Chương 373: Sinh tử trong khoảnh khắc
Khiêng Sơn Tượng đỉnh đầu so với ngọn núi bên cạnh còn muốn cao hơn mấy phần, âm thanh như hồng chung đại lữ chấn động cả thiên địa:
“Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, chỉ cần giao ra Hàn Phong Sí mà thôi thì Chu mỗ lập tức sẽ rời khỏi nơi này.”
Lý An im lặng nhìn con Khiêng Sơn Tượng khí thế kinh thiên ở trước mắt, trong lòng kinh sợ lại đã hoàn toàn biến mất. Đối phương càng cố gắng kéo dài thời gian hắn càng chắc chắn cảnh tượng trước mắt căn bản không phải là thật.
Nếu như đối phương đã có thể tạo ra hư ảnh đại hải rộng mênh mông mà hắn phi hành ba ngày ba đêm vẫn không nhìn thấy điểm cuối thì muốn tạo ra hình ảnh một con yêu thú Khiêng Sơn Tượng khí thế khủng bố dọa người hoàn toàn là một việc dễ như trở bàn tay mà thôi.
Ảo ảnh chồng ảo ảnh, thật giả bất phân, ý đồ của Chu Kiến Sơn vô cùng rõ ràng chính là đang muốn kéo dài thời gian.
Điều làm cho Lý An nghi hoặc chính là hắn kéo dài thời gian rốt cuộc là để làm cái gì?
Càng nghĩ trong lòng của hắn càng bất an, cảm giác như bốn phương tám hướng đang có một con dã thú hung ác đang nhìn chằm chằm, chỉ chờ hắn hơi có một chút sơ hở mà thôi lập tức sẽ bị con hung thú đấy xông ra cắn một phát vào cổ họng.
Lý An không tiếp tục lên tiếng mà chỉ cau mày quan sát bốn phía, quả nhiên con Khiêng Sơn Tượng khủng bố kia cũng không dám tấn công mảy may.
Tới lúc này rồi đã có thể khẳng định con Khiêng Sơn Tượng này hoàn toàn là ảo ảnh mà thôi.
“Chu Kiến Sơn chắc chắn đang nấp ở nơi nào đó gần đây chuẩn bị sát chiêu. Đối phương ở trong tối ta ở ngoài sáng, không thể nào một mực bị động chờ đối phương tấn công như thế này được.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, hắn có một linh cảm vô cùng không lành, một kẻ như Chu Kiến Sơn lại mất bao nhiêu thời gian cùng tâm sức chuẩn bị như vậy, một đòn tiếp theo xuất hiện vừa là đòn đầu tiên nhưng đồng thời cũng rất có thể là đòn cuối cùng.
Một đòn định thắng bại.
Lý An đã quan sát rất kỹ cảnh tượng bốn phía nhưng tuyệt nhiên vẫn không thể phát hiện bất kỳ một kẽ hở nào. Bất lực hắn chỉ có thể cắn răng vận chuyển kim thân trạng thái tới cực hạn, đồng thời với đó thả ra thêm hắc vân ngưng tụ thành lớp hắc giáp thật dày trên người.
Lấy hai lớp phòng thủ này mà nói, dù cho có là tuyệt đỉnh hung thú như con Bích Thủy Thần Giao kia thì cũng không thể nào nói phá là phá được, muốn trong một chiêu xuyên thủng được chúng chỉ sợ phải đạt tới cấp độ linh thú mới có thể làm được. Tuy nhiên Lý An nhưng lại không hề có một chút nhẹ nhõm nào, cảm giác chỉ có thể đứng chờ đối phương đánh mình như thế này thực sự là khiến cho người ta tức tới phát điên.
Đột nhiên hắn linh cơ khẽ động, nếu như đã không thể dùng ngũ giác thông thường phân biệt được xung quanh thật giả thì phải chăng có thể sử dụng một chút thủ đoạn đặc thù?
Nghĩ là làm, Lý An liền há miệng phun ra một quả cầu đen như mực do Huyết Long Vân ngưng tụ thành. Hắc cầu chậm chậm bay lên cao hơn đầu Lý An khoảng ba mét rồi nổ tung thành một làn khói đen.
Khói đen chậm chậm theo gió lan truyền ra bốn phương tám hướng, màu sắc theo đó cũng càng ngày càng nhạt. Ban đầu màu sắc đen tuyền một màu giống như một giọt mực nhưng rất nhanh đã trở nên mờ nhạt không thể nhìn thấy được.
Tuy nhiên thân là chủ nhân của Huyết Long Vân, Lý An vẫn có thể cảm nhận được mỏng manh Huyết Long Vân đang lơ lửng khắp hạp cốc.
Quả nhiên thân hình Khiêng Sơn Tượng khổng lồ chiếm mất phân nửa hạp cốc, nhưng trong cảm nhận của Lý An thì Huyết Long Vân tại vị trí đó hoàn toàn không hề bị gián đoạn, nơi đó căn bản không có gì cả.
