Chương 369: Chờ đã lâu
Quái phụ lạnh lùng nhìn đối phương một hồi lâu rồi cười nhạt lên tiếng: “Ta nói ngươi bởi vì đôi Hàn Phong Sí này mà bỏ ra không biết bao nhiêu tâm sức cùng thời gian, thậm chí không tiếc ở lại đỉnh núi Nhập Vân Sơn này sáu năm thời gian, mượn nhờ cương phong nơi này rèn luyện pháp cụ. Ngoại vật chung quy cũng chỉ là ngoại vật, ngươi cảm thấy xứng sao?”
Chu Kiến Sơn quanh năm suốt tháng đả tọa trên đỉnh núi điều kiện khắc nghiệt này, đừng nói là người sống, dù cho là người chết cũng đã lâu không thấy, hiếm mới có cơ hội trò chuyện hắn không ngại nói nhiều mấy câu: “Yêu tộc các ngươi cùng nhân tộc chúng ta tu hành là khác đường. Con đường chính của các ngươi là không ngừng mài giũa huyết mạch của bản thân, dựa vào thân thể trời sinh cường đại để chiến đấu. Tuy nhiên nhân tộc chúng ta lại không thể như vậy được.”
“Nhân tộc các ngươi đúng là trời sinh yếu ớt tới mức khó hiểu, thậm chí so với những con non vừa mới chào đời của yêu tộc chúng ta cũng không so sánh được.” Quái phụ gật đầu nói, ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn không rời đôi cánh trắng buốt gọi là Hàn Phong Sí kia.
“Nhân tộc chúng ta ngoại trừ trời sinh linh trí cực kỳ phát triển ra thì thực không có điểm mạnh nào để nói. Cho nên chúng ta tu hành chỉ có thể dựa vào ngoại lực, giống như Luyện Khí Sĩ sử dụng nội đan yêu thú làm bản mệnh châu cùng với các loại pháp cụ thần binh làm vũ khí nâng cao chiến lực.” Chu Kiến Sơn có chút cảm thán nói.
Thiên địa tạo hóa thực là quá mức thần kỳ, yêu tộc có những kẻ thực lực có thể lật nghiêng bầu trời tuy nhiên cả đời vẫn chỉ có thể ngây ngây ngô ngô sống theo bản năng, một con yêu thú bình thường muốn đản sinh ra linh trí độ khó có thể so sánh với việc một người trở thành Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ.
Phàm nhân bình thường ngược lại nhỏ bé yếu nhược, một con gió lạnh thổi qua cũng có thể nhiễm phải phong hàn mà chết. Tuy nhiên dù chỉ là một đứa trẻ mười tuổi thôi thì trí tuệ cũng đã vượt qua tuyệt đại đa số yêu tộc khắp thiên hạ.
Quái phụ không tiếp tục đi sâu vào chủ đề nhàm chán này, ngược lại chỉ vào Hàn Phong Sí hỏi: “Ta nghe nói món pháp cụ này được chế tạo từ lông vũ của một con Băng Phượng sống ở Băng Vực, đây là sự thực sao?”
Chu Kiến Sơn khẽ gật đầu, chuyện này không có gì cần phải giấu, mà cũng không thể nào giấu được. Bởi vì chiếc lông vũ Băng Phượng này chính là hắn từ tay yêu tộc đổi lấy.
Quái phụ tấm tắc lấy làm kỳ lạ: “Lông vũ của một con Băng Phượng, thần vật bực này dù cho là bổn Vương cũng thèm nhỏ dãi à! Không ngờ cuối cùng lại để rơi vào tay của một ngoại tộc như ngươi.”
Không đợi Chu Kiến Sơn lên tiếng, nó lại nói tiếp, lần này giọng nói lại trở nên có chút lăng lệ ác liệt: “Nếu như ta không nhầm thì chiếc lông vũ Băng Phượng này chính là một trong những vật mà Mặc Giao dùng để mua chuộc ngươi!”
Chu Kiến Sơn im lặng không lên tiếng, hắn không hiểu được con súc sinh này đang muốn nói cái gì.
Quái phụ bước lên một bước, đột nhiên lại cười như điên như dại: “Chí bảo tộc ta sao có thể để rơi vào một tên nhân tộc bẩn thỉu.”
Không để cho Chu Kiến Sơn kịp có bất cứ phản ứng nào, quái phụ đột nhiên tung người nhảy lên không trung, sau lưng hai cánh vẫy mạnh bắn ra một trận cường quang ba màu cực hạn chói mắt.
Dù cho tu vi như Chu Kiến Sơn cũng bị cường quang chiếu cho hai mắt nhắm chặt lại, tuy thời gian cực kỳ ngắn ngủi nhưng đợi hắn một lần nữa mở mắt ra thì quái phụ cũng đã đoạt lấy Hàn Phong Sí bay đi mất. Tốc độ của nó cực kỳ nhanh chóng, chớp mắt ở giữa thôi đã lặn vào trong biển mây đen nghịt không còn bóng dáng.
