Chương 370: Ảo ảnh
“Lý An?” Chu Kiến Sơn dùng giọng điệu cao vút chín tầng mây hỏi.
Phản ứng này của hắn cũng vô cùng dễ hiểu, thực sự khó mà tưởng tượng nổi hắn lại gặp lại Lý An, người đã bỏ trốn hơn mười năm nay trong tình cảnh như thế này.
Nếu như lập một danh sách những kẻ mà Chu Kiến Sơn nghĩ tới sẽ phải đối diện mà nói, Lý An chắc chắn đứng ở cuối danh sách. Đứng đầu chính là Nam Việt Vương mới đúng.
Cũng giống như việc hắn bị lợi ích làm cho mờ mắt phản bội nhân tộc. Nếu như Tam Sắc Khổng Tước bán đứng hắn cho Nam Việt Vương Phủ mà nói thì hắn cũng chẳng có chút bất ngờ nào.
Dù sao trên đời này cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, đứng trước lợi ích đủ lớn mà nói, cái gì mà đồng tộc, thân bằng hảo hữu, thậm chí là người thân cũng chỉ là một con bài dùng để trao đổi mà thôi.
Lý An thần sắc vẫn như thường, chầm chậm tiến tới gần đối phương: “Ngươi đang tìm thứ này?”
Vừa nói hắn vừa lật bàn tay, phía trên liền xuất hiện một đôi cánh thật lớn, lông vũ bên trên so với tuyết trắng còn muốn trắng. Chính là đôi Hàn Phong Sí mà Chu Kiến Sơn dùng không biết bao nhiêu thời gian cùng tâm huyết mới có thể chế tạo được.
Vừa nhìn thấy một đôi Hàn Phong Sí, bên trong đôi mắt của Chu Kiến Sơn lập tức bắn ra hàn quang khiếp người, giọng nói của hắn không lớn nhưng nặng nề như núi: “Ta không quản ngươi có ý đồ gì, cũng không quản tại sao Tam Sắc Khổng Tước lại trộm Hàn Phong Sí của ta đưa cho ngươi. Hiện tại Chu mỗ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức trả lại Hàn Phong Sí cho ta, sau đó chúng ta đường ai nấy đi.”
“Nếu không thì sao?” Lý An khẽ cười hỏi. Hắn lại một lần nữa lật úp bàn tay, Hàn Phong Sí lập tức biến mất không còn bóng dáng.
Chu Kiến Sơn cũng không trả lời câu hỏi của Lý An mà nở một nụ cười bình thản, rồi đột nhiên từ trên thân hình cao lớn của hắn đột nhiên lan tỏa ra từng vòng từng vòng rung động như gợn sóng.
Lý An chỉ thấy trước mắt lóe lên một ánh chớp, đột nhiên xung quanh trời đất xoay chuyển, đất rung núi lở, bốn phía tuyết trắng mênh mông đột nhiên biến thành bãi biển cát vàng trải dài ngút tầm mắt, nước biển xanh ngắt vỗ lên bờ cát làm tung tóe từng đợt bọt trắng.
Một lần nữa định thần lại, hắn kinh ngạc vậy mà phát hiện bản thân đang đứng trên một hòn đảo hoang.
Đảo hoang diện tích cực kỳ nhỏ, bên trên hoàn toàn không có vật gì, nói đúng hơn chỉ là một mỏm đá đen ngòm nhô lên khỏi biển mà thôi. Bốn phía biển trời giao thoa, nhìn tới hết tầm mắt cũng chỉ thấy một màu xanh nhức mắt.
“Ảo ảnh?” Lý An thấp giọng lẩm bẩm.
Trừ khi Chu Kiến Sơn có thể trong chớp mắt dịch chuyển hắn đi xa ngàn vạn dặm nếu không cảnh tượng trước mắt cũng chỉ có thể là ảo ảnh.
Tuy nhiên đây chỉ là phán đoán của Lý An mà thôi, còn như bên trong giác quan của hắn toàn bộ cảnh vật xung quanh đều vô cùng chân thật, thật tới nỗi không thể nào thật hơn được nữa.
Nước biển rì rào vỗ lên bãi đá, không khí lành lạnh mang theo hơi ẩm mặn chát, nắng vàng chói chang chiếu lên da, xung quanh gió thổi phe phất, tất cả đều không hề có điểm nào bất thường.
Nên nhớ giác quan của Lý An vốn đã cường đại hơn người bình thường nhiều lần, sau khi tiến giai Kim Huyết Cảnh cùng Nhị Châu Cảnh càng là vượt xa người bình thường mười vạn tám ngàn dặm. Nếu như hắn đã cảm thấy không có gì bất thường thì người khác cũng đừng hòng phát hiện cái gì.
Dù vậy đi chăng nữa thì lý trí của Lý An vẫn mách bảo hắn xung quanh nơi này chỉ là ảo giác. Nhất thời hắn cũng có chút lẫn lộn không thể phân biệt được.
Tuy nhiên suy nghĩ thì suy nghĩ nhưng phản ứng hắn không hề chậm chút nào, ngay giây phút cảnh vật xung quanh bắt đầu thay đổi thì cơ thể của hắn đã bắn ra kim quang chói mắt, trạng thái kim thân lập tức được thi triển.
