Chương 372: Sát chiêu
Lý An ngước nhìn Khiêng Sơn Tượng như một con kiến đang ngẩng đầu nhìn đỉnh núi trong mây, giọng nói của hắn ngược lại vô cùng bình tĩnh giống như người bình thường đang hỏi giá mớ rau ngoài chợ:
“Xem ra Hàn Phong Sí thực sự rất quan trọng đối với nhà ngươi.”
Con Khiêng Sơn Tượng mở miệng nói tiếng người, gió phát ra từ miệng nó khiến cho tuyết trắng trong vòng mấy trăm mét đều bị thổi cho tung bay mù mịt: “Quả thật nó rất quan trọng đối với ta. Cho nên ngươi hẳn cũng đoán được ta bằng mọi giá cũng sẽ phải đoạt lại được nó.”
“Ta có một câu hỏi?” Lý An đột nhiên nhíu chặt lông mày nói, trong đôi mắt nghi hoặc quả thật không phải giả.
“Ngươi muốn hỏi vừa rồi đại hải là thật hay giả hay muốn hỏi có phải thực sự đã ba ngày trôi qua hay không?” Khiêng Sơn Tượng vô cùng nhân tính hóa nhếch miệng nói.
Lý An không giấu giếm gật đầu. Nếu như thực sự đã ba ngày trôi qua mà nói, hắn hoàn toàn không cần ở tại nơi này giằng co với con quái vật đáng sợ này.
Khiêng Sơn Tượng giống như thực sự đọc được suy nghĩ của hắn, giọng nói chế nhạo: “Nếu như ta nói từ đầu tới cuối ngươi chỉ tại trong thung lũng này bay vòng vòng, từ khi hai chúng ta gặp mặt tới giờ thời gian trôi qua cũng chỉ chưa tới nửa khắc. Ngươi có tin hay không?”
“Tất nhiên là tin!” Lý An không chút do dự đáp.
Không phải hắn phát hiện ra cảnh tượng đại hải vừa rồi còn bao quanh mình có sơ hở nào. Chỉ là muốn từ vị trí của hắn ra tới biển lớn cần vượt qua phân nửa cái Thiên Xa Đại Lục, khoảng cách ở giữa chỉ sợ một người đi cả đời cũng không hết. Nếu như Chu Kiến Sơn thực sự có thể chớp mắt dịch chuyển hắn ra ngàn vạn dặm như vậy thì cũng quá mức nghịch thiên rồi.
Hai khả năng đứng bên cạnh nhau, khi một khả năng bị loại bỏ thì cái còn lại dù khó tin tới mức nào đi chăng nữa thì cũng đích xác là sự thật.
Khiêng Sơn Tượng tiếp tục nói: “Ta biết ngươi đang cố gắng kéo dài thời gian. Chỉ là không phải ngươi cũng quá cẩn thận, Nhập Vân Sơn không có ta cùng Tam Sắc Khổng Tước trấn giữ mà nói tuyệt không thể chống đỡ được mấy ngày. Hiện tại thời gian đã qua lâu như vậy rồi, nói không chừng nơi đó sớm đã bị nhân tộc chiếm đóng. Thực ra Nhập Vân Sơn đối với ta chẳng có chút ý nghĩa nào cả, ngươi vẫn là suy nghĩ nhiều rồi.”
“Thật vậy sao?!” Lý An thấp giọng lẩm bẩm.
Chỉ là trong lòng hắn đang vô cùng nghi hoặc. Bởi vì lẽ đối phương nói quá nhiều.
Theo lý mà nói một khi sử dụng Pháp Thuật Bản Mệnh biến thân mà nói thì linh lực không ngừng tiêu hao, người bình thường sau khi biến thân chỉ hận không thể lập tức lao vào đánh chết đối thủ nào có chuyện giống như con Khiêng Sơn Tượng này rảnh rang đứng đó trò chuyện tâm sự chứ.
Chuyện này dù nhìn như thế nào cũng vô cùng bất thường.
Mà sự tình bất thường ắt có gian trá.
….
Vẫn là cảnh tượng trời tuyết trắng xóa, vẫn là hạp cốc nhỏ đó. Tuy nhiên cảnh tượng lại hoàn toàn khác với cảnh tượng mà Lý An nhìn thấy.
Ở giữa hạp cốc hoàn toàn không hề nhìn thấy bóng dáng con Khiêng Sơn Tượng nào. Chỉ có Chu Kiến Sơn thân người bình thường đang ngồi xếp bằng trên tuyết, hai tay hắn đặt trên đầu gối, mặt ngửa lên trời, từ chỗ mi tâm không ngừng bốc lên từng làn khói màu hồng nhạt vô cùng thần dị.
Khói hồng lượn lờ bay lên tạo thành một quả cầu khói rất lớn đường kính khoảng trăm mét, bên trong khối cầu kia không ngờ lại chính là Lý An đang đứng trên Huyết Long Vân.
Tình trạng của Lý An lúc này cũng vô cùng kỳ lạ, hắn đang nhìn về một vùng không người, miệng không ngừng lớn tiếng nói chuyện.
Chu Kiến Sơn hai mắt khép hờ, miệng lẩm bẩm từng tràng chú ngữ không thể nghe rõ nghĩa.