Dù cho đã từng trải qua trăm kinh bách chiến như Chu Kiến Sơn cũng hơi ngẩn người một chút mới kịp phản ứng lại. Hắn giận quá hóa cười, Hàn Phong Sí chính là pháp cụ do hắn tốn hơn nửa đời người mới có thể chế tạo nên, thậm chí vì vậy hắn còn không tiếc phản bội nhân tộc, hiện tại cứ như vậy bị kẻ khác ở ngay trước mắt cướp đi mất rồi?!
Hàn Phong Sí đối với hắn không chỉ đơn giản là một món pháp cụ cực kỳ lợi hại như vậy, nó còn liên quan tới tiền đồ tu hành của hắn. Nếu không phải vì như vậy thì Chu Kiến Sơn cũng sẽ không ngồi lì trên đỉnh Nhập Vân Sơn sáu năm trời canh chừng.
Chỉ là hành động của quái phụ thực sự quá mức không thể lường trước được. Hiện tại Chu Kiến Sơn cùng yêu tộc đã là đồng minh, nếu không có hắn lâu dài ở lại nơi này thì một mình quái phụ muốn giữ được Nhập Vân Sơn chỉ là người say nói mộng sự tình.
Hơn nữa quái phụ bản thể là một con Tam Sắc Khổng Tước, Hàn Phong Sí được chế tạo ra là để nhân loại sử dụng, đối với một con yêu thú vốn đã có thể bay lượn như nó hoàn toàn không có chút giá trị sử dụng nào cả.
Phi hành cũng không phải là sở trường của Chu Kiến Sơn, muốn đuổi theo một con Tam Sắc Khổng Tước đang toàn lực chạy trốn là một điều không thể nào.
“Hừ! Con súc sinh khốn khiếp, đừng để ta bắt được ngươi.” Chu Kiến Sơn đứng trên đỉnh núi, giọng nói so với gió tuyết bên cạnh còn băng lãnh gấp bội.
Tuy nhiên hắn cũng không quá mức lo lắng, Hàn Phong Sí đã được hắn tế luyện nhiều năm như vậy, ở giữa sớm đã hình thành một mối liên hệ không thể cắt đứt được. Chỉ cần Hàn Phong Sí còn ở trong khoảng cách ngàn dặm, Chu Kiến Sơn hắn liền có thể cảm nhận được.
Chu Kiến Sơn cau chặt lông mày suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao Tam Sắc Khổng Tước lại đột nhiên hành động như vậy. Cuối cùng hắn đành tuyển chọn một phương hướng, thân hình hóa thành một cái bóng mờ hướng chân núi phóng tới.
Chu Kiến Sơn tuy không phi hành nhưng tốc độ trên mặt đất của hắn lại nhanh tới cực hạn, thậm chí không gian sau lưng còn để lại một chuỗi tàn ảnh hư vô mờ nhạt.
Hắn cứ như vậy liên tục đi về hướng bắc, giữa đường ngoại trừ thỉnh thoảng dừng lại nghỉ ngơi nửa khắc thời gian ra thì thời gian còn lại hắn đều gấp rút lên đường.
Chu Kiến Sơn đi liên tục ba ngày ba đêm, tới chiều ngày thứ tư thì đi tới một hạp cốc nhỏ nằm giữa rừng.
Nơi này địa thế vô cùng kỳ lạ, rừng cây xung quanh từ lâu đã biến thành vạn dặm tuyết trắng, vô số thân cây khẳng khiu đọng đầy tuyết trắng không còn một chút sinh khí nào. Tuy nhiên bên trong hạp cốc này lại không nhìn thấy một chút tuyết đọng nào, cây cối tuy xơ xác nhưng chung quy vẫn giữ được vài điểm lục sắc, thậm chí hồ nước nhỏ nằm ở giữa hạp cốc còn chưa bị đóng băng.
Chu Kiến Sơn dừng lại tại cửa hạp cốc, ánh mắt như điện không ngừng quan sát xung quanh. Hắn cảm nhận được vô cùng rõ ràng Hàn Phong Sí đang ở bên trong hạp cốc này.
Chỉ là bên trong hạp cốc địa hình vô cùng trống trải, dù nhìn như thế nào cũng không thể nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ kẻ nào.
“Ta biết ngươi đang ở đây! Hãy lộ mặt đi.” Chu Kiến Sơn lạnh lùng nói, âm thanh vang vọng mãi trong hạp cốc trống trải.
Một khắc thời gian qua đi, bên trong vẫn không truyền ra bất kỳ động tĩnh nào. Tới tận khi Chu Kiến Sơn không thể chờ nổi nữa dự định đi vào bên trong xem xét thì đột nhiên từ bên trong vách núi đi ra một bóng người.
Người này thân hình lực lưỡng cao lớn, ngoại hình bình thường không có gì lạ, dù đang giữa trời đông nhưng trên người chỉ mặc độc một bộ thanh sam đơn bạc, sau lưng một đầu tóc dài không ngừng phấp phới tung bay trong gió. Kẻ này không phải là Lý An chờ đợi đã lâu thì còn có thể là ai?
“Chu hội chủ! Đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?”
Lý An chắp tay mỉm cười, âm thanh mười phần chân thành tuy nhiên khi rơi vào trong tai của Chu Kiến Sơn thì chẳng khác nào âm thanh của ma kêu quỷ khiếu.