Đồng thời với đó từ trong miệng của hắn cũng bay ra một làn khói đen vô cùng nồng đậm, khói đen biến hóa thành một bộ hắc giáp bao bọc thân thể của hắn kín mít, thậm chí ngay cả phần đầu cũng bị một chiếc mũ bao bọc lại toàn bộ.
Chỉ trong chớp mắt thời gian Lý An đã hóa thành một bức kim thân mặc hắc giáp, hai con mắt lộ ra khỏi mũ bắn ra kim quang chói mắt hoàn toàn không có chút nhân tính nào.
Hắn vẫn tưởng bản thân sắp phải đối diện sẽ là từng đợt tấn công như bão táp nhưng không ngờ chờ cả nửa buổi xung quanh vẫn chỉ biển xanh ngắt mây trắng phau, cảnh tượng nhàm chán không hề có lấy một chút thay đổi.
Lý An không khỏi nghi hoặc trong lòng, lại chờ hơn một canh giờ, xung quanh vẫn không có bất cứ thay đổi nào. Tới tận lúc này ngay cả một người trầm ổn như Lý An cũng không khỏi nôn nóng trong lòng.
Hắn cũng không thể nào một mực chờ đợi ở nơi này được.
Do dự một chút, hắn từ bên trong không gian đan điền lấy ra một thanh trường thương. Thanh trường thương này cao hơn đầu của hắn khoảng nửa thước, toàn thân một màu trắng bệch như xương cốt, hình dạng vô cùng đơn giản, trông giống như một khúc xương dài được mài nhọn một đầu. Thậm chí nếu như nhìn kỹ có thể phát hiện thân thương không thẳng mà hơi cong một chút.
Thanh trường thương này là Lý An nhờ Hứa Thiên Lâm đặc biệt chế tạo, dùng chính là một khúc xương sườn của bộ Giao Cốt mà hắn đã chém giết mười năm trước.
Ngày đó cho dù tình cảnh cấp bách nhưng hắn vẫn kịp thu một ít xương cốt của con Song Đầu Giao kia vào không gian đan điền. Thi thể của một con linh thú giao long quý giá tới mức nào không cần nói cũng biết, một kẻ như Lý An tự nhiên sẽ không mặc kệ nó vung vãi trên mặt đất.
Tuy nhiên sau khi thu trở về rồi hắn mới phát hiện phần lớn xương cốt con Song Đầu Giao đều đã nhiễm phải huyết khí rất nặng, linh tính đã mất hết cho nên không thể dùng để luyện chế thần binh hay pháp cụ được nữa.
May mắn cho hắn chính là vẫn còn một khúc xương sườn vẫn còn ẩn chứa linh khí, bên trên chưa bị khắc vào huyết tự cho nên mới có thể dùng để chế tạo nên thanh trường thương này.
Hứa Thiên Lâm đã thẳng thừng tuyên bố rằng, thanh trường thương này chính là sản phẩm đắc ý thứ nhì trong suốt cuộc đời chế tạo vũ khí của hắn. Lý An đối với món vũ khí mới này cũng vô cùng thuận tay, đặt tên nó là Giao Cốt Thương.
Lý An lấy ra Giao Cốt Thương cũng không phải tấn công mà ngược lại hướng phần cánh tay phải của mình đâm một cái.
Mặc dù hắn đang ở trong trạng thái kim thân, bên ngoài lại có một lớp hắc giáp bảo vệ tuy nhiên mũi thương vẫn dễ dàng đâm xuyên cả hai lớp phòng vệ, kim huyết lập tức tuôn ra như suối.
Lý An thần sắc vẫn tỉnh bơ, tuy nhiên hai hàng lông mày lại càng nhíu chặt.
Ý tưởng của hắn rất đơn giản, chính là muốn dựa vào đau đớn thể xác để thoát khỏi ảo giác. Đây chính là cách đối phó với ảo giác phổ biến nhất mà hắn đọc được trong sách.
Chỉ là hắn mặc dù vẫn cảm giác được đau đớn nhưng xung quanh cảnh vật vẫn chẳng có chút biến đổi nào cả.
“Biết ngay mấy cuốn sách kia toàn là lừa người mà!”
Lý An hừ lạnh một tiếng, cũng không quá bất ngờ.
Hắn quay sang dùng hai tay cầm vào chuôi thương, chầm chậm giơ Giao Cốt Thương lên cao rồi dùng hết sức quất mạnh xuống hòn đảo nhỏ bên dưới.
Ầm vang một tiếng đinh tai nhức óc, nước biển bắn lên cao hơn chục trượng, hòn đảo nhỏ trực tiếp bị một thương của Lý An đánh cho vỡ tan.
Không còn mặt đất dưới chân, thân hình của Lý An trực tiếp rơi vào trong nước biển. Xung quanh cảm giác lạnh buốt, mỗi lần hít thở đều không phải không khí mà là nước biển mặn chát, thân hình của hắn cứ như một viên đá rơi mãi, rơi mãi xuống đáy biển sâu thẳm.