Rất nhanh Lý An đã có thể định hình cơ bản được địa hình xung quanh, hắn quả nhiên vẫn ở bên trong hạp cốc.
“Bắt được rồi!”
Lý An vui mừng lẩm bẩm, thông qua Long Huyết Vân hắn quả nhiên cảm nhận được trên mặt đất, tại vị trí cách hắn khoảng một trăm mét về phía bên phải có một người đang đứng yên. Tại nơi hẻo lánh này lại xuất hiện vào lúc này, không phải Chu Kiến Sơn thì còn có thể là ai.
Chỉ là không đợi Lý An bắt đầu phát động tấn công, đột nhiên toàn bộ Huyết Long Vân ở xung quanh Chu Kiến Sơn đồng loạt đều bị thiêu đốt thành hư không, cảm giác giống như lửa làm tan chảy tuyết.
Đồng thời với đó một cỗ khí thế kinh thiên động địa đột nhiên xuất hiện khóa chặt lấy Lý An làm hắn cảm giác toàn thân máu huyết của mình đều muốn đông cứng lại.
Gần như là bản năng, Lý An liều mạng quay đầu, toàn bộ Huyết Long Vân tại phía sau lưng hắn ngưng tụ thành một tấm khiên lớn như cánh cửa.
Đồng thời với đó kim thân trạng thái cũng được vận chuyển tới cực hạn, máu huyết chảy trong huyết quản ầm ầm như nước sông chảy siết, hắn liều mạng nghiêng người tránh né sang bên phải.
Không gian trước mắt Lý An đột nhiên rách toạc ra, không biết từ nơi nào đột nhiên xuất hiện hư ảnh một con mãng xà thật lớn toàn thân rực đỏ lửa.
Mãng xà thân hình nhanh như chớp, gần như vào khoảnh khắc Lý An nhìn thấy nó thì nó cũng đã chạm tới cánh cửa do Huyết Long Vân tạo thành.
Nhiều như vậy Huyết Long Vân tụ tập một chỗ, đoán chừng dù cho có là nhị châu cảnh luyện khí sĩ cũng có thể chống đỡ được một khoảng thời gian vậy mà đối mặt với hư ảnh mãng xà lại giống như sương đọng gặp ánh mặt trời, dùng tốc độ nhanh chóng vô cùng hóa thành một làn khói đen mỏng manh tan biến vào trong thiên địa.
Hắc môn chỉ ngăn cản được hư ảnh mãng xà một khoảnh khắc cực kỳ ngắn nhưng cũng đã đủ cho Lý An dời đi chỗ yếu hại.
Mọi chuyện nói thì lâu nhưng diễn ra lại nhanh chóng vô cùng, Lý An còn chưa kịp đưa tay lên chống đỡ thì hư ảnh mãng xà đã đánh trúng phần bụng của hắn.
Kim Thân vận chuyển tới cực hạn, được người đời xưng tụng là bất hủ bất hoại không gì có thể phá nhưng đối diện với mãng xà thì chẳng khác nào một tờ giấy. Hư ảnh nhìn như mỏng manh kia gần như không hề mất một chút công sức nào đâm xuyên qua bụng của Lý An, tại miệng vết thương máu thịt cháy đen như than, một ít kim huyết lập lánh chầm chậm rơi xuống bên dưới.
Hư ảnh mãng xà sau khi đâm xuyên qua cơ thể Lý An vẫn còn dư lực, nhanh như chớp đánh về ngọn núi phía sau.
Trên đường đi nó cũng đâm xuyên qua con Khiêng Sơn Tượng khủng bố, con yêu thú vậy mà vặn vẹo rồi tan biến như bọt nước, xung quanh cảnh tượng cũng trở thành hiện thực.
Ầm vang một tiếng lớn như trời sập, phân nửa đỉnh núi bị hư ảnh mãng xà đánh trúng nổ tung thành bình địa, đá vụn rơi đầy trời như mưa.
Thân hình Lý An như quả rụng rơi bịch xuống đất, trên bụng là một vết thương rộng tới một gang tay, Kim Huyết tuôn ra như suối chẳng bao lâu đã đọng thành một vũng lớn.
Hư ảnh mãng xà vốn dĩ sẽ đâm trúng ngực trái của Lý An mới đúng, một khi trái tim bị đánh nát thì đừng nói là một tên kim huyết nhỏ nhoi, dù cho là Lục huyết cảnh được xưng không thể chết cũng sẽ mất mạng.
“Không thể nào?”
Chu Kiến Sơn nhìn thấy cảnh này tròng mắt co lại, giọng thất thanh.
Trước mắt hắn, tờ Thần Tiễn Phù bùng lên một ngọn lửa rồi hóa thành tro bụi rơi lả tả trên mặt đất.
Hai lần sử dụng trước đó của tấm phù lục này đã lần lượt giết chết một con hung thú Giao long cùng một tên nhị châu cảnh luyện khí sĩ cực kỳ lợi hại. Không ngờ tới lần thứ ba này lại không giết nổi tên tiểu tử này!