôi qua đặc biệt khắc nghiệt, không chỉ bởi vì lão thiên gia giáng xuống quá nhiều tuyết mà còn bởi vì Thanh Châu đã không còn là nhân tộc sân sau như hơn ngàn năm qua vẫn thế.
Chỉ là đông qua xuân tới, hạ tới thu sang, đó chính là thiên địa pháp tắc, không quản nhà ngươi là nhân tộc hay yêu tộc, phàm phu tục tử hay kỳ nhân dị sĩ, đứng trước thiên địa pháp tắc cũng vẫn chỉ là một kiếp sâu kiến không hơn không kém.
Ánh mặt trời nơi phương đông đã lâu rồi không rực rỡ tới như vậy, bầu trời trong vắt vạn dặm không mây, bức tường thành trải dài mấy chục dặm sau mấy tháng im lìm trong gió bão cuối cùng cũng một lần nữa tỏa ra quang huy vạn dặm. Linh Kính Thành đã phần nào trở về dáng vẻ của Thanh Châu đệ nhất thành năm nào.
Trong thành, đường lớn đường nhỏ khắp nơi đều là người qua người lại, âm thanh náo nhiệt của nhân gian đã lâu rồi mới thấy. Nam Việt Vương Phủ càng là treo đèn kết hoa, người ra người vào không dứt, bên tai lúc nào cũng vang lên âm thanh hò hét ầm ĩ. Nơi này bình thường đều là thủ vệ sâm nghiêm, là trọng địa bậc nhất Linh Kính Thành, quả thật đã lâu rồi mới lại náo nhiệt như vậy.
Nguyên nhân chính là bởi vì chỉ ba ngày nữa thôi chính là sinh thần của Nam Việt Vương, tại Nam Việt Vương Phủ sẽ tổ chức một buổi đại tiệc. Bữa tiệc này thứ nhất là muốn chúc mừng sinh thần của Nam Việt Vương, thứ hai chính là muốn ăn mừng nhân tộc chiếm lại được Nhập Vân Sơn, kể từ nay không còn có cảm giác nằm ngủ mà dưới gối luôn cắm một con dao nhọn. Đây chính là đại sự lớn bậc nhất kể từ khi yêu tộc xâm lược Thanh Châu vào hơn mười năm trước.
Vị trí của tổng bộ Lạc Hồng Thương Hội cùng Nam Việt Vương Phủ không tính là gần, ở giữa còn có mười mấy con phố lớn nhỏ; tuy nhiên tổng bộ của Lạc Hồng Thương Hội lại cao tới bảy tầng, chính là kiến trúc cao nhất bên trong Linh Kính Thành cho nên khi đứng trên đỉnh tháp vẫn có thể nhìn thấy được toàn cảnh của Nam Việt Vương Phủ.
Kể từ khi tới đây vào nửa tháng trước, mỗi ngày hoạt động ưa thích nhất của Lý An chính là đứng bên cửa sổ ngẩn người ngắm nhìn Nam Việt Vương Phủ này. Khoảng cách xa như vậy đối với người bình thường có lẽ chỉ có thể nhìn thấy được một cái toàn cảnh nhưng kể từ khi tiến giai nhị châu cảnh, giác quan vốn đã siêu phàm của Lý An càng tiến lên một bậc thang mới. Đứng ở nơi này mà nói, nếu như căn phòng nào đó bên trong Nam Việt Vương Phủ không đóng cửa sổ thì hắn có thể nhìn được rõ ràng người bên trong phòng đang làm cái gì.
Nhìn lâu như vậy hắn đối với Nam Việt Vương Phủ địa hình đã nắm rõ như lòng bàn tay, thậm chí còn biết nơi nào nam nữ trong phủ hay vụng trộm yêu đương hẹn hồ, đó là một hang động nhỏ nằm giữa hai hòn giả sơn thật lớn, địa hình quả thực có chút bí mật. Nam nữ ra vào nơi này đa phần đều ăn mặc người hầu y phục, nếu không thì cũng là binh lính. Thỉnh thoảng lại có một đôi nam nữ thần thần bí bí dắt tay nhau đi vào trong này, còn như sau đó cảnh tượng như thế nào Lý An thực không nhìn được.
Hiện tại hắn cũng đã coi như là nửa cái Nam Việt Vương Phủ người, tuy nhiên hắn đối với nơi này từ đầu tới cuối vẫn vô cùng cảnh giác, thậm chí là ác cảm. Dù sao thì mười năm trước hắn một kiếm chém giết Giao Cốt, đem toàn bộ nhân tộc bên trong Linh Kính Thành kéo từ tử môn quan trở về. Đám này Nam Việt Vương Phủ không những không đập đầu cảm tạ thì thôi còn dám động ý định cướp Thiên Gia Kiếm của hắn.
Hiện tại Thiên Gia Kiếm uy lực không đủ, trong tay không có lá bài tẩy nào có thể cứng rắn đối chọi cùng Nam Việt Vương Phủ khiến cho hắn đối với nơi này cảnh giác càng cao hơn trước gấp bội. Chỉ là Thanh Châu chung quy vẫn là của nhà họ Trang, hắn nếu như muốn ở nơi này quật khởi thì vẫn phải cùng bọn hắn cười cười nói nói, ngoan ngoãn làm một cái tay chân đắc lực. Ít nhất là cho tới khi thực lực của hắn cùng với Lạc Hồng Thương Hội đủ cường đại.