Bên trong hạp cốc yên lặng như chết, tiếng nói của Lý An vang vọng lẫn giữa từng trận gió tuyết thét gào nhưng tuyệt nhiên không có tiếng đáp lại.
“Ảo Mộng Sương đoán chừng đã đủ chống đỡ nửa khắc.” Chu Kiến Sơn cuối cùng cũng mở choàng hai mắt, hắn nhìn lên quả cầu khổng lồ do sương hồng tạo thành nói, bên trong giọng nói không che giấu được mỏi mệt.
Thời gian có hạn, Chu Kiến Sơn vội vàng đứng dậy. Hắn cẩn thận nhìn thân hình vàng kim khoác hắc giáp của Lý An đang đứng trên hắc vân, hai hàng lông mày không khỏi nhíu chặt.
“Tên tiểu tử này dù cho đã bị Ảo Mộng Sương của ta khống chế tuy nhiên Kim Thân trạng thái cùng lớp hắc giáp kia cũng không vì vậy mà yếu đi một ly.” Chu Kiến Sơn tự mình độc thoại.
Muốn trong vòng nửa khắc xuyên thủng lớp phòng ngự như mai rùa của đối phương không phải chuyện dễ dàng, dù sao sở trường của hắn cũng không phải là tấn công.
Xem ra chỉ có thể dùng tới vật đó.
Chu Kiến Sơn không biết từ nơi nào lấy ra một lá bùa nhỏ màu đỏ sậm, dài rộng khoảng bằng một bàn tay. Bên trên lá bùa vẽ một cây cung tên màu đen sống động như thật, dây cung đã được gài sẵn một chiếc mũi tên, một hư ảnh mãng xà vô cùng sinh động cuộn tròn dọc theo mũi tên.
Tấm Thần Tiễn Phù này là bảo vật chỉ có thể sử dụng một lần, giá trị hoàn toàn không hề thua kém một viên nội đan linh thú bình thường.
Chỉ là Hàn Phong Sí đối với hắn mà nói ý nghĩa quá mức to lớn, mà trước mắt cũng chỉ có tấm thần phù này có thể trong chớp mắt tiêu diệt được đối phương mà thôi.
Bên trong ánh mắt của Chu Kiến Sơn lóe lên vẻ quyết liệt, hắn tung tấm Thần Tiễn Phù lên không trung, một đạo linh lực trong suốt gần như không nhìn thấy được từ đầu ngón tay hắn truyền vào bên trong tấm phù lục.
Tấm phù lục vốn ảm đạm vô quang đột nhiên bắn ra huyết quang nồng đậm như máu, kích cỡ của nó cấp tốc biến lớn lên, chẳng bao lâu đã trở thành giống như một lá cờ lớn dài tới hơn năm mét.
Từ bên trên bề mặt của lá cờ chậm chậm xuất hiện một cây cung dài tới một trượng, dây cung không có người kéo lại tự động kéo căng ra.
Bên trên mũi tên, hư ảnh mãng xà đột nhiên sống lại, thân hình hư ảo bắn ra khí thế kinh hồn. Nó lắc đầu vẫy đuôi, miệng rộng như hố máu không ngừng hướng Lý An gào thét nhưng lại tuyệt nhiên không phát ra bất cứ một âm thanh nào.
Ngay cả Chu Kiến Sơn không phải là người đứng mũi chịu sào cũng bị khí thế của mãng xà làm cho toàn thân da lông dựng đứng lên.
Tấm phù lục này là một món pháp cụ đặc thù, dùng chính là da cùng với nội đan của một con linh thú Chân Diễm Xà chế tạo thành. Điểm đặc thù của nó chính là chỉ có thể sử dụng duy nhất ba lần mà thôi, uy lực khủng bố như thế nào có thể tưởng tượng được.
Lúc rơi vào tay của Chu Kiến Sơn thì Thần Tiễn Phù đã bị dùng mất hai lần, hơn trăm năm qua dù rơi vào hoàn cảnh vào sinh ra tử thì hắn cũng không nỡ lấy ra sử dụng. Không ngờ hôm nay lại phải lấy ra để đối phó với một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như thế này.
Thực sự thì Hàn Phong Sí giá trị đối với Chu Kiến Sơn thực sự quá lớn, lớn tới mức hắn tuyệt đối không thể nào để mất nó được.
Hơn nữa họ Chu cũng có tính toán khác, một khi giết được Lý An mà nói không chỉ Hàn Phong Sí về tay mà một trong thập đại thần khí Thiên Gia Kiếm cũng sẽ trở thành của hắn. Hai thứ này coi như cũng đã thừa đủ để bù đắp lại một tấm Thần Tiễn Phù rồi.
Mọi chuyện nói thì lâu nhưng diễn ra thì nhanh, trong chốc lát dây cung đã bị kéo căng tới cực hạn, mũi tên hóa thành một con mãng xà dài hơn ba mét toàn thân rực lửa bắn về phía sau lưng của Lý An hoàn toàn không hề phòng bị.
Băng tuyết trong vòng hơn một dặm toàn bộ đều bị nấu chảy thành nước, tuyết lớn khắp một vùng đều ngừng rơi.