Ba tiếng gõ cửa trầm trọng vang lên đánh Lý An rơi khỏi dòng suy nghĩ, hắn quay đầu nghi hoặc: “Mặc Vân đúng không? Có việc gì?”
Bên ngoài vọng lại âm thanh cung kính đáp: “Bẩm hội chủ đại nhân, đám người Trương đại nhân đã tới.”
Lý An nghe vậy trong lòng vui vẻ, vội vàng đi ra mở cửa. Cung kính đứng ở bên ngoài là một cái thư sinh tuổi tác khoảng trên dưới ba mươi, trên người một bộ thanh y sạch sẽ không một hạt bụi, đầu dắt trâm ngọc, một thân văn nhân khí tức mười phần. Kẻ này không phải là Hàn Mặc Vân thì còn có thể là ai.
Từ khi Lạc Hồng Thương Hội vẫn chỉ là một cái Lạc Hồng Quán nho nhỏ thì Hàn Mặc Vân đã là trưởng quầy của nơi này rồi. Sau đó nhiều chuyện xảy ra, vị này thư sinh một mực từ đầu tới cuối đều đi theo hắn, cúc cung tận tụy vì thương hội mà bôn ba. Sau này khi Lý An vì trốn tránh kẻ thù mà mai danh ẩn tích, Hàn Mặc Vân cũng nản lòng thoái chí từ chức trở về quê hương mở một cái trường học nhỏ, mỗi ngày sáng tối dạy đám tiểu tử trong thôn đọc sách, chớp mắt một cái đã là hơn mười năm sự tình.
Sau khi Lý An một lần nữa tiếp quản Lạc Hồng Thương Hội, một mình hắn dù có ba đầu sáu tay cũng không một mình quản lý được phần này cơ nghiệp cho nên đã nhờ Trang Ngọc tìm những thân tín ngày xưa trở về. Trong số đó Hàn Mặc Vân vốn đã mai danh ẩn tích đã lâu nghe được tin lập tức không quản ngày đêm chạy tới Linh Kính Thành, một lần nữa gia nhập Lạc Hồng Thương Hội.
“Mời công tử đi theo ta.” Hàn Mặc Vân biết đối phương vội vàng cho nên cũng không lắm lời, cung kính đi phía trước dẫn đường.
Hai người một mạch đi tới một căn phòng lớn nằm ở lầu ba, dù chưa đẩy cửa bước vào thì vẫn có thể lờ mờ nghe được âm thanh cười nói rất lớn từ bên trong phát ra. Những giọng nói này rõ ràng có mấy phần quen thuộc nhưng Lý An đã không thể nhận ra được là ai, do dự một chút hắn đẩy nhẹ cửa lớn đi vào bên trong.
Trong phòng một đoàn người đang kích động trò chuyện. Lý An vừa liếc mắt liền nhận ra toàn bộ những người này, bọn hắn bộ dáng quả thật đã thay đổi ít nhiều, có người trở nên già đi cũng có người đã trưởng thành nhưng chung quy lại vẫn không thay đổi quá nhiều.
Dễ thấy nhất chính là Trương Viễn Sơn ngồi đối diện với cửa vào, vị đao khách trên đầu đã lấm tấm sợi tóc bạc nhưng thân hình vẫn cao lớn thẳng tắp, sống lưng luôn có cảm giác giống như một lưỡi đao dựng ngược. Bên cạnh hắn chính là con gái Trương Nhược Tuyết, nàng bây giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành, nhan sắc vốn trong trẻo khả ái nay càng kiều diễm gấp bội, chân chính là một cái đại mỹ nữ.
Còn có ba cái đệ tử của Trương Viễn Sơn, phân biệt chính là đại đệ tử Triệu Thị, nhị đệ tử Diệp Anh Tử, tứ đệ tử Bùi Chấn Đông. Trong đó Triệu Thị cùng Bùi Chấn Đông không có thay đổi quá nhiều, phải chăng cũng chỉ trông già dặn hơn chút ít. Tuy nhiên Diệp Anh Tử trước mắt cùng trong trí nhớ của Lý An đã là khác biệt một trời một vực rồi.
Ngoài ra còn có một người thiếu niên mặc cẩm phục màu đen, bên hông đeo một thanh trường đao hẹp dài, tuấn tú lịch sự. Tuy khuôn mặt vẫn còn vài phần giống ngày xưa nhưng Lý An vẫn phải mất một chút thời gian mới có thể nghĩ ra hắn là ai.
“Lý công tử?!”
Trương Viễn Sơn ngồi đối diện với cửa chính cho nên trước nhất nhìn thấy Lý An cùng với Hàn Mặc Vân bước vào, hắn không khỏi sững sờ đứng dậy.
“Mới mười năm không gặp, Trương thúc không tới nỗi đã quên mặt của ta đi.” Lý An cười lớn đáp lời, bước nhanh mấy bước đi tới phía trước ôm quyền.
Trương Viễn Sơn không ôm quyền đáp lễ mà bước lên phía trước ôm lấy Lý An, khuôn mặt y bởi vì kích động mà trở nên đỏ bừng như say rượu.